4. Têrêsa khấn Ḍng trong b́nh an 

Sáng ngày 8 tháng 9 con cảm thấy trào dâng một nguồn b́nh an vô biên và trong sự b́nh an"vượt mọi cảm giác" (Philipphê IV, 7), con đă tuyên đọc lời Khấn Thánh... Sự con kết hợp với Chúa Giêsu đă được thực hiện, nhưng không phải thực hiện giữa những sấm chớp oai hùng, tức là những hồng ân phi thường, trái lại đă thực hiện trong một làn gió nhẹ rung, y hệt như làn gió tổ phụ Elia chúng ta đă nghe trên núi (III Các Vua XIX, 12 13)... Kể sao cho xiết các hồng ân con đă nài xin Chúa hôm đó!... Con thực cảm thấy ḿnh là một BÀ HOÀNG, cho nên con đă lợi dụng danh nghĩa  ấy để giải thoát các tù nhân, để xin Đức Vua khoan hồng đối với các kẻ bội nghĩa, cuối cùng con muốn giải thoát hết mọi linh hồn trong luyện ngục và xin ơn trở lại cho các tội nhân... con đă cầu nguyện nhiều cho Mẹ, cho các chị yêu dấu... cho tất cả gia đ́nh, nhưng nhất là cho Ba của con, Ba đă chịu nhiều thử thách như thế và thánh thiện chừng ấy... Con tận hiến cho Chúa Giêsu để Ngài thực hiện trong con cách trọn hảo thánh ư Ngài mà không bao giờ để các tạo vật cản trở được...  

Cái ngày tươi đẹp này qua đi cũng như những ngày thê lương nhất, v́ những ngày huy hoàng nhất cũng phải trôi qua... Nhưng không chút buồn tiếc, con đặt chiếc triều thiên của con dưới chân Đức Mẹ và con cảm thấy thời gian sẽ không cướp nổi niềm hạnh phúc của con... Ngày lễ sinh nhật Đức Mẹ lại là ngày con trở thành Bạn trăm năm của Chúa Giêsu, thật đẹp đẽ quá! ngày đó Trinh Nữ Maria bé nhỏ dâng hiến chiếc hoa nhỏ xíu cho Chúa Giêsu tí hon... ngày đó cái ǵ cũng nhỏ bé cả, trừ các ân sủng  và sự b́nh an con nhận lănh, với cả niềm vui thư thái con cảm thấy vào buổi tối khi ngước mắt nh́n các v́ tinh tú lấp lánh trên bầu trời, đồng thời nghĩ rằng: chẳng bao lâu nữa, khung trời đẹp kia sẽ rộng mở trước ánh mắt tươi vui của con và con sẽ được kết hiệp với Đấng Bạn của con trong niềm hân hoan bất tận...

 

Suốt thời gian nhà Ḍng chịu thử thách như thế, th́ con lại được an ủi khôn tả v́ ngày nào con cũng được Rước lễ... Chao ôi! êm dịu biết bao. Chúa Giêsu cưng con thật là lâu, c̣n lâu hơn cả những hiền thê trung tín của Ngài, v́ Ngài đă để người khác ban Ngài cho con trong khi các chị không được hạnh phúc ấy. Một hân hạnh nữa là con được sờ đến cả các b́nh thánh và dọn những tấm khăn nhỏ để đón rước Chúa Giêsu. Con tự thấy là con cần phải sốt sắng lắm mới được và con thường nhớ lại lời sau đây đă được dùng để khuyên nhủ Thày sáu chức: "Con hăy nên thánh thiện v́ con được sờ tới các b́nh Thánh của Chúa" (Isais 52,2 lễ Truyền chức Sáu).

 

Con không thể nói được trong những giây phút cám ơn con được Chúa ban nhiều an ủi, có lẽ lúc đó lại được ít an ủi nhất... Con coi đó là việc tự nhiên v́ con tận hiến cho Chúa Giêsu, không phải như một người muốn Chúa đến an ủi ḿnh, song là để làm đẹp ḷng Đấng tận hiến cho con. Con h́nh dung linh hồn con như một thửa đất hoang vu và con xin Đức Mẹ lượm sạch mọi thứ ngổn ngang để nó hết hoang vu, đoạn con lại khẩn khoản Người tự tay dựng lấy một cái nhà bất xứng với Trời, và dùng nữ trang riêng của Người mà trang hoàng cho lộng lẫy, sau đó con mới mời tất cả các Thần thánh đến mở hội hợp tấu vĩ đại. Như thế khi Chúa Giêsu ngự xuống ḷng con, có lẽ Chúa sẽ hài ḷng v́ được tiếp rước nồng hậu, c̣n con, con cũng bằng ḷng luôn nữa... Dầu tưởng như thế con vẫn c̣n chia trí và vẫn buồn ngủ  như thường, khi măn giờ cám ơn, ra con lại thấy con đă cám ơn quá vụng về, nên con nhất định dùng mọi thời khắc trong ngày để cám ơn thế lại...Thưa Mẹ, hẳn Mẹ thấy: đường con đi không phải là đường sợ hăi; lúc nào con cũng t́m ra được phương pháp giúp ḿnh được hạnh phúc và lúc nào con cũng biết lợi dụng những cái yếu hèn của con: phương pháp đó chắc không làm phật ư Chúa Giêsu, v́ xem ra như Người khuyến khích con cứ bước theo đường đó.     Một ngày kia, trái với thói thường con lại thấy bối rối khi lên rước lễ, h́nh như Chúa không hài ḷng về con, con tự nhủ: "A, nếu hôm nay con chỉ được chịu có một nữa Ḿnh Thánh th́ con sẽ buồn lắm, nếu đúng thế con sẽ nghĩ Chúa Giêsu như phải ép t́nh mà ngự vào ḷng con". Con tiến lên Bàn Thánh... Ôi thật hạnh phúc! lần đầu tiên trong đời, con thấy Thày Cả cầm hai Ḿnh Thánh rơ ràng và trao cho con... Chắc Mẹ hiểu niềm vui của con và những giọt lệ êm ái con đă để trào ra khi thấy ḷng lân tuất vô biên của Chúa đối với con!

 

Têrêsa vâng ư Chúa muốn cho chịu bệnh lâu mau tùy Chúa

 (MTH tr 213)

Thưa Mẹ, điều làm con cảm động hơn hết, chính là tuần cửu nhật (Tuần Cửu nhật bắt đầu từ 5-6-1897) mà Mẹ đă làm kính Đức Bà Toàn-Thắng; chính là những lễ Misa mà Mẹ đă xin để cho con được lành bệnh. Con linh-cảm tất cả những kho tàng thiêng liêng ấy làm ích cho linh hồn con nhiều lắm. Thưa Mẹ, đầu tuần cửu nhật con đă nói với Mẹ: Đức Mẹ sẽ chữa con lành bệnh hay Người phải đem con về trời, v́ con thấy, phải lo cho một nữ tu trẻ bệnh-hoạn như con thật là cả một nỗi buồn cho Mẹ cũng như cho cả Ḍng: bây giờ con sẵn sàng chịu bệnh suốt đời nếu điều đó làm đẹp ḷng Chúa, và con c̣n bằng ḷng cho đời con cứ kéo dài như thế nữa là khác. Con chỉ ao ước một ân phúc là đời con được tan nát v́ yêu mến.

 

Ôi! không, con không sợ một cuộc đời đằng đẳng, con không khước-từ chiến-đấu v́ Chúa là đá tảng mà tôi được xây trên đó. Ngài tập cho tôi đánh giặc, Ngài dạy ngón tay tôi tranh đấu, Ngài là thuẫn đỡ của tôi, tôi trông cậy nơi Ngài (Thánh vịnh CXLIII, 1-2) cho nên không bao giờ con xin Chúa cho con chết trẻ, đúng thật là con đă hằng hy-vọng: đấy là ư muốn của Ngài. Thường th́ Chúa không đ̣i ǵ hơn ngoài sự ước muốn hoạt-động cho sáng Danh Ngài, và thưa Mẹ, Mẹ biết những ước-vọng của con nhiều chén cay đắng mà Ngài đă để xa xôi miệng con trước khi con uống, chứ không phải là trước khi Ngài để con nếm sự cay đắng đó. Mẹ yêu dấu, vua Thánh David ca ngợi thật chí lư: Anh em sum họp một nhà, bao là tốt đẹp, bao là êm vui (Thánh vịnh CXXXII, 1). Thật vậy, con rất thường cảm thấy điều đó, nhưng sự hợp-nhất ấy chỉ thể-hiện được trên mặt đất này trong những hy-sinh thử-thách! Chẳng phải là để được sống với các chị của con mà con đă vào Ḍng Kín, một chỉ để đáp lại lời kêu mời của Chúa Giêsu mà thôi. A! con đă linh-cảm, sống chung với các chị của ḿnh khi ḿnh không muốn là thỏa măn tính tự nhiên một chút ǵ cả, hẳn phải là một nỗi đau khổ triền-miên! 

Sao lại có thể nói được sống xa người thân thích th́ sẽ trọn lành hơn?... Có bao giờ lại phiền trách những anh ruột cùng chiến-đấu trên một trận địa, có bao giờ lại khiển trách họ v́ đă cùng bay đi hái ngành là tử đạo? Anh chị em th́ phải khích-lệ lẫn nhau, đó là điều dĩ-nhiên, nhưng mg tử đạo của người này th́ cũng là tử đạo tất cả anh chị em khác. Vậy trong đời sống tu Ḍng mà các thần-học-gia gọi là tử đạo th́ cũng không khác thế. Khi tự hiến cho Chúa không phải con tim mất đi tính dịu dàng tự nhiên của nó, trái lại, đức tính này c̣n lớn lên bằng cách trở nên tinh-khiết và siêu-linh hóa. 

Mẹ yêu dấu, chính với sự dịu dàng này mà con kính yêu Mẹ và yêu thương các chị em con: con sung sướng chiến đấu chung với cả nhà cho sự vinh-quang của Vua Trời, nhưng con cũng sẵn sàng bay đến một trận địa khác nếu Đại-Tướng Thiên Chúa tỏ dấu ước muốn điều đó. Chẳng cần phải ra lệnh mà chỉ cần một cái nh́n, một dấu hiệu cũng đủ.