"Mừng vui lên, Đấng  đầy ơn phúc."(Lc 1,28)

 

*Lời chào này đă mở đầu lịch sử của chúng ta, đem

cơi trời xuống với cơi đất, làm thay đổi lộ tŕnh của nhân

loại phiêu bạt và soi chiếu cho cuộc sống từng người

chúng ta trong khi dấn bước trên con đường lữ thứ bằng

một ánh sáng mới mẻ, đó là ơn cứu độ đă được loan báo.

 

" Mừng vui lên " là lời đầu tiên của " Tin Mừng " dành

cho chúng ta và cho toàn thế giới. Đó là tiếng chào mà

cũng là phúc lành, là nụ cười mà cũng là lời hứa, là câu

chúc mừng mà cũng là lời đảm bảo. Tất cả được gói ghém

xinh xinh trong lời chào của Sứ Thần để mở đầu cuộc

đối thoại với cô thôn nữ. "Mừng vui lên, Đấng đầy ơn Phúc. "

Tất cả những ǵ về sau đều được ghi dấu bằng dấu ấn

hoan lạc này, v́ lời đầu tiên ấy tô thắm cho tất cả những

ǵ sau đó được diễn tả bằng lời, giai điệu và ân sủng.

"Mừng vui lên" là lời của Sứ Thần, là biểu hiện trước

tiên của thông điệp ngài lặp lại, là phần đầu tóm kết tất

cả những ǵ sau này sẽ xảy ra...

 

*Sự kiện truyền tin trọng đại của đức tổng

thần Gabriel đến với Đức Trinh Nữ làng Nazareth c̣n

trở nên một biến cố trong cuộc đời của chúng ta với những

cuộc truyền tin khiêm tốn, được lặp đi nhắc lại, đơn sơ

nhưng cụ thể, để qua đó, Thiên Chúa tiếp tục tỏ bày những

chương tŕnh của Người cho cuộc đời chúng ta, mời gọi

hiến thân và phục vụ, và chăm chú chờ đợi sự đáp ứng

của chúng ta.

 

Trong trường hợp này, không có những

đôi cánh thiên thần, không có những bóng dáng trắng

ngần, không có những tiếng nói được thốt ra, chẳng có

những diễn biến bề ngoài và cũng chẳng có những phụng

vụ kính nhớ, thế nhưng chắc chắn vẫn có một cuộc truyền

đạt một lời bảo đảm, một sự hiện diện thần linh nơi tâm

hồn con người và một lời mời gọi thực sự được đưa ra

trong chốn thẳm cung tĩnh lặng của linh hồn.

 

Hạnh phúc của chúng ta hệ ở chỗ nhận ra được

cuộc viếng thăm của vị sứ thần. Mỗi soi động là một sứ

thần, mỗi ước muốn lành thánh là một cuộc truyền tin.

Những thời khắc ân t́nh giữa Thiên Chúa và linh hồn,

những b́nh minh cứu độ nơi lương tâm sâu thẳm của

chúng ta, những tia sáng trong cuộc hiện hữu tăm tối của

nhân loại.

Không chỉ lời mời gọi bước vào đời sống thánh

hiến hoặc sự nồng nàn của hai con tim d́u nhau vươn tới

nhiệm tích hôn phối mới là những cuộc thăm viếng của

sứ thần, mà mọi niềm vui khấp khởi, mọi ánh mắt yêu

thương, mọi cảm xúc thân ái, mọi yếm âu nhẹ nhàng,

mọi nụ cười xởi lởi, mọi lời nói hiền ḥa, mọi câu ca

điệu hát, mọi vẻ đẹp rạng rỡ trên những gương mặt, mọi

thiện ư nơi tâm hồn nhân loại, mọi hí hủm hài hước trong

cuộc sống, thay thảy đều là những cuộc thăm viếng của

trời cao dành cho cuộc sống hằng ngày của chúng ta.

 

Mọi cử chỉ làm xuyến xao tâm hồn, khơi lên động cảm,

mở rộng tầm mắt và đưa chúng ta đến sát hơn cuộc sống

của chính ḿnh đều có sự hiện diện của một vị sứ thần,

mở ra những trang Phúc âm mới mẻ trong lịch sử ơn cứu

độ dành cho từng người chúng ta.

 

Việc chúng ta có nhận ra được sứ thần đến thăm

viếng hay không là tùy chúng ta . Mong sao chúng ta

đừng để ngài đi qua. Quá nhiều ồn ă động đạc và hối hả

bôn chôn, mọi thứ đều quá tẻ nhạt, mịt mờ và hỗn độn

đến độ làm chúng ta nhỡ nhàng h́nh ảnh của sứ thần và

nghễnh ngăng trước lời nói của ngài giữa bầu náo nhiệt

của thanh âm đám đông.

Sứ thần không áp đặt sự hiện diện, không xồng xộc bước vào,

không hô hoán kêu gọi chú ư. Ngài tôn trọng tự do của chúng ta,

và v́ thế, ngài đến bên chúng ta một cách khiêm tốn, nói năng một cách nhỏ nhẹ, đợi chờ một cách lặng lẽ... và sẽ ra đi thật ảo

năo nếu như chúng ta không đoái hoài, không lắng nghe,

không lưu tâm đến sự hiện diện của ngài.

 

Trong cuộc đời của chúng ta, bao nhiêu cuộc truyền

Tin đă lâm vào bế tắc ! Bao nhiêu lời chào của sứ thần đă

tan loăng giữa những ưu tư bát nháo của chúng ta !

Chúng ta than thở sao chẳng thấy hoa thơm trái lành,

sao cuộc sống ngày nao cũng như ngày nào, thiếu vắng những

ngạc nhiên, những hy vọng và những giấc mơ.

Cuộc sống của chúng ta  không có những con đường mới mẻ,

bởi v́ chúng ta không t́m kiếm. Không có những trả lời mới

mẻ, bởi v́ chúng ta không đặt ra những câu hỏi mới mẻ.

Không có những đích đến, bởi v́ không có những xuất

Phát. Không có sứ  thần, bởi v́ chúng ta không sống trước

sự hiện diện, h́nh ảnh và lời chào của ngài.

Ân sủng vuột qua và cuộc sống chúng ta cứ vẫn tẻ nhạt.

 

Không có biến cố Truyền Tin th́ làm ǵ mà có Phúc âm.

Có lẽ bài học trước hết Đức Maria truyền thụ cho

chúng ta khi Mẹ đặt bước chân đầu tiên vào lịch sử cửu

độ là một bài học thực tế, cơ bản và thường xuyên nhất.

Đó là phải lưu ư, sẵn sàng và mau mắn nhận ra sứ thần

đến viếng thăm. Phải nhận ra sứ thần đưa tin, phải dừng

cuộc sống của ḿnh lại, phải lắng nghe lời ngài nói. Mọi

sự đều từ đó mà ra. Nếu biết dừng lại trong giây lát để

lắng nghe, để nắm bắt, để chiêm nghiệm, để đáp ứng lời

mời gọi luôn mới mẻ, luôn gây ngạc nhiên và luôn kịp

thời ấy, chúng ta sẽ bước vào ḍng chảy ân sủng d́u

chúng ta tiến lên trong cuộc sống để tới những chân trời

đang chờ đợi khám phá. Tất cả đều tùy ở lời đầu tiên ấy.

Tiếng chào kính, cuộc hạnh ngộ, lời chúc phúc: "Mừng

Vui lên"

(Linh mục Carlos G. Valles, SJ, Mẹ Là Nguồn Vui, I Sứ thần và Thôn nữ)