61.Chồng khó nết, cộc cằn!

Hỏi:

Lấy chồng được 10 năm và có 4 con. Chồng con rất ư là khó nết, cộc cằn, khó chiu, lại hay ghen bậy bạ, làm lỗi mà chẳng bao giờ biết nói lời "xin lỗi", cũng không khen vợ bao giờ... Con thật không chịu đựng được nữa! Vậy nếu con bỏ nhà ra đi (dĩ nhiên không phải để theo người khác), trước mặt Chúa con có lỗi "không làm tṛn trách nhiệm gia đ́nh" hay có tội ǵ không?  

Đáp:

- Trong xă hội loài người, đầy những người chồng có tính t́nh như chị viết. Nhiều khi tránh ông này lại gặp ông kia, người ta gọi là "tránh vỏ dưa , gặp vỏ dừa". Chị chỉ viết cách chung chung là ông nhà "khó nết…", khó có thể góp ư với chị cách rơ ràng hơn.

Xin đề nghị 2 giải pháp:

1/ Nếu chị muốn làm bà thánh như bà thánh Monica, th́ đây là cơ hội tốt cho chị để tập nhịn nhục, cảm hóa ông nhà. Theo sức tự nhiên cũng không phải dễ, cần có ư chí mạnh, gắng từng lúc, từng ngày , rồi ơn Chúa Mẹ sẽ giúp.

2/ Nhưng nếu chị muốn chia tay, chị nên gặp hay gọi vào linh mục Xứ hay Quản nhiệm để tŕnh bày xem có đủ lí do để li thân hay li dị không.

Mời chị đọc qua chuyện sau để rút kinh nghiệm:

Hai vợ chồng nhà kia yêu thương nhau quá thể, nhưng rồi sống măi với nhau, căi cọ nhau hoài không ai nhường ai, ông nói gà bà bảo vịt, ông bảo làm thịt, bà bảo để nuôi, riết rồi kéo nhau vào cha xứ xin ly dị, dứt khoát ly dị, cha xứ khuyên thế nào cũng không được, xuống hỏa ngục cũng không tha, đội trời chung với cộng sản c̣n hơn với anh chồng này.

Cha xứ hết lời. Nhưng đột nhiên ngài moi óc ra được một chiêu:

- Này chị, trước khi chị bỏ anh ta, tôi đề nghị, chị phải làm cho anh ta ray rứt, tiếc xót, ân hận suốt đời, ḿnh đi như vậy mới đẹp, chị đồng ư không?

Sau đó cha xứ nói: Bây giờ chị về làm bộ như yêu thương chiều chuộng chồng, nhường nhịn chồng trong mọi cái, từ lời nói, miếng ăn, áo mặc, chăn gối, sau một thời gian chị vào đây tôi sẽ giúp thêm cho.

Cha xứ chờ tới nửa năm rồi cả năm mới hỏi lại chuyện xưa:

- Sao bây giờ c̣n muốn ly dị không?

- Dại ǵ mà ly dị cha, bây giờ anh ấy tuyệt vời lắm, các vàng con cũng chẳng đổi đâu.

Chúc chị vạn an. Dù sao, sự an b́nh tâm hồn vẫn là cần thiết.

Lm. Đoàn Quang, CMC