3. Tâm t́nh Têrêsa khi viếng Thánh đường Đức Bà Thắng trận ở Paris (Pháp) và Nhà Đức Mẹ ở Loreto (Ư) 

Nhiều người đi du lịch, dù là thăm viếng những nơi thánh, đi xong rồi thôi, nhưng Têrêsa lại khác, chị luôn nh́n con người, sự vật, nơi chốn dưới cái nh́n đức tin, ḷng mến Chúa và Đức Mẹ, ư nghĩa cuộc đời.

Theo lời tường thuật của Chị, chuyến đi này đầy hứng thú, mở rộng kiến thức cho Chị, hiểu biết nhiều về trời, đất và con người, cũng cam go nguy hiểm, nhưng chị không sợ. Chị một ḷng phó thác mọi sự cho Đức Mẹ, sẵn ḷng theo ư Chúa.

Khó có thể tưởng tượng một thiếu nữ mới 15 mà tâm hồn đă già dặn, trưởng thành.

"Riêng con, con chỉ khoái chí có mỗi một kỳ công, đó là nhà thờ: "Đức Bà Thắng Trận". Ôi! con không thể tả được những tâm t́nh vang lên trong ḷng con khi quỳ dưới chân Đức Mẹ... Như ngày Rước lễ lần đầu, hôm ấy con vô cùng cảm động v́ những hồng ân Đức Mẹ đổ chan ḥa trong ḷng con, mà chỉ ḍng nước mắt mới diễn tả nổi hết hạnh phúc của con lúc bấy giờ.

Đức Trinh Nữ khiến con linh cảm, chính Người đă đến mỉm cười với con và chữa con khỏi bịnh. Con đă hiểu chính con là con của Người và Người hằng săn sóc con; con không biết phải gọi Người là ǵ ngoài tiếng "MÁ", v́ con nghĩ xưng hô như thế dịu dàng và âu yếm hơn gọi là "Mẹ".

Với tất cả tấm ḷng sốt sắng, con xin Đức Mẹ sớm thể hiện điều con mong ước và luôn ǵn giữ con ẩn náu dưới bóng Áo Trinh khiết của Người. A, đó là một trong những ước nguyện đầu tiên của tuổi thơ con và khi lớn lên, con thấy chỉ ở Ḍng Kín con mới có thể thực sự t́m thấy Áo Đức Trinh Nữ, và mọi ước nguyện của con đều hướng cả về ngọn đồi diễm phúc ấy. 

Con cũng xin Đức Mẹ Thắng Trận đuổi thật xa tất cả những ǵ có thể làm hoen ố đức trinh khiết của con;  con biết trong một cuộc hành tŕnh như cuộc hành tŕnh sang Ư này sẽ có nhiều điều có thể làm con xao xuyến, nhất nữa, v́ chưa biết tội là ǵ nên con sợ đây là dịp khám phá thấy, bấy giờ con chưa nghiệm thấy rằng: "Đối với người lành mọi cái đều tốt" (Titô 1, 15) và một linh hồn đơn sơ ngay thật không thấy cái ǵ là tội, v́ tội chỉ có trong tâm hồn bất chính, chứ không ở nơi vật vô cảm...  

Con cũng cầu xin Thánh Giuse che chở con; từ thời nhỏ, con vốn đă có ḷng sùng kính Người, một sự sùng kính giống như tâm t́nh yêu mến con có đối với Đức Mẹ. Con đọc hằng ngày kinh: "Lạy Thánh Giuse, là Cha và là Đấng bảo trợ những kẻ đồng trinh, "nên trong chuyến du hành xa xôi đó con chẳng sợ chi, con đă được che chở hết sức cẩn thận đến nỗi con không tài nào sợ hăi được."

 

Têrêsa tả Nhà Đức Mẹ ở Loretto 

"Con sung sướng lên đường đi Lorette. A, quả Đức Mẹ đă khôn ngoan di nhà đến đây, một nơi an ḥa, vui tươi và khó nghèo. Tất cả đều đơn sơ, cổ kính, các bà vẫn giữ bộ đồ duyên dáng của người Ư và khác hẳn các tỉnh, họ không thích học đ̣i kiểu Balê:

Lorette đă làm con thích thú nhiều. Con biết nói ǵ về mái nhà thánh kia? A, con cảm động sâu xa khi đứng dưới mái nhà của Thánh Gia xưa, khi nh́n ngắm những tấm vách mà trước đây Chúa Giêsu đă chăm chú nh́n với con mắt thần linh, và khi đặt chân lên mảnh đất được hạnh phúc thấm đẫm mồ hôi Thánh Giuse, cũng là nơi Đức Mẹ ngồi bế Chúa trên tay sau những tháng cưu mang trong ḷng khiết tịnh... Con cũng thấy căn pḥng nhỏ, nơi sứ thần xuống kính chào Đức Mẹ... Con đă đặt chuỗi hạt vào chén nhỏ của Chúa Giêsu Hài Đồng... C̣n ǵ êm đẹp hơn những kỷ niệm ấy! 

Nhưng yên ủi nhất của con là được rước Chúa trong chính căn nhà của Ngài, được trở thành đền thờ sống động của Ngài trong cũng một nơi xưa Chúa đến cư ngụ.  

Theo thói quen bên Ư, trong mỗi nhà thờ chỉ có một bàn thờ được để B́nh Thánh và chỉ ở đó Thầy Cả mới cho chịu lễ. Bàn thờ con dự lễ, đặt ngay trong Đại Giáo Đường xây bọc lấy mái nhà Thánh Gia, như một hạt kim cương quí báu đựng trong hộp cẩm thạch đắt tiền. Nhưng đó chưa phải là hạnh phúc của chúng con, chúng con muốn tiếp nhận Đấng trong chính hạt kim cương, chứ không phải trong hộp đá hoa trắng.  

Ôn hoà như mọi khi. Ba lên rước lễ với mọi người, c̣n chị Céline và con đi t́m một Linh mục (Cha Leconte, cha phó nhà thờ Thánh Phêrô ở Lisieux) vẫn đi với chúng con. Ngay lúc đó, người lại đang dọn ḿnh dâng lễ trong nhà nguyện Santa Casa, chúng con cũng dự lễ tại đó! Người lấy hai h́nh bánh nhỏ để vào đĩa thánh cùng với tấm bánh lớn của người; thưa Mẹ yêu dấu, hẳn Mẹ biết chúng con hân hoan chừng nào khi cả hai cùng được rước lễ trong ngôi nhà phúc lộc ấy. Thật là một niềm hạnh phúc thiên đàng mà miệng lưỡi người trần không thể nào diễn tả được.  

Vậy khi chúng ta được rước lễ trong nhà vĩnh cửu của Vua Trời th́ sẽ thế nào nữa nhỉ? Bấy giờ niềm vui sẽ vô tận, không c̣n tử biệt sinh ly, cũng không cần cạo trộm chút vôi tường nhà thánh Chúa để đem về làm kỷ niệm, v́ nhà của Chúa sẽ là nơi ở vĩnh viễn của chúng con.

Chúa không muốn cho chúng ta nhà của Ngài ở trần gian. Ngài chỉ muốn tỏ cho chúng ta thấy để khiến chúng ta yêu sống khó khăn và ẩn dật. Dinh thự Ngài dành riêng cho chúng ta là lầu đài vinh hiển, ở đó chúng ta không c̣n thấy Chúa hóa thân là một con trẻ hay một tấm bánh trắng, nhưng hiện thực trong vinh quang hiển thắng vô cùng!!! 

(C̣n tiếp)