2/Đức Mẹ hồ Lau (Our Lady of Laus)

Năm 1666

Laus thuộc miền Nam nước Pháp. Tiếng địa phương Laus có nghĩa là hồ nước, v́ đă từng có một cái hồ ở tại thung lũng này.

Vào năm 1666, Laus gồm khoảng 20 gia đ́nh sống rải rác trong những túp lều nhỏ. Dân Công giáo ở đây đă xây một nhà nguyện kính Đức Mẹ. Đức Mẹ đă chọn nơi này để hiện ra  với một thiếu nữ khiêm tốn, thất học, nghèo khó, sống đau khổ tên là Benoite Rencurel.  

Khi Benoite lên 12 tuổi, v́ gia đ́nh quá nghèo, cô phải xin chăn chiên cho hai tá điền cùng một lúc.

Lên 17 tuổi, khi đang lần hạt Mân Côi bên cạnh đàn chiên, bỗng nhiên 1 vị (sau biết là thánh Maurice) mặc áo Giám Mục hiện đến với cô và nói: Hăy đến thung lũng trên đồi Saint Étienne, nơi đó, con sẽ gặp Mẹ Thiên Chúa.

Sáng sớm hôm sau, Benoite vừa đến trước một cái hang nhỏ nơi ấy, cô thấy một Phụ Nữ đẹp khôn sánh đang ẵm một Hài Nhi trong ṿng tay.

Sau cuộc tṛ truyện đơn sơ, và nhiều lần tiếp xúc trong 4 tháng sau,

Sứ mạng của Benoite:

Đức Mẹ đă dần dần dạy cô nhiều điều, nhất là dạy cô đọc kinh cầu Đức Mẹ, và làm việc để hoán cải những người tội lỗi qua cầu nguyện, hy sinh và một ơn gọi đặc biệt (giúp tội nhân cải thiện). Thiên Chúa đă ban cho cô một đặc sủng đọc thấu các tâm hồn người ta. V́ vậy, cô tiết lộ t́nh trạng bi thảm của họ cho họ biết. Khi cần thiết, cô nhắc nhở họ về những tội đă quên, hay không thấy, và khuyến khích họ xưng những tội đó.

Tin tức về các cuộc hiện ra bắt đầu lan rộng khắp nơi. Nhiều người đă tin, nhưng một số khác th́ hoài nghi, và đối xử với cô bé chăn chiên như là một người giả h́nh, tạo chuyện.

Quan ṭa Francois Grimaud vùng thung lũng Avancon, một người Công giáo tốt, đă mở cuộc điều tra. Sau cuộc điều tra kỹ lưỡng, ông kết luận rằng Benoite chưa hề hỏi người Phụ Nữ về danh tánh của bà.

Theo yêu cầu của quan ṭa, Benoite bị ép buộc hỏi:

- Bà tốt lành ơi, con và tất cả mọi người ở đây nóng ḷng muốn biết Bà là ai. Bà có phải là Mẹ của Thiên Chúa nhân lành không? Xin vui ḷng nói cho con, chúng con sẽ xây một nhà nguyện để tôn kính Bà... 

Khách hành hương đến Laus tiếp tục gia tăng. Người ta đến từng hàng trăm, rồi hàng ngàn để cầu nguyện nơi nhà nguyện nghèo nàn. Những sự chữa lành mọi căn bệnh xảy ra nhiều, và những người tội lỗi được hoán cải cũng đông.

Vào ngày 3/5/1665, lễ kính Thánh Giá, 35 cộng đoàn đổ về nơi ấy, mỗi cộng đoàn đi sau một biểu ngữ dẫn đầu. Những bàn thờ và ṭa giải tội phải đặt ngoài trời để đáp ứng ḷng nhiệt thành của dân chúng. Các linh mục lân cận đến giúp cha sở giáo xứ Saint Etienne, giải tội cho nhiều người.

Laus thuộc về Giáo phận Embrun vào thời đó. Linh mục Lambert phụ tá Giám mục hầu như không có cảm t́nh về các cuộc hiện ra ở Laus, và ngài không hài ḷng khi thấy những giáo dân rởi bỏ nơi hành hương cũ là Đức Mẹ Embrun. Ngài tin rằng các cuộc hiện ra với Benoite là tṛ của ma quỷ...

Vào ngày 14/9/1665, Linh mục Lambert đến Laus cùng với một số linh mục lỗi lạc, họ cũng chẳng có cảm t́nh về các biến cố ở Laus, họ hy vọng sẽ chấm dứt “tṛ phù thuỷ” này, và chứng minh rằng Benoite có tội lường gạt thiên hạ, để họ ra lệnh đóng cửa nhà nguyện. Khi cô bé chăn chiên nghèo nàn nghe các linh mục ấy đă đến, cô sợ hăi và muốn bỏ chạy, nhưng Mẹ Thiên Chúa bảo cô:

- Đừng bỏ chạy, con ơi. Con phải ở lại, v́ con phải thi hành công lư với những người của giáo hội. Họ sẽ tra khảo con  và bắt bẻ con qua lời nói của con. Thế nhưng, đừng sợ. Hăy nói với linh mục phụ tá Giám mục rằng "ngài có thừa tác truyền phép làm cho Thiên Chúa phải từ trời xuống, do quyền năng mà ngài đă lănh nhận khi làm linh mục, thế nhưng ngài chẳng có mệnh lệnh nào đối với Mẹ Thiên Chúa".

 Khi linh mục phụ tá Giám mục đến Laus, ngài vào nhà nguyện cầu nguyện một lát và gọi cô bé chăn chiên đến. Ngài chất vấn Benoite một cách sừng sộ, cố ư gài bẫy cô. Cô vẫn giữ b́nh tĩnh và trả lời vị linh mục cách giản dị. Những lời của cô minh bạch và rất cương quyết. Vị linh mục phụ tá Giám mục nghiêm giọng nói:

- Đừng nghĩ là tôi tới đây để cho phép các thị kiến và ảo thuật của cô, và tất cả những điều kỳ lạ đang được người ta nói về cô, về nơi này. Sự xác tín của tôi cũng như của mọi người với lư lẽ b́nh thường rằng những thị kiến của cô là giả tạo. Thêm vào đó, tôi sẽ đóng cửa nhà nguyện này, và cấm những việc sùng kính. Cô chỉ có nước trở về nhà. 

Theo sự khích lệ của Đức Trinh Nữ, cô bé chăn chiên trả lời vị linh mục:

- Thưa ngài, mặc dù ngài có lời truyền phép dâng lên Thiên Chúa mỗi buổi sáng, và làm cho Chúa phải ngự đến nơi bàn thờ, nhờ quyền năng ngài nhận được khi là linh mục, nhưng ngài chẳng có mệnh lệnh nào như thế đối với Mẹ Thiên Chúa, Mẹ làm là v́ Mẹ hài ḷng ở đây.

Cảm phục bởi những lời nói ấy, vị linh mục phụ tá Giám Mục trả lời:

- Vậy nếu những điều người ta đang nói là sự thật, th́ cô hăy cầu xin Đức Mẹ cho tôi thấy sự thật bằng một dấu chỉ hay phép lạ, tôi sẽ làm tất cả những ǵ có thể để hoàn thành ước nguyện của Đức Mẹ. Thế nhưng tôi lặp lại, hăy cẩn thận về những tṛ ảo thuật, không đánh lừa thiên hạ được đâu nhé....

Benoite khiêm nhường cám ơn linh mục và hứa sẽ cầu xin theo ư của linh mục. Linh mục phụ tá Giám Mục thay v́ đóng cửa nhà nguyện, th́ đă làm bản kiểm kê chi tiết, và đồng thời viết một bản tường tŕnh dài về mục vụ thăm viếng của ngài. Ngài đă dự tính rời nơi đó vào buổi tối, nhưng trời mưa tầm tă buộc ngài phải ở lại thêm hai ngày nữa. Đức Trinh Nữ đă sắp đặt điều này, để ngài chứng kiến một phép lạ đặc biệt. 

Có một bà nổi tiếng trong vùng tên là Catherine Vial đă khổ sở v́ mắc chứng bệnh co thắt giây thần kinh ở chân đă 6 năm qua. Cả hai chân bẻ cong ra phía sau, và như là bó lấy thân thể bà. Không có cố gắng nào có thể tách rời hai chân ra được. Chứng bệnh của bà đă được hai bác sĩ giải phẫu lỗi lạc tuyên bố là không chữa được.

Đến với Laus cùng với mẹ của bà để làm tuần cửu nhật, bà là người chú ư đáng thương, khom ḿnh cả ngày trong nhà nguyện. Vào khoảng nửa đêm ngày cuối cùng của tuần cửu nhật, bà tự nhiên cảm thấy chân bà xoăi ra, và bắt đầu cử động được. Bà đă được chữa lành.

Buổi sáng hôm sau, bà đă vào nhà nguyện với sức lực của bà (chứ không phải nhờ ai) trong khi linh mục phụ tá Giám Mục đang cử hành thánh lễ. Sự hiện diện của bà đă làm khuấy động cả nhà thờ khi mọi người la lên: Phép lạ! Phép lạ! Catherine Vial đă được chữa lành. Đánh động đến rơi lệ, linh mục Lambert đă phải khó khăn lắm mới có thể hoàn tất thánh lễ. Linh mục Gaillard, người đang phục vụ đă viết: Tôi là chứng nhân trung tín về tất cả những điều đă xảy ra. Và vị linh mục phụ tá Giám mục đă tuyên bố:

- Có một điều ǵ siêu nhiên đang xảy ra ở nhà nguyện ấy. Vâng, có bàn tay của Thiên Chúa ở đây!

Cha Lambert thẩm vấn người đàn bà đă được chữa khỏi bệnh, và viết một bản tường tŕnh chính thức về phép lạ đó. Sau đó, ngài xin mọi người vào nhà nguyện để hát bài Te Deum và kinh cầu Đức Mẹ. Ngài chỉ định hai linh mục trẻ làm tuyên uư cho Laus.  Vị linh mục phụ tá Giám Mục quyết định bằng việc cho phép xây một nhà thờ như Đức Trinh Nữ yêu cầu. 

Để xây Nhà thờ lớn hơn, dân làng và nhiều khách hành hương đi đến Laus đă mỗi người mang một hay nhiều ḥn đá từ con suối đến nơi xây cất. Ngay cả các trẻ nhỏ cũng tự ḿnh mang những ḥn đá đến. Mọi người ai nấy đều muốn đóng góp một cái ǵ đó, dù là vật chất hay tiền bạc. Phải mất đến một năm mới có thể thu lượm được những vật liệu cần thiết. Cám ơn sự bền bỉ của cha Gaillard, việc xây cất được thi hành theo như chỉ thị của Đức Mẹ đă ban cho Benoite...  

“Mỗi khi Đức Trinh Nữ tới thăm Benoite, người ta ngửi thấy một mùi thơm thiên đàng bay tỏa khắp cả nhà thờ. Có khi áo quần của cô bé chăn chiên thấm đậm các mùi thơm thiên đàng lâu đến 8 ngày. Những mùi thơm siêu nhiên này thật là dịu dàng và dễ chịu đă nâng linh hồn người ta lên, và vượt quá tất cả những mùi thơm nước hoa ở trần gian có thể cho. Bất cứ khi nào Benoite trở về sau khi ở với Đức Mẹ, mặt cô trở nên sáng chói, giống như mặt Môsê khi xuống núi Sinai ngày xưa. Sau đó cô quỳ, đọc kinh cầu Đức Mẹ Đồng Trinh, và rồi nghỉ ngơi cho đến hết ngày, cô không thể ăn ǵ.

Một ngày nọ vào mùa đông năm 1665, Benoite được Đức Mẹ khuyên mời những người bệnh tật đến để xức dầu cho những thành viên khốn khổ của họ. Đức Mẹ nói với cô rằng:

- Nếu họ lấy dầu từ ngọn đèn chầu trong nhà nguyện và xức dầu trên họ, và nếu họ trông cậy vào sự cầu bầu của Đức Mẹ và có đức tin, họ sẽ được chữa lành. Thiên Chúa đă ban cho Mẹ đến nơi này để giúp hoán các linh hồn tội lỗi.

Benoite không bao giờ ngưng cầu nguyện, chịu đau khổ hy sinh, và cỗ vơ mọi người. Đối với nhiều người, không có ǵ khó hơn là việc đi xưng tội. Thay v́ nh́n nhận tội lỗi của ḿnh xưng thú với linh mục để nhận được ơn tha tội, nhiều linh hồn không c̣n giữ đạo và lănh các Bí tích để rồi ch́m sâu trong ḍng tội lỗi.  

Cô gái chăn chiên hèn mọn không thể yêu mến Mẹ Maria, mà không có t́nh yêu sâu đậm với Chúa Giêsu.

Một lần Chúa phán: "Hỡi con, Ta tỏ ḿnh ra cho con thấy chính Ta trong t́nh trạng như thế, để con có thể tham dự vào những đau buồn của cuộc thương khó của Ta".

Kể từ ngày đó, mỗi tuần khoảng thời gian từ thứ Năm đến thứ sáng Bảy, chị đă chịu đau khổ của cuộc đóng đinh cách huyền nhiệm. Sự đau đớn hàng tuần này kéo dài 15 năm, với 2 năm bị gián đoạn từ năm 1677-1679.

Những kẻ chống đối ở Laus, kể cả một số linh mục, xem những biến cố chịu đau đớn cuộc đóng đinh này như là những đợt tái diễn của căn bệnh, hiện tượng liên quan đến bệnh động kinh hay chứng loạn thần kinh. Họ gọi các cha tuyên uư hành hương là “những thị nhân, những người ngu dốt, và đần độn v́ dễ tin một cô gái không được b́nh thường. C̣n đối với Benoite, sự tử đạo bên ngoài của cô khiến cô đau khổ, bởi v́ nó cuốn hút sự tôn kính của người ta vào điều đó, v́ thế làm tổn thương đến tính nhạy cảm khiêm nhường của cô.  

Các cuộc hiện ra ở Laus và Benoite đă gặp với nhiều chống đối trong ṿng 20 năm kế tiếp. Đức Giám mục giờ đây đă già, và ở trong t́nh trạng yếu sức đă chỉ thị hai tuyên uư không có thiện cảm với Laus, và đă ngăn cản không cho giáo dân đến. Trong 15 năm, Benoite bị giam giữ tại gia, chỉ được phép dự lễ Chúa Nhật mà thôi.

Chị Benoite chịu khổ sở bởi ma quỷ ở hỏa ngục v́ lợi ích hoán cải của các người tội lỗi, nhưng chị sống rất thân mật mới các thiên thần, đặc biệt rất gần với thiên thần bản mệnh của chị, chị chia sẻ tất cả mọi đau đớn và buồn sầu với ngài.  

Mặc dù những đau khổ liên lục, Benoite  vẫn là môn đệ trung thành, và trợ giúp các người tội lỗi. Khi Đức Mẹ ngưng thăm viếng chị để thánh tẩy chị, th́ Satan la lên:

- Mẹ bỏ mày rồi… Mày chẳng c̣n sự trợ giúp nào nữa, trừ tao.

Benoite trả lời nó:

- Tao thà chết ngàn lần v́ Mẹ bỏ rơi, c̣n hơn là tao bỏ Mẹ một giây phút.

Chị bị bệnh nằm liệt giường một tháng trước khi qua đời. Vào Giáng sinh năm 1718, sau khi xin những người có mặt tha thứ cho những gương xấu, Chị xin và được rước Thánh Thể. Ngay tức th́, Mẹ Maria lại xuất hiện trước mắt chị, để lại theo sau một mùi thơm tràn ngập căn pḥng nghèo nàn.

Chị đă b́nh tĩnh chào tạm biệt mọi người.
Vào 8 giờ tối, sau khi lời kinh cầu cho người hấp hối đă đọc xong, chị xin người con tinh thần của chị đọc kinh cầu Chúa Giêsu Hài Đồng. Và rồi, chị ra đi trong niềm vui.

Chị được 71 tuổi khi chị qua đời trong hương thơm thánh khiết.

Chị Benoite Rencurel được tuyên bố là Đầy tớ Chúa vào năm 1871, và phong chân phước vào năm 1984.

Nhà thờ ở Laus được nâng lên hàng tiểu vương cung thánh đường vào năm 1893.

(MB tóm Theo web thanhlinh.net)

Các cuộc hiện ra tại hồ Laus đă được thẩm quyền Giáo phận xác nhận  ngày 18 tháng 9 năm 1665. Và Ṭa Thánh Vatican xác nhận ngày 5 tháng 5 năm  2008.

Hiện nay, hàng năm có tới hơn 120 ngàn người hành hương kính viếng nơi Đức Mẹ hiện ra tại hồ Laus này.

---

Năm 1666, Đức Mẹ đă nói với Benoite: "Hăy cầu nguyện và hi sinh cho tội nhân ăn năn trở về cùng Chúa để được ơn cứu rỗi".

Năm 1917, Đức Mẹ cũng nói với 3 em ở Fatima lời tương tự: " Nhiều linh hồn bị hư mất, v́ không có ai cầu nguyện và hi sinh cho họ". Mẹ cũng đang nói với mỗi người chúng ta đấy?

(xuanha.net)