L̉NG MẾN ĐỨC MẸ VÀ SIÊNG CẦU NGUYỆN, ĐỌC KINH MÂN CÔI
CỦA CHA THÁNH GIOAN VIANNEY, CHA SỞ XỨ ARS

 

1-Khi bà Maria, mẹ Gioan,  mang thai Gioan Vianney, bà thường dâng con cho Đức Mẹ và nguyện dâng cậu cho Chúa để giúp việc Hội thánh.

2-Khi Gioan vừa bập bẹ nói được một hai tiếng, bà đă tập cho con lập lại hai tên cực trọng là Giêsu và Maria trước nhất, bà c̣n tập cho con trẻ làm dấu thánh giá.

3-Bà Maria dạy con ngay từ thuở c̣n bé, chẳng bỏ qua dịp nào. Khi đọc kinh chung trong nhà vào lúc chiều tối, hoặc lúc sáng sớm, hay khi nghe nhà thờ đánh chuông nguyện kinh Truyền Tin, bà bắt con quỳ gối chắp tay ở bên cạnh, khi đi nhà thờ bà cũng ẵm con theo để giúp con trẻ mến mộ việc đạo đức.

4-Khi Gioan lên bốn tuổi, bà mẹ cho cậu một tượng Đức Mẹ nhỏ bằng gỗ. Gioan vui mừng thích thú lắm. Cậu luôn cầm trong tay, mang theo bên ḿnh, nếu có bỏ quên ở chỗ nào th́ cậu khóc lóc, nhưng khi t́m lại được cậu vui mừng hớn hở. Mỗi một ngày, chẳng biết mấy lần, Gioan để tượng trên cao rồi quỳ xuống, chắp tay nh́n chăm chú lên tượng và đọc kinh Kính Mừng.

(Thánh Gioan Vianney, cầu cho chúng con)

5-Năm Gioan lên sáu tuổi, một hôm bà mẹ thấy vắng cậu Gioan th́ chạy đi t́m khắp nơi nhưng chẳng thấy cậu đâu. Sau đó, bà thấy Gioan đang qú đọc kinh trong góc chuồng ḅ. Bà vừa cười vừa bảo Gioan:
- Sao con trốn ở đây để mẹ phải lo lắng t́m? Sao con lại đọc kinh nơi chuồng ḅ mà không đọc kinh trong nhà?

Gioan ṿng tay thưa:
- Mẹ ơi! Xin mẹ tha lỗi cho con. Con vào đây đọc kinh v́ ở đây vắng vẻ kín đáo, không ai xem thấy, nhưng từ nay con sẽ không vào đây nữa.

6- Lúc mới lên 8,  v́ gia cảnh,  cậu phải đi chăm sóc súc vật ngoài đồng. Đoàn súc vật mà Gioan chăn dắt gồm bốn con ḅ, một con lừa và bốn con chiên. Sáng tinh mơ, Gioan một tay cầm tượng Đức Mẹ, một tay cầm roi thong thả đi theo đoàn súc vật ra đồng cỏ cho chúng ăn và ở với chúng cho tới lúc gần tối mới dong chúng về.          

7-Có lúc cậu để tượng Đức Mẹ trên một tảng đá, cậu quỳ xuống và ra hiệu cho chúng bạn cùng qú đọc kinh Kính Mừng. Nhiều lúc bọn chúng nghe lời cậu khuyên bảo hay chịu đọc kinh chung nhưng cũng có lúc bọn chúng dở chứng không nghe, bỏ đi chơi chỗ khác. Gioan thấy vậy th́ không thích, nhưng làm thinh không nói ǵ. Cậu rất ham mộ đời sống cầu nguyện nên nhiều lần đang chơi, đang nói chuyện với chúng bạn, cậu bỏ đi t́m nơi vắng vẻ mà đọc kinh lần hạt.

   8. Khi làm việc với anh ruột nơi ruộng nhà,  cậu thường làm nhanh hơn anh,  khỏe hơn anh,  lư do là khi cuốc đất,  cậu đă đặt ảnh Đức Mẹ lên phía trước để rồi cứ nh́n đó mà làm.  Cuốc đến chân ảnh,  cậu lại dời Đức Mẹ ra xa hơn.... Và nhờ đó, cậu đă đạt đích cách mau chóng,  v́ cậu tin tưởng rằng nh́n Mẹ mà làm th́ ḷng thêm phấn khởi,  sức lực thêm dẻo dai và sức phấn đấu thêm mạnh mẽ.  Tóm lại,  cậu đă làm việc "với Mẹ,  v́ Mẹ, trong Mẹ.  Có Mẹ mọi lẽ đều xuôi".  Chính cách đó, sau này cậu vượt thắng được những khó khăn trong nhiệm vụ linh mục để cứu các linh hồn.

9-Gioan Vianney càng siêng việc phần xác bao nhiêu th́ càng chăm việc phần hồn bấy nhiêu, v́ cậu biết hai việc ấy phải đi đôi với nhau, hơn nữa việc phần xác không làm ngăn trở việc cậu yêu mến, kết hợp với Chúa. Ban sáng khi đi làm và ban tối khi đi làm về, cậu vừa đi vừa lần hạt. Ăn cơm trưa xong, những người cùng làm ruộng với cậu thường nghỉ trưa một giờ, c̣n cậu không ngủ, dành thời giờ đó để đọc kinh cầu nguyện.

10-Đến tối, khi Gioan đi làm về, dù nhọc mệt đến đâu cậu cũng đọc kinh chung với cả nhà rồi c̣n đốt đèn xem sách giáo lư, hạnh các thánh cho đến khi buồn ngủ quá mới thôi. Cậu cố gắng tận dụng thời gian, tránh ở không, tránh chuyện gẫu hay nói những lời vô ích. Những tṛ giải trí thông thường mà người ta thường chơi như đánh cờ, đánh bạc..., th́ cậu không biết v́ không chơi bao giờ.

11-Dịp Gioan chịu phép thêm sức, để tỏ ḷng mến Mẹ Maria, cậu thêm tên Maria vào tên thánh rửa tội, và từ đó cậu xưng ḿnh là Gioan Maria Baotixita.

12- Làm Linh Mục rồi,  Gioan Vianney lại càng tiến mạnh mẽ trong việc sùng kính Mẹ.  Ngài miệt mài hun đúc đức cậy trông phó thác nơi tâm hồn các tín hữu.  Ngài hăng say cổ động giáo dân sùng kính Mẹ,  ngài khích lệ mọi người làm việc tôn kính Mẹ,  nhất là những dịp hành hương,  những ngày lễ của Mẹ.  Mẹ Maria đă chiếm một chỗ ưu tiên trong ḷng thánh nhân ngay khi c̣n nhỏ,  khiến Mẹ không thể bỏ qua lời ngài cầu xin.

 * Cha Trochu thuật rằng :" Có lần mấy ông trong Ban Hành giáo có việc t́m cha Gioan. Họ đứng ngoài cửa pḥng, nghe có tiếng đàn bà nói trong pḥng, liền x́ xèo, hỏi nhau:

- Tại sao cha sở chúng ḿnh lại nói chuyện với đàn bà trong pḥng ban tối như vậy ?   Nào ngài có cho phép đàn bà lên pḥng ngài bao giờ đâu ?    Thế rồi mấy ông mở cửa  mong bắt gặp quả tang việc này.   Họ đang suy tính cách thế xâm nhập th́ cánh cửa  xịch mở.   Cha Vianney bước ra,  bất ngờ gặp mấy ông Chức Việc đang chờ.  Ngài cất tiếng hỏi :

- Chào các ông,  có việc ǵ thế?Mời các ông vào.

            Sẵn dịp tốt,  các ông chia nhau mỗi người một ngả lục soát.  Trở lại,  họ nh́n nhau lúng túng.  Cha Vianney trở về thấy họ đang ngơ ngác,  ngài hỏi :

            - Các ông cần cha giúp việc ǵ ?   Một ông đánh bạo thưa :

- Chúng con thú thực với cha,  chúng con chẳng cần ǵ cả,  mà nói dối cha cũng không xong.   Sự thể là chúng con nghe tiếng cha nói chuyện với phụ nữ trong pḥng ban đêm,  nên chúng con muốn t́m hiểu sự thật.  T́nh cờ cha mở cửa và cho chúng con cơ hội gặp gỡ,  nhưng chẳng thấy ai.  Chúng con xin thú thực sự thể cùng cha.

            Cha Vianney tỏ vẻ lúng túng,  một đàng không muốn nói chuyện của riêng ḿnh, một đàng sợ họ xét đoán rông rài sinh bất tiện.  Suy nghĩ giây lát rồi ngài nói :

- Để các ông an tâm,  cha nói thật với các ông,  thỉnh thoảng cha được diễm phúc thưa chuyện cùng Đức Mẹ,  cha van xin Đức Mẹ cho tội nhân,  cầu cho kẻ khô khan nguội lạnh....

Các ông hăy yêu mến Đức Mẹ đi,  Mẹ sẽ thương như Mẹ thương cha vậy.  Đức Mẹ là mối t́nh đầu của cha.  Nhưng xin các ông đừng tiết lộ cho ai hay việc này. (Người Lữ Hành trên đường Hy Vọng trang 494).

13-Cha Gioan lập Hội Mân côi: Ngài rất yêu mến Mẹ Maria và biết Mẹ là Mẹ của nhân loại, là Cửa Thiên Đàng nên thúc giục người ta phải có ḷng yêu mến Mẹ, nhờ sự cầu bầu thần thế của Mẹ mới mong được rỗi linh hồn, v́ mọi ơn Chúa ban cho chúng ta đều qua tay Mẹ. Cha Gioan hiểu rơ điều đó nên cha lập hội Đền Tạ và hội Mai Khôi trong giáo xứ của ḿnh.

Khi cha Gioan về nhận xứ Ars, trong giáo xứ ấy chỉ có năm người năng xưng tội rước lễ và siêng năng chầu Thánh thể; số c̣n lại chỉ xưng tội rước lễ một năm một lần trong mùa Phục Sinh. Nhưng vẫn có những người khô khan, dù là mùa Phục Sinh nhưng họ cũng không xưng tội rước lễ. Việc chầu Ḿnh Thánh dường như c̣n quá xa lạ v́ họ không quen chầu Ḿnh Thánh riêng, thỉnh thoảng mới chầu chung vào ngày lễ Ḿnh Máu Thánh hay ngày chầu thay cho địa phận mà thôi.

Cha Gioan Vianney thấy con chiên ḿnh nguội lạnh khô khan như thế th́ rất lo buồn nên cha than van cùng Chúa:
- Ở đây không có việc ǵ để làm, mà con nhàn rỗi quá th́ sợ mất linh hồn nên xin Chúa cho con chiên của con sốt sắng, siêng năng rước lễ như giáo dân xứ Ecully. Ước ǵ con chiên của con hiểu được rước lễ là phúc cao trọng và năng rước lễ, con sẽ vui mừng sung sướng cảm tạ Chúa biết bao.

Trong giáo xứ có 5 người siêng năng xưng tội rước lễ và chầu Thánh thể, ba người đàn bà và hai người đàn ông. Một trong năm người đó là chị ruột của ông tiên chỉ làng Ars, bà dự lễ mỗi ngày và rước lễ một tuần ba lần cùng chầu Ḿnh Thánh vào buổi chiều mỗi ngày. Bà ấy đă 60 tuổi, không lập gia đ́nh mà ở với em trai và coi sóc nhà cửa cho em. C̣n một bà góa nữa, đă có tuổi, ở một ḿnh trong căn nhà rộng lớn gần nhà thờ. Bà ấy cũng ngoan đạo, năng xưng tội rước lễ và chầu Ḿnh Thánh.

Cha Gioan về coi sóc xứ Ars được 2 năm, có một người đàn bà quê ở Lyon, đă quen xưng tội với cha khi c̣n giúp xứ Ecully. Bà đến làng Ars mua nhà ở gần nhà thờ để lo cho phần linh hồn của ḿnh và nhờ cha Gioan hướng dẫn sống đạo đức. Bà ấy có "của ăn của để" nên ngày ngày chỉ lo việc đọc kinh dự lễ, chầu Ḿnh Thánh và làm các việc lành phúc đức.

Không kể ba bà đạo đức ấy, làng Ars c̣n 2 người đàn ông ngoan đạo nữa.

Một người đă có tuổi, thật thà, không có học chỉ biết quanh năm khó nhọc cày cấy ruộng nương. Ông ấy ngày nào cũng vậy, ban chiều sau khi đi làm từ ngoài đồng về, khi qua nhà thờ th́ để cày, cuốc ngoài cửa, vào trong nhà thờ quỳ nghiêm trang, và người ta thấy ông nh́n chăm chú vào nhà tạm suốt cả giờ. Cha Gioan thấy ông siêng năng chầu Ḿnh Thánh sốt sắng như thế th́ mừng lắm. Khi chầu Thánh Thể, người ta thường mở sách chầu Ḿnh Thánh mà xem, người th́ đọc kinh này, kinh kia, than thở cùng cầu xin ngoài miệng, c̣n ông nông dân ấy chẳng đọc kinh, cũng chẳng mở miệng th́ thầm bao giờ, mắt ông chỉ chăm chăm nh́n vào nhà Tạm không lúc nào rời. Cha Gioan cũng lấy làm lạ, ngài hỏi ông ấy:
- Khi ông chầu Ḿnh Thánh, ông đọc những kinh nào? Than thở điều ǵ?
Ông ấy thưa:
- Thưa cha, con không đọc kinh cũng không th́ thầm kêu xin điều ǵ ngoài miệng; con chỉ nh́n Chúa Giêsu và Chúa Giêsu nh́n con.

Cha Gioan nghe lời ấy th́ hiểu ông đă tiến rất cao trên đường thánh thiện, v́ Thiên Chúa đă soi trí mở ḷng và dạy dỗ cho ông biết cách chầu Ḿnh Thánh như các thánh và các vị thần bí quen làm, là trí ḷng chiêm ngắm Chúa và lắng nghe tiếng Chúa phán bảo trong ḷng ḿnh.

Làng Ars c̣n một người nữa, tên là Mangdi, ông là người đoan chánh và đạo đức sốt sắng. Ông làm thôn trưởng đă lâu v́ là người có học, lại thanh liêm không tham của ai, không thiên tư ai, nên cả làng đều mến và sợ ông. Ông ấy có ḷng kính trọng linh mục chánh xứ và hết ḷng giúp cha sửa sang việc đạo.

Cha Gioan biết ḿnh là mục tử, là chủ chiên nhưng đầu mà không có chân tay, tướng mà không có quân cũng không làm ǵ được nên cha dùng những người đạo đức sốt sắng giúp cha lập hội Đền Tạ, hội Mai Khôi và chỉnh trang lại việc đạo trong xứ. Sau khi giảng giải lư lẽ cùng lợi ích của hội Đền Tạ và hội Mai Khôi cho giáo dân trong xứ th́ cha lập hai hội ấy. Cha đặt ông Mangdi làm hội trưởng hội Đền Tạ và bà chị ông tiên chỉ làng Ars làm hội trưởng hội Mai Khôi.

Cha Gioan lập hai hội ấy có mục đích giúp con chiên bỏ đàng tội lỗi mà trở về đường ngay nẻo chính. Có nhiều người v́ nghe biết về những ơn ích phát sinh từ hội ấy, có người v́ thấy ông Mangdi và bà chị ông tiên chỉ là những người trọng vọng trong làng làm đầu hai hội ấy nên đua nhau vào hội và tuân giữ nội qui chặt chẽ. Từ lúc đó, số người siêng năng chầu Ḿnh Thánh, xưng tội, rước lễ cùng năng lần hạt Mai Khôi ngày càng đông.

14-Chương tŕnh sống và cầu nguyện:

Hai giờ sáng, cha dậy nguyện ngắm đọc kinh Nhật Tụng;

bốn giờ sáng cha ra nhà thờ chầu Ḿnh Thánh, đọc các kinh dọn ḿnh làm lễ cho đến bảy giờ.

7 giờ dâng lễ. Lễ xong cha ở lại cám ơn rước lễ, đọc kinh Nhật Tụng, lần hạt, dạy giáo lư cho đến trưa.

Trưa mới về nhà xứ ăn một hoặc 2 củ khoai luộc sẵn từ đầu tuần.

Ban chiều, cha đi thăm viếng yên ủi con chiên, đi thăm kẻ liệt cho đến gần tối.

Sau đó cha lại vào nhà thờ, đọc kinh chung, giảng dạy, chầu Ḿnh Thánh cho đến khuya mới về nhà xem sách và hành xác.

Mỗi đêm, cha chỉ ngủ độ một tiếng, có đêm cha không ngủ chút nào.

Ngày nào cũng như ngày nào, cha luôn giữ chương tŕnh đúng như vậy quanh năm cho đến suốt đời.

15-Cha Gioan kể về ḷng mến Mẹ: - Về già, ngài kể: Tôi không nhớ rơ mà chỉ nhớ là tôi kính mến Đức Mẹ từ khi mới có trí khôn, và tôi kính mến Đức Mẹ trên hết các thánh khác. Khi tôi c̣n bé, mới độ bốn năm tuổi, mẹ tôi cho một tượng Đức Mẹ. Tôi yêu thích tượng đó lắm, tôi luôn mang theo bên ḿnh không bao giờ rời. Ban đêm tôi cũng phải mang tượng ấy trong người mới ngủ yên được. Dạo ấy có người cho tôi một cỗ tràng hạt đẹp lắm, chị tôi thích nên cứ gạ gẫm tôi măi. Tôi bực ḿnh, không muốn cho nên đi nói với mẹ, nhưng mẹ tôi bảo phải cho chị ấy cỗ tràng hạt v́ ḷng yêu mến Chúa. Tôi vâng lời nhưng ḷng tiếc cỗ tràng hạt ấy lắm.

 16- Cha Gioan tin tưởng, phó thác cho Mẹ:  Trong một năm nọ, Cha đă cho vay tất cả kho dự trữ lương thực của nhà Chúa Quan Pḥng, nơi Cha nuôi các em cô nhi. V́ thấy không cần tiền bạc cho lắm, nên Cha cho người vay được trả góp và rồi băn khoăn không biết đến ngày nào hết hạn phải trả, họ có trả đủ số cho không, mà ḿnh chẳng c̣n nguồn lợi nào khác nữa. Chẳng biết làm cách nào hơn, Cha đặt hết tin tưởng vào Đức Mẹ rồi cầm tràng chuỗi, ra khỏi làng vừa đi vừa lần hạt, đến thăm các bệnh nhân.

Bỗng Cha gặp một bà khách bên lề đường dâng cho Cha một món tiền với một câu vắn tắt: "Đây là của người ta nhờ con đem đến trả cho Cha". Cha hỏi lại: "Tiền xin lễ hả?" "Không", bà đáp lại, "Cha muốn xử dụng thế nào tùy ư Cha". Cha cầm số tiền cám ơn bà khách, rồi tiếp tục đi thăm bệnh nhân. Tận thâm tâm Cha hết ḷng cám ơn Đức Mẹ, v́ biết rơ kẻ vô danh cho tiền đó chính là Đức Mẹ, Hiền Mẫu của Ngài.

------------------   

          Ngài không cần vinh danh. Ngài cho đi quần áo, thực phẩm những người ta đem đến cho ngài. Một lần ngài được tấm huy chương, ngài đem bán đi để mua thực phẩm cho người nghèo.

           Ngài nói : "Cái chết thật là tốt đẹp khi người ta đă chịu đóng đinh vào thâp giá Chúa Kitô".

            Mấy năm cuối đời, ngài muốn sống âm thầm, ẩn thân trong một Ḍng tu, ngài đă trốn đi, nhưng bị lộ nên phải trở về. Công việc giúp các linh hồn không cho ngài đi sống một ḿnh.

            Cha Gioan đă phục vụ tại xứ Ars được 42 năm.