Ḷng Kính mến Đức Mẹ thiết tha của Chị Thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu

(Trích Thủ bản Tự thuật của Chị Thánh Têrêsa)

-------------

Trong Tháng Hoa kính Đức Mẹ, con cái Mẹ khắp nơi trên thế giới nô nức tỏ ḷng tôn kính Mẹ cách này cách khác.

Một người con rất thân thương của Đức Mẹ là Thánh nữ Têrêsa Nhỏ mà nhiều người đă đọc Hồi kư của Chị cũng tỏ ḷng kính mến Đức Mẹ rất dồi dào theo cách của ḿnh.

Ở đây xin trưng lại những điều Chị viết về ḷng tôn kính Đức Mẹ của Chị trong Thủ bản Tự thuật cũng gọi là Hồi kư:

2- Têrêsa được Đức Mẹ chữa khỏi bệnh nặng

Sau khi chị Pauline (chị thứ 2 Têrêsa nhận làm mẹ) đi tu Ḍng kín, và mỗi thứ Năm vào thăm, Têrêsa chỉ được nói chuyện vài phút, cộng với các nỗi buồn khác , Têrêsa ngă bệnh, dần dần trở thành nặng rồi rất nặng, không thuốc chữa lành, không lời an ủi nào nguây ngoai. Sau cùng, chính Đức Mẹ đă chữa bệnh cho Têrêsa. Nhưng v́ phải nói ra việc này với chị cả Marie, chị Marie lại đi nói với các Sơ Ḍng Kín, các Sơ nghi ngờ Têrêsa nói xạo, nên Têrêsa đau khổ mất b́nh an. Măi tới khi Têrêsa đi viếng đền thờ Đức Bà Thắng trận ở Paris nhân chuyến đi Rôma xin Đức Giáo hoàng cho vào Ḍng kín lúc 15 tuổi, Têrêsa mới được ơn an ủi b́nh an như trước. Têrêsa kể:

"Khi nghe tin chị Pauline khấn Ḍng, Têrêsa "Thích thú của con là làm cái ǵ để tặng chị Pauline, con làm cho chị những đồ chơi nho nhỏ bằng giấy, công việc đáng kể hơn cả là con lấy hoa bạch cúc và lưu ly, kết thành triều thiên dâng kính Đức Mẹ. Bấy giờ đang tháng năm ; muôn hoa tô điểm trời đất, vạn vật tưng bừng vui vẻ; chỉ có “chiếc hoa nhỏ” th́ ủ rũ và có vẻ héo tàn luôn (ư nói chị bị bệnh nặng)… Nhưng chiếc hoa nhỏ vẫn c̣n một Mặt Trời bên cạnh nó. Mặt Trời ấy là tượng Đức Mẹ hay làm phép lạ, đă hai lần nói chuyện với má, và chiếc hoa bé nhỏ này vẫn hằng hướng nh́n về Mẹ là Ngôi Sao Sáng…

Một hôm con thấy Ba vào pḥng chị Marie, là nơi con đang nằm (bệnh), trông Ba có vẻ buồn; Ba đưa cho chị mấy đồng vàng và bảo viết thư về Ba lê, xin các Cha nhà thờ Đức Bà Thắng Trận Paris dâng lễ cầu nguyện cho con gái người chóng khỏi bệnh. Ôi, Đức tin và ḷng mến của vua con làm con cảm động quá. Con muốn nói với người là con đă khỏi, nhưng biết bao lần con làm Ba mừng hụt rồi, đâu có phải ḷng ao ước của con làm nên phép lạ, nhưng phải có một phép lạ mới chữa được con… Phải có một phép lạ, và đó là phép lạ của Đức Bà Thắng Trận, Một ngày Chúa nhật [Chúa nhật Hiện Xuống 13-5-1883] (trong tuần chín ngày dâng lễ) chị Marie ra vườn, để con một ḿnh với chị Léonie đọc sách bên cửa sổ, vừa được mấy phút th́ con bắt đầu gọi khe khẽ : “Mama.. Mama…” Thấy con vẫn gọi như thế hoài, nên chị Léonie không để ư. Con cứ gào to lên một hồi lâu như thế, cuối cùng chị Marie trở vào , con trông thấy chị vào rơ ràng, nhưng không nhận ra chị, nên lại gào to hơn: “Mama…”. Con đau đớn vô cùng v́ cơn dằn vật, không bút nào tả xiết và chắc chị Marie c̣n đau khổ hơn con; chị cố gắng làm cho con nhận ra chị mà không được, nên quỳ xuống bên giường con, cùng với Léonie và Céline; rồi ngước mắt nh́n lên tượng Đức Mẹ sốt sắng cầu nguyện, như một người mẹ khẩn khoản xin cho con ḿnh được sống. Chị Marie đă được toại nguyện…

 

Têrêsa được Đức Mẹ mỉm cười chữa bệnh, nhưng lại mất vui 

"Không c̣n trông cậy thế gian cứu giúp ḿnh được nữa, bé Têrêsa đáng thương cũng quay về  Đức Mẹ, hết ḷng xin Người thương xót ḿnh… Bỗng nhiên con thấy tượng Đức Mẹ đẹp quá, đẹp chưa từng thấy, dung nhân Người từ ái và hiền dịu khôn tả, nhưng điều làm con sung sướng, cảm động hơn hết là : “Đức Mẹ đă nở một nụ cười khả ái [Chỗ này trên tập thủ bản bị tẩy xóa, nhưng vẫn c̣n đọc được hàng chữ sau : “Đức Mẹ tiến lại phía con” (xuất xứ khả nghi)”. Bấy giờ bao nhiêu đau đớn đều tiêu tan, hai giọt nước mắt vui mừng… Đức Mẹ đă mỉm cười với con ! Ôi, hạnh phúc cho con dường nào !... Con định tâm sẽ chẳng nói cùng ai, kẻo hạnh phúc tan đi. Con đưa mắt nh́n xuống cách dễ dàng và thấy chị Marie đang âu yếm nh́n con, dường như chị cảm động và đoán được ơn lạ Đức Mẹ đă ban cho con… Chính là nhờ chị, nhờ lời cầu nguyện sốt sắng của chị, mà Đức Mẹ đă mỉm cười với con. Thấy con đăm đăm nh́n tượng Đức Mẹ, chị thầm nói : “Têrêsa khỏi rồi!”...  

Như con vừa nói, chị Marie đoán rằng Đức Mẹ đă ban cho con một ơn ǵ bí mật, đến lúc chỉ có hai chị em, chị hỏi con là con đă xem thấy ǵ, chị hỏi con cách thân mật và thối thúc khiến con không cầm ḷng được ; bỡ ngỡ v́ bí mật của ḿnh chưa nói ra mà đă bị lộ, nên con kể hết cho chị Marie… Hỡi ôi ! Hạnh phúc của con sắp tiêu tan và biến thành cay đắng, đúng như con đă cảm thấy từ trước; suốt bốn năm liền, mỗi lần nghĩ đến ơn cao trọng đă được, ḷng con lại thấy rầu rầu; măi tới ngày cầu nguyện dưới chân Đức Mẹ Thắng trận [Đó là ngày 4-11-1887, hôm trước ngày hành hương Roma] con mới t́m lại được hạnh phúc, hạnh phúc đầy đủ như thời trước…

Giờ đây, thưa Mẹ, con phải nói cho Mẹ hiểu niềm vui của con đă trở thành nỗi buồn là làm sao. Chị Marie sau khi nghe con kể cách đơn sơ và thành thật về câu chuyện ấy, đă ngỏ ư xin con cho phép chị kể cho nhà Ḍng Kín nghe nên con không thể từ chối… Lần đầu tiên gặp lại Pauline của con với Áo Ḍng Đức Mẹ, con sung sướng vô cùng, đó là giây phút êm đềm cho cả hai chị em… Có biết bao chuyện để nói, mà con không nói được lời nào, v́ tâm hồn đă đầy quá… Mẹ Marie de Gonzague cũng có mặt ở đó, Mẹ tỏ t́nh thương con lắm; con cũng gặp mấy chị khác, các chị đă hỏi con về ơn con đă được; chị th́ hỏi Đức Mẹ có bế Chúa Giêsu không, chị th́ hỏi có nhiều ánh sáng không, v.v… Những câu hỏi ấy làm con rối trí và khó chịu, con chỉ biết thưa thế này: “Đức Mẹ đẹp lắm… và em thấy Đức Mẹ mỉm cười với em.” Chính dung nhan của Người làm con cảm động sung sướng, nhưng thấy các chị  ngỏ ư ngờ vực sao đó (tâm hồn con bắt đầu chịu khổ v́ vấn đề ốm đau), khiến con tưởng như ḿnh đă nói dối… Giá con giữ kín câu chuyện th́ chắc chắn con vẫn được hạnh phúc, nhưng Thánh Nữ Đồng Trinh đă để cho con chịu cực như thế để làm ích cho linh hồn con; bằng không, có lẽ con sẽ khoe khoang tự đắc, chứ đâu có sỉ nhục làm phần riêng và con có cảm tưởng nhờm gớm mỗi khi nghĩ đến ḿnh… Ôi ! nỗi khổ cực của con chỉ bao giờ lên Thiên Đàng con mới nói hết được !...

 

*Têrêsa Rước lễ lần đầu: "Chiều hôm Rước lễ Lần đầu chính con được đọc kinh dâng ḿnh cho Đức Mẹ; v́ con là đứa mồ côi mẹ phần xác từ thời măng sữa, bây giờ được đại diện chị em để nói với Mẹ phần linh hồn th́ thật là chí lư... Con lấy hết ḷng sốt sáng để nói với Người; dâng ḿnh cho Người, như một đứa trẻ gieo ḿnh trên cánh tay Mẹ phải nh́n xem bông hoa nhỏ của Người và mỉm cười với nó, v́ chẳng phải chính Người đă hiện ra và mỉm cười với nó, để chữa nó khỏi bệnh đấy ư ?... Và Đức Mẹ đă chẳng đặt trên đài của bông hoa nhỏ này, Chúa Giêsu là bông hoa đẹp nhất ngoài đồng nội và là đóa huệ mọc dưới thung lũng là ǵ?... (Sách Nhă Ca, II, I) 

 

*Têrêsa muốn vào hội Con Đức Mẹ  

Đức Trinh Nữ Maria cũng săn sóc cho hoa nhỏ của Người khỏi bị thế gian làm hoen ố, Người đă dẫn nó lên núi của Người từ thời chưa kịp phô sắc khoe hương. Trong khi chờ đợi ngày hạnh phúc ấy, bé Têrêxa lớn lên trong t́nh yêu Đức Mẹ, để chứng minh ḷng yêu ấy, bé Têrêxa đă phải làm một việc rất khó khăn mà con xin kể tóm tắt mấy lời dưới đây mặc dầu câu chuyện thật là dài... 

Hầu như vừa vào học trong trường ḍng, con liền nhập hội các thiên thần ngay, con rất mến những việc làm tôn sùng của hội, v́ con vốn hằng cầu xin các Thiên Thần, nhất là các Thiên Thần Chúa đă ban đề làm bạn với con trên chốn khách đầy này.

Rước lễ lần đầu ít lâu, con bỏ băng hội các Thiên Thần, để theo băng tập sự hội "Con Đức Mẹ", nhưng khi bỏ trường ḍng, con vẫn chưa được nhập hội với tư cách cựu học sinh. Con xin thú thực rằng, con không ham ǵ cái đặc ân làm cựu học sinh ấy, nhưng con nghĩ một điều là các chị con đều là "Con Đức Mẹ" cả, con sợ ḿnh thua kém các chị trong việc làm con Đức Mẹ chăng, nên con khiêm tốn (mặc dầu xử sự như thế con phải khổ tâm lắm) xin phép được nhập hội "Con Đức Mẹ" trong Ḍng. Bà nhất không muốn từ chối, nhưng bắt con phải chịu điều kiện là mỗi tuần phải đến nhà Ḍng hai buổi chiều, để xem con có xứng đáng được nhận vào hội không. Cái phép ấy không những không làm con vui thích, mà c̣n làm khổ con vô cùng, con không có quen thân với một nữ tu nào như những cựu học sinh khác để đến nhà ḍng nói chuyện hằng giờ, con chỉ đến chào Bà rồi làm thinh học may cho đến măn giờ.

Chả ai để ư đến con, nên con trèo lên gác nhà nguyện và Chầu Ḿnh Thánh Chúa  cho đến lúc Ba đến đón con. Con chỉ t́m thấy niềm vui an ủi ở đây mà thôi, v́ Chúa Giêsu chẳng phải là Người Bạn duy nhất của con đấy ư?. Con chỉ biết nói chuyện với Chúa thôi, nói chuyện với người thế gian th́ dù là nói chuyện đạo đức, con cũng thấy mệt ḷng lắm... Con thấy rằng nói chuyện với Chúa hơn là nói chuyện với nhau về Chúa, và trong những câu chuyện đạo đức cũng pha phôi nhiều ḷng tự ái lắm!...

A! Chỉ v́ Đức Mẹ mà con phải đến trường Ḍng... có lắm lúc con cảm thấy ḿnh trơ trọi, cô độc quá. Cũng như những ngày con lưu học tại đây, con thơ thẩn đi dạo trong sân lớn, và nhờ lặp lại lời sau đây mà con được b́nh an và can đảm: "Đời không phải là chốn an nghỉ nhưng chỉ là con tầu bập bềnh trôi  (Thế gian chẳng phải là nhà. Thuyền con xuôi bến mới là thế gian)

Sách Khôn Ngoan đă chẳng nói: "Đời có khác nào con tàu băng ḿnh lướt trên ngàn sóng hỗn loạn, qua đi là không lưu lại dấu vết nào (Sách khôn ngoan V, 10)..." Nghĩ thế, tâm hồn con lại ch́m trong vô biên tưởng như đă tới bờ vĩnh cửu... Con tưởng dường như con được Chúa Giêsu âu yếm ôm hôn... Và con cảm tưởng như thấy Mẹ trên trời đến thăm con cùng với Ba... Má... và bốn Thiên Thần nhỏ... Con tưởng thế là con được đoàn tụ luôn cùng gia đ́nh, tận hưởng đời sống gia đ́nh chân thật và vĩnh viễn...

(C̣n tiếp)