CÁI CỘT ĐÈN THỨ 5

 

 

 Cha LeBlanc người Canada gốc Pháp, hiện là cha sở  của một xứ đạo thuôc. vùng New England, USA.

 Cha mẹ ngài ly dị khi ngài vừa xong Trung hoc.

 Buồn v́ cảnh đổ  vỡ của cha mẹ, ngài gia nhập Hải Quân Mỹ để tiếp tục theo học. Xong trường ngài làm việc cho Hải quân. Khi xuất ngũ ngài được nhận vào Đại Học Arizona theo ngành Truyền Thông. Thời gian này ngài làm Phát ngôn viên cho chương tŕnh Sport của TV địa phương. Ngoài ra ngài c̣n  viết báo cho giới trẻ YMCA. Những năm ở Đại học. Ngài có một cuộc t́nh rất đẹp tưởng sẽ thành công với người bạn gái

 lúc c̣n  ở High School. Nhưng rồi cô bạn gái v́ là con một nên không muốn rời gia đ́nh để đi xa. Trái tim của cả hai như rướm máu  sau lần gặp gỡ vào mùa hè năm đó.

 Sau khi tốt nghiệp ở Boston University, cô bạn gái đi lấy chồng. Ngày nhận được thiệp hồng báo tin vui cũng là ngày mẹ ngài vào bệnh viện. Tại đây Bác sĩ đă khám phá ra chứng bệnh hiểm nghèo của bà, bà sẽ không  c̣n  sống được bao lâu nữa.

Một hôm vào nhà thương thăm mẹ cùng với người anh sinh đôi lớn hơn chàng, và người em gái nhỏ hơn ngài 3 tuôỉ. Người anh và người em gái đă lập  gia đ́nh vài năm trước đó.

Mẹ ngài th́ thào hỏi ttrong nỗi lo lắng chung của những bà mẹ:

 - Con sẽ làm ǵ với đời con?

 Nh́n anh, em rồi  nh́n mẹ, nửa đùa nửa thật ngài trả lời:

 - Con sẽ đi tu làm Linh Mục. Sẽ đi truyền giáo bên Phi Châu…

 Mẹ ngài ứa nước mắt vui mừng.  Rời bệnh viện ngài ghé thăm một cha già  gần đấy.

Trong  cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ngài nhờ cha già giới thiệu nơi nào để t́m hiêủ về ơn kêu goị làm Linh mục. Vị cha già không tin chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú này cho mấy, nên cha đă hỏi :

 - Không c̣n  ǵ để anh chọc ghẹo tôi sao?

 Ngài cười vui vẻ đáp:

 - Cha nghĩ người lớn tuôỉ đi tu không được sao? I want to try...

 Nhưng vị cha già chống chế:

 - Không, không, không phải vậy.

 Tay cha viết xuống địa chỉ của Ḍng Phanxicô gần đấy. Cầm mảnh giâư trên tay, chàng vui mừng chạy xe thẳng đến nhà Ḍng Phanxico chiêù hôm đó.

 Ḷng rộn ră, chàng ngố chờ ở pḥng khách của nhà Ḍng. Cha Giám đốc tiếp chuyện, mời chàng thanh niên ở lại dùng cơm tối và ở lại qua đêm.

 Trời cuối thu mưa lác đác, và khí lạnh. Cha Giám đốc  bảo chàng thanh niên  "đi một ṿng quanh Tu viện, dừng lại ở cột đèn thứ 5 rố trở lạị pḥng khách cho Cha Giám đốc biết chàng nghĩ ǵ và ư định chàng thế nào?

 

Dưới ánh đèn đêm, chàng thong thả bước trong mưa, vừa đi vừa cầu nguyện xin Chúa cho chàng được b́nh tĩnh để chọn lựa lư tưởng cho đời ḿnh.

Mưa ướt cặp măt' kiêng' nên lôí đi trở nên mập mờ. Vô tinh` chàng đụng. phải Tượng Thánh Tâm Chúa Giêsu thật lớn bên cạnh cái cột đèn và đó cũng là cột đen` thứ 5. V́ đụng mạnh nên mắt kiếng văng tung xuống đất. Chàng khờ khoang. đi t́m đôi mắt kiếng. Lần mó trên lối đi sói đá chàng đứng lên tay sờ phải Trái Tim Chúa. Lạ lung` thay, cúi xuống chàng thấy đôi mắ kiếng nằm chơ vơ trên mặt đường. Ngước nh́n lên chàng thấy Chúa đang chỉ cho chàng Trái Tim Ngài... Gục đầu dưới chân Chúa trong cơn mưa đêm thấm vào da thịt, nhưng ḷng vô cùng phấn khởi. Về pḥng, tắm rửa xong chàng trở lại pḥng khách để gặp cha Giám đốc như đă hẹn. Chàng vui mừng tŕnh bày ư hướng của ḿnh và con đường đă chọn lựa. Chàng xin nhâp  Đại Chủng viện Saint John, Boston, Mass. Thời gian sau chàng lănh nhận chức Deacon. Tiếp theo là ngày chàng lănh nhận Thiên Chức Linh mục. Trong khi chờ ngày truyền chức th́ mẹ chàng qua đời. Ḷng tan nát, cha về an táng mẹ măi bên California. Cha chọn ngày Chúa nhật kính Ḿnh Máu Thánh Chúa để dâng lễ Mở Tay. Hôm đó Thánh đường có đầy đủ gia đ́nh, bà con, bạn bè tham dự. Trên Bàn Thánh nh́n xuống cha chỉ thấy thiếu bóng mẹ của cha. Mắt cha mờ đi v́ cảm xúc dâng trào...Cha cảm thấy bàn tay vô h́nh đang đặt trên vai cha và tiếng nói ngọt ngào của mẹ cha:

-"Con ơi, mẹ đang bên con đây nè..."

Trên Bàn thờ, một cuốn nhật kư nhỏ mẹ cha đă cố gắng viết cho cha trong những ngày cuối đời bà. Bà căn dặn chỉ được mở ra trong ngày cha dâng Thánh Lễ đầu tiên.

Mở ra, mắt cha mờ lệ đọc thấy hàng chữ ngả nghiêng, yếu ớt....

- "Son, be strong, I am here for you as always!"

Đă 7 năm trôi qua cuốn nhật kư người mẹ vẫn nằm ngay trên bàn làm việc mỗi ngày của cha...

 

(Ngọc Ảnh)