Ngày 12

1- Thánh Giacôbê Đỗ Mai Năm, Linh mục

(bị bắt 3-7-1838, xử trảm 12-8-1838)

        1. Ông thầy trẻ mến: Cha Giacôbê Năm, chính tên là Mai Ngũ. Ngài sinh năm 1781 tại làng Đông Biên, tỉnh Thanh Hóa, dưới đời Tây Sơn.

Khi Thầy Năm đi giúp xứ, ngài được đức cha sai đi coi nhà thương Kẻ Vĩnh. Ban ngày thầy săn sóc bệnh nhân. Ban tối đi dạy trẻ em làng Kẻ Vĩnh. Người ta nói rằng thầy vui tính, quư trẻ con, nên trẻ con mến thầy lắm. Sau khi chấm dứt mấy năm giúp xứ, Thầy được học làm linh mục lúc 32 tuổi.

        2. Quí ơn chết v́ đạo: Tính Cha Năm hiền ḥa vui vẻ, cha thường kể truyện giặc giă đời Tây Sơn cho người ta nghe, nhiều người quư mến ngài. Ngoài tính vui vẻ, Cha Năm c̣n có tính khiêm nhường, đạo đức, cứ giờ cứ mực mà ra nhà thờ đọc kinh. Khi ẩn ở nhà người ta, ngài đọc kinh cả ngày. Có lần người ta đến hầu th́ phải đợi lâu mới vào được, v́ ngài c̣n đang bận đọc kinh lần hạt. Ngài có đức vâng lời, không bao giờ phàn nàn bề trên điều ǵ. Ngài cũng có ḷng thương người nghèo khó, khi ăn cơm ngài thường để dành cho kẻ khó một ít. Lúc chẳng có ǵ để cho kẻ khó, th́ ngài cho thuốc viên. Đối với vấn đề tử đạo, Cha Năm rất ao ước. Lần kia, cha được tin ông kia bỏ đạo th́ buồn bă phàn nàn rằng: "Ôi ông ấy dại dột dường nào! Ông ấy được dịp tốt đến mà không chịu nhờ. Đức Chúa Trời đă đem ông ấy vào đàng ngay nẻo chính để lên Thiên Đàng, mà ông ấy không chịu đi. Giả như Chúa thương ban phúc ấy cho tôi, th́ tôi chẳng dám từ chối. Giả như Chúa có liệu dịp tốt lành cho tôi như thế, th́ tôi chẳng dám bỏ qua".

        4. Hai tên ḍ thám: Đang khi Cha Năm ẩn ḿnh trong nhà giáo dân, có 2 tên nghe lời quan quân đi làm người ở để ḍ thám. Khi trở về chúng dẫn quân lính đến để bắt Cha Năm.

        5. Tay sai hoả ngục: Bấy giờ ông Trịnh Quang Khanh đang làm tuần phủ Nam Định. Ông bị vua triệu về kinh quở trách nặng nề, v́ không bắt đạo theo ư vua. Cho nên ông ấy càng gắng sức bắt đạo dữ tợn để vừa ḷng vua. Lần này vừa được tin, ông chia làm hai đạo quân: Một đạo quân đi đường bộ, một đạo quân đi đường thủy để vây quanh làng Kẻ Vĩnh.  Thoạt tiên được tin tuần phủ đến vây làng, và truyền mọi người đến điểm danh, Cha Năm thắt lưng xắn quần xắn áo toan đi làm cơm cho quan như những người dân khác. Nhưng cha chưa kịp đi lính đă ập tới nhà ông trùm Đích là nơi cha trú ngụ. Thấy cha trắng trẻo, râu ria đẹp đẽ, lính liền chặn hỏi: "Ông có phải là cụ chăng?"

Cha Năm trả lời rằng: "Tôi là người nhà này".

Bấy giờ hai thằng do thám liền la lên: "Ông ấy là cụ Năm đó. Chính cụ đang ở nhà này".

Cha Năm bảo rằng: "Phải, tôi là cụ đây".

Cha vừa nói xong th́ quân lính bắt trói ngài và ông trùm Đích đem nộp cho quan đang ngồi tại đ́nh. Khi đến trước mặt quan, cha cũng xưng ḿnh là đạo trưởng. Quan bảo rằng triều đ́nh đă nghiêm cấm đạo Gia Tô, sao chẳng về nhà làm ăn, c̣n giảng đạo làm chi? Sau đó quan hỏi cha có chịu bỏ đạo không, Cha Năm thưa: "Bẩm quan lớn, chúng tôi không bỏ đạo".

Quan hỏi sơ qua rồi truyền đóng gông cha, cùng ông trùm Đích và ông Lư Mỹ là con rể ông trùm Đích đem xuống thuyền giải ra Nam Định.

        6. Tra khảo cũng vô ích: Khi Cha Năm đến Nam Định th́ phải giam vào ngục ngay. Hôm sau các quan điệu ngài ra tra khảo bắt bỏ đạo. Cha Năm khẳng khái trả lời quan: "Bẩm  quan lớn, tôi là đạo trưởng mà tôi dám bỏ đạo hay đạp ảnh tượng Chúa tôi làm sao được? Tôi vốn khuyên dạy người ta phải giữ đạo vững vàng và thà chết chẳng thà bỏ đạo, th́ tôi phải giữ lời tôi khuyên dạy kẻ khác. Nếu chính kẻ làm đạo trưởng chẳng chịu chết v́ đạo, th́ c̣n ai chịu chết v́ đạo nữa?"

- "Nếu ông cứ nói giọng này th́ ông phải chết chẳng có lẽ nào sống được. Ta thấy ông là người lương thiện hẳn hoi nên ta muốn cho ông được sống. Ta khuyên ông nên vâng lời Đức Hoàng Đế mà bỏ đạo".

- "Bẩm  quan lớn, tôi đă bằng này tuổi đầu th́ tôi đâu c̣n sợ chết, v́ dù quan lớn có tha chẳng giết tôi, chẳng bao lâu tôi cũng chết v́ bệnh. Nhưng nếu quan lớn giết tôi v́ đạo tôi lại được nhiều ơn ích hơn là tôi chết v́ bệnh. V́ nếu tôi chết v́ đạo, tôi sẽ được chết v́ Chúa tôi, đấng đă chịu chết cho tôi và tôi chóng được phần phúc Người đă hứa ban cho những kẻ giữ ḷng trung cùng Người cho đến sau hết".

        7. Truyền giáo trong tù: Các quan thấy Cha Năm ăn nói cả quyết cứng cát và chỉ ao ước được chết v́ đạo, th́ biết rằng chẳng có thể nào dụ dỗ ngài bỏ đạo được, và dù có tra tấn ngài mặc ḷng th́ cũng vô ích mà thôi, cho nên chẳng những các quan chẳng tra khảo mà cũng chẳng đánh đập ngài. Hơn nữa các quan thấy ngài đă có tuổi, ăn nói lễ phép nên cũng thương không bắt ngài mang gông cùm ban ngày mà chỉ bắt mang ban đêm thôi. Các quan cũng làm ngơ để cho cha đi lại trong tù dễ dàng. Ở đây lại được dịp cho cha truyền giáo. Đối với những người ngoại giáo th́ cha yên ủi giảng dạy cho họ. Đối với những người có đạo th́ cha nâng đỡ và khuyên bảo họ mạnh dạn xưng đức tin.  Cha Năm luôn khuyên bảo ông trùm Đích can đảm chịu đựng v́ Chúa: "Khi được ơn Chúa giúp sức th́ chẳng có h́nh khổ dữ tợn và đau đớn nào mà người ta chẳng chịu nổi. Như trường hợp Thánh Laurenso bị nướng trên giường sắt, ba trẻ đi trong ḷ lửa".

Nhờ cha mà ông trùm Đích can đảm chịu chết v́ Chúa cùng một lượt với cha và con rể của ông.

        8. Chia sẻ của ăn cho bạn tù: Có người cho rằng, có một bà vợ quan án cùng quê với Cha Năm, nói với các quan lớn, xin các quan lớn thương cha đừng làm khổ cha, cho nên cha không phải chịu khổ. Ban ngày cha được tự do đi lại, và ban đêm ngài chỉ phải đeo gông nhẹ. Trong những ngày tù có nhiều người nghèo khó cùng ở trong tù với Cha Năm. Cha lấy những của ăn mà bổn đạo làm phước cho ngài để chia xẻ với những người trong tù.

        9. Lập án chém đầu: Sau nhiều ngày trong tù, các quan thấy Cha Năm không đổi ḷng, và biết không thể nào khuyên cha bỏ đạo, th́ làm án xin xử tử cha.

Cha Năm biết các quan làm sớ về triều rồi th́ chắc chẳng bao lâu nữa ḿnh sẽ phải xử, cho nên dọn ḿnh chết rất kỹ càng. Cha xưng tội rất nhiều lần. Trong hơn một tháng, Cha Năm, ông Trùm Antôn Đích và ông Lư Mỹ bị giam chung, cả ba đọc kinh tối sớm với nhau lớn tiếng mà chẳng ai nói chẳng ai cấm.

        10. Vui vẻ đi chịu chết: Các quan làm án được 15 ngày th́ vua Minh Mạng chuẩn y.  Các ngài bị đưa đến một nơi gọi là Bảy Mẫu, pháp trường nơi xử tù nhân xưa nay. Trên đường đi các ngài ca hát vui vẻ lắm. Dân chúng kéo đi xem rất đông. Hai ông quan giám sát cưỡi hai voi và hơn hai trăm quân lính kéo ra lối cửa Bắc đi trước, Cha Năm, ông trùm Đích, ông Lư Mỹ mang gông mang xiềng đi sau. Lại có ba tên lính mang thẻ đă đề tên ba đấng đi trước các ngài. Rồi đến Cha Năm đi trước, ông trùm Đích và ông Lư Mỹ theo sau. Thỉnh thoảng Cha Năm bảo người ta: "Này đạo trưởng đây, đến mà xem".

Gặp những người quen, ngài chào từ giă vui vẻ: "Anh em nghỉ lại, tôi về quê trước, nhưng sau này chúng ta sẽ gặp nhau".

Kẻ có đạo th́ khóc lóc, c̣n người ngoại th́ cười xem có điềm ǵ không. Bỗng chốc có đám mây trắng vuông vắn, có riềm xanh bốn bên chung quanh, như h́nh một cái chiếu. Khỏi một chốc, mây ấy tan đi một góc, kẻ ngoại thấy vậy th́ tin rằng đó là chiếu ba đấng ngồi trên trời, bốn góc th́ tan đi một c̣n ba, v́ chỉ có ba vị. Một lúc nữa th́ lại có mây trắng khác h́nh như cầu vồng, ở bên Đông kéo sang bên Tây. Kẻ ngoại lại kháo nhau đó là cầu cho các đấng ấy qua mà về trời.

Khi đến pháp trường, Cha Năm quỳ xuống cái chiếu mà ông Lư Thi con ông trùm Đích đă trải sẵn. Ba đấng cầu nguyện một lúc.  Sau đó một tên lính cầm thẻ đề tên Cha Năm mà rao cho mọi người nghe: "Tên Mai Ngũ này là đạo trưởng, quê Đông Biên, huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa, đă theo đạo Gia Tô từ thuở c̣n bé. Lại bất khẳng bỏ đạo th́ đức Hoàng Đế truyền cho nó phải trảm quyết và bêu đầu ba ngày cho người ta xem thấy mà sợ cùng đừng bắt chước nó".

Rao lệnh xong, quan truyền lên hiệu xử tử. Vừa đánh chiêng xong th́ tên lư h́nh chém một nhát, đầu Cha Năm liền đứt và nó cầm đầu ngài tung lên cho các quan xem. Xử ba đấng xong, quan quân kéo về tỉnh. Vừa đến cửa thành, có một con chim ngậm tờ giấy trắng đậu trên nóc một căn nhà liền bay lên cao. Kẻ ngoại đạo trông thấy th́ kháo nhau rằng: "Ba đấng ấy chết oan, chim này đem đơn lên trời để kiện các quan đă làm án xử ba ông ấy".

Sau khi lính đă về tỉnh, ông Lư Thi được phép quan đưa xác Cha Năm, ông trùm Đích và ông Lư Mỹ về Kẻ Vĩnh. Những người làng Kẻ Vĩnh ra tỉnh khiêng xác ba đấng ấy về lối cầu Gia Vụ bản, đến Kẻ Thừa th́ trời tối. Khi về gần làng Kẻ Vĩnh, dân làng đốt đóm đuốc, đánh trống rầm ră cả lên để ra đón vui vẻ mừng rỡ hết sức. Xác Cha Năm được táng tại đầu nhà thờ, c̣n đầu ngài phải bêu ngoài tỉnh ba ngày, rồi sau cũng đưa về Kẻ Vĩnh, để vào cái vại an táng ở đầu quan tài ngài.

Cha Năm chịu tử v́ đạo ngày 12-8-1838. Lúc đó ngài được 57 tuổi và làm linh mục được 25 năm.