125. Tại sao phải theo đạo Công giáo để lấy vợ, lấy chồng?

 

*Hỏi:

Con quen với một cô gái ngoài Công giáo, chúng con rất thương nhau, nhưng cha mẹ con muốn cô ta phải trở lại đạo Công giáo rồi mới kết hôn! Xin cha cho ư kiến.

(Tam, TX)

 

Đáp:

"Nhưng cha mẹ con muốn cô ta phải trở lại đạo Công giáo rồi mới kết hôn! Xin cha cho ư kiến".

Chào anh Tam,

Cám ơn anh đă hỏi một vấn đề nhiều bạn trẻ thời nay đang gặp. Ư kiến tôi như sau:

Cha mẹ cô ta "nói câu đó" cũng chỉ v́ biết rơ giá trị của đạo Công giáo, chỉ v́ hết ḷng thương cô và chồng tương lai của cô thôi, ông bà muốn cho các con cháu được hạnh phúc, sum họp đại gia đ́nh ở đời này và đời sau.

Xét thêm:

1. Nếu bên cha mẹ Công giáo muốn con ḿnh lấy người "trở lại đạo", th́ cha mẹ bên Phật giáo hay đạo Ông bà cũng có quyền khuyên con họ, đại khái như: "Gia đ́nh ḿnh đă theo đạo Ông bà, đạo Phật từ lâu, nên không bỏ ông bà để theo đạo nào hết". Hoặc: "Tại sao nó không theo đạo mày mà mày phải theo đạo nó? Hoặc: "Nhiều người đạo Công giáo cũng "chẳng ra ǵ" tham lam, trộm cắp, trốn thuế, cho vay ăn lời cắt cổ...

Cha mẹ hai bên đều có lư, v́ đă nuôi dưỡng con cái tới tuổi lập thân, nên muốn con cái hạnh phúc. Ư kiến cha mẹ hướng dẫn là tốt, nhưng cha mẹ cũng không nên ép buộc (ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên, hoặc ai nỡ cấm duyên).

Con cái cũng cần tự quyết định chèo lái con thuyền của ḿnh về bến phúc.

 

2. Theo đạo Công giáo lợi hay hại?

Bên nam cần t́m hiểu rơ lợi hại khi nhập đạo của bên nữ:

-Lợi cho 2 người: Tôi thích câu nói này của văn sĩ St. Exupery nên hay trưng ra: "Yêu nhau không phải là nh́n nhau, nhưng là cùng nh́n về một hướng", và cha ông người Việt cũng nói qua ca dao: " Yêu nhau chữ vị là v́, chữ dục là muốn, chữ tùy là theo".

Cùng theo Công giáo, sẽ lợi cho vợ chồng, chẳng hạn: một vợ một chồng, yêu nhau măi măi đến khi qua đời. V́ Chúa mà nhịn nhục, tha thứ cho nhau...sống đời vui buồn, sướng khổ, để cùng nhau chia sẻ, thông cảm với nhau. Khi về già dễ nâng đỡ, an ủi nhau. Có nhau đời này và măi măi có nhau trên Thiên đàng trong hạnh phúc.

-Lợi cho con cái: Dạy dỗ chúng theo tiêu chuẩn giáo lư nào để chúng thành con người, thành con Chúa, đối nghịch ư kiến, hay sinh căi cọ, bất ḥa.

-Giáo hội Công giáo bao bọc cả gia đ́nh qua 7 Phép Bí tích. 7 Bí tích (BT) liên quan đến các giai đoạn của cuộc sống linh hồn của con người giống như cuộc sống thể xác: 1Sinh vào Giáo hội qua BT Rửa tội, 2Tăng sức qua BT Thêm sức, 3Nuôi dưỡng qua BT Ḿnh Thánh Chúa, 4Chữa lành qua BT Giải tội, 5Bổ sức qua BT Xức dầu bệnh nhân, 6Phục vụ qua BT Truyền chức, 7Yêu thương qua BT Hôn phối. Tóm lại: Từ khi nhập đạo qua BT Rửa tội..., tới cả sau khi qua đời, cũng được cầu nguyện cho hằng ngày trong Thánh lễ trên khắp hoàn cầu. Như thế theo cùng đạo có lợi chứ không có hại.

 

3. Đạo Công giáo luôn tôn trọng tự do không ép buộc ai theo (Giáo hội chủ trương Tự do Tôn giáo, v́ theo mạc khải cũng như gương hành động của Chúa Kitô "Không ai bị cưỡng bách phải chấp nhận đức tin trái với ư muốn...(Công đồng Vatican 2, Tuyên ngôn Tự do Tôn giáo).

-Trong thực tế, đă có những người nam hoặc nữ nhập đạo để thành hôn. Họ rất sùng đạo, có khi c̣n hơn cả bên đạo gốc. Họ sống hạnh phúc, con cái đàng hoàng.

-Cũng có những đôi xin "phép chuẩn "đạo ai nấy giữ" họ cũng sống tốt lành, sau một thời gian họ theo cùng đạo.

-Nhưng cũng có những người "Cúi đầu lạy Chúa Ba Ngôi, con lấy được vợ, con thôi nhà thờ", những người này không chín chắn, giả bộ để kết hôn.

 

4. Vậy trước khi thành hôn, điều rất cần là đôi bên phải t́m hiểu nhau thật kĩ, không phải là chuyện thử rồi trả lại như mua bán đồ vật...nhưng là vấn đề hạnh phúc cả đời.

T́m hiểu để đồng thuận về tôn giáo càng nhiều càng tốt, về  sinh lư, tính t́nh, sở thích mỗi người, tài chánh, số con cái, họ hàng đôi bên. Nên nhớ: "Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn". (Trắc nghiệm ḥa hợp hôn nhân).

Ít nhất, cần xem t́nh yêu có từ cả 2 phía hay chỉ một bên. 2 người có hợp tính t́nh nhau không, có thể xây dựng tương lai cho nhau không? Ngoài cầu nguyện xin ơn Chúa, cũng cần theo lớp Dự hôn để hiểu thêm về đạo, về đời, về nghệ thuật sống hạnh phúc trong hôn nhân.

Hi vọng anh nghe ra.

 

(Linh mục Đoàn Quang, CMC 8-2012)

 

----------------------------------------------------

Nếu ai có hứng thú, mời đọc truyện sau:

Đức Mẹ đưa tôi vào đạo của Ngô Thị Sương (trích sách T́m Về Nguồn Sống)

"Tôi là người con gái kế út trong gia đ́nh 9 anh chị em. Tôi không rơ ba tôi có là tín đồ Phật giáo không, nhưng ba tôi thích phóng sinh các con vật như chim, cá, rùa mỗi năm vài lần. Mỗi lần rất nhiều và tổ chức long trọng lắm. Ba tôi rất thương vợ con, và rất ghét những ǵ gian dối, đặc biệt là ba tôi luôn sẵn ḷng giúp đỡ những người kém may mắn. Má tôi th́ hết ḷng xây dựng gia đ́nh, hết ḷng thương con cái. Tôi chưa hề thấy má tôi lớn tiếng la mắng con cái, nhưng luôn kiên nhẫn dùng lời phân tách giảng giải cho các con. Má tôi thật là tín đồ sùng bái Phật giáo và rất thương người.

Trong khi đó, nh́n ra lối xóm, thấy có nhiều người dữ dằn, nhiều người đàn bà lúc nào cũng sẵn sàng tuôn ra những lời chửi bới nguyền rủa con cái hay người khác cách độc ác, trong những người này, có nhiều người theo đạo Thiên Chúa (Công giáo). Lớn lên, khi tôi đi học, tôi cũng gặp nhiều người bạn Công giáo, những người này thường hay khinh miệt các tôn giáo khác, mà bản thân họ chỉ thấy cuồng tín, ích kỷ, chứ không có ǵ nói lên rằng đạo Công giáo là hay là tốt. Do đó, đầu óc tôi mamg những ư tưởng e dè mấy người Công giáo, cho tới khi trưởng thành tôi vẫn luôn nghĩ là sẽ KHÔNG BAO GIỜ theo đạo Công giáo.

Khi tôi quen chồng tôi, tôi không biết anh là người miền Bắc và Công giáo, v́ anh nói giọng Nam. Anh lôi cuốn tôi, v́ tôi thấy anh biết quan tâm tới cha mẹ và các em của anh, nên tôi nghĩ rằng anh có thể là người chồng tốt. Tới khi biết anh là người Bắc và Công giáo tôi rất phân vân. Tôi viết thư hỏi ư kiến ba má tôi. Ba má tôi để tôi tự do, và có lần khuyên tôi nên theo Công giáo cho đồng vợ đồng chồng. Chồng tương lai tôi cũng thuyết phục nhiều lần, dầu vậy, tôi quyết không theo Công giáo. Làm sao tôi quên được những ám ảnh từ hồi c̣n nhỏ về những người Công giáo kia. Sau cùng ảnh nhượng bộ: Đạo ai nấy giữ, nhưng với vài điều kiện tôi phải chấp nhận theo giáo luật như cho con rửa tội, và dạy con theo tinh thần đạo, không được cố t́nh ngăn cản anh theo đạo anh...Tôi thấy mỗi bên nhượng nhau một chút cũng là phải, nên tôi chấp nhận. Trong thời gian này, tôi theo học khóa dự bị hôn nhân. Tôi quen biết và kính trọng các linh mục, nhất là cha bác của chồng tôi. Tôi được làm lễ Gia Tiên, làm hôn phối trong nhà thờ, được các cha quan tâm, mến chuộng cách sống của chồng tôi, nhưng tôi vẫn không đổi ư, nhất quyết không theo Công giáo. Điều này làm phật ư bố mẹ chồng tôi, là những người Công giáo gốc, tôi biết những tiếng x́ xèo, bóng gió, nhưng tôi cứ nín thinh, cho tới khi sinh đứa con thứ hai, th́ sự cay đắng với cha mẹ chồng đă vượt quá sức chịu đựng của tôi. Tôi nảy mầm thù ghét đạo Công giáo. Thời gian này tôi được hung tin từ VN: Má tôi vĩnh viễn ra đi. Nghe tin ấy, tôi đau buồn tới ngă quị. Người mẹ mà tôi sùng bái như mẫu gương hy sinh đă không c̣n nữa. Người mẹ mà từ ngày rời gia đ́nh tôi vẫn mang theo trong ḷng để có sức phấn đấu nơi quê người. Suốt mấy tháng, tôi sống thẫn thờ, tâm hồn tan nát, nước mắt tuôn tràn. Vào lúc tôi ở trong tận đáy của đau buồn th́ Đức Mẹ đă soi dẫn tôi.

Nếu tôi nhớ không lầm th́ sau khi điều đ́nh với chồng tôi, và chúng tôi bàn nhau, dù tôi không rơ đón tượng Đức Mẹ để làm ǵ, nhưng chiều ư chồng tôi, tôi bằng ḷng chuyện ấy. Chiều ngày 22/7/1995, bác Phổ đưa tượng Đức Mẹ đến nhà tôi, có thêm vài gia đ́nh trong Khu xóm đến đọc kinh. Tôi không dự. Tượng Đức Mẹ ở lại nhà tôi một tuần. Tối nào chồng tôi cũng bế con, thắp nến cầu nguyện cách rất sùng kính trước tượng này. Tôi để mặc, không nghĩ ǵ.

Rồi hôm thứ Tư tuần đó, vào buổi trưa, sau khi đă dỗ cho 2 đứa bé ngủ, tôi ngồi một ḿnh ở ghế sôpha nh́n lên tượng Mẹ, tâm hồn tôi trống vắng, nh́n mà không có chút ư tưởng nào hết. Đột nhiên, tôi như thiếp đi, không thấy ǵ nữa. Tôi nghe như có tiếng phụ nữ đang êm ái kể ra cho tôi ngững nguy nan tôi đă trải qua, và chỉ cho tôi biết Thiên Chúa đă quan pḥng sắp xếp để che chở tôi. Tôi hỏi lại là Thiên Chúa biết việc tôi sao? Giọng người nữ đoan chắc điều đó. Rồi Người an ủi tôi, cho biết là mọi thử thách đă qua, c̣n khen tôi đă sống đẹp ḷng Chúa...Tới đây tôi bừng tỉnh, tôi thấy mặt Đức Mẹ đẹp rạng ngời, ánh mắt tha thiết yêu thương như bao dung khích lệ. Tôi nhận ra ngay là vừa rồi chính Mẹ đă nói chuyện với tôi. Hồn tôi bừng tỉnh nhận ra là Người đă sinh ra tôi, tôi c̣n có người Mẹ thánh thiêng. Nước mắt tôi tuôn trào. Tôi đă khóc v́ vui sướng, mà không thể diễn tả vui sướng chừng nào.

Tôi đă sốt sắng ghi tên vào lớp Dự ṭng. Nay tôi đă tin. Tôi nhiệt thành học hỏi đạo Chúa. Thời gian thấm thoát, sau 6 tháng đă tới ngày vui: Ngày lễ mừng Chúa Phục sinh năm 1996, tôi đă được nhận PHÉP RỬA, chính thức gia nhập đạo Công giáo. Tôi tạ ơn Đức mẹ, cảm ơn các linh mục, và những ai đă giúp tôi nhập đạo Chúa. Tôi hănh diện là người Công giáo. Nhớ lại câu chuyện "Vết chân trên cát", rơ ràng là Chúa đă đi bên tôi những ngày đau khổ. Chúa đă không chấp tội tôi mưu nghịch lại đạo Chúa.

Bây giờ tôi say mê đạo lắm, thích đi lễ để nghe giảng dạy. Tôi rất yêu đời, yêu mái ấm gia đ́nh nhỏ bé đang được Chúa che chở. Bây giờ tôi nh́n những người không sống đạo tử tế, tôi thấy tội nghiệp cho họ, mà không thấy khinh ghét như xưa.