220. Xin lời khuyên cho người anh tiêu hôn

Thưa cha con muốn hỏi cha về vấn đề hôn nhân của anh trai con.

Anh con lấy vợ được hai năm. Chị dâu con là đạo theo. Lúc lấy vợ anh ấy không khai báo t́nh h́nh tài chính cho chị ấy biết. Mặc dù đă ngoài 30 nhưng anh trai con không để dành được đồng nào. Tất cả chi phí đám cưới mẹ con lo hết. Và chuyện này anh con cũng giấu luôn.

Khi đám cưới xong anh trai giữ hết tiền mừng c̣n mẹ con phải ôm một đống nợ. Chị dâu không hề biết và 1 năm trôi qua sau khi xài hết số tiền mừng đám cưới chị mới vỡ lẽ. Chị bắt đầu thay đổi cách đối xử với anh con. Con không muốn kể chi tiết. Bây giờ chị đă bỏ anh con và đi theo một phi công người tây. Mẹ con rất khổ tâm.

Bây giờ anh con muốn xin tháo gỡ hôn phối có được không? Mẹ con ngày nào cũng cầu nguyện cho anh trai con. Anh ấy khổ hết mức v́ bị mất vợ, mất xe giờ c̣n mất việc nữa.

Xin cha cho con lời khuyên.

 (không ghi tên)

Đáp:

Ôi bà mẹ Việt nam chính hiệu, ngược xuôi tần tảo nuôi con nuôi chồng như thi sĩ Tú Xương tả: "Quanh năm buôn bán ở ven sông, nuôi đủ đàn con với một chồng" v́ con là thế đấy, thương con trai là thế đấy, nhưng có mấy con trai biết báo đền công ơn cha mẹ, hay cũng rơi vào cảnh "nghe vợ, không nghe mẹ" ?.

Theo thư cô viết, anh trai của cô tới 30 tuổi rồi vẫn chưa tự lập như người ta nói "tam thập như lập". Tôi biết, có những bạn trẻ, khi lập gia đ́nh, 2 người bảo nhau lo hết mọi chuyện, từ ghi tên học lớp Dự hôn, xin ngày lễ cưới,  mua bông cho nhà thờ, gửi thiệp mời, chọn món ăn nhà hàng, lo tài chánh trang trải, trang hoàng pḥng tiệc, không để cha mẹ đôi bên phải bận tâm...

Anh cô lấy vợ mà lại để mẹ lo, 2 người dâu rể không hợp tác sắp xếp chuyện trăm năm, để sau "cả một năm" mới vỡ chuyện.

Khi chị ta biết sự thật, chị ta cũng mất ḷng kính trọng chồng, mất tin tưởng ở tương lai, v́ định luật "trai tài, gái sắc". Phần lớn người đàn bà lấy chồng thường muốn lấy người đàn ông có tài, có tiền để họ có nơi nương tựa, để được yêu thương lo lắng bao bọc  cả cuộc đời. Ca dao VN nói "Người đời chuộng của chuộng công, nào ai có chuộng tay không bao giờ". Không cô nào muốn lấy người nghèo để rồi đưa nhau đi "xin trợ cấp của chính phủ". Cô ta bỏ đi là đúng tâm lí thông thường của đàn bà, không có ǵ lạ. Anh phi công người tây kia chắc có nhiều tiền để cô này ăn tiêu phỉ chí? Đâu cần nghĩ đến thủy chung, khi "gian nan cũng như khi thịnh vượng". 

Về việc tháo gỡ hôn phối cho anh cô, tiếng chuyên môn gọi là "tiêu hôn", nghĩa là hủy bỏ hôn phối, dù bên ngoài làm linh đ́nh trong nhà thờ, ngoài nhà hàng, nhưng bên trong, hôn phổi "không thành" trước mặt Chúa. Giáo hội thay mặt Chúa sau khi xem xét kĩ lưỡng, v́ lợi ích cho linh hồn người ta, có thể tuyên bố "không thành". V́, nếu "đă thành" th́ vướng vào điều Chúa cấm: "Điều ǵ Thiên Chúa kết hợp, loài người không được phân li" (Mt 19,6).

Không rơ anh cô khi thành hôn trong nhà thờ có điều ǵ ngăn trở "thành phép" không? Ngăn trở thành phép theo Luật Giáo hội như "Chức thánh, tuổi tác, bất lực giao hợp, tôn giáo, lời khấn, ép buộc, phạm tội ác giết người phối ngẫu, họ hàng, ư muốn, ưng thuận, lầm lẫn, lường gạt, đặt điều kiện quá khứ hay hiện tại, sợ hăi trầm trọng". Chỉ có anh cô biết được có ngăn trở và cần có 2 chứng nhân xác nhận điều đó.

Lời khuyên của tôi là: 1/ Anh của cô cần phải trưởng thành hơn, đi làm có tiền sinh sống, tự lo cho ḿnh và vợ con tương lai.  2/ Đến với cha Xứ (hoặc Quản nhiệm), tŕnh bày thật thà mọi sự việc, mọi câu hỏi của cha, xem cha có giúp làm đơn tŕnh lên Giáo phận để Giáo phận tŕnh lên Ṭa thánh xin tiêu hôn được không?

Ở đây, tôi chỉ có thể góp ư được bấy nhiêu, xin cô thông cảm. Cầu chúc mọi sự may mắn, tốt lành, và một lễ Giáng sinh vui vẻ.