Thánh trẻ Đaminh Savio

đệ tử Cha Don Bosco (ḍng Salesio)-, bổn mạng thiếu niên

Người Ư (1842-1857)  qua đời lúc 15 tuổi

kính ngày 9 tháng 3.

           

1. Tâm hồn đạo đức từ nhỏ:

Savio là thánh trẻ rất quen thuộc với nhiều người, nhờ sự phổ biến sách vở của ḍng Salesio- Don Bosco.

Đaminh Savio được sinh ra chào đời ngày 2-4-1842. Đuợc Rửa tội cùng ngày.

Gia đ́nh cậu là gia đ́nh nghèo làng Riva, tỉnh Chiera,thuộc miền bắc nước Ư. Anh chị em gồm 12 người. Nhà nghèo nên gia đ́nh phải di chuyển nơi ở nhiều lần.

Năm Đaminh 2 tuổi, gia đ́nh em dọn về Murialdo, một làng nhỏ cạnh Riva.

Ngay từ nhỏ Savio đă được dậy cho thói quen đọc kinh tối sáng. Em lại ngoan ngoăn dễ vâng lời cha mẹ. Savio đă trở thành niềm vui cho cha mẹ, đặc biệt những lúc ông Carlô đi làm về, Savio thường ra đón ba bằng những nụ cười tươi và hôn ba làm cho ba vui vẻ quên mệt nhọc nơi đồng ruộng. 

Khi lên 5 tuổi, Savio đă thích giúp lễ. Cậu nhỏ quá, không với tới sách lễ trên bàn thờ, nhưng sung sướng thấy cha đưa sách ra cạnh bàn thờ cho bé. Nhiều ngày cậu đi lễ sớm, v́ cha sở chưa mở cửa nhà thờ, cậu phải đứng chờ ngoài trời tuyết, rất lạnh lẽo. 

Năm lên 7 tuổi, Savio đă thuộc ḷng giáo lư căn bản và ao ước được rước Chúa Giêsu . Cha sở đă bàn với các linh mục bạn và cho phép cậu được Rước lễ lần đầu sớm. Sung sướng, cậu khoanh tay "xin lỗi mẹ" và hứa sẽ ngoan ngoăn vâng lời. Sáng hôm sau,  lễ Chúa Phục sinh, cậu sung sướng chừng nào được Rước lễ lần đầu trong đời trong trắng. Sau khi Rước lễ, về nhà Savio đă ghi lại 4 điều dốc ḷng như sau:

1/ Tôi sẽ siêng năng xưng tội và rước lễ .

2/ Tôi sẽ thánh hoá các ngày lễ trọng.

3/ Chúa Giêsu và Mẹ Maria là những người bạn thân nhất của tôi.

4/ Tôi thà chết chứ không phạm tội.

Trong gia đ́nh Savio, mọi người có thói quen đọc kinh trước khi ngồi vào bàn ăn.

Ngày kia, nhà có khách. Đến bữa, ông khách ngồi ngay vào bàn, ăn cách ngon lành.

Thấy ông khách không làm ít là một dấu Thánh Giá, Savio rời bàn ăn, đến  ngồi ăn tại góc nhà. Khi khách ra về, ông Carôlô hỏi: sao lúc năy con không ngồi ăn chung? Savio trả lời : Thưa ba con không muốn ở gần ông khách đó, v́ ông ta ngồi vào bàn ăn chẳng khác ǵ con vật, không biết cầu xin Chúa …như ba vẫn dạy con. 

Lên 10 tuổi, nhà ở xa phố không có trường gần, nhưng Savio nài nỉ cha mẹ cho đi bộ đến trường , mỗi ngày 2 lần đi, 2 lần về tổng cộng 16 cây số. Nhưng cậu hăng hái, vui vẻ bước đi với niềm tin như đi làm công cho Chúa để lănh phần thưởng Chúa ban sau này trên Thiên đàng . Một ngày kia, có ông già thấy bé thường đi bộ một ḿnh đi học, ông hỏi cậu:

- Con đi học một ḿnh, đường vắng mà con không sợ à?

- Cậu trả lời “Cháu đâu có đi một ḿnh, có Thiên Thần Bản mệnh lúc nào cũng đi với cháu mà!”. 

Savio quư bạn học, nhưng không chịu theo hùa để làm chuyện bậy bạ tội lỗi khi đi tắm suối. Cậu nhất định từ chối lời rủ rê, nói là để về xin phép mẹ, nên bạn bè cũng không dám ép.

Một lần bạn bè đến lớp sớm, nghịch phá ḷ sưởi, chúng bỏ tuyết vào cho tắt ḷ. Khi thầy giáo đến, hỏi đứa nào cũng chối, nhưng Savio im lặng. Thầy tưởng Savio là thủ phạm, nên la rầy và bắt qú giữa lớp. Hôm sau thầy mới biết chuyện th́ đă xong rồi. Savio nói là "không muốn bạn bị đuổi", c̣n ḿnh, hi vọng được tha v́ phạm lần đầu. 

 

2. Savio sống trong nhà cha Don Boscô

Lên 12 tuối, (năm 1853) Savio gặp được cha Don Bosco, cậu nói: "Con muốn làm linh mục". Đaminh Savio đă bày tỏ cậu là tấm vải trong tay người thợ may lành nghề là cha Don Bosco để Ngài cắt thành tấm áo đẹp dâng Chúa.

Khi được tiếp xúc với Don Bosco, Savio đă t́m thấy con đường lên thánh là “Phụng sự Chúa trong vui vẻ”. 

Lên 14, Savio nhập trường của cha Bosco. Với sự hướng dẫn của cha, cậu đă nên thánh. Savio luôn thân thiện, vui vẻ, hăng hái, chu toàn bổn phận, giúp đỡ bạn học, đưa về đàng lành...

Savio có ḷng tôn kính Thánh Thể và Đức Mẹ cách đặc biệt. Cậu cám ơn Chúa sau rước lễ rất sốt sắng . Một lần, cậu được ngất trí từ sau khi Rước lễ sáng tới  2 giờ chiều, bỏ ăn, bỏ học luôn cho tới khi cha Don Bosco đoán ra và t́m được cậu đang ngất trí, đứng nh́n Nhà Chầu.

Trong trường, cậu được phép tổ chức hội Đức Mẹ Vô nhiễm. Mục đích Hội là "Cứu rỗi linh hồn ḿnh và nên thánh bằng cách  cứu rỗi chúng bạn". Nhờ Hội này, thiếu niên nhà cha Don Bosco đă xưng tội Rước lễ nhiều hơn, dễ dạy hơn, trở nên tốt lành tấn tới rất nhiều hơn. Mẹ cha Don Bosco rất khen Savio là trẻ ngoan nhất của Bà. 

Savio để dành những ảnh đạo , kẹo bánh người ta cho cậu để tặng lại các bạn và giúp họ làm việc lành. Một lần cậu bảo em bé làm dấu thánh giá tử tế rồi cậu cho một mẫu ảnh.

Cậu thích dạy giáo lí cho các em nhỏ để các em biết Chúa và mến Chúa .

Cậu khuyên các bạn xưng tội, Rước lễ và viếng Ḿnh Thánh , viếng Ṭa Đức Mẹ . Có lần trời mùa Đông, người bạn từ chối, cậu phải tháo găng tay, cởi áo choàng ra cho bạn mượn để đi viếng Đức Mẹ .

 

Thời gian học Trung học, Savio đă thể hiện một hành vi thật là can đảm và anh hùng. Đó là giữa bạn bè có hai người đă căi vă và quyết đánh nhau sống chết. Savio cố gắng giải ḥa nhưng không xong. Cậu đành xin hai bạn cho theo đến nơi ném đá. Tới nơi đă hẹn, Savio làm chuyện mà không có ai tưởng nổi: Cậu chia khoảng cách để hai người đứng đối diện nhau; mỗi người đă cầm sẵn trong tay 5 cục đá, rồi Savio lên tiếng.

- Trước khi các bạn thi hành cuộc thách đấu, tôi muốn các bạn hoàn thành điều kiện tôi đề nghị. Nói rồi, cậu rút cây Thánh Giá nhỏ đeo ở cổ, giơ cao lên, rồi nói:

- Tôi muốn hai bạn nh́n thẳng vào Chúa chịu đóng đinh, để rồi, trong khi ném một viên đá vào tôi, bạn hăy dơng dạc nói các lời sau đây: “Chúa Giêsu Kitô vô tội đă chết khi tha thứ cho những kẻ đóng đinh ngài, c̣n tôi kẻ có tội lại muốn xúc phạm đến Ngài và thực hiện một việc báo thù nghiêm trọng”.

Nói xong, cậu đến qú gối trước anh bạn đang hằm hằm sát khí mà nói:
- Bạn hăy ném đá tôi đi.

Anh bạn nhanh nhảu nói:

- Không, không bao giờ. Tôi không có chuyện ǵ chống lại bạn và tôi sẵn sàng bảo vệ bạn nếu thằng kia làm hại bạn.

Nghe thấy vậy, Savio chạy sang anh bạn khác và cũng dùng những lời như trước.
Anh bạn này cũng ngỡ ngàng và nói giọng run run “Savio là bạn của ḿnh, ḿnh sẽ không làm hại bạn! Nếu thằng chó chết kia làm hại bạn tôi sẽ giết nó!”
Khi ấy Đaminh Savio đứng lên, và nói:

- Cả hai bạn đều sẵn sàng liều thân chết để bảo vệ tôi, một người tội lỗi, tại sao các bạn lại không thể tha thứ cho nhau, v́ chính Chúa đă chết để cứu linh hồn các bạn?

Trước ḷng can đảm ấy, hai tên đă ôm lấy Savio và ôm lấy nhau, tha thứ cho nhau, và đă trở thành bạn của nhau.

 

Để nên thánh, Savio cũng thích làm những việc hăm ḿnh như lấy roi đánh tội, ăn bánh lạt với nước lă, nhịn đói, nhưng cậu bị cấm và phải vâng lời ăn uống như anh em trong nhà. Cậu lại nghĩ ra những cách khác như nhặt ăn bánh vụn rơi xuống đất, gối đầu bằng viên gạch, mùa Đông không xin thêm chăn, để noi gương Chúa trong hang đá, xin mặc áo nhặm như thánh Gioan Baotixita, nhưng cũng bị các cha khôn ngoan cấm hẳn…, v́ sức khỏe quá mỏng manh của cậu. Cha Don Bosco mở đường cho cậu: sống vâng lời, chịu mọi khó khăn theo thời tiết nóng lạnh, mọi trái ư…v́ ḷng mến Chúa mà vẫn luôn tươi cười.

Quyết tâm sống thánh đă làm Savio âm thầm hy sinh chịu nóng lạnh của thời thiết khắc nghiệt làm sức khỏe cậu suy yếu và ngă bệnh.

V́ kém sức khoẻ, Savio đă rời trường sau 2 năm rưỡi sống rất ngoan ngoăn ở đây.

 

3. Savio về gia đ́nh chữa bệnh và qua đời:

Ngày 1-3-1857 Savio phải giă từ  nhà cha Don Bosco để về gia đ́nh trị bệnh.
Cha Don Bosco hi vọng với phong cảnh dễ chịu và sự săn sóc của bà me, Savio sẽ chóng khỏi hơn. Nhưng dù uống mọi thứ thuốc, bệnh cậu vẫn không giảm. Trên giường bệnh Savio đă vui nhận mọi sự trong niềm tín thác vào Chúa và Đức Mẹ như những người bạn đường của cậu. Savio luôn nghĩ tới Chúa trên Thánh giá để can đảm chịu khổ do bệnh nan, do thuốc men.

 Ngày 9-3-1857, Savio xin ba mời linh mục để lănh nhận Phép Thánh Thể và Xức dầu sau cùng để về cùng Chúa Đức Mẹ.

            Khi gần chết, cậu xin cha cậu đọc kinh cầu đi đàng cho người hấp hối. Đột nhiên, mặt cậu vui tươi, cậu nói: "Con đang được thấy cảnh đẹp tuyệt vời". Lúc đó là 10 giờ khuya.

Savio tắt thở để về với Chúa và Mẹ Maria cậu yêu mến suốt cuộc đời vắn vỏi.

 

            Savio đă được làm nhiều phép lạ nên ngày 5 tháng 3 1950, Đức Thánh Cha Piô 12 tuyên phong Á thánh cho Đaminh Savio. Và ngày 12 - 6 - 1954, sau 4 năm,  cũng Đức Thánh Cha Piô 12 tuyên phong hiển thánh cho Đaminh Savio.

Trong lễ phong hiển thánh cho Savio, Đức Thánh Cha đă tŕnh bầy Savio như là một thiếu niên mảnh khảnh, với một thân xác yếu đuối nhưng có một tâm hồn cương nghị đầy khát vọng tận hiến bản thân cho T́nh yêu siêu việt của Chúa Kitô. Là học tṛ của Cha Thánh Gioan Bosco, Savio đă hiểu được sống thánh là "chu toàn bổn phận trong niềm vui để phụng sự Thiên Chúa và tha nhân”.

---

19 năm sau khi qua đời, Savio đă hiện về với cha Don Bosco, nói về nhà Ḍng, nhất là nhắn nhủ Tôn kính yêu mến Đức Mẹ như cha Bosco kể lại giấc mơ có thật  cho các bề trên trong ḍng và các tu sĩ nghe:

"Một hôm, khi tôi đang ở trong pḥng làm việc, bỗng thấy ḿnh được đưa lên một ngọn đồi. Chung quanh là cảnh rộng mênh mông, có hồ lớn, có vườn rộng. Trong vườn có nhiều cây trái và hoa đẹp rực rỡ.

Trong khi đang ngắm cảnh đẹp ấy, tai tôi lại nghe những âm nhạc to dần, rồi bỗng thấy một đoàn người trẻ vui tươi tiến lại.

Dẫn đầu đoàn trẻ coi giống như Đaminh Saviô, học sinh của trường chúng ta đă qua đời. Khi tới trước mặt tôi chừng 10 bước, đoàn người trẻ dừng lại, tiếng hát cũng ngưng. Cậu trẻ tiến sát trước mặt tôi, cậu mặc chiếc áo dài trắng phủ tới chân. Áo được trang điểm bằng những sợi kim cương và ngang lưng thắt giây đai đỏ nạm ngọc trắng. Cổ quàng ṿng hoa rực rỡ.

Tôi kinh ngạc không nói ra lời. Thấy vậy cậu trẻ lên tiếng nói:

- Sao cha đứng im và tỏ ra kinh hăi thế?

- V́ cha không biết nói ǵ. Nhưng con có phải là Đaminh Saviô không?

- Con đây, cha không nhận ra sao?

- Sao con lại ở đây?

- Con đến đây với cha. Cha có điều ǵ hỏi không?

- Quang cảnh tuyệt đẹp cha vừa thấy là cảnh ǵ mà đẹp quá.

- Nó là cảnh thiên nhiên, nhưng được tay của Chúa trang điểm đẹp gấp ngàn lần.

- Cảnh này giống Thiên đàng quá.

- Không, Thiên đàng khác xa vô ngần, người trần như cha không thể hiểu được.

- Con được hưởng ǵ trên đó?

- Không thể giải nghĩa cho cha được, không thể giải nghĩa cho người c̣n sống, bao lâu chưa được kết hợp với Chúa.

- Saviô, nói cho cha nghe, điều ǵ an ủi con nhất khi con sắp qua đời?

- Cha đoán coi?

- Cha chịu thôi.

- Thưa cha, điều an ủi con nhất khi sắp qua đời, đó là được Mẹ Maria quyền phép và nhân từ đến giúp đỡ. Xin cha nhớ nói với những người trẻ rằng: ĐỪNG BAO GIỜ QUÊN KÊU CẦU CÙNG MẸ MARIA bao lâu họ c̣n sống ở trần gian, nếu muốn được b́nh an trong giờ chết kinh hoàng". (Thu Lâm, Đaminh Savio, Cậu bé Phi thường, TTĐM xb 1992, tr 137-138)

 

-----------------------

St. Dominic Savio

Patron of the Falsly Accused

born 1842 died 1857

St. Dominic Savio was born in Italy in 1842. One day when he was just four, he disappeared and his good mother went looking for him. She found the little fellow in a corner praying with his hands joined and his head bowed. He already knew all his prayers by heart! At five, he was an altar boy. When he was seven, he received his First Holy Communion. On that solemn day, he chose a motto: "Death, but not sin!" and he kept it always.

"A teenager such as Dominic, who bravely struggled to keep his innocence from Baptism to the end of his life, is really a saint," said Pope St. Pius X.

Yes, Dominic was an ordinary boy with an extraordinary love for God.

At the age of twelve, Dominic entered the school run by St. John Bosco. Don Bosco examined him first and at the end of the questions, Dominic asked,

"What do you think of me?"

"I think you're good material," answered the priest, with a big smile.

"Well, then," said Dominic, "You are a good tailor, so if the material is good, take me and make a new suit out of me for Our Lord!"

Everyone in the school saw from the way he prayed that this boy was different. He greatly loved all the boys, and even though he was younger, he used to worry about them. He was afraid that they would lose the grace of God by sinning.

One day, a fellow brought a magazine full of bad pictures to school. In a minute, a group of boys had gathered around him to see it.

"What's up?" wondered Dominic, and he, too, went to look. Just one peek was enough for him. He grabbed the magazine and tore it to pieces! "Poor us!" he cried in the meantime, "Did God give us eyes to look at such things as this? Aren't you ashamed?"

"Oh, we were just looking at these pictures for the fun of it," said one boy.

"Sure, for fun," answered Dominic, "and in the meantime you're preparing yourselves to go to hell!"

"Oh, what's so wrong about looking at these pictures anyway?" another fellow demanded.

Dominic had a ready answer. "If you don't see anything wrong," he said sadly, "this is even worse." It means you're used to looking at shameful things!"

No one said anything after that. They all realized that Dominic was right. Another time he stopped a terrific stone-throwing fight between two angry boys. Holding up a little crucifix between them, he said, "Before you fight, look at this and say, 'Jesus Christ was innocent and He died forgiving His murderers. I am a sinner, and I am going to hurt Him by not forgiving my enemies.' Then you can start - and throw your first stone at me!"

The two boys were so ashamed of themselves that they apologized, and promised to go to confession too.

One day Dominic began to feel sick and was sent home to get better. While at home he grew worse, instead, and received the last Sacraments. He was only fifteen then, but he did not fear death. In fact, he was overjoyed at the thought of going to Heaven. Just before he died, he tried to sit up.

"Goodbye," he murmured to his good father. Suddenly his face lit up with a smile of great joy and happiness. "I am seeing such wonderful things!" he exclaimed. Then he spoke no more, for he had gone to Heaven.

Dominic is the patron saint of choir boys and of the falsely accused.

This latter title was given to him due to the following incident. One time, two boys filled the school stove with snow and garbage during the cold winter months. When the teacher came back into the room, they falsely accused Dominic of doing the "dirty" deed. Although disciplined in front of the entire class, Dominic refused to tell on the two mischievous boys. When the truth was later revealed, Dominic was asked why he didn't confess to his innocence. He remarked that he was imitating Our Lord, Who remained silent during His persecutions and crucifixion.

--------------