140. Có người hấp hối cần được xức dầu

 Hỏi:

Trường hợp tai nạn xe cộ ngoài đường, có người hấp hối chết.

Nếu ở đó có chỉ có một linh mục bị ngưng chức thánh (bị treo chén), và một linh mục đă bỏ ra ngoài đời lập gia đ́nh (có vợ con), hai vị này có quyền ban bí tích Giải tội và Xức Dầu cho người hấp hối không?

Người lănh nhận bí tích kể trên có được ơn tha tội không?

 Đáp:

*Nếu một người "ḥng chết" v́ tai nạn xe hay v́ nguyên cớ ǵ, mà tại đó không có linh mục nào khác hiện diện, th́ 1 trong 2 linh mục vừa nêu trên, dù không có năng quyền, cũng "được" giải tội và xức dầu thánh cho người ḥng chết ấy,

Giáo luật số 976 c̣n nói mạnh hơn: "cho dù lúc ấy có sự hiện diện của một linh mục được chuẩn nhận" (nghĩa là có năng quyền thông thường). Khoản 986,2 nhắc lại: "Trong trường hợp khẩn cấp, bất cứ cha giải tội nào cũng "buộc" phải giải tội cho tín hữu trong lúc nguy tử...".

*Dĩ nhiên người lănh Bí tích được ơn tha tội.

Xem đó, ta thấy Giáo hội quí trọng Phép Giải tội và Xức dầu chừng nào.

*Những ai có thể lo cho bệnh nhân lănh 2 Bí tích này cũng như việc Rước Ḿnh Thánh Chúa như Của ăn đàng, xin đừng chểnh mảng, kẻo thiệt tḥi cho bệnh nhân.

Tất cả Bộ Giáo luật gồm 1752 khoản, th́ khoản cuối cùng 1752 viết: "Luật tối cao trong Giáo hội LÀ PHẦN RỖI CÁC LINH HỒN". Đó chính là ư nghĩa việc tháo cởi những ngăn trở để người hấp hối được lănh Bí tích Giải tội, tha các vạ, và lănh Bí tích Xức dầu trong cơn nguy tử này.

 

Mời đọc thêm ơn lạ Mẹ ban:

"Trong cuộc tấn công vào Goldsboro, thuộc tiểu bang Bắc Carolina, do tướng Soster chỉ huy, một quân nhân trẻ tuổi bị trúng đạn, đồng đội coi như anh đă chết, bỏ lại chiến trường.

Anh không nói được, nhưng c̣n biết rơ t́nh trạng ḿnh. Xa xa, nghe như có tiếng chân đội cứu thương đi cấp cứu, anh thầm th́:

- Lạy Mẹ Chúa Trời, con đang mắc tội trọng, xin Mẹ đừng để con chết không được gặp linh mục.

Như đáp lại nguyện vọng của anh, đội cứu thương tới nơi anh nằm. Nhưng thấy anh gần tắt thở, họ vô tư lự nói:

- Thôi! ăn thua ǵ nữa mà cứu hắn, chưa đem về đến cơ quan là đă ngỏm rồi ấy mà.

Anh ta nghe thấy rơ ràng. Nhưng họ bỏ anh đó tiếp tục t́m các thương binh khác. Thấy bị loài người bỏ rơi, anh thiết tha nài van Mẹ đừng để anh mang tội mà chết.

Đội y tá đă đi khá xa th́ một người c̣n có ḷng nhân đạo hơn cả bọn, nói với đồng đội:

- Phải trở lại cứu anh ta chứ. Để một người chết mà không hết cách cứu chữa, tôi không đành.

Y tá đó trở lại với mấy người nữa, lúc tới gần người lính bị thương, họ thấy anh ta c̣n đủ sức nói được câu:

- V́ yêu mến Chúa, xin đem tôi về với!

Họ đặt anh lên băng ca, đem về cơ quan, ở đó có nhiều thương binh khác cũng đang thoi thóp. Khi t́m được hết thương binh, họ đem cả về quân y viện ở thành phố Newbern, do các Chị ḍng Thương Xót
(Sister of Mercy) săn sóc. Trong cuộc hành tŕnh cam khổ và đằng đẵng gần ba ngày ấy, những đau đớn của lớp người xấu số đó lại tăng thêm v́ nắng nôi và mệt nhọc. Nhưng rồi họ cũng được nghỉ ngơi và săn sóc chu đáo.

Bác sĩ thăm bệnh, nh́n thấy những vết thương của người quân nhân đă khẩn thiết cầu xin Mẹ Đồng Trinh, nói với các Sơ rằng anh ta không c̣n một chút hy vọng b́nh phục nào nữa; anh gần chết rồi, có thể một thoáng nữa là xong.

Khi giải phẫu, anh ta bất tỉnh nhân sự, một Sơ túc trực ngay bên giường đợi phó linh hồn cho anh ta. Sau một lúc, Sơ đó thấy anh ta như muốn t́m một vật ǵ, và khi t́m được rồi, anh ta mở to mắt đầy hoan hỉ. Ghé xuống thăm ḍ duyên cớ niềm vui ấy và nói với anh vài lời êm dịu, Sơ thấy anh gh́ chặt bộ áo Đức Mẹ trên ḷng. Anh nói:

- Thưa Sơ, xin Sơ ngợi khen Mẹ Thiên Chúa cho tôi với! Đức Mẹ đă nghe lời tôi cầu nguyện mà không bỏ rơi tôi.

Rồi, bằng những câu gián đoạn, anh kể lại cái sợ hăi phải chết trong tội trọng ở ngoài mặt trận và lời cầu nguyện anh đọc lại nhiều lần:

- Lạy Nữ Trinh nhân từ, con đang mắc tội trọng, xin Mẹ đừng để con chết khi chưa gặp linh mục.

Anh tiếp:

- Thưa Sơ, bây giờ xin Sơ t́m ngay cho tôi một linh mục; tôi chẳng sống mấy tí nữa, mà đă lâu năm rồi, tôi không xưng tội.

Cha tuyên uư bệnh viện bèn đến giúp. Với một ḷng sốt sắng hăng nồng, anh trở lại xin Chúa thứ tha, chịu phép xức dầu và của ăn đàng.

Lúc Sơ giúp anh cám ơn Chúa, anh tỏ tâm sự với Sơ rằng:

- Từ nhỏ, tôi đă sống một đời du đăng, vô tâm hết sức, sau lần rước lễ bao đồng, không một lần nào tôi chịu các phép Bí tích nữa.

Nhưng tôi vẫn có một chút ḷng yêu mến Đức Mẹ, v́ từ khi tôi c̣n thơ ấu, mẹ tôi, một phụ nữ quả cảm người Ái Nhĩ Lan, đă trồng trong ḷng tôi mầm mống t́nh yêu mến ấy. Khi nhập ngũ vào tiểu đoàn mới thành lập cấp tốc kỳ vừa qua, tôi đă đặt ḿnh dưới sự bảo trợ của Đức Mẹ. Mẹ đă phù tŕ tôi tỏ tường.

Chịu các phép Bí tích rồi, anh khá hơn được vài giờ nữa; nhưng rồi anh lại mệt, chiều ngày thứ Hai sau khi đến bệnh viện, anh đă từ trần b́nh an trong Chúa. (Mẹ ơn cứu rỗi, tr 97-100)

Linh mục Đoàn Quang, CMC.