Từ Phó Biện Lư... trở thành Linh Mục:
Tân Linh Mục Trần Đ́nh Quân


 

cha-Tran-dinh-Quan.jpg
Đức Giám Mục Tod David Brown đang cử hành nghi thức truyền chức cho tân Linh Mục Trần Đ́nh Quân ngày 11-6-2011 tại nhà thờ Saint Columban, Garden Grove – ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông

 
Thanh Phong/Viễn Đông

 
ORANGE - Như Viễn Đông đă loan trong số báo đề ngày 12-6-2011, Đức Giám Mục Tod David Brown, Giám Mục Giáo Phận Orange, vừa cử hành lễ truyền chức cho 6 tân Linh Mục tại nhà thờ Saint Columban vào 10 giờ sáng Thứ Bảy 11-6-2011. Trong số 6 tân Linh mục có cha Louis Trần Đ́nh Văn Quân, đă từng là Phó Biện Lư tại Quận Cam trong 9 năm. Nguyên do nào thúc đẩy một vị Phó Biện Lư đầy quyền lực từ bỏ quyền hành và chức vị cao như vậy để hiến dâng đời ḿnh cho Chúa trong thiên chức Linh mục?

 
Sau khi tham dự thánh lễ truyền chức, chúng tôi đă tiếp xúc với ông bà cố Trần Đ́nh B́nh cũng như với tân Linh Mục Trần Đ́nh Văn Quân để có câu trả lời.
Bà Trần Thị Ngọc Tuyết (thân mẫu tân Linh Mục): “Tôi sanh Trần Đ́nh Quân vào ngày 21-10-1968 tại Quảng Ngăi. Quân là con trai đầu ḷng trong số 4 anh em. Gia đ́nh tôi đến Denver, tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ ngày 25-7-1975, và Quân bắt đầu đi học từ mẫu giáo đến trung học tại thành phố này. Lấy bằng trung học xong, Quân qua California theo học tại trường đại học UCI. Tốt nghiệp tại UCI, Quân lên New York học về ngành Luật thêm 3, 4 năm, tốt nghiệp năm 1994, rồi về lại California thi lấy bằng hành nghề Luật Sư và làm Phó Biện Lư tại ṭa án quận Cam.
Làm khoảng 8 năm ǵ đó rất b́nh thường, Quân dành dụm mua được căn nhà tại Mission Viejo ở một ḿnh với 4 con chó, v́ Quân rất yêu thích thú vật. C̣n chúng tôi vẫn ở Denver, Colorado.

 
cha-Tran-dinh-Quan-001.jpg
 

 
- Song thân của tân Linh Mục Trần Đ́nh Quân, ông bà cố Trần Đ́nh B́nh - Trần Thị Ngọc Tuyết trong lễ thụ phong LM của con trai – ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông

 
Bỗng nhiên cách nay 6 năm, Quân về thăm bố mẹ và nói sắp đi tu. Cả nhà nghe chỉ cười, không ai tin, tưởng Quân nói đùa.
Nhưng Quân đi tu thật, cậu ta về bán nhà, lên Internet cho 4 con chó, nhưng phải tuyển lựa những người nào thật ḷng yêu thương thú vật, Quân mới cho. Quân đến từng nhà xin chó xem xét rồi mới trao chó, và cậu ta khóc mỗi khi trao con chó cho người khác.
Quân vào ḍng tu tại Boston rồi về San Jose và 2 năm sau qua Roma tu học đến nay”.
Tân Linh Mục Trần Đ́nh Văn Quân: “Tôi được bố mẹ khuyến khích học về ngành Luật. Khi đi học mới đầu tôi cũng thích, cũng vui, đến khi ra làm việc càng làm càng cảm thấy không có ǵ hứng thú, không có ǵ làm cho tôi vui cả, lúc nào trong người cũng như thấy đang thiếu một cái ǵ đó mà ḿnh không biết. Có thời gian ở Đại Học và khi học Luật, phần v́ xa bố mẹ, không ai nhắc nhở, phần v́ lo học để mau ra làm kiếm tiền và kể cả lo chơi nên tôi không đi lễ đều, tôi cũng chẳng nghĩ nhiều về Chúa. Tôi có nhiều bạn gái, Mỹ có, Việt có và toàn những người Công giáo rất tốt, họ làm gương cho tôi khiến tôi trở về với Chúa, sống đạo tốt hơn và bắt đầu đi lễ Chúa Nhật đều đặn.
Cô bạn gái đầu tiên không hợp, nên hai chúng tôi không tiến tới. Cô bạn gái sau cùng rất ngoan đạo, cô ấy rủ tôi đi lễ hàng ngày, đi chầu Thánh Thể và cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi nữa. Một cô bạn gái người Mỹ hỏi tôi: ‘Có bao giờ anh nghĩ sau này học để làm Thầy Phó Tế Vĩnh Viễn không?’. Tôi biết Phó Tế Vĩnh Viễn là những người đă có gia đ́nh, tôi trả lời cô ấy: ‘Không, tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Thế rồi hàng ngày tôi thấy có một sự thôi thúc mănh liệt trong người, phải làm cái ǵ đó, phải can đảm lên.

Tôi bối rối không hiểu sự ǵ, tôi bắt đầu cầu nguyện, ‘Xin Chúa làm ơn cho con biết con phải làm cái ǵ trong lúc này! Xin Chúa cho con một dấu chỉ ǵ để con hiểu được ư Chúa’. Rồi tự nhiên có ba, bốn người gặp tôi đều hỏi: ‘Có bao giờ Quân nghĩ sẽ đi tu làm Linh Mục không?’. Năm đó tôi 36 tuổi. 36 năm trôi qua, tôi chưa từng nghe một người nào, kể cả bố mẹ và người thân trong gia đ́nh hỏi tôi câu này. Tôi tiếp tục cầu nguyện và suy nghĩ về những câu họ hỏi. Sau một tháng cầu nguyện với Chúa, tôi lại gặp thêm vài người bạn khác cũng hỏi tôi câu này. Tôi hết sức ngạc nhiên, không biết tại sao nhiều người hỏi ḿnh câu này vậy? Tôi mới vào internet xem đi tu với làm Linh Mục phải làm cái ǵ. Khi tôi càng đọc, tôi càng cảm thấy như có sức mạnh thôi thúc tôi phải bỏ mọi sự và đi tu thành Linh Mục. Tôi đang có nghề nghiệp vững chắc, có nhà cửa, có nhiều bạn gái xinh đẹp và cũng tính chuyện sẽ cưới một cô để có mái ấm gia đ́nh như bao người khác, nhưng tự nhiên những ước muốn ấy biến đi đâu hết. Tôi bỏ mọi sự và xin vào ḍng tu theo tiếng Chúa gọi.

Tuy nhiên, trong chủng viện tôi vẫn cầu nguyện: ‘Lạy Chúa, nếu Chúa thấy con không thể tu được, xin cho con một dấu chỉ nào đó để con trở về đi làm và lập gia đ́nh’. Ngày nào tôi cũng cầu xin như thế nhưng chẳng có ǵ xẩy ra, và tâm hồn tôi thật b́nh an, vui vẻ. Tôi t́m được niềm vui dâng hiến cuộc đời ḿnh cho Chúa. Mọi của cải vật chất, sự giàu sang phú quư, quyền cao chức trọng chỉ là phù vân. Và thế là tôi tu ngon lành cho đến ngày hôm nay trở thành Linh Mục của Chúa”.

 
cha-Tran-dinh-Quan-002.jpg
 

 
- Thầy Phó Tế Trần Đ́nh Quân, vài phút trước khi được thụ phong Linh Mục –ảnh: Thanh Phong/Viễn Đông

 
Cha Quân cũng tiết lộ với người viết: “Cô bạn gái người Mỹ hỏi tôi có ư định sau này xin làm Phó Tế Vĩnh Viễn không, hôm lễ chịu chức của tôi, cô ấy cũng đến dự, c̣n cô bạn gái sau cùng là một luật sư người Việt, cũng rất tốt và tất cả chúng tôi vẫn coi nhau như bạn”.
 

Chúng tôi hỏi tân Linh Mục Quân: “Khi sắp sửa tuyên hứa trước Đức Giám Mục để trở thành Linh Mục, cha có bị ‘cám dỗ’ không? Và sau khi trở thành Linh Mục, cha tiếp tục qua Roma làm ǵ?”. Linh mục Trần Đ́nh Văn Quân trả lời: “Không đâu, tôi đă được ‘Ơn Gọi’ thật sự, nên cảm thấy vô cùng sung sướng nhận trách nhiệm mới. Giờ phút đó tôi xúc động, tôi tạ ơn Chúa v́ Chúa đă chọn tôi làm Linh Mục. Đây thật sự là hồng ân Chúa ban cho tôi. Tôi hiện giúp một xứ đạo tại Orange đến tháng 9-2011 tôi sẽ sang Roma tiếp tục tu học về truyền giáo trong thời gian một năm. Hè sang năm là xong, tôi sẽ về lại giáo phận Orange và tùy theo Đức Giám Mục giáo phận cử tôi làm việc ǵ hay coi xứ đạo nào tôi sẽ vâng lời ngài”.


 
Xưa nay người Công giáo vẫn coi việc đi tu trở thành Soeur hay làm Thầy Sáu, làm Linh Mục là một “Ơn Gọi”đặc biệt, có nghĩa là được ơn Chúa gọi. Không phải ai đi tu cũng trở thành Soeur, thành Linh Mục được. Có người tu nửa chừng phát bệnh liên miên phải về, có người không chịu nổi kỷ luật của nhà ḍng, của chủng viện cũng trở về. Câu chuyện trở thành Linh Mục của cha Trần Đ́nh Văn Quân là câu giải thích rơ ràng về “Ơn Gọi”, và sự xác nhận của ông cố Trần Đ́nh B́nh với chúng tôi sau đây, càng làm rơ thêm về hai tiếng “Ơn Gọi”.

 
Ông cố Trần Đ́nh B́nh: “Tôi rất c̣n ư là bàng hoàng, không có tin được rằng trong nhà lại có một đặc ân, một hồng ân của Thiên Chúa đă cho con tôi trở thành một Linh Mục. Trước kia con tôi làm mười mấy năm về ngành Luật, tức là làm về Luật Sư và làm Phụ Tá cho Biện Lư ở Quận Cam. Tôi không nghĩ bao giờ lại có ngày con tôi lại từ bỏ cái chức vụ đó để trở thành một Linh Mục. Đó không những là một đặc ân, một hồng ân mà cả sự ngạc nhiên cho cả gia đ́nh và ḍng họ. Đó là sự quá ư tốt đẹp mà chúng tôi không thể ngờ có ngày hôm nay. Gia đ́nh chúng tôi hết ḷng cảm tạ hồng ân Thiên Chúa và không quên cám ơn tất cả những ai đă khuyến khích con tôi đi tu để trở thành Linh Mục”.