Ngày cha (Father's day)
(Chúa nhật 3 tháng Sáu)
Ngày
cha được bà John B. Dodd, bang Washington đề nghị
vào năm 1909.
Qua năm sau (1910) vào ngày 19 tháng Sáu ngày Father's day được cử hành tại Spokane, bang Washington.
Dần dần, thấy có lí, nhiều thành phố cử hành "Ngày cha".
Năm 1924 Tổng thống Calvin Coolidge hỗ trợ ư tưởng lập "ngày cha" này, nhưng chưa phổ biến toàn quốc.
Năm 1966, Tổng thống Lyndon Johnson kí Tuyên ngôn chọn Chúa nhật thứ 3 trong tháng Sáu làm "ngày cha".
Ngày kính cha, ta nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của người cha trong gia đ́nh.
Người Việt thường nói: "Con có cha như nhà có nóc, con không cha như ṇng nọc đứt đuôi"
Ngày cha, ta nhớ đến cha đẻ, cha nuôi, cha tinh thần, kể cả ông nội là cha của bố.
Nhưng trên hết, ta kính nhớ đến cha đúng nghĩa cha nhất: "LẠY CHA CHÚNG CON Ở TRÊN TRỜI..."
Vài câu chuyện về cha:
1. T́nh cha thương con nên mất bàn tay
Một bác nông phu tên là Don Mingot sinh sống bằng nghề trồng bắp. Hôm ấy trên đường đi ra đồng làm việc, đứa con trai, mừng sinh nhật đúng ngày hôm ấy, chạy theo căn dặn cha đừng quên mang về hai con chim nhỏ làm quà sinh nhật cho ḿnh. Người cha vốn vui tính và thương con, ông nở nụ cười tươi, gật gù cái đầu dưới chiếc nón rộng vành cho đứa con yên ḷng.
Sau một ngày lao động mệt nhọc trên cánh đồng. Mặt trời chưa lặn hẳn, Bác Don Mingot vội vă đi qua cánh rừng gần đấy gom củi. Đang lúc gió thổi, bỗng bác nhớ lại lời hứa mang đôi chim về mừng sinh nhật 10 Tuổi của đứa con trai. Bác bỏ củi bên vệ đường, tiến sâu vào rừng, trèo nhanh lên ghềnh đá của một ngọn đồi, nơi chim thường làm tổ. T́m một tổ chim có tiếng chim non đang kêu chít chít. Bác cẩn thận luồn tay vào, nhưng vội rụt lại ngay, v́ nghe đau đớn như bị kim châm. Nh́n lại tay, bác thấy hai chỗ rỉ máu, và bác nh́n thấy con rắn đầu có chữ thập, đang trườn ra khỏi tổ chim, giương cặp mắt ghê rợn định tiếp tục tấn công. Đó là loại rắn nổi tiếng được dân địa phương gọi là Urogok, nổi tiếng v́ nọc độc của nó vô phương cứu chữa. Bác nông phu vội rút con dao cán dài ra, chém thật nhanh vào đầu rắn. Nhát dao đă giết chết con rắn độc, nhưng bàn tay của bác đă sưng vù lên ngay. Không chần chừ, bác kê cánh tay lên tảng đá, mạnh dạn chặt hai nhát đứt ĺa bàn tay. Buộc vết thương bằng chiếc áo với bàn tay c̣n lại, dùng răng xiết chặt. Sau đó bác tḥ tay bắt hai chú chim, rồi thu hết sức chạy nhanh về nhà, tay cầm hai chú chim non để làm quà sinh nhật cho con...
2. Cha dạy con đóng đinh để chừa tính nóng
Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu rằng: Mỗi khi cậu nổi nóng th́ hăy chạy ra đàng sau nhà, đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.
Ngày đầu tiên, cậu đă đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu đă kiềm chế cơn giận của ḿnh, và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của ḿnh th́ dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.
Một ngày kia, cậu đă không nỏi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha, và ông bảo cậu hăy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.
Ngày lại ngày trôi qua. Rồi đến một bữa kia, cậu t́m cha cậu báo tin: Không c̣n một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Hai cha con đến bên hàng rào. Cha cậu nói:
- Con đă rất tiến bộ, nhưng hăy nh́n những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đă không c̣n giống như xưa nữa. Nếu con nói điều ǵ trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong ḷng người khác. Dù sau đó con có nói bao nhiêu lần xin lỗi đi nữa, vết thương đó vẫn c̣n ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy.
3. Con thù cha, v́ cha nuông chiều
Năm 1915, ṭa đại h́nh Balê đă kết án tử h́nh một thiếu niên 15 tuổi. Trước khi lên đoạn đầu đài, cậu xin một đặc ân: được ôm hôn người cha già lần cuối. Nhân viên hành sự chấp nhận. Họ cho mời cha cậu tới. Mọi cặp mắt đổ dồn vào ông. Ông bước đi thiểu năo, dáng điệu thất thần, nét đau thương và tủi nhục hằn lên khuôn mặt. Người ta không nghe ông nói ǵ, nhưng chỉ thấy nước mắt vỡ bờ. Cậu con th́ khác hẳn, khuôn mặt đanh lại, đôi mắt đỏ ngầu, cậu cúi xát mặt cha, nhưng thay v́ đặt trên đó chiếc hôn tạ từ, cậu đă nghiến chặt hàm răng cắn đứt vành tai ông. Rồi lửa căm hờn bùng nổ, cậu gào to: "Tôi tha thứ cho xă hội, tha thứ cho mọi người, tha thứ cho quan ṭa, nhưng có một người tôi không thể tha thứ được, đó là cha tôi. Ông đă giáo hóa tôi trong nuông chiều vô đạo, đă dạy tôi bằng cuộc sống chơi bời trác táng, để hôm nay một thảm cảnh bi thương đổ xuống trên tôi... "
4. Cha nhờ Đức Mẹ dạy con
Tại làng Sartre (nước Pháp) có một bác nông phu chất phác, bác có đứa con trai khó dạy, lần nào bắt gặp tụi trẻ ăn cắp cũng có mặt con bác trong đó. Bác rầu rĩ nhưng không biết làm sao. Một hôm, bác dẫn con đến đền thờ kính Đức Mẹ. Hai cha con tiến sát bàn thờ, qú xuống, trịnh trọng và đầy tin tưởng, bác đọc to lời cầu xin:
- Lạy Đức Mẹ, con đă bất lực đối với đứa con hư hỏng mồ côi mẹ này, con chạy đến với Đức Mẹ và dâng con của con cho Đức Mẹ.
Đức Mẹ đă nhận ḷng thành và tin tưởng của bác nông phu. Lớn lên con trai bác được nhập vào ḍng các cha áo trắng, trở thành linh mục rồi giám mục Grouard ở xứ Alaska, một thành phố do ngài lập nên và mang tên ngài. Đức cha đă trung thành yêu mến Đức Mẹ và rao truyền cho mọi người. Ngài chết thánh thiện anh hùng, hưởng thọ 90 tuổi.
(La Vierge Marie, Truyện hay số 71)
Viết cho Thầy, người cha kính yêu của con
Ngày
bố tôi c̣n sống, cứ mỗi lần dịp Father’s day đến, tất cả các anh em chúng tôi,
dù ở gần bố mẹ, hay ở khác tiểu bang, cũng đều tổ chức ngày này cho bố tôi. Khi
th́ cook out, lúc th́ kéo nhau đi ra ngoài ăn buffet hoặc món ǵ đó mà bố tôi
thích. Những lúc như vậy, trông bố mẹ tôi ai cũng rạng rỡ và niềm hạnh phúc sung
sướng được thể hiện qua ánh mắt và những nụ cười . Gia đ́nh tôi có tất cả là 9
anh em, thêm 8 mạng dâu rể (một anh rể đă qua đời v́ tai nạn xe cộ khi c̣n ở
Việt Nam, vài tháng trước khi cả gia đ́nh sang định cư tại Mỹ) và 15 đứa cháu,
lớn nhất 16 tuổi, và nhỏ nhất là 2 tuổị . Cứ mỗi dịp đặc biệt như thế, căn nhà
nhỏ của bố mẹ tôi thật ồn ào và náo nhiệt. B́nh thường đă náo nhiệt rồi, đến lúc
có “đại sự” th́ càng nhốn nháo nhộn nhịp hơn. Ngày Father’s day năm 2002 trọng
đại hơn cả, v́ anh em chúng tôi quyết định chọn ngày này để tổ chức lễ Thượng
Thọ cho cả hai bố mẹ luôn. Các anh trai làm những công việc nặng hơn như khiêng
bàn ghế, chạy đi chợ, các bà vợ sai đâu chạy đó, chẳng hạn như mua nước, mua
đá,v.v…C̣n đám đàn bà con gái chúng tôi th́ lăng xăng trong bếp, mỗi người làm
một món ăn mà bố mẹ thích nhất. Lũ trẻ con th́ lo tập văn nghệ, đàn ca xướng
hát, chuẩn bị những tiết mục rất đặc biệt và thật ngoạn mục cho ông bà nội,
ngoại . Tất cả những công việc này chúng tôi hoàn toàn giữ bí mật, bố mẹ chỉ
biết một chuyện là con cái trong nhà sẽ tổ chức lễ Thượng Thọ mà thôi . Ngoài
ra, menu hay các tiết mục cây nhà lá vườn hấp dẫn khác đều không được tiết lộ .
Hai tháng trước ngày Father’s day, anh trai lớn nhất trong gia đ́nh đă “soạn thảo” một chương tŕnh nghe thật hấp dẫn. V́ tôi lập gia đ́nh ở Colorado, và gia đ́nh một người chị lớn ở Virginia, cho nên chúng tôi đều “họp mít-tinh” trên e-mail. Đại để là anh trai tôi phác thảo ra chương tŕnh và phân công cho các em ai làm việc ǵ, giờ giấc ra sao, quần áo sẽ mặc như thế nào,v.v… . Năm ấy gia đ́nh chúng tôi đón ngày Father’s day vui lắm, v́ măi cho tới lúc đó, bố mẹ tôi mới chịu bằng ḷng để cho chúng tôi tổ chức lễ Thượng thọ trong ngày nàỵ. Tôi được phân công làm công việc “opening”, khai mở chương tŕnh. Tôi lo lắm, v́ đây là toàn người trong nhà, cho nên tôi sẽ mất tự nhiên hơn. Tôi không biết sẽ nói ǵ với bố mẹ, đặc biệt là với bố tôi trong ngày đó . Tôi mất ăn mất ngủ, suốt ngày chỉ nghĩ tới những điều ḿnh sẽ đại diện cho tất cả các anh chị trong nhà để nói . Tôi thật sự không nhớ nhiều những kỷ niệm tôi có với gia đ́nh trước năm 1975, nếu như không xem lại những h́nh ảnh hoặc film chiếu tường, càng không thể có những sinh hoạt hoặc một tí ǵ liên quan dính liếu với bố sau năm 75 v́ chỉ lúc đó bố tôi bị bắt đi tù cải tạo măi đến năm 1989 mới được trở về ………
Khi bố tôi c̣n là giám đốc nha công an miền Cao Nguyên Trung phần, gia đ́nh tôi rất sung túc, và các anh chị lớn của tôi được lo cho ăn học đầy đủ . Nhiều bạn bè của bố mẹ tôi thấy gia đ́nh chỉ “hằng ngày dùng đủ”, cho nên đă khuyên bố tôi nên biết “tích trữ” một chút cho sau này, nhưng bố tôi đă không dùng chức vụ và quyền lực của ḿnh lúc đó để làm những chuyện không có lương tâm và không trong sạch. V́ vậy mà từ sau khi miền Nam bị Cộng sản chiếm, bố tôi bị đưa đi học tập cải tạo tại các trại tù ngoài miền bắc, gia đ́nh chúng tôi sống rất chật vật khó khăn từ đó . Mẹ tôi lúc ấy chỉ mới ngoài 40 tuổi, chưa bao giờ bà biết buôn thúng gánh bưng là ǵ, bây giờ là lúc phải bươn chải để lo cho đàn con 9 đứa mà đứa lớn nhất là anh trai tôi lúc ấy vừa tṛn 20 tuổi, và nhỏ nhất là tôi mới chỉ lên 6. Những năm tháng ấy Mẹ tôi thật vất vả cả về thể xác lẫn tinh thần. Bố tôi không có nhà, cho nên việc nuôi dạy con cái và cho chúng ăn học là cả một vấn đề rất khó khăn đối với Mẹ tôi, và nữa là lo tiếp tế lương thực thăm nuôi chồng... Lúc ấy tôi c̣n quá nhỏ, ăn chưa no lo chưa tới, suốt ngày chỉ biết có 3 bữa và đi học, đi chơi. Về nhà đă thấy có cơm dọn sẵn. Nói là cơm cho có vẻ sang, chứ thực chất chỉ là bo bo trộn muối, hôm nào khá hơn th́ có tí ḿ sợi luộc chan với tí nước mắm ruốc. Dù đời sống vất vả như vậy, Mẹ tôi vẫn cố gắng hết sức để giúp chúng tôi ăn học, và hướng dẫn tâm linh. Ngoài việc giúp chúng tôi lo “dùi mài kinh sử”, bà c̣n khuyến khích chúng tôi siêng viết thư cho bố ở xa. Tôi không biết bố tôi sẽ vắng nhà bao lâu, mà lần nào viết thư cho ông, tôi cũng dặn ông là “ khi nào về Thầy nhớ mua cho con một con búp bê mặc áo đầm x̣e Thầy nhé.”, và lần nào trong thư trả lời, bao giờ ông cũng viết là “ con cố gắng vâng lời Mẹ và ngoan, học giỏi, bao giờ về Thầy sẽ mua quà cho con!” Những lá thư đi thư về như vậy, đă tạo nên một sợi giây vô h́nh chắc chắn nhưng rất hữu hiệu giữa bố và anh em chúng tôi, và người có công lớn trong việc này là Mẹ của tôi. Bà thường nói cho chúng tôi nghe về bố, về những ngày bố c̣n làm việc, dù xung quanh ông có biết bao nhiêu tướng tá ăn chơi phè phỡn và nhận hối lộ, ông vẫn sống liêm chính và trong sạch. Trong một lá thư bố tôi gởi cho Mẹ và anh chị em chúng tôi, ông viết: “ Cho đến bây giờ đă là 10 năm chúng ta chưa gặp nhau, nhưng nếu em và các con quay đầu nh́n lại khoảng thời gian dài đằng đẵng vừa qua, chúng ta sẽ nhận ra được bàn tay vô h́nh của Thiên Chúa và Mẹ Người đă giúp cho chúng ta vượt qua được những khó khăn kinh hoàng đó . Anh chưa bao giờ mất hy vọng vào Thiên Chúa và Mẹ Maria, và anh hoàn toàn tin tưởng ở Em và các con. Chúng ta hăy siêng năng chạy tới các ngài và cầu nguyện với các ngài luôn. Em hăy cùng với anh vun đắp và giúp cho các con của chúng ta sống tốt đẹp trước mặt Chúa bằng những hy sinh và sự cầu nguyện.” Viết riêng cho chúng tôi, ông nói :
“ Thầy cám ơn các con đă giúp cho Thầy sống được cho tới ngày hôm nay bằng t́nh thương của các con. Thầy không biết khi nào Thầy sẽ được sự khoan hồng của nhà nước mà trở về với Mẹ và các con, nhưng Thầy tin chắc rằng ngày ấy sẽ đến. Tất cả đều nằm trong sự sắp xếp và chương tŕnh của Thiên Chúa . Các con đừng bao giờ nản chí mà hăy bền chí. Hăy cầu nguyện luôn và tin tưởng vào sự an bài và t́nh thương của Thiên Chúa . Đừng bao giờ kết bạn với tụi thằng Niên con ông bà Đoàn, chúng nó là những đứa con lêu lổng và hư đốn! (ư bố tôi muốn nói là đừng nghe lời dụ dỗ của Cộng Sản mà gia nhập đ̣an thanh niên).” Nếu ngày trước bố tôi lợi dụng chức vụ và quyền lực để ăn chơi bồ bịch và nhận của đút lót, th́ tôi đâu có cơ hội để nói về ông, để tự hào và để kính phục ông nữạ. Chúng tôi biết thêm được nhiều điều thú vị về ông nhờ những lời kể và sự kính phục mà bạn bè của ông đă dành cho ông trong khi ông c̣n tại thế và sau khi qua đờị. Cho tới bây giờ, dù bố tôi đă không c̣n nữa, nhưng những h́nh ảnh và ḷng nhân đức trong sạch của ông đă là một bức tranh thật đẹp trong đời sống tâm linh và kư ức của tôi.
Sau hơn 14 năm tù đày, bố tôi đă được trở về đoàn tù với gia đ́nh chiều 30 tết năm 1989. Đó là cái tết vui nhất của gia đ́nh tôi và những ngày tháng sau đó. Tôi thấy ánh mắt của Mẹ tôi vui hơn, bà nói cười nhiều hơn, anh chị em chúng tôi dường như ai cũng cảm nhận được một sự hạnh phúc rất đầy đủ và tràn đầy trong tim. Chẳng ai nói ra ngoài miệng, nhưng tất cả chúng tôi đều có cùng một ư nghĩ là tới lúc đến phiên trách nhiệm và bổn phận con cái của chúng tôi đối với bố mẹ. Sau khi được đoàn tụ với gia đ́nh và sau này khi sang định cư tại Hoa Kỳ, bố tôi đă dành hết th́ giờ của ông để lo lắng cho chúng tôi bằng cách ông đă cùng với Mẹ tôi dành trọn thời gian để chăm lũ cháu, cơm nước để anh chị em chúng tôi có th́ giờ tiếp tục tới trường học và làm việc. Ông bảo hơn 14 năm xa gia đ́nh, ông chưa làm được điều ǵ có ích cho vợ và các con của ông, vậy lúc này đây là lúc ông muốn bù đắp lại những điều ǵ ông đă chưa hoàn thành. Tôi chưa bao giờ nghe ông phàn nàn bất cứ điều ǵ, mà tôi cũng chưa nghe ông nói về ai với nhừng lời chỉ trích và phê phán….
Ngày Father’s day năm ấy không ngờ là lần cuối chúng tôi tổ chức ŕnh rang cho ông. Bây giờ tôi mới nhận ra được rằng trong ngày ấy tâm t́nh của ông rất khác, trong lúc nói chuyện với các con cái, ông đă ngưng nhiều lần để ngăn chặn cảm xúc đang dâng, ông đă khuyên chúng tôi rất nhiều, nói với chúng tôi rất nhiều về cuộc sống gia đ́nh, về việc xây dựng cho con cái sau này, về đời sống tâm linh, về cuộc sống thăng trầm của ông và những ngày tháng bên chúng tôị . Cho đến khi ông qua đời, chúng tôi mới đọc được cuốn hồi kư của ông, đă được ông tiên đóan trước lúc nào ông sẽ từ giă Mẹ và chúng tôi để ra đị . Trong đoạn cuối của hồi kư ông ghi rơ: “ Hăy tưởng tượng nếu gia đ́nh chúng ta qua Mỹ từ năm 1975 khi anh MT lớn nhất là 20 tuổi, và bé TN lúc đó chỉ mới 6 tuổi, th́ chắc ǵ chúng con đă giữ được nếp sống như ngày hôm nay.Chúng con hăy cùng với Thầy Mẹ xác quyết niềm tin sắt đá này và hăy tạ ơn Chúa qua sự cầu bầu của Mẹ Người đă ban cho chúng ta có được cuộc sống như ngày hôm nay mặc dù cuộc sống vật chất không được đầy đủ như những người khác. Phần Thầy, Thầy không ân hận hối tiếc v́ đă ở lại để chiụ c ảnh 14 năm bị tù tội đoạ đày thân xác. Trái lại Thầy cho đó là một hồng ân của Chúa ban để có cơ hội rèn luyện bản thân, chịu đựng gian khổ, hy sinh đền tội, để đổi lai ngày hôm nay Chúa ban cho Thầy một ân sủng là biết trước ngày Chúa gọi, có th́ giờ để chuẩn bị ngày diễm phúc được về với Chúa . Mấy ai được biết ngày Chúa đến để chuẩn bị như Thầy? Do đó Thầy muốn khi Thầy nằm xuống, các con nên có thái độ hân hoan vui mừng hơn là ủ rũ buồn rầu, mặc dù tang phục nên bận tang phục Việt Nam. Mỗi người chúng con nên hiểu ư Thầy, và mỗi người nên giữ một bản này để làm kỷ niệm.
Xin Chúa phù hộ cho Mẹ và toàn thể các con và các cháụ. Nếu được Chúa ban ơn cho Thầy, Thầy sẽ phù hộ cho Mẹ, các con và các cháu.
Vĩnh biệt!
Massachusetts mồng 01 tháng 06 năm 2002”
Tôi không biết phải nói thêm điều ǵ về bố tôi nữa, bởi chẳng có lời nào đủ tốt, đủ đẹp để cho tôi nói về Người. Trên hết, tôi muốn nói thêm và muôn ngàn lần lời cảm ơn của tôi đối với Chuá và Mẹ Maria, là Cha Mẹ tuyệt vời của tôi, đă cho tôi được làm con cái của các Ngài, và đă ban cho tôi có được cha mẹ trần thế tuyệt diệu. Đời sống rất trong sạch và đẹp đẽ của bố tôi, sự hy sinh và ḷng nhân ái của Mẹ tôi đă là tấm gương sạch sẽ không vướng bụi để mỗi ngày tôi theo đó mà ngắm nh́n và bắt chước.
Nhớ về ngày Hiền Phụ
Mẹ cu Nghi
CON BẤT
HIẾU ĐÁNG PHẢI CHẾT
Vào thời vua Minh Mạng, có hai cha con kia nhà ở gần nhau. Cha th́ nghèo mà con
th́ rất giầu. Đêm khuya nọ, cha lén sang nhà con xúc trộm gạo.
Con thức giấc tưởng là kẻ trộm, vội vác gậy đánh vào lưng, chẳng may cha lăn ra
chết.
Toà án xă huyện đều xử là “ngộ sát”, sau đó hồ sơ đựợc gởi về kinh đô Huế.
Vua
Minh mạng mở hồ sơ ra, ngài thức cả đêm đọc đi đọc lại vụ án, và cuối cùng vua
quyết định cho xử lại và truyền lệnh xử tử người con. Vua Minh mạng phân tích
rằng: “Không phải chỉ xét việc giết người, mà phải xét việc ăn trộm. Tại sao
người cha phải đi ăn trộm? Lại là ăn trộm của con? Một người con giầu có mà để
cha ḿnh đói khổ, đến nỗi đêm hôm phải sang nhà con ăn trộm gạo, thế th́ người
con đó là ǵ? Có đáng là con không?
Tội con bất hiếu như thế là thật đáng phải chết. Trước khi đă giết lầm cha bằng
gậy, th́ đứa con đă để cha nhục nhă và chết đói rồi.!
(15-6-2008)