5. Têrêsa cầu nguyện bằng kinh Mân côi

Tuy nhiên, thưa Mẹ yêu dấu, xin Mẹ đừng nghĩ trong các giờ kinh chung đọc với ca hội hay nơi thanh vắng th́ con không sốt sắng đâu. Trái lại con rất thích đọc kinh chung, v́ Chúa Giêsu đă hứa ở giữa những người tập hợp v́ danh Người (Mt 18,20) . Lúc đọc kinh chung, con cảm thấy sự sốt sắng của chị em san sẻ bù đắp cho con, duy chỉ có lần chuỗi là con thấy khó hơn là mang một khí cụ hăm xác (thú nhận điều đó con thấy mắc cở quá). Con cảm thấy con lần hột thiếu sốt sắng quá đỗi! Con cố gắng suy niệm các mầu nhiệm nhưng vô ích, con không tài nào cầm ḷng cầm trí được… điều ấy trong một thời gian đă làm con khổ tâm lắm, thật là lạ v́ lẽ ra con phải đọc một cách dễ dàng những kinh  Đức Mẹ ưa thích để kính Người v́ con yêu mến Đức Mẹ lắm. Bây giờ th́ con nản chí rồi, v́ con nghĩ, Nữ Vương Thiên Đàng là Mẹ của con, nên Người hiểu rơ thiện chí của con và Người sẽ lấy điều đó làm vui ḷng.

 

Têrêsa thích đọc kinh Lạy Cha và Kính mừng khi tâm hồn khô khan 

Có khi con thấy khô khan quá đến nỗi không tài nào vắt óc lấy một tư tưởng ǵ khả dĩ kết hợp với Chúa, con lại chậm răi đọc kinh “Lạy Cha” và "Lời chào kính của sứ thần", chừng ấy con lại thất sốt sắng. Đọc chậm răi hai kinh này, linh hồn con được bồi dưỡng hơn là đọc một trăm lần mà đọc vội vă. 

Đức Mẹ tỏ cho con hay Người không phiền con, mỗi khi con cầu cứu Người, Người lại bang trợ con ngay. Khi gặp lo âu bối rối con liền hướng về Người và bao giờ Người cũng mang lấy mội nỗi ưu tư của con như một người Mẹ hiền từ nhất. Biết bao lần trong khi nói chuyện với các chị nhà tập, con lại nghĩ tới việc kêu cầu Người và lại cảm thấy Người bang trợ con !...

 

Têrêsa sắp qua đời

 

Sau hết, mặt trời tươi sáng của ngày ĺa đời đă mọc ! - ngày

thứ năm 30 tháng 9 năm 1897.

 

Lúc mờ sáng, Trinh Nữ nh́n tượng Đức Mẹ mà nói

truyện cùng chị em về đêm sau hết ở chốn khách đầy rằng :

-ôi ! Em đă cầu xin Đức Mẹ rất sốt sáng !... Nhưng đây là cơn hấp

hối rồi, chẳng được chút ǵ an ủi...Em không thở được không khí  thế gian nữa,

bao giờ tôi mới được hô hấp không khí Thiên đàng ?

 

Đă mấy tuần lễ, Têrêsa không thế nhấc ḿnh ngồi dậy, mà hôm

ấy hai giờ rưỡi chiều, Người ngồi lên được và kêu :

- Mẹ ôi, Chén đắng đầy đến miệng rồi ! Không bao giờ con  dám tưởng

ḿnh có thể chịu đau khổ tới chừng này... Con chỉ có  thể hiểu rằng, con

chịu được đau khổ này là bởi ḷng con rất thiết tha phần rỗi các linh hồn...

 

Một lát sau, Người lại nói :

-Mọi lời con đă viết về ḷng ao ước chịu đau khổ là thật hết.

Con không hối hận v́ đă hiến thân tế lễ T́nh yêu Chúa.

Chị Thánh đă năng nhắc đi nhắc lại lời ấy nhiều lần.

Một lát sau, Người thưa Mẹ Bề trên rằng :

-m ơi, xin Mẹ  giúp con dọn ḿnh chết  lành.

Mẹ Bề trên an ủi rằng :

-Con ơi, con đă rất sẵn sàng để ra trước ṭa Chúa rồi, v́ xưa nay

con đă hiểu nhân đức khiêm nhường lắm.

Trinh nữ cũng tự minh chứng rằng : .

-Vâng, con biết thế lắm, linh hồn con chỉ  luôn ước ao t́m sự thật

của ḷng khiêm nhượng ! .

 

Đến 4 giờ rưỡi chiều, bệnh bắt đầu chuyển sang cơn hấp hối.

Người thấy chị em vào pḥng, đă mỉm cười yêu dấu lắm, chào và

giă ơn chị em, đoạn hai bàn tay rời rạc nằm chặt lấy Tượng Chuộc

tội rán hết sức để chiến trận lần sau hết. Khi ấy mồ hôi toát ra đầy

mặt. Người run rẩy cả ḿnh...

 

Nhưng ! như người vượt biển, thuyền ngàn dặm đă trải qua, đă

ḥng tới bến, th́ dù sóng gió dữ dội nổi lên ngần nào, cũng mạnh sức

xông lướt không sợ hăi; nay linh hồn quả cảm của Trinh Nữ thầy ḿnh

đă gần cửa phúc thanh nhàn, thầy ngọn hải đăng trên băi hằng sống

đă rực rỡ giăi ánh sáng tới, hẳn là cũng cố gắng can

đảm cầm cự mà chèo thêm mấy mái cho chiếc thuyền lan rời bến

chờ mong, tới cửa phần rỗi đời đời hạnh phúc.

 

Khi nhà Ḍng đánh chuông nguyện tối, Trinh Nữ ngước mắt

nh́n lên Đức Mẹ Đồng Trinh là Sao Mai dẫn đàng vượt biển, Người

nh́n cách yêu đương thiết tha lắm lắm. Có lẽ giây phút ấy, Chị

Thánh đă thở than cũng Đức Mẹ mấy vần thơ này :

Mẹ ơi ! xưa buổi sơ sinh

Thương t́nh Mẹ đến mỉm cười cùng con

Chiều nay bóng đă về non

Mẹ ơi ! mong Mẹ héo hon tấc ḷng !...