Đức Mẹ Trinh Phong, Lâm Đồng



Kỳ hè năm nay, tôi tự vạch kế hoạch đi hai nơi là Sài G̣n và Lâm Đồng. Sài G̣n th́ năm nào tôi cũng đi ít ra là một lần, vừa du lịch nơi phồn hoa đô hội nhất trong các tỉnh phía Nam và cũng vừa để tĩnh tâm tại một nhà thờ mà tôi quen thuộc nhất là Nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp với tâm t́nh vừa cầu xin Đức Mẹ “ hằng cứu giúp” và cũng là để bày tỏ ḷng quư quư trọng và yêu mến các cha Ḍng Chúa Cứu Thế. Trong nhiều năm qua, tôi đă chọn nơi này làm nơi hành hương của ḿnh.

Tôi không quen biết riêng một linh mục nào ở đây nhưng nói chung tôi quư trọng tất cả những linh mục của Ḍng này trên cả nước chỉ v́ một t́nh cảm xuất hiện từ khi c̣n tấm bé, khi đó Nguyệt san Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp do các cha Ḍng Chúa Cứu Thế chủ trương và phát hành xuất hiện trong xứ đạo bé nhỏ của tôi. Hồi ấy, mặc dù chưa hiểu biết ǵ nhiều, những bài viết về Đức Mẹ của nguyệt san làm cho tôi say mê một cách đặc biệt và ḷng sùng kính Đức Mẹ cũng h́nh thành dần dần từ đấy. Cho đến nay, tôi vẫn âm thầm cám ơn những tác giả của những bài viết lúc ấy mà tôi vẫn c̣n nhớ măi tên của các linh mục cho đến ngày nay cho dù chưa được gặp gỡ riêng tư lần nào. Đó là các cha Trần Hữu Thanh, Chân Tín, Hồng Phúc, Vũ Minh Nghiễm … Dưới mắt tôi, đây là những “ người thầy”, “người anh cả” của Ḍng đă góp phần khai tâm và soi sáng cho thế hệ chúng tôi ḷng sùng kính Đức Mẹ. Rất tiếc là từ năm 1975 đến nay, nguyệt san này không c̣n cơ hội để ra mắt độc giả được nữa v́ thời cuộc đổi thay.

--------------------

Năm nay tôi đến Nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp giữa trưa hè nóng bức. Tôi đến thật sớm để được hưởng không khí yên tĩnh và ít người của nhà thờ. Song trái với suy nghĩ của tôi, sân nhà thờ rất đông người. Tôi hơi ngạc nhiên. Hỏi ra th́ mới hay nhà thờ với những hành lang rộng răi, nhiều bóng mát của cây xanh xung quanh là nơi nghỉ ngơi lư tưởng cho phụ huynh và học sinh đang căng thẳng v́ kỳ thi đại học với cái nắng gay gắt buổi trưa như thế này. Cho dù trời nắng chang chang song khách hành hương như tôi cũng không phải là ít.

Tôi đứng quan sát trong hai tiếng đồng và thấy rằng không lúc nào trước hang đá cuối nhà thờ vắng khách hành hương. Họ đứng nghiêm trang trước tượng Đức Mẹ, đọc kinh cầu nguyện và kết thúc bằng việc cắm một cây nhang vào cái lư hương trước hang đá rồi ra đi. Cứ lũ lượt như thế không ngớt. Tôi cũng ngạc nhiên không ít khi thấy nhiều khách hành hương không phải là Công giáo. Sở dĩ tôi đoán chắc họ không phải là Công giáo v́ họ không làm dấu thánh giá trước khi cầu nguyện ( trong khi người Công giáo có thói quen đó và là dấu chỉ của người có đạo). Họ lại vái nhang rất “nhuần nhuyễn” ( trong khi người Công giáo vái nhang th́ không sao thuần thục bằng như người thuộc các tôn giáo khác được). Có lẽ cây nhang mới được hội nhập vào văn hoá Công giáo chưa được bao lâu nên chúng ta c̣n sử dụng “lóng ngóng” chăng?

Có người đến cầu xin không mang ǵ ngoài ḷng thành kính Đức Mẹ của họ nhưng khá nhiều khách hành hương mang theo hoa huệ. Có người mang chỉ vài bông hoa nhưng cũng có người mang những bó hoa to như cái mũ bảo hiểm! Thật là một h́nh ảnh rất đẹp của khách hành hương. Cứ khoảng 15 phút một người trông coi khu vực hang đá Đức Mẹ lại đến mang những bông hoa ấy vào trong nhà thờ. Và cứ như thế như thế … Quả là Đức Mẹ không chỉ dành riêng cho những người có đạo.

Tôi nghỉ ngơi ít ngày ở Sài G̣n rồi đi Lâm Đồng. Vừa đến đây th́ lại được nghe chuyện có tượng Đức Mẹ mới được phát hiện trở lại nằm trên đèo Ngoạn Mục ( đèo nối từ thị trấn Dran thuộc huyện Đơn Dương tỉnh Lâm Đồng với thị trấn Sông Pha thuộc tỉnh Ninh Thuận). Đèo này là một trong những đèo đẹp và hùng vỹ nhất Việt Nam với độ cao cả ngàn mét và cung đường quanh co dài trên 20 cây số. Thế là tôi cùng với vài người bạn địa phương quyết định đi hành hương Đức Mẹ ở đó, được gọi là Đức Mẹ Trinh Phong

Địa điểm của tượng Đức Mẹ Trinh Phong - Lâm Đồng nằm ở giữa đèo rồi đi vào trong rừng, cách quốc lộ khoảng 3 cây số. Con đường vào rất tốt và cũng quanh co như đường đèo với một khung cảnh vừa nguyên sinh, vừa thơ mộng. Không khí mát mẻ dễ chịu hệt như không khí Đà Lạt. Tượng Đức Mẹ toạ lạc trên một ngọn đồi nằm trong khu vực bảo vệ an ninh của đường hầm dẫn nước từ hồ thuỷ điện Đa Nhim ở thị trấn Dran xuống nhà máy phát điện đặt ở thị trấn Sông Pha.. Chỗ đặt tượng Đức Mẹ chính là nơi tiếp giáp giữa đường hầm dẫn nước ngầm trong núi chảy vào hai đường ống lớn dẫn thẳng xuống nhà mày thuỷ điện Sông Pha.Đường ống dẫn nước là một công tŕnh quan trọng của nhà máy thuỷ điện này nên luôn luôn có một đội công an ngày đêm canh giữ

Khi tôi đặt chân đến đây th́ t́nh cờ gặp anh T. là người đang được giao nhiệm vụ coi sóc tượng Đức Mẹ. Anh nhận ra tôi v́ anh vẫn c̣n nhớ hồi c̣n học tiểu học với tôi song tôi xin lỗi anh v́ tôi không c̣n nhận ra anh nữa bởi lẽ không gặp anh trong một thời gian quá lâu. Biết anh là người “trong cuộc” nên tôi có dịp hỏi anh về lịch sử tượng Đức Mẹ Trinh Phong này. Anh cho biết thực ra lịch sử bức tượng không rơ được đặt ở đây khi nào và cũng không biết ai đặt. Chỉ phỏng đoán là vào đầu thập niên 60 của thế kỷ trước khi thuỷ điện Đa Nhim được khởi công xây dựng với tiền bồi thường chiến tranh của Nhật và cũng do chính các kỹ sư Nhật sang thi công xây dựng. Lúc đầu cũng có nhiều khách hành hương nhưng sau v́ hoàn cảnh chiến tranh, tượng Đức Mẹ ít người lui tới và dần dân rơi vào quên lăng. Khi phát hiện trở lại vào năm 2005, không ai được phép đến thăm viếng v́ tượng nằm ngay trên vị trí đường ống dẫn nước đến nhà máy cần phải bảo vệ nghiêm ngặt của công an tỉnh Ninh Thuận.

Tuy nhiên, bây giờ khách hành hương được đến đây thăm viếng một phần cũng là do công lao đóng góp của anh. Đó là anh có miếng đất canh tác bên ḍng sông Đa Nhim rộng khoảng 2 sào. Một hôm có đoàn khí tượng thuỷ văn đến thương lượng với anh để anh bán lại miếng đất mà anh đang canh tác cho nhà nước với mục đích đặt một trạm quan trắc mực nước của sông Đa Nhim. Nhân cơ hội này, anh đề nghị với đoàn là anh sẵn sàng giao lại miếng đất của anh cho nhà nước dùng vào việc công ích mà không cần bồi thường ǵ với điều kiện cho anh được phép tu sửa tượng Đức Mẹ trên đèo Ngoạn Mục. Ngoài ra anh không yêu cầu ǵ khác. Với điều kiện “phi vật chất” như thế, Đoàn khí tượng thuỷ văn cũng lấy làm lạ. Chỉ có thế thôi à? Đoàn nhận lời và liên hệ ngay với Sở Công an Ninh Thuận. Sở Công chấp nhận những đề nghị của anh nhưng chỉ với thời gian tu sửa là 2 ngày thôi. Quả là một điều rất khó cho anh v́ thời gian cho quá ngắn ngủi. Nhưng ngắn c̣n hơn không. Anh đă đến cùng với vài người bạn mang sơn, xi măng, lều bạt. đồ ăn đồ uống … để làm việc cật lực trong hai ngày và cả hai đêm. Công việc hoàn tất. Anh cùng các bạn trở về trong ḷng sung sướng hân hoan.

Sau đó ít lâu, anh lại đến xin cho giáo dân đến hành hương. Lại phải làm việc với chính quyền và đặc biệt với ngành công an. Lại xin mở rộng khu vực tượng đài để được đặt ghế đá cho khách hành hương. Lại xin mở đường và làm những bậc tam cấp lên tượng đài. Lại lo chạy tiền mua ghế đá và tiếp theo là chuẩn bị mặt bàng khu vực đặt ghế đá. Thật là khó khăn trăm bề nhưng cho dù việc ǵ đi nữa, nhờ ơn Đức Mẹ, cũng đều hoàn thành tốt đẹp.

Hiện nay, khách hành hương đă được tự do đến thăm viếng và cầu nguyện vào thứ bảy và chủ nhật hàng tuần.

Đáng ghi nhớ nhất là ngày “khánh thành” bức tượng. Hơn 2000 giáo dân đă hiện diện cùng với 2 linh mục cử hành một thánh lễ trọng thể dưới chân tượng đài Đức Mẹ sau mấy mươi năm bị lăng quên.

Nguyễn Thụ Nhân

Gia Lai – 8.2007