(gpnt.net )

TUẦN 9 THƯỜNG NIÊN

CHÚA NHẬT

Bài đọc 1 G 28,1-28
Ca tụng đức khôn ngoan


Chỉ ḿnh thiên Chúa mới là Đấng tuyệt đối khôn ngoan ; sự không ngoan này, con người chẳng bao giờ đạt tời, ngay cả khi có được khả năng đào sâu ḷng đất để lấy quặng sắt, quặng đồng. V́ thế, ta không thể tranh luận tay đôi với Thiên Chúa, như ông Gióp từng muốn làm. Điều c̣n lại là : kính sợ Đức Chúa, tức là sống với Người cho trọn t́nh con thảo, hoàn toàn tin tưởng và phó thác nơi Người.


Lời Chúa trong sách Gióp.
1 Quả thật, có nơi để lấy bạc, có chỗ để luyện vàng.
2 Sắt lấy ra từ đất, đá nung chảy thành đồng.
3 Người ta xua bóng tối, đào bới cho đến cùng,
để lấy đá từ nơi tối tăm mù mịt.
4 Những kẻ xa lạ đào đường hầm tại những nơi không người qua lại ;
chúng bị treo lơ lửng, đu đưa xa cơi người phàm.
 

5 Đất trước kia sản xuất ra bánh ăn,
th́ nay đáy ngửa nghiêng như bị lửa đốt.
6 Tại đây đá có nhiều lam ngọc và trong bụi đất có cả vàng.
7 Mănh cầm không biết đường tới đó và mắt kền kền cũng chẳng nhận ra.
8 Loài mănh thú chưa từng đặt chân đến,
và sư tử con chưa qua đó bao giờ.
9 Người ta tra tay đào đá lửa,
làm đảo lộn núi non tận móng nền,
 

10 và xẻ những đường hầm trong núi đá,
mắt nh́n xem mọi thứ báu vật.
11 Người ta đắp đập chặn các ḍng sông,
và đưa ra ánh sáng những điều bí ẩn.
12 Nhưng khôn ngoan từ đâu ra, và trí hiểu ở chốn nào ?
13 Người phàm không lượng giá được khôn ngoan,
v́ khôn ngoan không ở trong đất dành cho kẻ sống.
14 Vực thẳm nói : "Tôi không chứa khôn ngoan !"
Đại dương bảo : "Khôn ngoan không ở nơi tôi bao giờ !"
 

15 Người ta không thể lấy vàng ṛng thay thế,
cũng không đem tiền rừng bạc bể mà mua.
16 Vàng Ôphia, mă năo quư và lam ngọc
người ta không dùng để định giá khôn ngoan.
17 Vàng hay thuỷ tinh không thể sánh tày,
b́nh vàng quư cũng không đổi lấy được khôn ngoan.
18 So với khôn ngoan, san hô đá quư đều vô nghĩa,
được khôn ngoan c̣n hơn được ngọc trai.
19 Người ta không sánh khôn ngoan với hoàng ngọc xứ Cút,
cũng không đánh giá ngang hàng với vàng ṛng.
 

20 Khôn ngoan từ đâu đến, trí hiểu phát xuất từ nơi nao ?
21 Khôn ngoan khuất dạng trước mắt người trần,
ẩn ḿnh đi, chim trời không nh́n thấy.
22 Âm ty và tử thần lên tiếng bảo :
"Tiếng tăm của khôn ngoan tai chúng tôi đă được biết."
23 Đường nẻo của khôn ngoan một ḿnh Thiên Chúa tỏ,
chính Người biết nơi ở của khôn ngoan.
24 Quả thật, Người nh́n thấy tận cùng cơi đất,
Người xem thấy mọi sự dưới ṿm trời.
 

25 Khi Người ban sức mạnh cho gió
và định mức cho nước thuỷ triều,
26 khi Người ra luật cho mưa,
vạch đường cho sấm chớp,
27 bấy giờ Người nh́n thấy và định giá khôn ngoan,
Người thông hiểu và lại c̣n thấu suốt.
28 Rồi Người nói với con người :
"Này, kính sợ Chúa Thượng, đó là khôn ngoan,
tránh xa điều ác, đó là trí hiểu."

Xướng đáp 1 Cr 2,7 ; 1,30a
X Chúng tôi giảng dạy lẽ khôn ngoan nhiệm mầu của Thiên Chúa đă được giữ bí mật,
* lẽ khôn ngoan mà Thiên Chúa đă tiền định từ trước muôn đời, cho chúng ta được vinh hiển.
Đ Phần anh em, chính nhờ Thiên Chúa mà anh em được hiện hữu trong Đức Kitô Giêsu, Đấng đă trở nên lẽ khôn ngoan của chúng ta, lẽ khôn ngoan phát xuất từ Thiên Chúa. *

Bài đọc 2

Ḷng chúng con những bồi hồi khắc khoải cho tới khi con được nghỉ yên trong Chúa


Trích sách Tự Thuật của thánh Âutinh, giám mục.

Lạy Chúa, Chúa thật là cao cả, xứng muôn lời ca tụng, uy lực vô biên, trí tuệ khôn lường. Thế mà phàm nhân vẫn muốn ngợi khen Chúa, dầu nó chỉ là một loài bé nhỏ giữa muôn loài thụ tạo, đi đâu cũng phải mang thân phận phải chết, cũng mang theo dấu chứng về tội lỗi của ḿnh và dấu chứng rơ ràng cho sự kiện này : Chúa chống lại kẻ kiêu căng. Phàm nhân vẫn muốn ngợi khen, dầu nó chỉ là một loài bé nhỏ giữa muôn loài thụ tạo. Chính Chúa hằng thúc đẩy con người biết mừng vui khi được ngợi khen Chúa : v́ Chúa đă tạo dựng chúng con cho Chúa, nên bao lâu chúng con chưa được nghỉ yên trong Chúa, th́ ḷng chúng con những bồi hồi khắc khoải.
 

Lạy Chúa, xin cho con biết và hiểu ra là con phải làm thế nào ? Phải cầu khẩn Chúa trước, hay ngợi khen Chúa trước ? Phải biết Chúa trước hay cầu khẩn Chúa trước ? Nhưng ai có thể cầu khẩn Chúa nếu chưa biết Chúa ? Không biết Chúa th́ có thể là sẽ cầu khẩn với một cái ǵ khác chứ không phải với Chúa. Hay đúng hơn là phải kêu cầu Chúa rồi mới biết Chúa được ? Thế nhưng làm sao họ có thể kêu cầu Đấng họ không tin ? Làm sao họ tin nếu không có ai rao giảng ?
 

Người t́m kiếm Chúa sẽ dâng lời ca tụng. Ai t́m Chúa th́ sẽ gặp, và ai gặp th́ sẽ ngợi khen Người. Lạy Chúa, xin cho con biết t́m Chúa đang khi cầu khẩn Chúa. Xin cho con biết cầu khẩn Chúa đang lúc con tin vào Chúa, v́ chúng con đă được nghe rao giảng về Chúa. Lạy Chúa, chính dức tin của con đang cầu khẩn Chúa, đức tin Chúa đă ban cho con, đă khơi dậy trong con nhờ sự nhập thể của Con Chúa và nhờ tác vụ của người đă được Chúa sai đi rao giảng.
 

Tôi sẽ cầu khẩn Thiên Chúa của tôi thế nào được đây ? Người là Thiên Chúa và là Chúa của tôi. Khi tôi cầu khẩn Người cũng chính là lúc tôi kêu mời Người ngự đến trong tôi. Mà có chỗ nào trong con người tôi để cho Thiên Chúa có thể ngự đến torng tôi ? Thiên Chúa là Đấng đă dựng nên cả đất trời có thể ngự đến chỗ nào trong con người của tôi đây ? Vậy lạy Chúa là Thiên Chúa của con, có cái ǵ trong con có thể chứa nổi Chúa ? Chúa đă dựng nên trời đất, rồi Chúa đă dựng nên con trong trời đất. Thử hỏi trời đất ấy chứa nổi Chúa hay không ? Trong mọi loài đang hiện hữu, nếu không có Chúa th́ chẳng có loài nào hiện hữu được. Do đó có phải là bất cứ vật ǵ đang hiện hữu cũng đều chứa nổi Chúa không ?
 

Vậy, con đang hiện hữu th́ việc ǵ phải xin Chúa ngự đến trong con, bởi nếu không có Chúa th́ con đă chẳng hiện hữu ? Con chưa vào âm phủ, Chúa cũng đă có mặt ở đó rồi. Quả thật, con xuống âm ty, vẫn có Ngài hiện diện. lạy Thiên Chúa của con, con sẽ không hiện hữu, hoàn toàn không, nếu không có Chúa ở trong con. Đúng hơn, làm sao con hiện hữu, nếu không ở trong Chúa, v́ nhờ Chúa mà vạn vật được tạo thành và được hiện hữu ? Quả đúng như thế, lạy Chúa, thực đúng như vậy. Con c̣n phải kêu cứu đến đâu nữa để xin Chúa ngự đến, v́ con đang ở trong Ngài ? Hoặc Ngài sẽ c̣n phải từ đâu nữa mà ngự đến với con ? Hoặc con c̣n phải lui tới chốn nào ngoài bầu trời trái đất, để từ đất trời này, Thiên Chúa của con ngự đến torng con, v́ Người đă phán : Chính Ta làm cho trời đất đầy tràn.
 

Ai sẽ cho con được an nghỉ trong Chúa ? Ai sẽ cho con được phúc có Chúa ngự đến trong ḷng, có Chúa làm cho ḷng con say ngất, để con có thể quên đi bao điều ác con đă làm và ôm lấy Chúa là sự thiện duy nhất của con ? Chúa là ǵ đối với con ? Xin Chúa dủ thương, con mới dám nói. Con đây, con là ǵ đối với Chúa mà Chúa lại truyền dạy con phải yêu mến Chúa, và nếu con không thi hành th́ Chúa sẽ nổi giận, sẽ đe phạt khủng khiếp. Nếu như con không yêu mến Chúa, th́ con sẽ phải đau khổ ít lắm sao ?
 

Khốn thân con ! Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, xin thương t́nh nói cho con biết Chúa là ǵ đối với con. Xin nói với con rằng : Ta là Đấng cứu độ ngươi. Xin Chúa nói cho con nghe. Này con đây đang ở trước mặt Chúa, xin Chúa mở đôi tai tâm hồn con và nói với con rằng : Ta là Đấng cứu độ ngươi. Con sẽ chạy theo tiếng Chúa và sẽ gặp được Chúa. Xin đừng ẩn mặt xa con : con khao khát chiêm ngưỡng Thánh Nhan đến chết được.

Xướng đáp Tv 72 (73),25.26 ; 34 (35),3b
X Con c̣n ai chốn trời xanh, bên Ngài thế sự thật t́nh chẳng ham !
* Dẫu cho hồn xác suy tàn, th́ nơi ẩn náu, kỷ phần ḷng con, muôn đời là Chúa cao tôn.
Đ Xin nói với con rằng : "Ta là Đấng cứu độ ngươi." *

 

Thánh thi "Lạy Thiên Chúa" (Te Deum)

(Đọc các Chúa nhật ngoài Mùa Chay, các ngày trong tuần bát nhật Phục Sinh và Giáng Sinh, các ngày lễ trọng, và lễ kính)

 

Lạy Thiên Chúa,

Chúng con xin ca ngợi hát mừng,

Tuyên xưng Ngài là Đức Chúa.

 

Chúa là Cha, Đấng trường tồn vạn đại,

Hoàn vũ này kính cẩn suy tôn.

 

Trước nhan Chúa, các tổng thần phủ phục, *

Mọi thiên thần và đạo binh thiên quốc

Đều cảm tạ và cung chúc tôn thờ,

Chẳng khi ngừng vang dậy tiếng tung hô:

 

Thánh! Thánh! Chí Thánh!

Chúa tể càn khôn là Đấng Thánh! *

Trời đất rạng ngời vinh quang Chúa uy linh.

 

Bậc Tông Đồ đồng thanh ca ngợi Chúa,

Bao vị ngôn sứ tán tụng Ngài.

 

Đoàn tử đạo quang huy hùng dũng,

Máu đào đổ ra minh chứng về Ngài,

 

Và trải rộng khắp nơi trần thế,

Hội Thánh Ngài hoan hỷ tuyên xưng:

 

Chúa là Cha lẫm liệt uy hùng,

Và Con Một Ngài chí tôn chí ái,

Cùng Thánh Thần, Đấng an ủi yêu thương.

 

Lạy Đức Kitô, Con Chúa Trời hằng sống,

Ngài là Chúa hiển vinh

 

Đă chẳng nề mặc lấy xác phàm

Nơi cung ḷng Trinh Nữ

Hầu giải phóng nhân loại lầm than.

 

Ngài đă ra tay chiến thắng tử thần,

Mở cửa trời cho những ai tin tưởng.

 

Ngài hiển trị bên hữu Chúa Cha,

Ngày cuối cùng sẽ giáng lâm thẩm phán.

 

Cúi lạy Chúa, xin phù hộ bề tôi

Ngài cứu chuộc bằng bửu huyết tuôn tràn.

 

Xin được hợp đoàn cùng muôn thần thánh,

Phúc miên trường vui hưởng ánh vinh quang.



Lời nguyện
Lạy Chúa, Chúa quan pḥng mọi sự và an bài thật khôn ngoan, tất cả đều xảy ra như Chúa muốn; xin đẩy xa những ǵ nguy hại và rộng ban muôn điều lợi ích cho chúng con. Chúng con cầu xin...

 

///THỨ HAI

Bài đọc 1 G 29,1-10 ; 30,1.9-23

Chẳng lẽ Thiên Chúa quên thương xót


Đối với tất cả mọi người, đặc biệt đối với người Đông phương  đau khổ tự nó vốn đă phi lư rồi, càng phi lư hơn khi xảy đến sau thời gian thịnh vượng. Đau khổ làm ta mất mặt đối với người đời, c̣n những ai "đạo đức" có thể xem đó như cách Chúa phạt ta. Phải đem hết ḷng tin người Kitô hữu, ta mới có thể nhận ra rằng : thử thách không thể đến với ta ngoài ư muốn của Thiên Chúa.

Lời Chúa trong sách Gióp.
29 1 Ông Gióp tiếp tục ngâm nga như sau:
2 Ai sẽ làm cho tôi được như những tháng năm thuở trước,
như những ngày Thiên Chúa giữ ǵn tôi,
3 khi trên đầu tôi, đèn Người chiếu sáng,
khi trong bóng đêm, tôi bước đi theo ánh sáng của Người,
4 như những ngày mùa thu thịnh vượng,
khi Thiên Chúa bảo vệ lều tôi ở,
 

5 khi Đấng Toàn Năng c̣n ở với tôi
và bên cạnh, các con trai tôi quây quần,
6 khi tôi rửa chân trong sữa chua,
khi đá tiết ra dầu cho tôi như suối.
7 Khi tôi đi ra Cổng ở gần thành và đặt ghế ngồi tại công viên,
8 vừa thấy tôi, các thanh niên lẩn trốn,
các vị cao niên nhổm dậy đứng lên,
9 các thủ lănh ngừng nói, và lấy tay che miệng;
10 các vị lănh đạo đều lặng lẽ làm thinh, lưỡi dính chặt với hàm.
 

30, 1 Giờ đây, tôi bị những người ít tuổi hơn nhạo cười,
cha ông họ từng bị tôi khinh dể
và xếp vào hạng chó canh bầy vật.
9 Giờ đây tôi thành cớ cho họ chê cười, nên đề tài cho họ đàm tiếu.
10 Họ gớm ghiếc và lánh xa tôi,
nhổ vào mặt tôi không chút ngần ngại.
11 Bởi v́ Thiên Chúa nới lỏng dây cung của tôi,
Người làm tôi bị nhục, nên họ cũng chẳng coi tôi ra ǵ.
 

12 Bên phải tôi, một đám người nổi dậy,
họ làm tôi trượt chân, c̣n mở đường cho bất hạnh ập tới.
13 Họ phá huỷ con đường tôi đi để tiêu diệt tôi,
tiến đánh tôi không cần ai giúp đỡ.
14 Họ ùa vào như đi qua một lỗ hổng lớn,
băng ḿnh qua đống đổ nát hoang tàn.
 

15 Kinh hoàng lại ập xuống trên tôi,
niềm hy vọng của tôi tiêu tan như gió thoảng,
ơn cứu thoát của tôi biến mất tựa mây bay.
16 Và giờ đây mạng sống tôi tàn lụi,
những ngày khốn khổ vây bọc lấy tôi.
17 Ban đêm, xương cốt tôi đau như bị chọc thủng,
các vết thương nhức nhối khôn nguôi.
 

18 Người nắm lấy áo tôi thật chặt, siết vào tôi như cổ áo dài.
19 Người quăng tôi vào đống bùn nhơ,
khiến tôi trở nên như tro như bụi.
20 Con kêu lên Ngài, nhưng Ngài không đáp,
con tŕnh diện Ngài, nhưng Ngài chẳng lưu tâm.
 

21 Ngài đối xử với con tàn nhẫn,
giương cánh tay mạnh mẽ đánh phạt con.
22 Ngài nâng con lên, cho cỡi mây đạp gió,
làm con tan chảy trong giông tố băo bùng.
23 Quả thật, con biết Ngài bắt con quay về cơi chết,
về nhà hội ngộ của tất cả nhân sinh.

Xướng đáp G 30,17.19 ; 7,16b
X Ban đêm, xương cốt tôi đau như bị chọc thủng, các vết thương nhức nhối khôn nguôi.
* Chúa quăng tôi vào đống bùn nhơ, khiến tôi trở nên như tro như bụi.
Đ Lạy Chúa, xin cứ để mặc con, v́ đời con chỉ là hơi thở. *

Bài đọc 2

Căn nguyên mọi xáo trộn là tại không ai chịu cáo ḿnh


Trích sách giáo lư của thánh Đôrôthêô, viện phụ.
Thưa anh em, chúng ta hăy t́m hiểu do nơi đâu mà nhiều khi người ta bị một lời xúc phạm, nhng cứ như thể là không nghe thấy ǵ, thường bỏ đi, chẳng chút buồn bực ; lại có khi vừa nghe thấy lại lộn gan và buồn bực ngay. Xin hỏi : sao lại thay đổi thế ? Sự thể do một hay nhiều nguyên nhân ? Tôi nghĩ có nhiều nguyên nhân, nhưng đặc biêt có một nguyên nhân làm phát sinh mọi nguyên nhân khác, như có người nói : điều đó đôi khi là do chính tâm trạng của mỗi người lúc xảy ra sự việc. Thật vậy, nếu một người đang ở trong tâm trạng cầu nguyện học chiêm ngắm, th́ người ấy dễ dàng chịu đựng người anh em đang xúc phạm đến ḿnh và sẽ b́nh tĩnh thản nhiên.

 

Có khi v́ t́nh cảm sâu đậm với một người anh em, mà người ta hết sức kiên nhẫn chị đựng mọi chuyện do người anh em ấy gây ra, v́ yêu mến người anh em ấy. Cũng có khi v́ khinh bỉ, tức là v́ khinh khi miệt thị con người đă cố ư gây nhiều phiền toái cho ḿnh, mà người ta coi con người ấy là đồ hèn mạt, nên không thèm đáp lại người ấy một lời nào, hoặc không thèm kể cho ai biết những lời sỉ nhục gièm pha ḿnh đă chịu.
 

V́ thế, như tôi đă nói, sở dĩ xảy ra sự thể như trên là v́ người ta không muốn phiền toái hoặc phải bực bội, nên đă có thái độ khinh miệt và coi thường. Nhưng người ta cảm thấy ḿnh phải chịu phiền toái và buồn bực do lời nói của một người anh em, là v́ người ta đang sống trong một tâm trạng không lành mạnh, hoặc v́ đang ghét người anh em ấy. Tuy nhiên, sự việc như thế c̣n có nhiều căn cớ khác nhau, nhưng nếu ta t́m hiểu cặn kẽ, th́ căn nguyên mọi xáo trộn là tại không ai chịu cáo ḿnh.
 

Do đó sinh ra mọi thứ buồn phiền bực bội, và do đó ta chẳng có lúc nào được yên. Không có ǵ đáng ngạc nhiên, v́ ta đă học được nơi những người thánh thiện bài học này : không có con đường nào khác đưa tới b́nh an ngoài con đường trên. Rất nhiều lần ta đă thấy điều ấy xảy ra, thế mà đang khi ta sống lười biếng và thích b́nh an, ta lại mong ước và tưởng rằng ḿnh đă bước vào con đường ngay chính ; đang khi ta tỏ ra rất bất nhẫn đối với mọi người, th́ chính chúng ta, chúng ta chẳng bao giờ chịu cáo ḿnh.
 

Sự thể là như thế. Cho dù người ta có vô số vô vàn nhân đức, nhưng nếu ta ĺa xa con đường ấy, người ta chẳng bao giờ được thư thái b́nh an, trái lại, lúc nào người ta cũng cảm thấy bực bội và gây bực bội cho người khác, cũng như làm cho những công lao vất vả của ḿnh bị tiêu tan.

Xướng đáp 1 Ga 1,8.9; Cn 28,13
X Nếu chúng ta nói là chúng ta không có tội, chúng ta tự lừa dối ḿnh.
* Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi, Thiên Chúa là Đấng trung thành và công chính sẽ tha tội cho chúng ta.
Đ Kẻ giấu tội ḿnh sẽ không thành đạt. *

Lời nguyện
Lạy Chúa, Chúa quan pḥng mọi sự và an bài thật khôn ngoan, tất cả đều xảy ra như Chúa muốn ; xin đẩy xa những ǵ nguy hại và rộng ban muôn điều lợi ích cho chúng con. Chúng con cầu xin…

///THỨ BA

Bài đọc 1 G 31,18.13-23.35-37

Ông Gióp nhất mực chứng minh ḿnh vô tội


Khi gợi lên những đức tính của ông Gióp, vị tổ phụ có trước cả ông Môsê, tác giả cho chúng ta một bức tranh tuyệt đẹp về đạo đức tự nhiên. Vị trí dành cho đức công bằng và ḷng bác ái làm cho bức tranh ấy có một vẻ hiện đại. Nhưng khi muốn tranh luận tay đôi với Thiên Chúa, ông Gióp chẳng mấy chốc sẽ thấy phản ứng của Đấng Toàn Năng : Người tỏ cho ông thấy ông thật điên rồ.

Lời Chúa trong sách Gióp.
1 Tôi đă kết ước với đôi mắt của tôi
là không nh́n ngắm một thiếu nữ nào.
2 Từ cơi trời cao, Thiên Chúa gửi ǵ xuống làm sở hữu,
từ chốn cửu trùng, Đấng Toàn Năng ban ǵ làm gia nghiệp?
3 Há chẳng phải tai hoạ cho đứa bất công
và bất hạnh cho kẻ làm điều dữ?
4 Đường tôi đi, lẽ nào Người chẳng thấy,
chân tôi bước, Người không đếm được sao?
 

5 Giả như tôi đồng hành cùng gian dối
và chân tôi dồn bước với điêu ngoa
6 th́ Thiên Chúa cứ cân tôi trên bàn cân chính xác
và Người sẽ nhận thấy tôi toàn vẹn.
7 Nếu chân tôi đi trệch đường,
ḷng chiều theo con mắt, và tay dính vết nhơ,
8 th́ cái tôi gieo, người khác sẽ hưởng
và các mầm non tôi trồng đều bị nhổ đi.
13 Giả như tôi chà đạp quyền lợi
của tôi trai tớ gái đang tranh tụng với tôi,
 

14 th́ tôi sẽ làm ǵ khi Thiên Chúa chỗi dậy,
khi Người tra hỏi, tôi đáp lại thế nào?
15 Đấng đă tạo ra tôi trong dạ mẹ
không phải là Đấng tạo ra nó hay sao?
Cũng một Thiên Chúa đă tạo ra chúng tôi hết thảy.
16 Phải chăng tôi từ chối ước vọng của người nghèo,
làm cho mắt goá phụ mỏi ṃn v́ trông ngóng?
17 Phải chăng tôi ăn bánh một ḿnh,
không chia phần cho kẻ mồ côi?
 

18 Từ thuở thanh xuân, tôi đă nuôi nó như một dưỡng phụ
và đă hướng dẫn nó ngay từ lúc tôi lọt ḷng mẫu thân.
19 Phải chăng tôi đă thấy một kẻ khốn cùng không áo mặc,
thấy một người nghèo không mền đắp,
20 mà họ lại không chúc lành cho tôi,
v́ nhờ lông chiên của tôi mà được ấm?
21 Phải chăng tôi đă giơ tay đánh trẻ mồ côi,
v́ biết ḿnh được nâng đỡ nơi cổng thành?
 

22 Nếu thế th́ đầu tôi phải ĺa khỏi cổ
và cánh tay tôi phải đứt khỏi khuỷu tay.
23 Bởi v́ tai hoạ của Thiên Chúa làm tôi kinh hăi,
tôi không thể đứng vững
trước oai phong của Người.
 

35 Ôi, phải chi có người nghe tiếng tôi!
Đây là lời cuối cùng tôi nói, xin Đấng Toàn Năng trả lời cho tôi.
C̣n bản cáo trạng kẻ thù tôi đă viết,
36 tôi sẽ mang trên vai, và đội như vương miện.
37 Tôi sẽ báo cho Người những bước chân của tôi
và tiến lại gần Người như một thủ lănh.

Xướng đáp G 31,3 ; Cn 15,3 ; G 31,4
X Tai hoạ há chẳng phải dành cho đứa bất công, và bất hạnh dành cho kẻ làm điều dữ?
* Mắt Đức Chúa ở mọi nơi mọi chỗ hằng dơi theo kẻ dữ người lành.
Đ Đường tôi đi, lẽ nào Người chẳng thấy, chân tôi bước, Người không đếm được sao ? *

Bài đọc 2

Sự b́nh an giả dối trong tâm hồn


Trích sách giáo lư của thánh Đôrôthêô, viện phụ.

Ai nhận ḿnh có lỗi th́ khi gặp điều chi phiền ḷng, bất hạnh, nhuốc nhơ, tủi hổ hay bất cứ nỗi khổ nào khác, người ấy cũng vui vẻ chấp nhận hết. Họ nghĩ rằng ḿnh có phải chịu tất cả những điều đó th́ cũng đáng, nên không có ǵ có thể làm cho họ dao động. Hỏi có ai thanh thản hơn người ấy chăng ?
Giả như có ai thắc mắc với tôi : Nếu người anh em làm tôi phiền ḷng, mặc dù tôi thấy ḿnh chẳng gây nên duyên cớ nào, th́ tại sao tôi lại phải nhận ḿnh có lỗi ?
 

Nếu ai v́ ḷng kính sợ Thiên Chúa mà xét ḿnh kỹ lưỡng, hẳn không bao giờ thấy ḿnh hoàn toàn vô tội, nhưng đă có những việc làm, lời nói hay thái độ nên cớ cho anh em bực ḿnh. Nếu người ấy thấy ḿnh không có lỗi lúc bấy giờ, th́ hẳn có lúc họ đă làm khổ người anh em kia, không v́ chuyện này th́ cũng v́ chuyện khác ; hoặc có khi làm cực ḷng một người anh em nào khác nữa chăng. V́ thế, người ấy đáng chịu nỗi khổ này bởi đă phạm nhiều tội trong những dịp khác.
 

Có người lại hỏi tại sao lại nhận ḿnh có lỗi ? Khi đang ngồi an nhàn thư thái, bỗng nhiên có một người anh em đến làm phiền, nói một lời lăng nhục xúc phạm nào đó khiến họ không thể chịu đựng được, th́ họ có lư mà nổi giận, buồn phiền, v́ giả như người anh em kia không đến, không nói và không gây phiền phức, th́ họ đă chẳng bao giờ lỗi phạm.
 

Nói như trên thực nực cười và hoàn toàn vô lư. Quả thế, không phải v́ người kia nói một lời nào đó khiến ḿnh nổi giận, nhưng lời đó đă tỏ cho thấy ḿnh sẵn có tính nóng giận như thế nào ; biết vậy, th́ ḿnh phải ăn năn sám hối, nếu như c̣n có thiện chí. Người này giống như một tấm bánh làm bằng tinh bột, trông th́ ngon lành, nhưng bẻ ra th́ mới thấy là hư. Kẻ ngồi đó, an nhàn thư thái như họ tưởng, nhưng thực ra bên trong, họ mang tính nóng giận mà họ không thấy. Bất chợt có người anh em đến nói điều ǵ đó khiến người ấy bực ḿnh, lập tức người ấy liền phun ra một loạt những điều tanh hôi dơ bẩn, bấy lâu vẫn giấu kín bên trong.

 

Vậy nếu người ấy muốn được Thiên Chúa xót thương, th́ phải ăn năm sám hối, thanh tẩy ḿnh và lo tiến tới trên đường thiêng liêng. Bấy giờ người ấy sẽ thấy rằng, thay v́ bực bội chửi bới, th́ ḿnh phải cám ơn người anh em kia đă mang đến cho ḿnh cơ hội được lợi ích lớn lao như thế.. Thật thế, chẳng bao lâu người ấy sẽ không c̣n bực bội khi gặp thử thách nữa, nhưng càng tiến bước, người ấy càng thấy thử thách nhẹ nhàng hơn. V́ chưng linh hồn càng tiến bước bao nhiêu th́ càng trở nên mạnh mẽ và can đảm hơn bấy nhiêu, để chịu đựng mọi thứ cam go xảy đến.

Xướng đáp x. G 9,2.14 ; 15,15
X Tôi biết rơ thế này : trước nhan Thiên Chúa, phàm nhân cho ḿnh là công chính thế nào được ?
* Chẳng lẽ tôi lại tranh căi hay t́m lư để chống đối Người sao ?
Đ Ngay các thánh của Người, Thiên Chúa c̣n không tin tưởng, ngay các tầng trời, cũng chẳng thanh sạch trước mắt Người. *

Lời nguyện
Lạy Chúa, Chúa quan pḥng mọi sự và an bài thật khôn ngoan, tất cả đều xảy ra như Chúa muốn; xin đẩy xa những ǵ nguy hại và rộng ban muôn điều lợi ích cho chúng con. Chúng con cầu xin

 

///THỨ TƯ

Bài đọc 1 G 32,16 ; 33,1-22

Lời biện hộ khá kiêu căng của ông Êlihu


Đi trước câu trả lời của Thiên Chúa, tác giả sách Gióp, vốn là một nhà hiền triết đă ghi lại sau đây những suy nghĩ của ḿnh về ngôn ngữ của người hùng : Hăo huyền thay ai nghĩ ḿnh vô tội ! Ngay cả khi không có những thiếu sót bên ngoài, th́ tính kiêu ngạo sâu xa vẫn sờ sờ ra đó, khiến con người cậy dựa vào sức ḿnh. Và phương tiện chắc chắn nhất, hữu hiệu nhất giúp con người nhận ra giới hạn của ḿnh, đó là đau khổ.


Lời Chúa trong sách Gióp.
1 Ba người này thôi không trả lời ông Gióp, v́ họ nghĩ ông là người công chính. 2 Nhưng ông Êlihu, con ông Barácên, người Bút, thuộc thị tộc Ram đă nổi giận với ông Gióp, v́ ông này dám cho ḿnh công chính hơn Thiên Chúa. 3 Ông Êlihu cũng nổi giận với ba người bạn v́ họ đă không t́m được câu trả lời nào đáp lại ông Gióp, mà c̣n lên án Thiên Chúa nữa.
4 Đang khi họ tranh luận với ông Gióp, th́ ông Êlihu chờ, v́ họ nhiều tuổi hơn ông. 5 Nhưng khi thấy ba người không c̣n thốt ra câu trả lời nào nữa, th́ ông Êlihu nổi giận. 6 Ông Êlihu, con ông Barácên, người Bút, lên tiếng nói:
 

33, 1 Này ông Gióp, xin nghe tôi ngỏ lời,
xin lắng nghe mọi lời lẽ của tôi.
2 Giờ đây tôi mở miệng, lưỡi tôi thốt nên lời.
3 Ḷng dạ ngay thẳng của tôi trào ra lời uyên bác,
môi miệng tôi nói lên chân lư tinh tuyền.
4 Sinh khí của Thiên Chúa đă làm ra tôi,
hơi thở của Đấng Toàn Năng đă cho tôi được sống.
 

5 Nếu có thể, ông trả lời tôi xem,
cứ phi bác tôi và giữ vững lập trường.
6 Này, đối với Thiên Chúa, tôi đây cũng như ông,
tôi được nắn ra từ đất sét.
7 Sự kinh hoàng của tôi không làm ông sợ hăi
và tay tôi không đè nặng trên ông.
8 Ông đă nói rơ vào tai tôi,
tôi vẫn c̣n nghe văng vẳng lời ông nói:
9 "Tôi trong sạch, không phạm tội bất trung,
tôi tinh tuyền, chẳng hề vương tội lỗi.
 

10 Nhưng Thiên Chúa đă t́m cớ hại tôi,
coi tôi như thù địch của Người.
11 Người lấy xiềng cùm chân tôi lại
và canh chừng mọi nẻo tôi đi."
12 Vậy, tôi xin trả lời: trong vấn đề này, ông không có lư,
bởi v́ Thiên Chúa cao cả hơn phàm nhân.
13 Tại sao ông lại tranh tụng với Người?
V́ Người đâu phải trả lẽ về các việc Người làm.
14 Thiên Chúa nói một lần, rồi nói thêm lần nữa,
nhưng người ta chẳng để ư lưu tâm.
 

15 Đang đêm, trong giấc mộng, xảy ra một thị kiến,
khi một giấc ngủ mê ập xuống trên người phàm,
lúc họ thiếp đi trên giường ngủ.
16 Bấy giờ Người mở tai cho phàm nhân,
làm cho họ sợ hăi v́ những lời cảnh cáo,
17 để kéo họ xa những việc đă làm
giúp họ tránh được thói kiêu căng,
18 giữ linh hồn khỏi sa vào vực thẳm,
cứu sinh mạng khỏi rơi xuống đường hầm.
19 Người dùng cơn đau trên giường mà giáo dục họ,
làm cho xương cốt run rẩy không ngừng.
 

20 Họ sống mà không c̣n thiết ăn,
cao lương mỹ vị cũng chẳng màng.
21 Thân h́nh họ trông thật là thiểu năo, chỉ c̣n da bọc xương.
22 Sinh mạng họ gần kề miệng hố,
tuy c̣n sống mà như đă tiêu vong.

Xướng đáp Rm 11,33-34
X Ôi sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào !
* Quyết định của Người, ai ḍ cho thấu ! Đường lối của Người, ai theo dơi được !
Đ Thật vậy, ai đă biết tư tưởng của Chúa ? Ai đă làm cố vấn cho Người ? *

Bài đọc 2

Đạo lư chân thật tránh thái độ kiêu căng


Trích sách của thánh Grêgôriô, giáo hoàng, bàn về những vấn đề luân lư trong sách Gióp.

Ông Êlihu nói : Này ông Gióp, xin nghe tôi ngỏ lời, xin lắng nghe mọi lời lẽ của tôi. Đạo lư của những kẻ kiêu căng có đặc tính này là họ không biết mở đầu điều họ dạy thế nào cho khiêm tốn ; và những ǵ họ nghĩ là đúng đắn, họ không thể truyền đạt cho người khác một cách đúng đắn. Thật vậy, căn cứ vào lời lẽ của họ, th́ khi họ dạy dỗ, dường như họ tự đặt ḿnh ở trên đỉnh cao và coi những kẻ họ dạy dỗ là những người ở măi bên dưới, như hạng cùng đinh. V́ thế, họ nói theo giọng điệu thống trị chứ không phải khuyên lơn.
 

Thế nên, qua ngôn sứ Êdêkien, Chúa phán thật đúng về họ : Các ngươi thống trị đàn chiên một cách tàn bạo và hà khắc. Mà những người thống trị một cách tàn bạo và hà khắc là những người không b́nh tĩnh sửa lỗi cho người dưới bằng cách khuyên bảo rạch ṛi, mà chỉ vội vàng trừng phạt một cách khắc nghiệt theo kiểu thống trị.
 

Trái lại, đạo lư chân thật càng tránh thói kiêu căng trong tư tưởng bao nhiêu, th́ càng dùng chính những lời lẽ của ḿnh làm mũi tên tấn công mạnh mẽ vào ông thầy của sự kiêu căng bấy nhiêu. Vậy phải coi chừng kẻo lại đem cách ăn nết ở kiêu căng mà cao rao ông thầy ấy, đang khi lẽ ra phải dùng những lời lẽ đạo đức thánh thiện mà tấn công hắn trong ḷng thính giả. Lại phải cố gắng vừa dùng lời nói để rao giảng, vừa dùng đời sống để biểu lộ đức khiêm nhường, là thầy là mẹ mọi nhân đức, sao cho đức khiêm nhường được rao giảng cho các môn đệ của chân lư bằng cách ăn nết ở hơn là bằng lời nói.
 

V́ thế, khi ngỏ lời với các tín hữu Thêxalônica, thánh Phaolô dường như quên mất địa vị tông đồ cao cả của ḿnh, nên đă nói : Khi ở giữa anh em, tôi chẳng khác nào mẹ hiền ấp ủ con thơ. Cũng v́ thế, thánh Tông Đồ Phêrô nó : Hăy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về ḷng hy vọng của anh em. Và để xác định tư cách phải có để dạy đạo lư thánh thiện như thế nào, thánh nhân c̣n thêm : Nhưng phải trả lời cách hiền hoà và với sự kính trọng, hăy giữ lương tâm ngay thẳng.
 

Nhưng khi thánh Phaolô căn dặn các môn đệ : Đó là những điều anh phải khuyên, phải sửa dạy với tất cả uy quyền, th́ người không có ư bảo phải dùng quyền thống trị cho bằng dùng uy tín của đời sống. Thật thế, người dạy có uy quyền là người làm trước rồi mới nói sau, bởi v́ đạo lư không đáng tin nữa, một khi lương tâm ngăn cản không cho nói. Vậy thánh Phaolô có ư nhấn mạnh cho người đồ đệ rằng lời nói kiêu căng chẳng thuyết phục được ai, nhưng hành động tốt lành mới làm cho người ta tín nhiệm. Chính v́ thế, đă có lời chép về Chúa rằng : Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư và người Pharisêu. Quả thật, Người đă lấy quyền riêng mà nói một cách độc đáo và siêu việt, v́ Người đă không phạm tội nào do bản tính loài người yếu đuối. V́ chưng, qua nhân tính vô tội của ḿnh Chúa Kitô đă ban cho chúng ta điều Người đă dùng quyền năng của thần tính Người.

Xướng đáp 1 Pr 5,5b ; Mt 11,29b
X Anh em hăy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau.
* V́ Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường.
Đ Anh em hăy học với tôi, v́ tôi có ḷng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. *

Lời nguyện
Lạy Chúa, Chúa quan pḥng mọi sự và an bài thật khôn ngoan, tất cả đều xảy ra như Chúa muốn; xin đẩy xa những ǵ nguy hại và rộng ban muôn điều lợi ích cho chúng con. Chúng con cầu xin


///THỨ NĂM

Bài đọc 1 G 38,1-30

Cuối cùng Thiên Chúa trả lời, Người thách thức ông Gióp


Sự dữ đau khổ và chết chóc là mầu nhiệm con người chẳng bao giờ hiểu thấu, cũng như con người không thể hiểu biết tường tận mọi bí mật của vũ trụ bao la. Ông Gióp biết là ḿnh bất lực, và từ chốn cao vời, Thiên Chúa nhắc cho ông điều đó.

Lời Chúa trong sách Gióp.
1 Bấy giờ, giữa cơn băo táp, ĐỨC CHÚA lên tiếng trả lời ông Gióp như sau:
2 Ai là kẻ dám dùng những lời thiếu khôn ngoan hiểu biết,
để làm cho kế hoạch của Ta ra tối tăm khó hiểu?
3 Như dũng sĩ, hăy thắt chặt đai lưng,
Ta sẽ tra hỏi ngươi và ngươi hăy trả lời.
4 Ngươi ở đâu khi Ta đặt nền móng cho trái đất?
Nếu ngươi thông hiểu th́ cứ nói đi!
 

5 Ai đă định kích thước cho đất,
ai đă chăng dây đo, ngươi biết mà!
6 Đế của nó, lấy chi làm điểm tựa, đá góc của nó, ai đă đặt cho,
7 khi các v́ sao ban sáng đang hoà tấu nhịp nhàng
và hết mọi con cái Thiên Chúa cùng rập tiếng tung hô?
8 Cửa đại dương, ai ra tay khép lại
khi nước tuôn trào từ đáy vực sâu,
9 khi Ta giăng mây làm áo nó mặc,
phủ sương mù làm tă che thân?
 

10 Đường ranh giới của nó, chính Ta vạch sẵn,
lại đặt vào nơi cửa đóng then cài;
11 rồi Ta phán: "Ngươi chỉ tới đây thôi,
chứ không được tiến xa hơn nữa,
đây là nơi các đợt sóng cao phải vỡ tan tành! "
12 Trong cả đời ngươi, đă có lần nào
ngươi từng ra lệnh cho buổi sáng,
chỉ định vị trí cho hừng đông,
13 để hừng đông nắm chắc mười phương đất,
giũ cho sạch hết bọn gian tà?
14 Bấy giờ, đất thay màu đổi sắc
tựa màu đất sét dùng làm ấn niêm phong,
và muôn loài xuất hiện tựa tấm áo lộng lẫy huy hoàng.
 

15 Nhưng ác nhân thấy ḿnh mất đi ánh sáng,
cánh tay từng tung hoành, nay bị bẻ găy.
16 Có bao giờ ngươi đă đến tận nguồn biển cả
và lang thang ở đáy vực sâu?
17 Có ai từng mở cho ngươi lối vào âm phủ
và ngươi thấy được cửa dẫn tới âm ty?
18 Có khi nào ngươi hiểu mặt đất rộng chừng nào?
Nếu ngươi biết hết mọi điều đó th́ cứ nói đi!
19 Con đường nào dẫn đến nơi ở của ánh sáng,
đâu là nơi bóng tối cư ngụ,
 

20 để ngươi đưa nó đến miền nó ở,
và nhận ra đường về nhà nó?
21 Điều này, hẳn ngươi biết rơ,
v́ khi ấy, ngươi đă chào đời,
và đời ngươi đă qua bao năm tháng!
22 Có bao giờ ngươi vào kho chứa tuyết,
hay đă thấy kho mưa đá ở đâu?
23 Những thứ đó, Ta để dành cho thời khốn quẫn,
cho những ngày loạn lạc chiến tranh.
24 Ánh sáng toả ra theo hướng nào,
trên mặt đất, gió đông thổi về đâu?
 

25 Ai đă xẻ mương cho nước lũ, vạch đường cho sấm chớp,
26 khiến mưa rơi xuống miền đất không người,
xuống sa mạc không một ai ẩn náu,
27 làm ướt đẫm nơi khô cháy tiêu điều,
khiến cỏ xanh mọc lên tươi tốt?
28 Thử hỏi mưa có cha không,
những giọt sương mai, ai đă sinh ra chúng?
29 Băng đá phát sinh từ bụng dạ nào?
Sương muối trên trời, ai đă sinh ra,
30 khi nước đông lại như đá tảng
và mặt vực thẳm trở nên rắn chắc?

Xướng đáp Rm 9,20 ; G 38,3
X Hỡi người, bạn là ai mà dám căi lại Thiên Chúa ?
* Chẳng lẽ sản phẩm lại nói với người sản xuất : Sao ông làm ra tôi như thế này ?
Đ Như dũng sĩ, hăy thắt chặt đai lưng, Ta sẽ tra hỏi ngươi, và ngươi hăy trả lời. *

Bài đọc 2

Hội Thánh tiến lên như rạng đông
Trích sách của thánh Grêgôriô, giáo hoàng, bàn về những vấn đề luân lư trong sách Gióp.
B́nh minh hay rạng đông là lúc trời chuyển từ tối qua sáng. Gọi Hội Thánh là b́nh minh hay rạng đông th́ cũng đúng. Gồm những người Chúa chọn, Hội Thánh được dẫn đưa từ đêm tối không tin đến ánh sáng đức tin và, khác nào rạng đông, Hội Thánh rời bỏ bóng tối để bước vào ngày rực rỡ ánh sáng của Chúa. Sách Diễm Ca đă nói thật đúng : Ḱa bà nào đang tiến lên như rạng đông ? Hội Thánh khát khao phần thưởng là sự sống trên trời, nên được gọi là rạng đông, v́ đang khước từ bóng tối tội lỗi và rực lên ánh sáng công chính.
 

Nhưng c̣n một điều ǵ đó tinh tế hơn, chúng ta cần suy nghĩ khi dùng h́nh ảnh b́nh minh hay rạng đông. Rạng đông hay b́nh minh cho biết đêm tối đă qua, nhưng chưa cho thấy ngày sáng hoàn toàn. Tuy nhiên, đang lúc đẩy lùi đêm tối, rạng đông hay b́nh minh đă đón nhận ngày sáng, nhưng ánh sáng c̣n pha trộn bóng tối. V́ thế, đang bước theo chân lư, mọi người chúng ta là chi trên cơi đời này, nếu không phải là rạng đông hay b́nh minh ? Chúng ta làm những công việc của ánh sáng rồi đó, nhưng trong một số việc khác, chúng ta đâu đă hoàn toàn thoát khỏi những bóng tối c̣n rớt lại. Có lời thưa với Chúa qua miệng ngôn sứ rằng : Trước thánh nhan Ngài, chẳng có người nào là công chính. Lại có lời chép : Tất cả chúng ta thường hay vấp ngă.
 

Bởi thế, khi thánh Phaolô nói đêm sắp tàn, thánh nhân không thêm ngày đă đến, nhưng lại thêm ngày gần đến. Thật vậy, khi bảo rằng đêm tối đă qua, nhưng ngày chưa lại, rơ ràng thánh nhân muốn cho thấy ḿnh đă qua đêm, nhưng chưa tới ngày, mà c̣n ở vào lúc rạng đông.
Hội Thánh của những người Chúa chọn sẽ trọn vẹn là ngày sáng khi nơi Hội Thánh không c̣n pha trộn bóng tối tội lỗi nữa. Hội Thánh sẽ trọn vẹn là ngày sáng khi Hội Thánh rực lên ánh sáng chói chan của tâm hồn. Rạng đông là giai đoạn chuyển biến. Điều đó thật hợp với câu Người chỉ chỗ cho rạng đông. Được chỉ chỗ th́ hẳn cũng phải chuyển chỗ. Chỗ mà rạng đông phải đến là chỗ nào nếu không phải là ánh sáng hoàn hảo, nơi muôn người được muôn đời chiêm ngưỡng Thánh Nhan ?

 

Chừng nào đến được chỗ đó, rạng đông không c̣n vương chút bóng tối nào của đêm đă qua. Rạng đông từng gắng sức đạt tới chỗ của ḿnh, nên tác giả thánh vịnh mới viết : Linh hồn tôi khao khát Chúa Trời là Chúa Trời hằng sống. Bao giờ con được đến, vào bệ kiến Tôn Nhan ? Rạng đông từng vội vàng đi đến nơi đă biết, nên thánh Phaolô mới nói là người ao ước được ra đi và được ở với Đức Kitô. Thánh nhân c̣n nói : Đối với tôi, sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi.

Xướng đáp Pl 1,3.6.9
X Tôi tạ ơn Thiên Chúa của tôi, mỗi lần nhớ đến anh em.
* Tôi tin chắc rằng : Đấng đă bắt đầu thực hiện nơi anh em một việc tốt lành như thế, cũng sẽ đưa công việc đó tới chỗ hoàn thành cho đến ngày Đức Kitô Giêsu quang lâm.
Đ Điều tôi khẩn khoản nài xin, là cho ḷng mến của anh em ngày thêm dồi dào, khiến anh em được ơn hiểu biết và tài trực giác siêu nhiên. *

Lời nguyện
Lạy Chúa, Chúa quan pḥng mọi sự và an bài thật khôn ngoan, tất cả đều xảy ra như Chúa muốn; xin đẩy xa những ǵ nguy hại và rộng ban muôn điều lợi ích cho chúng con. Chúng con cầu xin

 

///THỨ SÁU

Bài đọc 1 G 40,1-14 ; 42,16

Ông Gióp nh́n nhận quyền tối thượng của Thiên Chúa.


Ánh sáng đă bùng lên trong tâm trí ông Gióp : ông nhận ḿnh thua cuộc. Trước kia ông chỉ biết Thiên Chúa nhờ được nghe nói về Người thôi, giờ đây ông được thấy tận mắt, và ông đă hiểu.


Lời Chúa trong sách Gióp.
40, 1 Bấy giờ, ĐỨC CHÚA lên tiếng trả lời ông Gióp:
2 Hỏi rằng kẻ tranh luận với Đấng Toàn Năng, có ǵ để chỉ trích,
và kẻ kêu trách Thiên Chúa, có ǵ để trả lời?
3 Ông Gióp thưa lại ĐỨC CHÚA:
4 Vâng, con đây tầm thường bé nhỏ, biết nói chi để trả lời Ngài?
Con sẽ đưa tay lên che miệng.
5 Đă nói một lần rồi, con không lặp lại nữa,
có nói lần thứ hai, cũng chẳng thêm được ǵ!
 

LỜI THỨ HAI
6 Bấy giờ, giữa cơn băo táp, ĐỨC CHÚA lên tiếng trả lời ông Gióp:
7 Hăy thắt chặt đai lưng như dũng sĩ,
Ta sẽ tra hỏi ngươi, và ngươi hăy trả lời.
8 Phán quyết của Ta, phải chăng ngươi cố t́nh phá bỏ,
lên án Ta để biện minh cho ḿnh?
9 Tay ngươi có mạnh như tay Thiên Chúa,
tiếng ngươi có vang như tiếng sấm của Người?
 

10 Hăy lấy quyền uy cao cả làm đồ trang sức,
lấy oai phong lẫm liệt làm áo che thân.
11 Hăy trút cơn thịnh nộ lôi đ́nh,
trừng đôi mắt hạ đứa kiêu căng.
12 Hăy giương cặp mắt hạ nhục phường kiêu hănh,
và đập tan tại chỗ bọn ác nhân.
13 Hăy đem cả bọn vùi dưới cát,
giam hết cả lũ trong nhà tù.
14 Bấy giờ chính Ta sẽ ca tụng ngươi,
v́ tay phải ngươi sẽ giúp ngươi chiến thắng.
 

42, 1 Ông Gióp thưa với ĐỨC CHÚA:
2 Con biết rằng việc ǵ Ngài cũng làm được,
không có ǵ Ngài đă định trước mà lại không thành tựu.
3 "Ai là kẻ dám dùng những lời thiếu khôn ngoan hiểu biết
để làm cho kế hoạch của Ta
không c̣n được rơ ràng minh bạch? "
Phải, con đă nói dù chẳng hiểu biết ǵ
về những điều kỳ diệu vượt quá sức con.
 

4 Vậy, xin Ngài lắng nghe, và cho con thưa gửi đôi điều,
con sẽ hỏi và xin Ngài đáp lại.
5 Trước kia, con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại,
nhưng giờ đây, chính mắt con chứng kiến.
6 V́ thế, điều đă nói ra, con xin rút lại,
trên tro bụi, con sấp ḿnh thống hối ăn năn.

Xướng đáp G 42,56 ; 40,5.4b
X Lạy Chúa, trước kia con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại ; nhưng giờ đây, chính mắt con chứng kiến. V́ thế, điều đă nói ra, con xin rút lại,
* trên tro bụi, con sấp ḿnh thống hối ăn năn.
Đ Đă nói một lần, con không lặp lại nữa, có nói lần thứ hai, cũng chẳng thêm được ǵ ! Con sẽ đưa tay lên miệng. *

Bài đọc 2

Chúa thấu suốt mọi tư tưởng và ư hướng của ḷng dạ con người


Trích khảo luận của đức cha Banđuyn, giám mục Cantơbơri.

Chúa biết mọi tư tưởng và ư hướng trong ḷng ta. HIển nhiên là ai suy nghĩ ǵ, ai toan tính ǵ, Người biết hết ; c̣n chúng ta th́ chỉ những tư tưởng và ư hướng nào Người cho hiểu thấu nhờ ơn thông hểu, chúng ta mới biết nó là ǵ. Thần trí ở ngay trong con người cũng không biết được trọn vẹn những ǵ ở trong con người. Các tư tưởng hữu ư hay vô t́nh đến với con người, không phải lúc nào con người cũng ư thức được đúng theo thực chất của nó. Cả những tư tưởng hiển nhiên trước con mắt trí khôn, con người cũng đâu hiểu thấu tường tận được, v́ đôi mắt này đă ra mờ tối.
 

Thật vậy, nhiều khi có những điều trước mặt Thiên Chúa chẳng phải là nhân đức đáng thưởng ǵ, nhưng lại được suy nghĩ riêng của chúng ta, hay được người khác hoặc tên cám dỗ khoác cho một bộ mặt đạo đức. Có những hành động bề ngoài giống như nhân đức thật hoặc giống như các nết xấu đang làm cho đôi mắt tâm hồn lệch lạc đi, rồi nhờ phép này thuật nọ, có thể như đang khiến cho trí khôn không c̣n sắc bén nữa, nên nhiều khi cái thực không tốt lại mang vẻ bề ngoài là tốt, và cái thực không xấu lại có vẻ bề ngoài là xấu : đó chính là thân phận khốn cùng và ngu dốt của chúng ta, thân phận rất đau thương và thật đáng khiếp sợ.
 

Quả vậy, Kinh Thánh chép : Có những con đường xem ra ngay thẳng nhưng rốt cục lại đưa đến tử vong. Để tránh nguy hiểm đó, thánh Gioan khuyên chúng ta rằng : Hăy cân nhắc các thần khí xem có phải bởi Thiên Chúa không. Nhưng ai có thể cân nhắc các thần khí xem có phải bởi Thiên Chúa hay không, nếu không được Thiên Chúa ban cho ơn phân biệt các loại thần khí để có khả năng thẩm định các tư tưởng, cảm t́nh, ư hướng một cách tinh tế và chính xác ? Thế mà ơn biện phân lại là nguồn phát sinh mọi nhân đức  ai cũng cần phải có  hoặc là để chỉ vẽ cho người khác biết cách sống, hoặc là để định hướng và điều khiển đời sống của chính ḿnh.
 

Đối với các việc phải làm, ta sẽ suy nghĩ đúng khi thuận theo ư Thiên Chúa, ta sẽ có ư ngay lành khi chỉ hướng về Người. Tóm lại, trong cuộc sống của ta, hết mọi hành vi của ta sẽ trong sáng nếu con mắt ta đơn sơ. Mắt đơn sơ sẽ vừa là mắt, vừa đơn sơ khi, nhờ suy nghĩ đúng, nó thấy việc phải làm, và nhờ có ư ngay lành, nó hành động cách đơn sơ chứ không gian xảo. Suy nghĩ đúng không đi đôi với sai lầm ; ư ngay lành th́ loại trừ giả dối. Biện phân đích thực chính là vừa suy nghĩ đúng, vừa có ư ngay lành.
Vậy cần làm mọi việc dưới ánh sáng của ơn biện phân, nghĩa là hành động trong Thiên Chúa và trước mặt Thiên Chúa.

Xướng đáp Mk 6,8 ; Tv 35 (37),3
X Hỡi người, bạn được nói cho hay điều nào là tốt, điều nào Đức Chúa đ̣i hỏi bạn :
* đó chính là thực thi công b́nh, quư yêu nhân nghĩa, và khiêm nhường đi với Thiên Chúa của bạn.
Đ Cứ tin tưởng vào Chúa và làm điều thiện, th́ sẽ được ở trong đất nước và sống yên hàn. Điều Chúa chờ đợi bạn *

Lời nguyện
Lạy Chúa, Chúa quan pḥng mọi sự và an bài thật khôn ngoan, tất cả đều xảy ra như Chúa muốn; xin đẩy xa những ǵ nguy hại và rộng ban muôn điều lợi ích cho chúng con. Chúng con cầu xin

///THỨ BẢY

Bài đọc 1 G 42,7-17

Thiên Chúa cho ông Gióp được toại nguyện


Sau bao nhiêu gian nan đau khổ người công chính t́m lại được của cải và danh tiếng, đó không phải là chuyện diễn ra mỗi ngày. Nhiều thế kỷ sau sách Gióp, Chúa Kitô sẽ dạy chúng ta rằng : Phúc thay ai khóc lóc, v́ họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.

Lời Chúa trong sách Gióp.
7 Sau khi nói những lời ấy với ông Gióp, ĐỨC CHÚA phán với ông Êliphát, người Têman: "Ta bừng bừng nổi giận với ngươi và cả hai người bạn của ngươi nữa, bởi v́ các ngươi đă không nói đúng đắn về Ta như Gióp, tôi tớ của Ta. 8 Vậy, bây giờ các ngươi hăy bắt bảy con ḅ và bảy con cừu, rồi đi gặp Gióp, tôi tớ của Ta. Các ngươi hăy dâng lễ toàn thiêu để cầu cho các ngươi và Gióp, tôi tớ của Ta, sẽ chuyển cầu cho các ngươi. Ta sẽ đoái nh́n nó và sẽ không xử với các ngươi xứng với sự ngu xuẩn của các ngươi, v́ các ngươi đă không nói đúng đắn về Ta như Gióp, tôi tớ của Ta." 9 Vậy ông Êliphát người Têman, ông Binđát người Suác và ông Xôpha người Naamát, đă đi làm những điều ĐỨC CHÚA phán với họ. ĐỨC CHÚA đă đoái nh́n đến ông Gióp.
 

10 Vậy ĐỨC CHÚA đă khôi phục tài sản cho ông Gióp, khi ông chuyển cầu cho các bạn của ḿnh. ĐỨC CHÚA đă tăng gấp đôi những ǵ ông Gióp đă có trước kia. 11 Tất cả anh em, chị em ông, tất cả bạn bè cũ lại t́m đến ông; họ đă cùng ăn bánh trong nhà của ông. Họ chia buồn và an ủi ông về tất cả tai hoạ ĐỨC CHÚA đă giáng xuống trên ông. Mỗi người tặng ông một đồng bạc và một chiếc nhẫn vàng.

 

12 ĐỨC CHÚA giáng phúc cho những năm cuối đời của ông Gióp nhiều hơn trước kia. Ông có mười bốn ngàn con chiên, sáu ngàn lạc đà, một ngàn đôi ḅ và một ngàn lừa cái. 13 Ông sinh được bảy con trai và ba con gái. 14 Ông đặt tên cho cô thứ nhất là "Bồ Câu", cô thứ hai là "Hoa Quế" và cô thứ ba là "Phấn Thơm". 15 Trong khắp xứ, người ta không sao t́m được những thiếu nữ xinh đẹp như con gái ông Gióp. Cha của các cô đă chia gia tài cho các cô như cho các anh em trai.
 

16 Sau đó, ông Gióp c̣n sống thêm 140 năm nữa, ông được thấy con cái cháu chắt đến bốn đời. 17 Ông Gióp đă qua đời và tuổi thọ của ông rất cao.

Xướng đáp x. G 42,7.8
X Đức Chúa phán với ông Êliphát : "Ngươi và người bạn của ngươi đă không nói đúng đắn về Ta như Gióp, tôi tớ của Ta,
* Gióp sẽ chuyển cầu cho các ngươi.
Đ Ta sẽ đoái nh́n nó, và sẽ không xử với các ngươi xứng với sự ngu xuẩn của các ngươi." *

Bài đọc 2

Con đường phải theo để đạt tới sự sống đích thực


Trích bài diễn giải của thánh Tôma Aquinô, linh mục, về Tin Mừng theo thánh Gioan.

Con đường, chính là Dức Kitô, nên Người nói : Chính Thầy là con đường. Quả nhiên điều đó thật hữu lư, v́ nhờ Người mà chúng ta đến cùng Chúa Cha.
 

Nhưng con đường ấy không tách rời, mà gắn liền với đích điểm, nên Người nói thêm : Thầy là sự thật và là sự sống. Như vậy, Người vừa là con đường, vừa là đích điểm : là con đường xét theo nhân tính, là đích điểm xét theo thần tính. Vậy, v́ là con người, Người nói : Chính Thầy là con đường, c̣n là v́ Thiên Chúa, Người thêm : Thầy là sự thật và là sự sống. Hai từ này thật thích hợp để chỉ đích điểm của con đường.
Bởi chưng đích điểm của con đường đó là cứu cánh con người mong đạt tới. Mà con người th́ đặc biệt mong ước hai điều này : thứ nhất là được biết sự thật : đây là đặc tính riêng của con người. Thứ hai là được hiện hữu măi : đây là điều chung cho hết mọi loài.

 

Nhưng Đức Kitô là con đường phải theo để đạt tới chỗ nhận biết sự thật, v́ chính Người là sự thật : Xin dạy con đường lối Ngài, lạy Chúa, để con vững bước theo chân lư của Ngài. Đức Kitô là con đường phải theo để đạt tới sự sống, v́ chính Người là sự sống : Chúa sẽ dạy con biết đường về cơi sống.
Vậy Người đă dùng hai từ sự thậtsự sống để chỉ đích điểm của con đường này. Đó là hai điều đă nói trên đây về Đức Kitô : trước tiên, chính Người là sự sống, v́ ở nơi Người là sự sống ; thứ đến, chính Người là sự thật, v́ Người là ánh sáng cho nhân loại, mà ánh sáng là sự thật.
 

Vậy nếu bạn hỏi là phải đi qua đâu, th́ xin hăy đón nhận Đức Kitô,v́ chính Người là con đường : Đây là con đường, hăy đi theo đó. Và thánh Âutinh nói : Hăy đi qua con người và bạn sẽ đạt tới Thiên Chúa. Đi khập khiễng mà đúng đường c̣n hơn là đi nhanh đi khoẻ mà trật đường. Người đi khập khiễng mà đúng đường th́ dù tiến chậm, cũng mỗi ngày mỗi gần đích diểm hơn. Đang khi đó, người đi trật đường th́ càng chạy nhanh bao nhiêu, càng xa rời đích điểm bấy nhiêu.
 

Nếu bạn hỏi bạn sẽ tới đâu, th́ xin hăy gắn bó với Đức Kitô, v́ chính Người là sự thật chúng ta đang khát khao đạt tới : Miệng ta nói sự thật. C̣n nếu bạn hỏi bạn sẽ được ở đâu, th́ xin hăy gắn bó với Đức Kitô, v́ chính Người là sự sống : V́ ai gặp được Ta là gặp sự sống, và hưởng ân lộc Đức Chúa ban cho.
 

Vậy hăy gắn bó với Đức Kitô, nếu bạn muốn an toàn : bạn không thể nào lầm đường lạc lối, v́ chính Người là con đường. Cho nên phàm ai gán bó với Người, sẽ không cùng đường bí lối, nhưng sẽ đi vào con đường thẳng tắp. Người ấy cũng không thể nào bị lừa dối, v́ chính Người là sự thật toàn vẹn. Người đă nói : Tôi sinh ra và đă đến thế gian v́ điều này : đó là để làm chứng cho sự thật. Người ấy cũng không thể bị bẽ mặt hổ ngươi, v́ chính Người là sự sống và là Đấng ban sự sống, như Người đă nói : Tôi đến để cho đàn chiên được sống và sống cho dồi dào.

Xướng đáp G 42,10b.11ab.12a ; 1 Cr 10,13b
X Đức Chúa đă tăng gấp đôi những ǵ ông Gióp đă có trước kia. Tất cả anh em cùng bạn bè đă đến an ủi ông ;
* Đức Chúa giáng phúc cho những năm cuối đời của ông Gióp, nhiều hơn trước kia.
Đ Thiên Chúa là Đấng trung tín : Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức ; nhưng khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho kết thúc tốt đẹp. *

Lời nguyện
Lạy Chúa, Chúa quan pḥng mọi sự và an bài thật khôn ngoan, tất cả đều xảy ra như Chúa muốn; xin đẩy xa những ǵ nguy hại và rộng ban muôn điều lợi ích cho chúng con. Chúng con cầu xin

__________________
Gia Nhân