KỊCH KINH THÁNH

(PHÉP LẠ VÀ DỤ NGÔN)

 

(52 kịch, mỗi kịch  5 phút dùng trong lớp Giáo lư  sẽ giúp các em dễ hiểu và nhớ bài Tin mừng hơn)

 

(Sr. Mary Kathleen Glavich, SND viết,

Ông Phạm Chí Công Ft. Worth, TX phỏng dịch cho các lớp Giáo lư-Việt ngữ Cộng đoàn Fatima)

(Web. xuanha.net)

-------------------------------

 

KỊCH 1

NƯỚC HÓA RƯỢU

(Gioan 2,1-11)

 

(Chúa Giêsu, các môn đệ, các thực khách đứng tṛ truyện với nhau,Đức Mẹ âu yếm chúc nàng dâu, ông quản tiệc bàn truyện với chú rể, hai người hầu bàn đứng bên nhau)

 

Xướng ngôn viên: Chúa Giêsu làm phép lạ đầu tiên tại Cana xứ Galilea tỏ ra quyền phép thần linh của Người.

Đức Maria, Chúa Giêsu, và các môn đệ được mời dự tiệc cưới. Các người hầu bàn có lẽ là những chứng nhân đầu tiên thấy phép lạ này.

Hầu bàn 1    : Chết, chết, hết rượu rồi, làm sao bây giờ?

Hầu bàn 2    : Làm ǵ được, thật rắc rối to cho gia đ́nh này rồi.

(Đức Maria t́m gặp Chúa Giêsu, cô dâu chú rể nói với nhau)

Đức Maria    : (nói với Chúa) Họ hết rượu rồi!

Chúa Giêsu   : (trả lời) Này Bà, Sao lại hỏi tôi, giờ tôi chưa đến!

Đức Maria    : (nói với 2 hầu bàn) Ngài bảo sao, cứ làm như vậy nhé.

Chúa Giêsu   : (nói với hai hầu bàn) Đổ đầy nước vào các lu này cho ta.

Xướng ngôn viên: (trong khi các hầu bàn đang đổ nước vào lu)  Tại đó có 6 lu nước dùng để chứa nước. Người ta dùng nước đó trong nghi lễ tẩy rửa chân tay. Mỗi lu chứa chừng 25 galông. Hai hầu bàn đổ nước tới miệng lu.

Chúa Giêsu   : (nói với các hầu bàn) Nào, múc nước này đem cho ông quản tiệc. (người hầu bàn 1 múc nước rồi đem cho quản tiệc)

Hầu bàn 1    : (nói với quản tiệc) Thưa ông, xin ông nếm thử rượu này xem.

(Quản tiệc nếm xong, vời chú rể lại)

Quản tiệc    : (nói với chú rể) Rượu này ngon tuyệt. Xưa nay, ai cũng thiết rượu ngon trước, khi khách đă ngà ngà say, người ta mới tiếp rượu xoàng hơn, c̣n anh, măi giờ này mới đem rượu ngon ra, sao ngược đời thế!

Môn đệ 1     : (nói với môn đệ 2) Anh thấy chưa?

Môn đệ 2     : Tôi thiết nghĩ, ḿnh đi theo Ngài thật là chí lư.

 

 

KỊCH 2

KHIẾN BĂO BIỂN YÊN LẶNG

(Matthêu 8,23-27; Marcô 4,35-41; Luca 8,22-25)

 

(Chúa Giêsu và các môn đệ đứng gần chiếc thuyền)

 

Xướng ngôn viên: Sau một ngày dài vất vả, Chúa giảng dạy dân chúng và Ngài chữa nhiều bệnh tật. Tối đến, Ngài cảm thấy mệt nhọc.

Chúa Giêsu   : (nói với 1 môn đệ) Nào, ta qua bờ bên kia đi.

Môn đệ 1     : Vâng, thuyền chúng con đậu sẵn đây rồi.

Môn đệ 2     : Mời thầy về phía đàng lái nẢm nghỉ một chút.

Chúa Giêsu   : Được, chúng con nói phải.

(Chúa và môn đệ lên thuyền, Chúa đi ra phía sau gối đầu vào đống giây nẢm ngủ)

Xướng ngôn viên: Được biết, biển hồ Galilêa thường nổi băo tố bất tử. Khi các môn đệ đang chèo thuyền, một luồng gió mạng ùa tới trên mặt hồ tạo thành lớp sóng lớn tung tóe nước vào thuyền, Chúa Giêsu vẫn an giấc.

(Tạo ra tiếng sóng gió, băo táp ào ào, gầm gừ, các môn đệ ngả nghiêng, kêu la)

Môn đệ 3     : Nước tràn vào thuyền nhiều quá rồi!

Môn đệ 4     : Không thể cần cự lâu hơn được!

Môn đệ 5     : Thầy ơi, thầy không lo ǵ sao?

Môn đệ 6     : Xin thầy cứu chúng con với, chết hết bây giờ!

(Chúa thức giấc, giụi mắt, đứng lên, chỉ tay lên trời rồi chỉ tay xuống biển)

Chúa Giêsu   : Im ngay, Hăy yên lặng. Tại sao hột hoảng, đức tin các ngươi đâu!

Môn đệ 1     : (nói với môn đệ 2) Ai làm được như vậy? Hết xẩy, thầy ta hết xẩy.

Môn đệ 3     : (nói với môn đệ 4) Ngài là Đấng nào vậy?

Môn đệ 5     : (nói với môn đệ 6) Mà cả sóng gió cũng phải vâng lời Ngài.

 

 

KỊCH 3

BÁNH HÓA NHIỀU

(Matthêu 14,13-21; Marc8 6,30-44;Luca 9,10-17;Gioan 6,1-15)

(Chúa Giêsu đứng trước đám đông, dạy dỗ dân chúng)

 

Xướng ngôn viên: Chúa Giêsu và các môn đệ đi ra, t́m chỗ nghỉ ngơi một chút, nhưng dân chúng theo Chúa, Chúa lại giảng dạy họ và chữa nhiều bệnh tật cho tới chiều tối.

(Phêrô, Anrê và Philip đến cùng Chúa)

Phêrô        : Thưa thầy, tối quá rồi, đây lại là nơi hoang vắng.

Anrê         : Xin thầy giải tán dân chúng, cho họ vào làng kiếm bánh ăn.

Chúa Giêsu   : Họ không cần phải đi, chúng con lo cho họ ăn.

 

Philip       : Thày bảo chúng con phải lấy tiền lương cả 2 trăm ngày mua bánh cho họ ư? Mà cũng chẳng thấm vào đâu!

Chúa Giêsu   : Ở đây chúng con có bao nhiêu bánh?

Anrê         : (dẫn vào một bé trai) Bé này có 5 ổ bánh và 2 con cá nướng, nhưng làm sao đủ cho từng ấy người?

Chúa Giêsu   : (cầm bánh và cá từ tay em bé) Chúng con bảo họ ngồi xuống, mỗi nhóm 5 chục người.

(môn đệ sắp đặt chia nhóm, Chúa Giêsu cầm bánh và cá ngước mặt lên trời)

Chúa Giêsu   : Lạy Cha, con tạ ơn Cha, v́ Cha ban bánh và cá này làm của nuôi chúng con.

Chúa Giêsu   : (trao bánh và cá cho các môn đệ) Đây, chúng con đem cho dân chúng ăn. (các môn đệ phân phát bánh và ca, dân chúng nhận lấy và ăn, các môn đệ ngồi quanh Chúa Giêsu và ăn với Ngài)

Xướng ngôn viên: Dân chúng tại đó là 5 ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ, tất cả ăn uống thỏa thuê.

Chúa Giêsu   : (nói với các môn đệ) Chúng con hăy thu lại những mẩu bánh vụn, kẻo phí đi. (môn đệ đi nhặt bánh).

Một người dân: Ḱa họ thu được 12 thúng đầy.

Người thứ hai: Ngài đúng là vị tiên tri đă đến trong thế gian. Đúng là tiên tri.

 

 

KỊCH 4

MẺ CÁ LỚN

(Luca 5,1-11)

 

(Simon Phêrô, Anrê và một số đồng nghiệp đứng cạnh thuyền. Giacôbê và Gioan đứng trên thuyền khác. Họ đang giặt lưới. Chúa Giêsu đứng gần thuyền của Simon, giảng dậy dân chúng, họ chen lấn tới gần Chúa Giêsu)

Xướng ngôn viên: Ngày kia, Chúa giảng dậy dân chúng trên bờ hồ Giênêsaret.

Chúa Giêsu   : Nước Thiên Chúa đă tới gần anh chị em.

Người dân 1  : Ngài nói ǵ vậy?

Người dân 2  : Tôi không biết, quá nhiều người vây quanh Ngài.

(Chúa Giêsu lên chiếc thuyền gần nhất và ngồi xuống)

Chúa Giêsu   : Simon ơi, chèo thuyền ra xa hơn chút được không?

(Simon, Anrê và các đồng nghiệp lên thuyền chèo ra xa hơn)

Xướng ngôn viên: Từ thuyền Simon, Chúa Giêsu giảng dậy dân chúng. Khi giảng xong, Ngài phán bảo Simon:

Chúa Giêsu   : Này Simon, chèo ra xa hơn nữa mà thả lưới nghe.

Simon        : Lạy thầy, chúng con vất vả suốt đêm qua mà chẳng được ǵ cả. Nhưng vâng lời thầy, con xin thả lưới.

(Simon, Anrê và các đồng nghiệp diễn tả điệu bộ thả lưới)

Simon        : Chu cha, cá nhiều quá, hàng trăm con.

Anrê         : Cá đâu đến nhiều vậy?

Simon        : Nào ai biết, thôi mau kéo lên đi.

(mọi người cố kéo lưới)

Đồng nghiệp  : Kéo từ từ, rách hết lưới bây giờ!

(Simon ra hiệu cho Giacôbê và Gioan đến kéo giúp. Họ vội vàng chèo tới)

Simon        : Giúp tụi tôi bắt mẻ cá này. Cho ngay sang thuyền các anh một nửa đi.

(Tất cả kéo lưới lên hai thuyền)

Gioan        : Này, coi chừng ch́m thuyền bây giờ.

Giacôbê      : Sao lạ thế nhỉ! Lạ thật, lạ thật!

Simon        : (qùi xuống trước CGS) Lạy thầy, xin tránh xa con, v́ con là kẻ tội lỗi.

Chúa Giêsu   : (nói với Simon) Đừng sợ, từ nay con sẽ trở nên kẻ chinh phục các linh hồn.

Xướng ngôn viên: Sau đó các ông chèo thuyền vào bờ, rồi từ bỏ mọi sự thế gian mà đi theo làm môn đệ Chúa Giêsu.

 

 

KỊCH 5

ĐI TRÊN MẶT BIỂN

(Matthêu 14, 22-33;Mac8 6,45-52;Gioan 6, 16-21)

 

(Chúa Giêsu, Phêrô và các môn đệ trước đám đông)

Xướng ngôn viên: Sau một ngày dài giảng dạy dân chúng.

Chúa Giêsu   : (nói với môn đệ) Chúng con chèo thuyền sang bên kia hồ đi, thầy ở lại cho dân chúng về rồi cầu nguyện một chút, thầy sang sau.

(Môn đệ lên thuyền và chèo đi. Chúa giải tán dân chúng. Chúa Giêsu đi ra một chỗ qú cầu nguyện)

Xướng ngôn viên: Vào khoảng từ 3 tới 6 giờ sáng, thuyền các môn đệ đang lênh đêh giữa hồ.

(Các môn đệ đang chèo thật vất vả)

Môn đệ 1     : Khó mà chèo đi đâu được.

Môn đệ 2     : Ḿnh đang chèo ngược gió mà.

(Chúa Giêsu đi tới phía các ông)

Môn đệ 3     : Ḱa, phía kia có ánh sáng.

Môn đệ 1     : Tôi thấy như đang tiến về phía chúng ta.

Môn đệ 1,2,3 : Ma, ma đó.

Chúa Giêsu   : An tâm, thầy đây, đừng sợ.

Phêrô        : Lạy thầy, nếu đúng là thầy, xin cho con đi trên mặt nước mà đến cùng thầy.

Chúa Giêsu   : Lại đây!

(Phêrô bước ra khỏi thuyền mà đi đến cùng Chúa Giêsu)

Phêrô        : Gió quá, thầy ơi, cứu con với (Phêrô điệu bộ ngả ngiêng, Chúa giơ tay nắm tay Phêrô)

Chúa Giêsu   : Ôi con người kém ḷng tin, sao lại nghi ngờ?

(Chúa dắt Phêrô đi trên biển, tới thuyền)

Môn đệ 2     : Ḱa gió im hết rồi!

(Các môn đệ qú trước Chúa, và cùng nói một trật)

Các môn đệ   : Lạy thầy, thầy thật là Con Thiên Chúa.

 

 

KỊCH 6

TIỀN THUẾ TRONG MIỆNG CÁ

(Matthêu 17,2ê-27)

 

Xướng ngôn viên: Đế quốc Rôma không đánh thuế công dân họ, họ đủ tiền chi dùng, v́ họ cai trị nhiều nước khác và họ thu thuế các nước đó. Từ khi nước Do thái bị đế quốc Rôma xâm chiếm, họ phải nộp thuế cho Rôma. Ngoài ra, đàn ông hàng năm c̣n phải đóng thuế để bảo tŕ Đền Thánh nữa. Khi Chúa Giêsu và môn đệ tới Caphanaum, người thu thuế Đền Thánh đến hỏi Phêrô.

(Phêrô đi một ḿnh, nhân viên thu thuế 1 và 2 tới gặp ông. Chúa Giêsu ngồi cách đó xa xa)

Thu thuế 1   : Thầy ông có nộp thuế Đền Thánh không?

Phêrô        : Dĩ nhiên là có rồi. Chờ tôi một chút.

(Phêrô vào trong nhà nơi Chúa ngồi)

Xướng ngôn viên: Trước khi Phêrô chưa kịp nói ǵ về việc đóng thuế, Chúa Giêsu đă cất tiếng hỏi ông:

Chúa Giêsu   : Simon, con nghĩ sao, vua chúa trần gian bắt ai nộp thuế? dân chúng của họ hay thu thuế ngoại bang?

Phêrô        : Dạ, họ thu thuế ngoại bang ạ.

Chúa Giêsu   : Như thế thần dân đâu phải nộp thuế? Nhưng ta không muốn nên cớ cho họ vấp phạm. Vậy con hăy ra hồ câu cá, con câu được con cá nào trước, móc miệng nó ra lấy một đồng tiền để nộp thuế cho Đền Thánh. Đó là phần thuế của con và của thầy.

Phêrô        : Thầy truyền, con xin vâng.

(Phêrô vác lưới ra đi)

(Phêrô nói với viên thu thuế)

Phêrô        : Tôi sẽ trở lại ngay.

(Phêrô bắt cá và lấy đồng tiền ra)

Phêrô        : (nói thầm) Lạ thật, tại sao thầy biết miệng cá có tiền?

(Phêrô đi gặp nhân viên thu thuế)

Phêrô        : (trao đồng tiền cho viên thu thuế) Đây tiền thuế Đền Thánh của thầy tṛ chúng tôi, đủ rồi nha.

Thu thuế 1   : Đủ rồi, cám ơn ông.

Thu thuế 2   : Hẹn gặp vụ thuế sang năm nhé.

(cả hai bước vào trong hậu trường)

 

 

KỊCH 7

MẺ CÁ LẠ THỨ HAI

(Gioan 21,1-14)

 

(Phêrô, Tôma, Natanaen, Giacôbê,Gioan và các môn đệ ngồi gần chiếc thuyền)

Xướng ngôn viên: Sau khi Chúa sống lại, một số môn đệ đi ra biển hồ Tibêria đánh cá.

Phêrô          : (đứng lên) Tôi đi đánh cá đây.

Môn đệ         : Cho chúng tôi đi với.

(Môn đệ lên thuyền ngồi. Phêrô đẩy thuyền ra và nhảy lên. Tất cả cùng chèo)

Xướng ngôn viên: Môn đệ đánh cá thâu đêm, tới gần sáng mà chẳng được ǵ. Ḱa, có ai trên bờ vọng hỏi mấy ông.

(Chúa Giêsu đi vào)

Chúa Giêsu     : (cho tay lên miệng và nói lớn) Các con có bắt được cá ăn không?

Môn đệ         : Không.

Chúa Giêsu     : Thả lưới bên tay phải thuyền xem nào. Chắc có cá đấy.

(Môn đệ thả lưới bên phải thuyền)

Tôma           : Coi ḱa, đầy cá to.

Natanael       : Có lẽ cá ở hồ vào đây hết rồi.

(Môn đệ cố gắng kéo lưới cách nặng nề)

Giacôbê        : Kéo hết nổi, nặng quá.

Gioan          : (nói với Phêrô) Thầy đó.

(Phêrô khoác áo, nhảy xuống bơi vào và đến bên Chúa. Cả hai cùng tản bộ mốt chút chờ các môn đệ khác đến)

Tôma           : Chúng ta không tài nào kéo lưới lên thuyền được. Thôi, cứ để kéo nó theo sau thuyền.

(Môn đệ chèo vào bờ, xuống khỏi thuyền, đi theo Chúa Giêsu và Phêrô)

Natanael       : Ḱa, Ngài đă nướng bánh và cá sẵn sàng cả rồi.

Chúa Giêsu     : Đưa cá chúng con vừa bắt được lại đây.

(Phêrô tới thuyền và gỡ lưới đưa lên bờ)

Phêrô          : Toàn cá lớn, thế mà lưới không rách.

(nói với Gioan) Đếm xem.

Chúa Giêsu     : Này, ăn đă chứ.

(Môn đệ vây quanh Chúa Giêsu, Ngài cầm bánh trao cho họ, rồi lấy cá phát cho họ)

Xướng ngôn viên: Môn đệ đếm cá được một trăm năm mươi ba con. Không ai dám lên tiếng hỏi. Họ biết thật Ngài là Chúa, Thầy của ḿnh.

 

 

KỊCH 8

NGƯỜI BỊ QUỈ ÁM

(Marcô 1,21-28; Luca 4,31-37)

 

(Chúa Giêsu đứng đối diện với đám đông và nhân vật 1,2)

Xướng ngôn viên: Vào một ngày thứ bảy, khi Chúa Giêsu đang dạy đạo trong hội đường tại Capanaum, th́ một người bị quỉ ám tới làm ngưng lời Chúa.

Chúa Giêsu     : Ta nói với ngươi, Thiên Chúa là Cha t́nh thương.

Nhân vật 1     : (nói với nhân vật 2) Ông Giêsu này không giống như các ông thầy của ta đâu.

Nhân vật 2     : Phải, ông nói như vị có uy quyền.

Chúa Giêsu     : Và v́ thế, thưa anh chị em...

( người bị quỉ ám đi vào)

Người quỉ ám   : Ối cha, ông Giêsu Nagiaret ơi, ông tính làm ǵ chúng tôi đây? Ông đến để diệt chúng tôi sao? Tôi biết ông là...là Đấng thánh của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu     : Im ngay, ra khỏi người này.

(Người bị quỉ ám lắc lư, rồi ngă xuống đất, la lớn tiếng, rồi im bặt)

Nhân vật 1     : (nói với người quỉ ám) Có sao không?

Người quỉ ám   : Tôi thấy khá rồi.

Nhân vật 2     : (nói với nhân vật 1) Thế nghĩa là ǵ?

Nhân vật 1     : Đây là một giáo lư mới đầy uy quyền.

Nhân vật 2     : Ngài khiến ả quỉ thần, và chúng phải vâng phục Ngài.

Xướng ngôn viên: Danh tiếng Chúa Giêsu đă nhanh chóng lan truyền ra khắp miền Galilêa.

 

 

KỊCH 9

QUỈ NHẬP BẦY HEO

(Matthêu 8,28-34; Marcô 5,1-20; Luca 8,26-39)

Xướng ngôn viên: Ngày kia, Chúa Giêsu vượt biển hồ Galilea, các ngài vào lănh thổ Gerasene, là đất của những người không phải là người Do thái. Chúa vừa đặt chân lên bờ, một người bị quỉ ám vội chạy đến với Ngài. Đă từ lâu, hắn sống trong các hầm mộ nơi nghĩa địa. Không quần, không aó, ngày đêm lang thang, lấy miếng đá rạch vào ḿnh chảy máu me. Người ta đă cố trói hắn lại, nhưng hắn bẻ hết xiềng xích.

(Mấy mục đồng chăn heo đi bên cạnh Chúa Giêsu và môn đệ 1,2 đi vào. Người bị quỉ ám chạy thẳng tới Chúa, kêu la lớn tiếng, nẢm vật dưới chân Ngài)

Người quỉ ám   : (la lên) Lạy ông Giêsu, con Đấng Tối cao, ông tính làm ǵ chúng tôi đây?

Chúa Giêsu     : Này, thần ô uế, hăy ra khỏi người này lập tức.

Người quỉ ám   : Xin ông chớ trừng phạt tôi.

Chúa Giêsu     : Tên mày là ǵ?

Người quỉ ám   : Tên tôi Cơ binh, v́ chúng tôi đông lắm. Xin đừng xua đuổi chúng tôi đi khỏi đây, và đừng bắt chui vào ḷng đất, xin cho chúng tôi nhập vào đàn heo đang ăn kia kià.

Chúa Giêsu     : Cút đi ngay.

Xướng ngôn viên: Gần đó có đàn heo khoảng 2 ngàn con. Đối với người Do thái, heo là con vật dơ bẩn nhất. Quỉ ra khỏi người đó và nhập vào đàn heo. Cả đàn xô nhau nhào xuống biển ch́m mất tích.

(Chúa Giêsu, môn đệ, người được chữa lành đi ra. Anh ta ngồi dước chân Chúa, các mục đồng bước đi đàng trước Chúa> Nhân vật 1,2,3 đi vào, đứng xa xa Chúa)

Mục đồng 1     : Tôi không thể nào tin nổi.

Mục đồng 2     : Mau mau ta chạy về làng báo tin cho mọi người.

(Mục đồng gặp người 1,2,3)

Mục đồng 1     : Này thằng cha bị quỉ ám, sống trong mồ mả được chữa khỏi rồi.

Mục đồng 2     : Một người lạ đă trừ quỉ cho hắn ta.

Mục đồng 1     : Quỉ nhập vào đàn heo của tụi tôi.

Mục đồng 2     : Cả bầy đâm nhào xuống biển hồ chết hết.

(Các mục đồng và 3 người đến gặp Chúa Giêsu)

Nhân vật 1     : Ḱa xem người sống trong khu mồ mả nay quần áo chỉnh tề chững chạc quá rồi.

Nhân vật 3     : Hắn ăn nói b́nh thường như mọi người  rồi

Mục đồng 1     : (chỉ vào Chúa Giêsu) Chính Ngài trừ quỉ cho hắn đó.

Người quỉ ám   : Đúng thế, quỉ bỏ tôi và nhập vào đàn heo.

Mục đồng 2     : Chính các ông cũng thấy heo ùn ùn chạy xuống nước mà.

Nhân vật 2     : (nói với nhân vật 1) Nếu ông này có phép trừ quỉ, sau này chắc c̣n làm ǵ nữa chứ. Tôi ngán quá đi thôi.

Nhân vật 3     : Tôi cũng vậy!

Nhân vật 1     : (nói với Chúa Giêsu) Thôi, xin mời ngài đi nơi khác.

Nhân vật 3     : Phải, xin mời ông sang thành khác vậy.

Chúa Giêsu     : (nói với môn đệ) Thôi, ta đi xuống thuyền.

(Chúa Giêsu và các môn đệ đi ra, người được chữa lành đi theo các ngài)

Người quỉ ám   : (nói với Chúa Giêsu) Xin Ngài làm ơn cho con đi theo Ngài.

Chúa Giêsu     : Không được, hăy về với gia đ́nh, nói cho họ biết, Chúa nhân lành đă thương con thế nào.

(người đó trở lại gặp nhân vật 1,2,3. Chúa và các môn đệ đi ra khỏi nơi đó)

Người quỉ ám   : (nói với nhân vật 1) Hôm nay Chúa đă làm cho tôi việc cả thể, tôi sẽ kể anh nghe.

 

 

KỊCH 10

NGƯỜI  BỊ QUỈ ÁM, MÙ, CÂM

(Matthêu 12,22-28; Luca 11,14-20)

 

(Chúa Giêsu đứng với nhân vật 3,4 Pharisiêu 1,2 và đám đông. Nhân vật 1,2 dẫn người mù bị quỉ ám tới Chúa)

Nhân vật 1     : Thưa thầy Giêsu, anh này bị quỉ ám.

Nhân vật 2     : Anh ta không thấy và không nói được.

(Người quỉ ám gầm gờ. Chúa đặt tay trên vai anh)

Chúa Giêsu     : Ngươi được khỏi.

Người mù       : (cảm kích) Tôi thấy, tôi khỏi mù rồi. Ôi, con đội ơn thầy.

 

Nhân vật 3     : (nói với nhân vật 4) Ông nghe hắn nói không, lạ quá!

Nhân vật 4     : Quá sức tưởng tượng

Nhân vật 3     : Người này đúng là con Vua Đavit rồi

Phrisiêu 1     : Người này chỉ dùng quyền quỉ cả Beelzebul mà trừ quỉ nhỏ

Pharisiêu 2    : Này ông Giêsu, hăy cho ta xem phép lạ nào chứng tỏ ông là người của Thiên Chúa?

Chúa Giêsu     : Nước nào chia rẽ, không thể tồn tại. Thành nào hoặc gia đ́nh nào chia rẽ, sẽ tan nát. Nếu Satan lại trừ Satan, chúng sẽ bị phân tán. Chúng đứng vững sao được. Các ngươi bảo ta dùng quyền Beelzebul mà trừ quỉ sao?

Pharisiêu 1,2  : Đúng thế, đúng thế.

Chúa Giêsu     : Vậy con cái các ngươi sẽ dùng quyền ai mà trừ quỉ. C̣n nếu do quyền lực của Chúa Thánh Thần, mà ta trừ quỉ, th́ ta nói thực cho các ngươi biết: Nước Thiên Chúa đang đến trên các ngươi vậy.

 

 

KỊCH 11

NHẠC MẪU PHÊRÔ

(Matthêu 8,14-15;Marc8 1,29-31;Luca 4,38-39)

 

(Mẹ vợ ông Phêrô bị bệnh, Phêrô và vợ ông, Anrê ngồi cạnh giường bà)

Xướng ngôn viên: Ngày kia Chúa Giêsu và vài môn đệ vào thăm nhà Phêrô và Anrê.

(Chúa, Giacôbê và Gioan vào trong nhà Phêrô)

Chúa Giêsu     : Phêrô, Anrê có ở nhà không?

(Phêrô ra cửa)

Phêrô          : Mời Thầy vào. Mời Thầy, chúng con đang lo bà già đau.

Anrê           : Mẹ con nóng lạnh cảm sốt nặng lắm.

Bà vợ Phêrô    : Mẹ con chẳng nhận ra con nữa. Thầy không chữa mẹ con sao?

Phêrô          : Dù ai bó tay th́ Thầy cũng chữa được.

(Chúa cầm tay bà mẹ vợ Phêrô)

Chúa Giêsu     : (nói với cơn sốt) Sốt rét nóng lạnh, đi chỗ khác chơi!

(mẹ của Phêrô ngồi nhổm dậy)

Bà vợ Phêrô    : Mẹ, mẹ khỏi rồi à?

Mẹ vợ Phêrô    : Mẹ thấy khoan khoái hẳn lên. Khỏe lắm. Các ông làm cách nào vậy? (đứng lên). Các vị có vẻ đói. Thưa Chúa, để con làm món ǵ mời Chúa. Con có bánh mới ra ḷ kia.

Chúa Giêsu     : Bà cho ăn uống thế nào tùy bà.

Phêrô          : Thưa thầy, con cảm ơn Thầy.

 

 

KỊCH 12

NGUỜI PHONG CÙI

Mattheu 8: 1-4 Mark 1:40-45 Luca 5: 12-15

 

Xướng ngôn viên:  Chúa Giêsu đi qua xứ Galilê, một người đầy mụn nhọt phong cùi, bệnh ngoài da kinh dị, đến với Chúa.  Bệnh nhân phải qua thời gian lâu dài chạy chữa cho lành, mới   được trỡ lại tiếp súc (sống) với người khác.

 

(Chúa Giêsu thong thả tản bộ, một anh cùi hớt hăi chạy tới quỳ trước Ngài)

 

Anh cùi:  Lạy Thầy, nếu Thầy muốn, Thầy sẽ chữa con khỏi.

 

Jesus:  (Đưa tay ra sờ đến anh)-(Đưa tay đặt trên ḿnh anh)  Lẽ tất nhiên, ta muốn con được sạch.

 

Anh cùi:  (Nh́n xuống tay) Tôi đă khỏi, tôi đă sạch, Lạy Thầy, xin đa tạ Thầy.

 

Jesus:  Này đừng cho ai biết. Hăy đi tŕnh diện với tư tế và xin ông khám (xem xét) lại.  Đoạn dâng lễ vật tạ ơn như luật Maisen truyền.  Như thế dể (mọi người) (bất cứ ai) ai cũng biết anh đă (hết bệnh tật) đă lành, (khỏi bệnh)

 

(Anh cùi chỗi dậy tới gặp nhân vật 1,2.  Chúa Giêsu đi về hướng khác)

 

Anh Cùi:  Anh không hay biết ǵ sao.  Tôi bị phong cùi, nhưng một ông có tên Jesus đă chữa tôi lành.  Ông sờ vào tôi và nói "cho ngươi lành" và tôi khỏi bệnh ngay.

 

Nhân vật 1:  Ông đó đâu rồi?

 

Nhân vật 2:  Tôi ước ao gặp ông.

 

Anh cùi:  (Chỉ Chúa Giêsu và nói)

          Ông ở phía sau kia ḱa!

 

(Nhân vật 1, 2 chạy tới Chúa Giêsu)

 

Xướng ngôn viên:  Và cả đám đông đi theo Chúa Giêsu.

 

 

KỊCH 13

NGƯỜI BẤT TOẠI

Matheu 9:1-8 Mark 2:1-12 Luca 5: 17-26

 

(Chúa Giêsu, các thày thông giáo và đông người cùng người (xuống trên thềm nhà) trong nhà.  Chúa dang giảng dậy. Xa xa có người bất toại nằm trên chơng, bạn bè (anh) (xum xít) chung quanh).

 

Xướng ngôn viên:  Ngày kia Chúa đang giảng dậy trong nhà tại Capernaum.  Một anh bất toại được khuân tới.  Các bạn anh hy vọng Chúa Giêsu chữa được anh.

 

Bạn 1:  Xem ḱa (đông qúa là đông) đông người quá!

 

Bạn 2:  Họ chen chúc đầy cả trước (nhà) cửa nhà.

 

Bạn 3:  Chúng ḿnh khó mà gặp ông Jesus được.

 

Bạn 4:  Chúng ḿnh đă tốn công (chỉ vào anh bất toại) anh  tới đây.  Không lư ǵ lại chịu thua (lam sao nản thế?)

 

Bạn 1:  Có lư.  Phải kiếm cách chứ.  Nghĩ thử xem.

 

Bạn 2:  Tôi có kế.  Ḿnh trèo lên mái nhà, rỡ mái ngay trên   chỗ người của ông Jesus.

 

Bạn 3:  Ừ, rồi ḿnh thả bạn ḿnh xuống tới ông Jesus.

 

Bạn 4:  Họ sẽ tránh ra, nhường lối cho anh. Ư kiến hay, hay.

 

( Khi xướng ngôn viên nói, vai bất toại di chuyễn sao cho chơng của anh đến trước vai Giêsu.  Các bạn bước lại phía sau.

 

Xướng ngôn viên:  Rồi họ cùng nhau trổ mái nhà ra, cẫn thận tḥng chơng anh bất toại xuống.  Chúa Giêsu phấn khởi (v́) thấy đức tin anh quá mạnh (mẽ).

 

Jesus:  (Nh́n xem người bất toại) Hăy vững tin, hỡi con, mọi tội con được tha!

 

Thông giáo 1:  (Bên cạnh)  Tại sao ông này dám nói thế! Lộng ngôn.

 

Thông giáo 2:  (Bên kia)  Chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội thôi chứ.

 

Jesus:  (Nói với thông giáo)  Tại sao ḷng trí các người lại suy luận như thế?  Nói "Tội con được tha" hay "Hăy đứng dậy, vác giường đi về nhà," cách nào dễ hơn?  Đễ chứng tỏ ta có quyền tha tội trên địa cầu (chỉ anh bất toại).  Hỡi con! ta truyền cho con đứng dậy vác chơng mà về.

 

Vai bất toại:  (vác chơng chạy) Lạy Chúa, ngợi khen Chúa (đi ra).

 

Nhân vật 1:  Ta chưa hề (chứng kiến ) thấy như thế bao giờ.

 

Nhân vật 2:  Thật Chúa (là đấng) tốt lành nhân hậu dường nào (bao).

 

 

 

KỊCH 14

NGỪƠI BẠI TAY

Mattheu 12:9-14 Mark 3: 1-6 Luca 6:6-11

 

(Chúa Giêsu đứng trước đám đông, người bại tay và Pharisees cùng ngồi chung với họ.  Chúa dùng thái độ và cử chỉ mà giảng dậy họ.

 

Xướng ngôn viên:  Ngày saddbath (hưu lễ) Chúa vào đền thờ giảng dậy.  Người (tật) bại xuội cùng có một trong đám đông.

 

Pharisêu 1:  Hăy sem sét kỹ nhé.  Nếu ông chữa ai trong ngày hưu lễ, tức ông đă phạm luật (tức ông phá luật lệ)

 

Pharisêu 2:  Đúng thế

             (Chúa Giêsu chỉ vào anh bất toại)

 

Jesus:  (Anh) lại đây, đứng trước mặt ta (chúng ta)

        (người đó đi tới Chúa)

 

Jesus:  (Phán cùng đám đông) Ta hỏi các ngươi, luật cho phép làm những ǵ trong ngày hưu lễ?  Làm điều thiện hay điều ác, nâng đỡ hay gây sầu lụy cho nhau, cứu mạng sống hay hủy diệt mạng sống?  Ai trong các ngươi, có con chiên sa xuống giếng trong ngày hưu lễ, mà chẵng kéo nó lên sao?  Con người c̣n quí hơn con chiên nhiều.  Vậy, ta bảo các ngươi giúp (người ta) trong ngày hưu lễ, là hợp với lề luật (là hợp lệ), (làm điều thiện ngày hưu lễ, hợp lệ luật).

 

(Chúa nh́n đám đông với vẽ bất b́nh, buồn bực.

 

Jesus:  (Nói với anh bất toại)  Hăy giuỗi tay ra. 

        (người đó giuỗi tay ra).

 

Anh bất toại:  Nào, c̣n chi tốt lành hơn nữa chăng.  "ôi, sung sướng quá!"  Lạy Thầy, cảm tạ Thầy!  (đám đông huyên náo, xôn xao, bàn tán).  Người đó giuỗi tay ra cho tất cả điều thấy.

 

(Pharisêu 1, 2, 3 bỏ đám đông ra xa bàn tính)

 

Pharisêu 1:  Ta phải giết (tên) Giêsu này!

 

Pharisêu 2:  Giết, nhưng bẢng cách nào.

 

Pharisêu 3:  Tôi sẽ tính sau.

 

  

 

KỊCH 15

ĐẦY TỚ VIÊN  CAI TRĂM QUÂN

Matthêu 8:5-13 Luca 7:1-10

 

(Chúa cùng đi với đám đông và trương lăo)

 

Xướng ngôn viên:  Ngày kia Chúa vào thành Capernaum.  Viên Sĩ Quan Lamă tới gặp ngài. Ông là đội trưởng, điều khiển trăm  binh sĩ.  V́ ông không phải người Do Thái.  Vào nhà ông, theo luật Do Thái, có thể gây ô uế cho Chúa Giêsu (v́ ông không phải dân Giudêu, nên theo luật vào nhà ông, sẽ  làm cho Chúa mất sự trong sạch).

(Viên đội trưởng vào và đi gặp Chúa và nói)

Viên đội trưởng:  Thưa Thầy, Tên giúp việc yêu qúi của tôi

                           bị đau.  Nó nẢm liệt và đau đớn lắm.

 

Lăo trưỡng Guidêu:  (Nói với Chúa Giêsu).  Ông này thiết tha

                  xin Thầy gia ân cho.  Ông yêu mến dân ta. 

                  Trên thực tế, ông đă xây dựng hội đường,

                           nhà nguyện cho chúng tôi.

 

         Jesus :  (Cùng quan cai đội).  Tôi sẽ tới và chữa

                                       lành đầy tớ ông.

 

  Quan cai đội :  Thưa Thầy, (tôi không dám phiền Thầy) xin

                                       Thầy đừng phiền.  Tôi không xứng rược Thầy

                                       vào nhà tôi.  Thầy chỉ phán một lời, đầy

                                       tớ tôi sẽ lành mạnh.  Tôi cũng có quyền và

                                       lính hầu trong tay tôi.  Tôi sai tên này

                                       "Đi" nó liền đi; tôi bảo tên khác "tới"

                                       nó liền tới.  Nếu tôi ra lệnh cho tôi tớ

                  tôi, hăy làm việc này! nó làm ngay.!

 

         Jesus :  (Phán cùng đám đông)  Ta bảo thật các ngươi!

Trong toàn cơi Isreal, ta chưa hề thấy ai mạnh tin như thế.  Nhiều người từ đông sang tây, sẽ đến (ngồi) dự tiệc với

                                       Abraham, Isaac, và Jacob trên cơi hằng sống, c̣n những kẽ (đúng ra được) đáng lẽ                               được hưởng nước trời, sẽ bị điệu vào nơi

                                       tối tăm (mà) nghiến răng khóc lóc (xây qua

                                       nói với Quan cại đội)  Ông hăy về, ông tin  làm sao, sẽ được như vậy.  Quan cai cám

                                       ơn ngài.

 

Người đưa tin  :  Thưa ông.  Anh đó khỏi rồi, anh đi lại,

                                       tṛ truyện.

 

Viên cai đội   :  Xin cám ơn Ngài (lạy ngài, tôi xin đa tạ)

                                       (Chúa Giêsu và đám đông đi ra.  Viên đội

                                       trưỡng cũng đi.  Người nhà đến và chạy tới  Quan cai đội)

 

   Messenger   :  (Thưa) Bẩm Quan.  Anh ta khỏi rồi.  Anh đi lại, tṛ truyện như chẳng có chuyện ǵ  hết.

Viên đội trưỡng:  Tạ ơn Chúa. 

 

                                                           

KỊCH 16

NGƯỜI PHỤ NỮ CANAAN

Mattheu 15:21-28 Mark 7:24-30

 

(Trong quá khứ xa xưa đă từ lâu cô con gái sống trong điên loạn cơ cực.  Chúa Giêsu và môn đệ đi ngang qua).

 

Xướng ngôn viên:  Một hôm Chúa Giêsu và môn đệ tới gần một

                                       thành phố không phải thuộc dân Giudêu. 

                                       Một bà Canaan, ngoại đạo, đến cùng Ngài.

                                      

                                       (Bà tiến về phía Chúa Giêsu và môn đệ.)

 

       Phụ Nữ  :  (Khóc lớn tiếng). Lạy Thầy, con vua Đavid!

 

                                       (Chúa Giêsu cứ đi.)

 

              Phụ Nữ  :  (Van lớn).  Lạy Thầy, xin thương xót tôi.

 

            Môn Đệ 1  :  (Thưa với Chúa).  Thưa Thầy, xin Thầy ban 

                                   cho bà những ǵ bà muốn, để bà đi cho rồi.

 

            Môn Đệ 2  :  Bà cứ theo, làm ồn ạ quá!

 

        Giêsu  :  (Quay lại với bà).  Ta chỉ được sai tới  

                                       với chiên lạc nhà Israel. 

 

                                       (Bà chạy ào tới, sấp ḿnh dưới chân Chúa.)

 

              Phụ Nữ  :  Lạy Thầy, xin giúp đỡ tôi

 

               Giêsu  :  Không nên lấy bánh con cái ăn mà ném cho

                                       chó con.

 

              Phụ Nữ  :  Lạy Thầy, tuy vậy, chó con cũng có thể ăn  

                                       bánh vụn rơi xuống đất.

 

        Giêsu  :  Hỡi bà, đức tin bà mạnh lắm! Bà muốn ǵ sẽ được như thế.

                  

                                       (Bé gái nằm im trên giường.)

 

                                       (Bà đứng dậy đi về phía bé gái.  Chúa và

                                       môn đệ đi ra.)

 

       Phụ Nữ :   (Vừa thấy con). Ồ, nó khỏi bịnh rồi!

                                       (Giơ hai tay lên). Tạ ơn Chúa!

 

 

KỊCH 17

NGƯỜI ĐIẾC VÀ CÂM

Mark 7:31

 

Xướng ngôn viên:  Trong khi Chúa Giêsu đi vào địa hạt thập                                                     

                  tỉnh.  Người ta tấn tới Ngài một người câm

                                       và ngọng.

 

                                (Nhân vật 1, 2, 3, dẫn anh điếc tới Chúa)

 

    Nhân Vật 1 :  Hắn chẳng nghe ǵ cả.

 

    Nhân Vật 2 :  Và hắn nói ú ớ lắm.

 

    Nhân Vật 3 :  Xin Thầy đặt tay chữa hắn cho lành.

 

       Giêsu   :  (Nói với anh ngọng).  Lại đây với ta.

                                       (Chúa đưa anh câm ngọng ra khỏi đám đông.

                                       Anh câm ngọng quay lưng về phía khán gĩa.

                                       Chúa Giêsu thinh lặng chữa trị, khi xướng

                                       ngôn viên mô tả cử chỉ đó.)

 

Xướng ngôn viên:  Chúa Giêsu xỏ ngón tay vào 2 tai anh,

                                       lấy nước miếng vào lưỡi người đó    

 

                                       (Chúa ngước lên trời rồi phán và ghi dấu)

 

       Giêsu   :  Epphatha. Hăy mởra.

 

    Anh Điếc   :  Tôi nghe Ngài nói!

 

    Nhân Vật 1 :  Hăy lắng nghe. Nó nói rơ ràng!

 

    Anh Điếc   :  Tôi cũng nghe họ nói mà

 

       Giêsu   :  (Nói với mọi người). 

                                       Xin đừng nói với ai chuyện xẫy ra nơi đây.

                                (Chúa Giêsu đi ra. Nhân vật 4 vào.)

                                       (Nhân vật 1, 2, 3, và anh câm ngọng chạy

                                       đi gặp nhân vật 4.)

 

    Nhân Vật 1 :  Chúa Giêsu chữa anh điếc lành rồi.

 

    Nhân Vật 2 :  Ngài chữa cho anh nói rơ ràng nữa.    

 

    Nhân Vật 3 :  Ngài làm mọi sự tốt lành.  Kẻ điếc được

                                       nghe, kẻ câm được nói. 

 

    Nhân Vật 4 :  Hăy đi kể cho bạn bè thân quyến hay.

 

                                       (Tất cả đi ra.)

 

 

 

KỊCH 18

EM BÉ KINH PHONG

Mattheu 17:14-20 Mark 9:14-29 Luca 9:37-43

 

                  (Chúa Giêsu và môn đệ theo sau đám đông,

                                       họ đang cùng môn đệ 4 tranh luận sôi nỗi.)

 

      Giêsu    :  (Nói với môn đệ 4). 

                                       Con nói ǵ với họ thế?

 

   Người Cha   :  (Qùy gối dưới chân Chúa Giêsu)

                                       Lạy Thầy, xin cứư con tôi, con trai duy

                                       nhất của tôi.  Tôi dẫn tới Thầy v́ nó bị

                                       qủy amĐ, không nói được.  Qủy thường vật

                                       nó xuớng đất, xùi cả bọt mép ra, nghiến

                                       răng, rồi bất tỉnh.  Tôi đă xin môn đệ

                                       Thầy cứu nó.  Nhưng các ngài bó tay (không

                                       chữa nỗi.)

 

      Giêsu    :  Dẫn nó lại đây.

                  (Người cha dẫn bé lại.  Cậu bé té nhào

                                       xuống đất.)

 

      Giêsu    :  Em bị như thế bao lâu rồi?

 

    Người Cha  :  Thưa Thầy, từ khi c̣n nhỏ.  Nó thường ngă

                                       vào lữa và xuống nước.  Lạy Thầy, nếu được

                                       xin thương xót tôi.

 

      Giêsu    :  Chính ông có thể làm. Kẻ có ḷng tin làm

                                       được mọi sự.

 

    Người Cha  :  (Bắt đầu khóc nức nỡ).  Lạy Thầy con tin!

                                       Xin Thầy thêm đức tin cho con. 

 

      Giêsu    :  (Nói với cậu bé).  Này thần điếc, thần

                                       kinh phong, Ta khiến mi (ngươi) rời khỏi

                                       cậu bé này lập tức, cấm hẵn mi từ nay           

                                       không được nhập vào nó nữa! Nghe chưa! 

 

                                       (Cậu bé la lớn tiếng, rồi bất tỉnh.)

 

     Đám Đông  :  (Nói với nhau)

                                       Nó chết rồi.

 

                                (Chúa Giêsu cầm tay nâng cậu dậy.  Chúa

                                       đưa tay cậu đặt vào tay cha cậu.  Đám

                                       đông hồi hộp ngỡ ngàng.)

 

    Người Cha  :  Con ơi, con ơi.  Con sẽ hoàn toàn b́nh

                                       phục. 

 

Nhân Vật trong :  "Ôi Chúa quyền năng thánh thiện biết bao"                 đám đông                                                               

 

                                       (Đám đông tới gần người cha và cậu bé. 

                                       Chúa và môn đệ đi ra.)

 

    Môn Đệ 1   :  Thưa Thầy, tại sao chúng con lại không trừ

                                       được qủy đó nhỉ?

 

     Giêsu     :  V́ chúng con thiếu niềm tin.  Nếu chúng

                                       con có đức tin bẢng hạt cải, chúng con có thể truyền cho núi đồi. Hăy rời đi chỗ

                                       khác, nó sẽ đi ngay và chúng con có thể 

                                       làm bất cứ chuyện ǵ.

 

 

KỊCH 19

PHỤ NỮ TẬT NGUYỀN

LUCA 13: 10-17

 

Cảnh Trí:  (Chúa Giêsu đứng và giảng dậy đám đông.  Người

           phụ nữ có mặt tại đó.  Trưởng nguyền và nhóm

             chống đối theo dơi.

 

Xướng Ngôn Viên:  Một ngày (Sabbath) hưu lễ, Chúa giăng

                  trong nguyện đường.  Một phụ nữ, bị quỉ

                                       ám 18 năm, rũ liệt, có mặt tại đó.  Bà bị

                  c̣ng lưng, không đứng thẳng được.

 

                                       (Chúa nhận thấy bà)

 

   Chúa Giêsu  :  Bà hăy tới đây.

 

                  (Người phụ nữ hớn hỡi tới gần Chúa Giêsu)

 

   Chúa Giêsu  :  Hỡi Bà, bà sẽ khỏi tật nguyền.

 

                  (Chúa Giêsu đặt tay trên vai bà.  Lập tức

                                       bà đứng thẳng lên).

 

Người Phụ Nữ   :  Con tạ ơn Chúa.  Chúa cứu con theo lượng

                                       từ bi cao cả của Chúa.

 

Trưởng Hội Đương: (Nói với đám đông).  Ta có 6 ngày để làm

                                       việc.  Hăy chữa trị trong các ngày đó,

                                       đừng chữa vào ngày hưu lễ chứ!. 

 

   Chúa Giêsu  :  Hỡi quân gia h́nh.  Chớ th́ trong các

                                       ngươi ai có ḅ, có lừa, mà chẵng dắt cho

                                       uống nước ngày Sabbath ư?.  Quỷ vương

                                       Satan hành hạ phụ nữ con gái của ABRAHAM

                                       đây 18 năm trường.  Mà không đáng giải

                                       thoát trong ngày Sabbath Ư?.

 

                                       (Trưởng Hội Đường và kẻ phản đối lắc đầu,

                                       nhún vai và rút lui).

 

 Nhân Vật 1    :  Ông Giêsu làm chuyện động trời thật?.

 

 Nhân Vật 2    :  Ngài đi đâu đem nguồn vui hạnh phúc tới đó

 

 

KỊCH 20

NGƯỜI PHÙ THŨNG

LUCA 14: 1-6

 

Xướng Ngôn Viên:  Một ngày Sabbath Chúa Giêsu vào dùng bữa

                                       trong nhà một người Pharisee.  Có một

                                       người tay chân phù thũng cũng ở đó.

 

                                       (Các Pharisee, thực khách và người phù

                                       ngồi chung với nhau.  Chúa Giêsu bước vào)

 

  Pharisee 1   :  Ông Giêsu, mời ngài vào đây! Xin mời....!.

 

  Chúa Giêsu   :  Cám ơn ông.

 

                                       (Chúa Giêsu đứng đối diện người phù).

 

  Pharisee 1   :  (Nói với Pharisee 2)

                  Theo dơi cẫn thận nhé.

 

  Pharisee 2   :  Tôi đang chú ư.

 

  Chúa Giêsu   :  (Nói với Pharisee 1 và 2)

                                       Này, ngày hưu lễ có được chữa bịnh không?.

 

                                       (Thinh lặng)

 

  Chúa Giêsu   :  (Đặt tay trên bai người phù)

                                       Hăy lành bệnh.

 

Người Phù      :  (Nh́n vào tay ḿnh)

                                       Tôi đă lành. Tôi đă lành bệnh rồi.  Cám ơn

                                       Ngài.

 

  Chúa Giêsu   :  Anh hăy đi b́nh an.

 

                                       (Người phù sung sướng đi ra).

 

  Chúa Giêsu   :  (Nói với Pharisees).

                                       Nếu trong quí vị có con trai hoặc con ḅ

                                       sa xuống hố ngày Sabbath, quí vị có lập

                                       tức cứu lên không?.

 

                                       (Thinh lặng)

 

Xướng Ngôn Viên:  Các người Pharisee không biết trả lời câu

                                       hỏi của Chúa Giêsu.

 

 

 

KỊCH 21

MƯỜI NGƯỜI CÙI

LUCA 17:  11-19

 

Cảnh trí :        (Những anh cùi đứng 1 bên và Chúa Giêsu

                                       đứng bên kia.

 

Xướng Ngôn Viên:  Bệnh cùi, một bệnh kinh dị, rất dễ bị lây

                                       nhiễm.  Người cùi và người có triệu chứng

                                       phong cùi, sống với nhau ở ngoại ô.  Họ

                                       không được phép tiếp xúc với người khác. 

                                       Bệnh nhân nào nghĩ ḿnh đă lành sạch, phải

                                       đi tŕnh diện với Tư Tế.  Nếu vị Tư Tế

                                       tuyên bố họ thực đă lành, họ được về gia

                                       đ́nh.  Ngày kia Chúa Giêsu trên đường đi

                                       Giêrusalem.  (Chúa đi về phía các anh cùi)

                                       Khi Chúa vào làng, mười anh cùi tới gặp

                                       Chúa.

 

  Anh Cùi 1    :  Ngài ḱa. Tôi thấy Ngài. Mau lên!..

 

                                       (Các anh cùi đi tới một chút và kêu lên)

 

Anh Cùi 2 và 3 :  Lạy ông Giêsu!

 

Anh Cùi 4 và 5 :  Lạy Thầy!

 

Anh Cùi 6,7,8,9:  Xin thương chúng tôi!

 

 Chúa Giêsu    :  Hăy đi tŕnh diện Tư Tế, hầu ông khám

                                       nghiệm xem.

 

Các anh Cùi    :  Vâng, lạy Thầy.

 

                                       (Các anh cùi quảnh đi. Chúa Giêsu bước đi)

 

  Anh Cùi 6    :  Này, lưng tôi không c̣n đau nhức nữa.

 

  Anh Cùi 7    :  Này, chân tôi thẳng rồi. (Vất cây gậy qua

                                       một bên).

 

  Anh Cùi 8    :  Hăy nh́n tay tôi. Như làn da mới vậy.

 

  Anh Cùi 9    :  (Nói với anh cùi Samaritan)

                                       Mặt cậu hồng hào như mặt thanh niên.

 

Mười anh Cùi   :  Chúng tôi đă lành bệnh! Chúng tôi đă lành

                                bệnh!.

 

Anh Samaritan  :  (Cả mấy anh chạy lẹ)

                                       Ông Giêsu chữa chúng tôi khỏi bệnh. (quay

                                       ra khỏi nhóm và đi trở lại Chúa Giêsu).

 

                                       Vinh danh Chúa, chúc tụng Chúa đă cứu con. 

                                       Chúa là sức mạnh ơn cứu độ con.  (sấp ḿnh 

                                       dưới chân Chúa Giêsu).  Cám ơn Chúa, Chúa

                                       Giêsu đă cho con vẹn sạch toàn như trước.

 

  Chúa Giêsu   :  Không có chi!. Vậy cả mười người không

                                       được khỏi hết Ư?  Chín người kia đâu?.  Mà

                                       chỉ có người ngoại bang này tới tạ ơn

                                       Thiên Chúa?.  Người hăy chỗi dậy (giúp anh

                                       đứng lên).  Đức tin chữa ngươi lành.

 

                                       (Samaritan chạy theo những anh cùi khác)

 

Xướng Ngôn Viên:  Người trở lại tạ ơn Chúa, là người

                                       Samaritan, không phải người Do Thái.  Chúa

                                       Giêsu mời gọi tất cả vào Vương Quốc của

                                       Cha Ngài.

 

 

KỊCH 22

NGƯỜI MÙ, BARTIME

Matthew 20: 29-34  Mark 10: 46-52  Luca 18: 35-43

 

Cảnh trí  :    (Bartimaeus ngồi.  Vây quanh anh có mấy người

                                    chờ đón 1,2,3)

 

Xướng Ngôn Viên:  Khi Chúa Giêsu và môn đệ rời Jericho, đám

                                       đông theo ngài.  Bartimaeus, người mù ăn

                                       xin, ngồi bên vệ đường.

 

                                (Chúa và môn đệ đi tới Bartimaeus và các

                                       người đón đường 1,2,3).

 

Bartimaeus     :  Tôi nghe như có đông người đang tới.  Có chuyện ǵ vậy?.

 

Người chờ đón 1:  Ông Giêsu thành Nazareth rời khỏi tỉnh.  Ngài đang trên đường tới đây.

 

Bartimaeus     :  (La lớn)

                                       Lạy thầy Giêsu! con vua David! Xin thương

                                       tôi cùng.

 

Người chờ đón 1:  Im đi nào

 

Người chờ đón 2:  Đừng la lối như vậy!

 

Người chờ đón 3:  Anh làm chúng tôi quê mặt

 

Bartimaeus     :  (Kêu to hơn) 

                                       Con vua David, xin thương cứu tôi.

 

Chúa Giêsu     :  (Nói với người chờ đón) gọi anh ta đến đây.

 

 

Người chờ đón 1:  (Nói với Bartimaeus)

                                       Đừng sợ hăi.

 

Người chờ đón 2:  Đứng dậy.  Ngài gọi anh ḱa.

 

                                       (Anh mù Bartimaeus quảng áo, nhảy lên, sờ soạng đi lần tới Chúa Giêsu).

 

Chúa Giêsu     :  Anh muốn tôi làm ǵ cho anh?

 

Bartimaeus     :  Thưa Thầy, xin cho con được trông thấy.

 

Chúa Giêsu     :  Anh hăy đi.  Đức tin đă chữa anh rồi.

 

Bartimaeus     :  (Sung sướng)

                                       Con đă thấy Ngài! Tôi được thấy! Tạ ơn Chúa!.

 

                                       (Đám đông mừng rỡ, reo ḥ).

 

                                (Chúa Giêsu, đám đông và Bartimaeus cùng

                                       đi vào hội trường).

 

 

KỊCH 23

CON TRAI NHÀ GIẦU

JOHN 4: 46-54

 

Xướng Ngôn Viên:  Khi Chúa Giêsu trở về Cana, một viên quan

                                       thuộc Hoàng tộc, có cậu con trai bị bệnh

                                       tại Capernaum.  Nghe tin Chúa Giêsu tới

                                       gần, viên sĩ quan chạy đến xin Chúa giúp

                                       đỡ.

 

                                       (Viên sĩ quan đi gặp Chúa Giêsu)

 

Người quyền quư:  Thưa Ngài, xin vui ḷng xuống Capernaum

                                       cưú con tôi.  Nó gần chết rồi.

 

Chúa Giêsu     :  Các ông không thấy phép lạ, các ông chẳng

                                       tin.

 

Người quyền quư:  Lạy Thầy, xin đến trước giờ nó chết.

 

Chúa Giêsu     :  Ông hăy về.  Con ông sẽ sống.

 

                                       (Người quyền quư bước đi. Chúa đi ra)

 

Xướng Ngôn Viên:  Ngày hôm sau, đang trên đường về, người

                                       nhà tới gặp ông.

 

                                       (Người đầy tớ đi vào)

 

Người đầy tớ 1 :  Thưa ông, thưa ông!

 

Người đầy tớ 2 :  Con trai ông sống rồi.

 

Người quyền quư:  Mấy giờ cậu ấy khỏi bệnh?

 

Người đầy tớ 1 :  Cơn sốt hết ngày hôm qua vào khoảng một

                                       giờ chiều .

 

Người quyền quư:  Ngay giờ đó Chúa Giêsu bảo tôi nó được

                                       sống.

 

                                       (Người quyền quư và đầy tớ vui mừng đi ra)

 

Xướng Ngôn Viên:  Người quyền quư và toàn thể gia đ́nh đều

                                       tin theo.

 

 

KỊCH 24

CHỮA BỆNH TẠI HỒ BETHESDA

JOHN 5:  1-18

 

Xướng Ngôn Viên:  Ngày kia Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem nhân

                                       ngày lễ của dân do thái.  Gần cửa chiên,

                                       có một hồ gọi là Bethesda.  Tại đó có 5

                                       hành lang, bệnh nhân, mù, què, bất toại

                                       nẢm đó rất nhiều.  Họ ở đó chờ nước hồ

                                       chuyển động, v́ sau mỗi khi nước chuyển      

                                       động ai xuống trước sẽ được khỏi bệnh.

                                       Tại đó có một ông mang bệnh đă 38 năm. 

                                       Chúa Giêsu đă biết chuyện đó.

 

Chúa Giêsu     :  Anh có muốn khỏi bệnh không?

 

Bịnh nhân      :  Vâng, thưa Ngài, không ai giúp tôi xuống

                                       hồ khi nước chuyển động.  Khi tôi tới gần

                                       th́ đă có người xuống hồ trước tôi.

Chúa Giêsu: (phán): Đức lên, vác giường mà về.

(Anh ta đứng lên, vác giường mà đi. CGS nhập bọn với đám đông.Pharisiêu 1, 2 ngăn cản người vác giường)

Pharisêu I: Hôm nay là ngày Sabbat.

Pharisêu II: Anh không được  khuôn vác trong ngày Sabbat, ngày nghỉ.

Bệnh nhân: Nhưng người chữa tôi, bảo tôi vác giường về nhà.

PharisêuI: Ông ta là ai mà dám bảo anh như vậy?

Bệnh nhân: Tôi đâu biết. Người đông tghế này sao tôi t́m được ông ấy.

(Anh ta đi ra và đứng đó một ḿnh)

Xướng ngôn viên: Sau đó CGS gặp anh ta trong Đền Thánh.

(Chúa tới bên anh ta và nói)

CGS: Này anh, anh đă được khỏi bệnh rồi, đừng phạm tội nữa, kẻo anh lại bị bệnh nặng hơn.

Người bệnh: Lạy Ngài, tạ ơn Ngài, xin cho con biết tên Ngài.

CGS: Ta là Giêsu Nagiaret (sau đó Chúa đi ra)

Bệnh nhân: Người chữa tôi là Giêsu.

Pharisêu II: Lại Giêsu nữa, ta nhớ ra rồi.

 

 

Kịch 25

NGƯỜI MÙ TỪ MỚI SINH

John 9,1-41

 

Cảnh  trí:      (Người mù ngồi dưới .) Chúa Giêsu và môn đệ vào

Xướng Ngôn Viên:        Ngày Sabbath, Chúa và môn đệ cùng nhau tản bộ, Ngài thấy một anh mù từ sơ sinh.

Môn đệ: Thưa thầy, có phải tội nó hay tội cha mẹ nó làm cho nó phải mù như thế?

Chúa Giêsu:     Không phải đâu.  Hắn mù để công việc củaThiên chúa, được thực hiện trên hắn, thế thôi! Khi c̣n ban ngày ta phải làm việc đấng đă sai ta.  C̣n ban đêm, nào ai có thể làm việc ǵ nữa đâu.  Khi ta c̣n tại thế, ta là ánh sáng  thế trần.

Xướng Ngôn Viên:        Chúa Giêsu nhổ nước miếng xuống đấtn nhào thành bùn, rồi thoa trên mắt người mù.

Chúa Giêsu:     (Nói với anh mù)  Hăy đi rữa sạch tại hồ Siloam

(Anh mù đi qua một bên và tạt nước vào mặt ḿnh)

Anh Mù: Tôi đă thấy! Tôi đă được trông thấy!

(Chúa Giêsu và môn đệ đi ra, anh mù đi theo.  Bạn hàng xóm đi vào)

Bạn hàng xóm 1: Đây có phải người này vẫn ngồi ăn xin ở đây không?

Bạn hàng xóm 2: Thật đúng đó

Bạn hàng xóm 3: Không phải đâu. nó gần giống như hắn kia vậy thôi.

Anh Mù: Chính tôi đây mà

Bạn hàng xóm 1: Vậy tại sao anh mỡ mắt ra được?

Anh Mù: Ông có tên Giêsu làm thành bùn và xoa lên mắt tôi.  Rồi bảo tôi "đi đến hồ Siloam  và rữa"  Th́ tôi đến nơi đó và rữa và đă được trông thấy.

Bạn hàng xóm 2: Vậy ông ấy đâu?

Anh Mù: Tôi không biết.

(Pharisees và người đưa tin đi vào.  Bạn hàng xóm dẫn anh mù tới họ)

Bạn hàng xóm 2: Anh này đă bị mù, nhưng ông Giêsu đă làm cho anh ta được trông thấy.

Pharisee 1:     Ông ấy làm thế nào?

Anh Mù: Ông ấy để bùn lên mắt tôi, tôi rữa nó đi và bây giờ tôi đă thấy được.

Pharisee 2:     Ông ấy không có thể từ trời tại v́ ông không vâng theo luật Sabbath.

Pharisee 3:     Nhưng nếu ông là người phạm tội, làm sao ông ta có thể làm được phép lạ như thế.

Pharisee 2:     Từ khi anh nh́n thấy được, anh cho ông ta là ai?

Anh mù: Ông ta là đấng tiên tri

Pharisee 2:     (quay lại nói với pharisee 1) có lẽ anh naỳ không phải bị mù từ thuả nhỏ.

Pharisee 1:     Anh nói đúng. Hăy hỏi cha mẹ anh ta xem sao?

Pharisee 2:     (quay qua noí với messenger) Cho mời cha mẹ anh ta tới đây.

(Người đưa tin đi rồi trở lại với cha mẹ anh mù trong khi 2 người pharisee vẫn c̣n bàn luận.)

Pharisee 1:     (nói với cha mẹ anh mù) Đây có phải là con ông bà không?

Pharisee 2:     Anh ta có phải bị mù từ thuả nhỏ không?

Pharisse 3:     Và nếu như vậy th́ làm sao anh ta đă nh́n thấy được?

Người cha:      Nó chính là con cuả chúng tôi.

Người mẹ:       Nó đă bị mù từ khi mới sanh.

Người cha:      Chúng tôi không biết làm sao bây giờ nó thấy được, cũng không biết ai chữa nó nữa.

Người mẹ:       Xin hỏi nó.Nó khôn lớn rồi, nó tự trả lời mà.

(Người cha, người mẹ, và anh mù đi ra)

Xướng ngôn viên:        Cha mẹ người mù sợ ngườ Parisees.  Bất cứ ai chấp nhận Chúa Giêsu là đấng thiên sai đều bị đuổi khỏi Hội Đường.

Pharisee 1:     (Nói với người đưa tin) Đem anh mù lại đây.

(Người đưa tin ra và trở lại với anh mù)

Pharisee 2:     Hăy vinh danh Chúa mà nói sự thật. Trước hết    chúng ta biết người đó là kẻ tội lỗi.

Anh mù: Tôi không biết, nếu ông ấy tội lỗi hay không. Tôi chỉ biết một điều là trước đây tôi mù và nay tôi được thấy.

Pharisee 3:     Ông đă làm ǵ? mỡ mắt bẢng cách nào?

Anh mù: Tôi đă nói hết, mà ông chẳng thèm nghe.  Tại sao c̣n muốn nghe kể nữa vậy?  Hay ông muốn làm môn đệ Ngài nữa chăng?

Pharisee 1:     Mày là môn đệ người đó.  Chúng tôi là môn đệ của Moisen!  Chúng tôi biết Chúa phán với Moisen, nhưng chúng tôi không biết ông đó bởi đâu mà tới.

Anh mù: Thật, kể ra cũng lạ lùng.  Ông không thấy ông ấy tự đâu mà đến, nhưng ông đă mở mắt tôi ra. Tôi biết Chúa chẳng nghe kẻ tội lỗi, nhưng nếu ai tin tưởng, theo đường lối Ngài.  Ngài nghe lời người đó.  Tôi chưa hề nghe ai có thể chữa kẻ mù từ sơ sinh.  Nếu người đó không bởi Thiên Chúa mà đến, ắt không thể bao giờ làm được như thế.

Pharisees 1,2,3:        Cái ǵ!

Pharisee 1:     Mày sinh trong tội lỗi, mà dám lên mặt dậy chúng tôi?

(Pharisees nắm lấy anh mù và tống ra ngoài.   Anh mù đi khỏi.  Pharisees nói chuyện trong ṿng quanh. Bạn hàng xóm đi tới Giêsu)

Bạn hàng xóm 1: (Nói với Chúa Giêsu) Pharisees tống cổ anh mù mà Thầy đă chữa ra khỏi hội đường.

(Bạn hàng xóm đi ra. Chúa Giêsu nh́n và rảo bước gặp anh mù)

Chúa Giêsu:     Anh có tin tưởng con người không?

Anh mù :        Thưa, Ngài là ai, để tôi tin Ngài?

Chúa Giêsu:     Anh đang thấy Ngài, và Ngài là người mà anh đang đối thoại.

Anh mù: (Qùy gối, cúi đầu) Lạy Chúa, lạy Chúa, con tin.

(Pharisees 2, 3 đi qua)

Chúa Giêsu:     Ta đến để đoán xét thế gian, làm cho kẻ mù được sáng, kẻ sáng ra mù.

Pharisee 3:     Ông bảo chúng tôi mù sao?

Chúa Giêsu:     Nếu các ngươi mù, các ngươi vô tội, nhưng tại các ngươi nói "các ngươi thấy" tội các ngươi vẫn c̣n đó.

(Pharisees đi ra cùng một phía, Chúa Giêsu và anh mù đi ra phía khác)

 

 

 

Kịch 26

Cho Con Trai Bà Góa Sống Lại

Luca 7:11-17

Xướng ngôn viên:        Chúa Giêsu trên đường tới thành Nain.  Một số môn đệ và dân chúng theo Ngài.  Gần cổng thành thấy đoàn người đông đảo cuả một đám táng đang tiến ra khỏi thành phố.

(Chúa Giêsu và đoàn đi đến đám táng tiển đưa người quá cố.  Thi thể được đặt trên giá đ̣n. Thật khó khăn di chuyển, tay quyến nhào ra, những người phụ đoàn khiêng quan tài, chỉ nhích từng bước nhỏ.  Bà góa dẫn đầu khóc lóc thảm thiết và được mấy bà khác đỡ nâng an ủi.

Follower 1:     (Nói với thân nhân 1) Quí ông mai táng ai thế?

Thân nhân 1:    Chàng thanh niên ở tỉnh chúng tôi.

Thân nhân 2:    Mẹ cậu ấy là bà quá phụ.  Bà chỉ có một ḿnh    cậu đó thôi

Chúa Giêsu:     (Nói với bà quá phụ) Đừng khóc.

(Chúa Giêsu đi tới giá đ̣n và đặt tay lên. Phụ quan tài ngưng lại)

Chúa Giêsu:     (Nói với cậu thanh niên) Cậu thanh niên, ta nói anh hăy chổi dậy.

(Cậu thanh niên ngồi dậy. đám đông hoảng sợ, lùi lại phía sau)

Cậu thanh niên: (Chùi mắt) Tôi đang ở đâu? có chuyện ǵ vậy?

(Chúa Giêsu đỡ cậu thanh niên ra quan tài)

Chúa Giêsu:     (Nói với bà quả phụ) Đây, con trai bà đă trở về

Bà quả phụ:     Con trai tôi! Cảm tạ ơn Thiên Chúa

Thân nhân 1:    Tiên tri cả xuất hiện giữa chúng ta

Follower 2:     Chúa Trời đă viếng thăm dân Ngài

 

 

Kịch 27

Cho Con Gái Jairus's Sống Lại và Chữa Phụ Nữ Đau ốm

Matthew 9:18-26 Mark 5:21-43 Luke 8:40-56

Cảnh Trí:       Chúa ngồi giảng dậy dân chúng. Phêro, Giacobê, Gioan và nhân vật 1, 2 đều có mặt tại đó.  Jairus đi vào và sấp ḿnh dưới chân Chúa)

Jairus: Lạy Thầy, xin mời Thầy tới nhà tôi.  Con gái tôi mới 12 tuổi sắp chết rồi.  Thầy đặt tay trên cháu để cháu được lành mạnh

Nhân vật 1:     Ông đó là ai vậy?

Nhân vật 2:     Ông Jairus, quan căi hội đường.

(Chúa đứng lên đi với Jairus và môn đệ. Đám đông chen lấn. Người nữ đi vào, đi qua đám đông, và đẢng sau Chúa)

Phụ nữ: Nếu tôi chỉ được sờ vào áo Ngài, th́ tôi được khỏi bệnh

(Phụ nữ đụng vào gấu áo Chúa Giêsu.  Chúa Giêsu đứng lại)

Chúa Giêsu:     Ai đụng tới ta?

Nhân vật 1:     Không phải tôi

Nhân vật 2:     Tôi không có đụng tới Thầy

Phêro:  Thưa Thầy, tất cả mọi người chen lấn, xô đẩy vào Thầy, mà Thầy hỏi ai đă đụng tới Thầy?

Chúa Giêsu:     Có ai đă đụng tới ta.  Ta biết v́ thần lực nơi ta phát xuất.

(Chúa nh́n chung quanh. Người phụ nữ run sợ, quỳ dưới chân Chúa Giêsu)

Phụ nữ: Lạy Thầy, chính con đây.  Đă 12 năm nay, con đă chịu đựng bệnh ban huyết. Không có một y sĩ nào giúp con được.  Con đă chi phí hết tất cả tiền bạc, mà bệnh c̣n làm nặng thêm.  Nhưng khi con đụng vào áo Ngài, th́ con đă được khỏi bệnh

Chúa Giêsu:     Can đảm, người con của tôi; đức tin của con đă cứu chữa con. Hăy đi về b́nh an và không c̣n bệnh nữa

Phụ nữ: (Đứng dậy) Cám ơn Ngài

(Người đưa tin đi vào và đi tới ông Jairus)

Người đưa tin:  Ông Jairus, con gái ông đă chết rồi. Xin ông đừng làm phiền Ngài nữa?

Chúa Giêsu:     (Nói với ông Jairus) Đừng sợ, cứ vững đức tin, con ông sẽ thoát nạn. Phêrô, Giacôbê và Gioan, đi với chúng tôi.  C̣n tất cả mọi người ở lại đây.

(Đám đông đi ra.  Tang gia vào, khóc thương, vật vă.  Chúa Giêsu, ông Jairus, Phêrô, Giacôbê và Gioan đi tới họ.  Người mẹ vào.  Người con gái vào và nẢm trên miếng chiếu)

Chúa Giêsu:     (Nói với tang gia) Cái ǵ mà ồn ào thế? Hăy ngưng khóc. Đứa bé nó đâu có chết mà nó đang ngủ.

Tang quyến 1:   Thật nó đang ngủ.  Ai đời thuở ngủ mà không thở.

Tang quyến 2:   (Cười) Hy vọng ông không định ở đây chờ đến khi đứa bé  tỉnh dậy

Tang quyến 3:   Ông điên khùng rồi

Chúa Giêsu:     (Nói với tang quyến) Mời tất cả mọi người ra khỏi ra ngay bây giờ. (Rồi nói với mẹ, Jairus, Phêrô, Giacôbê, và Gioan) Lại đây, theo ta.

(Chúa Giêsu cầm tay đứa bé)

Chúa Giêsu:     Này bé gái nhỏ, ta nói con hăy chỗi dậy (Bé gái đứng dậy và đi chung quanh)

Cô gái: Chào ông bà,  con ngủ say quá. Ba, mẹ ơi, những người này là ai đây?

Ông Jairus:     Bạn bè thân quyến cả đó, con ạ

Người mẹ:       (Nói với ông Jairsu) Ngài có phép ǵ thế?

(Đi đến cô gái và ôm cô gái)

Chúa Giêsu:     Đừng nói với ai chuyện này nhé.  Thôi, cho cô bé chút ǵ để nó ăn.

 

 

Kịch 28

Lazarus Sống Lại

John 11:1-44

Cảnh Trí:       (Chúa Giêsu ngồi với môn đệ.  Martha, Marie và tang quyến ngồi trong một góc đẢng xa.  Lazarus ngồi đẢng sau một hộp bự khoảng cách xa.  Người đưa tin chạy tới Chúa Giêsu.)

Người đưa tin:  Thưa Ngài Giêsu, tôi được Martha, và Marie tại Bethany nhờ báo tin Thầy rơ.  Họ nói, "Thầy ơi, bạn thân mến của Thầy là Lazarus đau nặng."

Chúa Giêsu:     Bệnh đó chẳng đến nỗi phải chết.  Việc xẩy đến cốt      để vinh danh Thiên Chúa và Con Đức Chúa Trời.

Xướng ngôn viên:        Dầu Chúa thương mến 3 người bạn trong Bethany, Chúa vẫn ở lại chỗ cũ thêm 2 ngày.  Sau đó Chúa quyết định đi tới họ

Chúa Giêsu:     Nào chúng ta hăy trở lại Judea.

Môn đệ 1:       Thưa Thầy, cách đây không lâu, dân này định ném đá Thầy.  Sao Thầy về làm chi vậy.

Chúa Giêsu:     Bạn thân chúng ta là Lazarus đă ngũ say, nhưng ta sẽ đánh thức ông ta.

Môn đệ 2:       Thưa Thầy, nếu ông ta ngũ say, rồi sẽ dậy

Môn đệ 3:       Ông sẽ khoẻ mạnh

Chúa Giêsu:     Lazarus đă chết, nhưng v́  lợi phúc của chúng con, Thầy đă không có mặt tại đó, hầu chúng con vững tin.  Thôi ta về thăm ông.

Thomas: (Nói với mấy môn đệ kia) Chúng ta đi để cùng chết với Thầy.

(Một nhóm đi tới tang quyến)

Xướng ngôn viên:        Khi Chúa Giêsu và môn đệ tới Bethany, Các Ngài biết Lazarus đă mai táng được 4 ngày rồi.  Bạn bè thân hưũ vẫn ở lại an ủi Marie và Martha.  Khi Martha nghe biết Chúa Giêsu đến, bà chạy ra đón Ngài.

(Martha đứng dậy và đi gặp Chúa Giêsu)

Martha: (Nói với Chúa Giêsu) Thưa Thầy, nếu Thầy ở đây, th́ em con đâu có chết.  Nhưng ngay bây giờ, con biết Thầy xin sự ǵ Thiên Chúa cũng ban cho.

Chúa Giêsu:     Em con sẽ sống lại.

Martha: Con biết em con sẽ sống lại ngày tận thế

Chúa Giêsu:     Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin ta dầu có chết cũng sẽ được sống lại.  Kẻ nào sống mà tin vào ta chẵng bao giờ chềt được. Con có tin như thế không?

 Martha:        Lạy Thầy, con tin.  Con tin Thầy là đấng Thiên Sai, Con một Thiên Chúa, ngự đến trong thế gian. Chúa Giêsu Maria đâu?

Martha: Thưa chị con ở trong nhà.  Để con đi gọi        (Martha chạy vào nhà.   Chúa đúng tại chỗ)

Martha: Chị Marie, Chị Marie ơi, cho em gặp chị một chút được không?

        (Tang quyến lui về phía sau)

Marie:  Chuyện ǵ vậy em?

Martha: Thầy đang ở đây, và hỏi chị đâu.

(Marie đứng dậy và đi lẹ tới Chúa Giêsu)

Tang quyến 1:   Chắc lại ra mồ khóc

Tang quyến 2:   Chúng ta hăy đi với bà

(Tang quyến đi theo Marie.  Marie sấp ḿnh dưới chân Chúa)

Marie:  Thưa Thầy, nếu Thầy ở đây th́ em con đâu có chết!

Chúa Giêsu:     (Nghiêm nghị) Con để em con nẢm ở đâu?

Tang quyến 1:   Mời Thầy đến và coi.

(Đám đông di chuyển đến Lazarus.  Chuá Giêsu lau nước mắt)

Tang quyến 2:   Ḱa xem, Ngài thương mến ông Lazarus hết t́nh!

Tang quyến 3:   Ngài chữa được người mù. lẽ nào lại không cho Lazarus sống lại được ư?

(Đám đông ngưng lại xa mồ Lazarus một chút.  Chúa Giêsu đi tới mồ)

Chúa Giêsu:     Lấy ḥn đá ra khỏi mồ

Martha: Thưa Thầy, nặng mùi rồi.  Em con chết đă 4 ngày rồi

Chúa Giêsu:     Chớ th́, thầy đă chẳng bảo con, nếu con tin con sẽ thấy vinh quang của Thiên Chúa ư?

(Người ta vần đá mở cửa mồ, Chúa Giêsu ngước mắt nh́n lên trên trời)

Chúa Giêsu:     Lạy cha, xin cha nghe lời con nguyện.  Con biết Cha hẢng nghe lời con, nhưng v́ đám đông này, mà con phải nguyện cầu, để chúng tin rẢng Cha đă sai con. (Rồi lớn tiếng) Hỡi Lazarus, ra đây!

(Lazarus bước ra.  Đám đông kinh hăi)

Chúa Giêsu:     Hăy cởi dây niệm và thả ông tự do.

(Một người cỡi khăn niệm cho Lazarus.  Marie, Martha và Chúa Giêsu tiến lại và hôn ông.)

Marie, Martha:  Lazarus! Lazarus!

 

 

Kịch 29

Con Chiên Lạc

Matthew 18:12-14 Luke 15:3-7

Cảnh Trí:       (Người chăn chiên với đàn chiên. Con chiên lạc đứng một ḿnh trong góc.)

Chúa Giêsu:     Người kia có một trăm con chiên

Người chăn chiên:       (Đếm chiên) 96, 97, 98, 99 Chết rồi! thiếu một con. Biết ngay mà! chú này ham ăn mảnh, quên cả đường về, lạc rồi! Tôi phải đi t́m bẢng được nó.  Cả đàn này có lẽ không sao, đang gặm cỏ ngon lành trên cánh đồng xanh đây.  Đi một chút, về ngay! không lo! (Đi t́m con chiên lạc)

Con chiên lạc:  Be he he! Be he he!

Người chăn chiên:       Tôi nghe tiếng nó kêu. (t́m dấu vết chiên lạc). ồ, nó kia kià, nó quá sợ đi hết nổi.  Tôi phải vác nó về.       (Nói với chiên lạc) T́m thấy mày là tao sung sướng rồi.  Bây giờ đừng sợ nữa.  Mày an toàn rồi.

(Người chăn chiên và chiên lạc đi ra, Bạn hưũ đi vào)

Chúa Giêsu:     Khi người đó thả chiên lạc vào đàn rồi, anh ta mời gọi bạn bè tới.

Người chăn chiên:       Này! các anh chị ơi! Joe, Matt, Judith, Ann và tất cả mọi người ơi! Mau mau tới đây chung vui với tôi.  Mừng cho tôi chứ, v́ tôi t́m được con chiên lạc của tôi.

(Bạn bè vui vẻ vây quanh người chăn chiên, bắt tay và vỗ vai anh)

Chúa Giêsu:     Trên trời cũng vui mừng như thế! khi kẻ có tội biết hối cải ăn năn, hơn là đối với chín mươi chín người lành không cần ăn năn thống hối.

 

 

Kịch 30

Đồng Bạc Rơi Mất

Luke 15:8-10

Cảnh Trí:       Phụ nữ ở giữa.  Sarah bên kia trái nhà bên cạnh.  Xếp đặt quét dọn.  Rachel phía sau, bên căn nhà kia ngồi ghế đang ngủ gật.  Phía phải phụ nữ Mary và James ngồi đối diện nói chuyện nhỏ nhẹ.  Chúa Giêsu giảng dậy từ phía bên kia sân khấu.

Chúa Giêsu:     Một phụ nữ nghèo khó kia, có mười đồng bạc....

Phụ nữ: (Đếm tiền) Một, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9? Để tôi đếm lại một lần nữa. 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9 Chả lẽ, mất một đồng rồi ư? (Nh́n chung quanh pḥng) phải lấy đèn mới được! (Thắp nến lên và lục soát cả pḥng).  Được rồi, quét nhà kỹ chắt phải thấy, văng chạm đâu phải có tiếng động chứ! (quét từ từ cẩn thận).  Không xong rồi! chỉ c̣n cách lục soát từng ly, từng tí, họa may mới thấy.  (Bắt đầu t́m cẩn thận t́m và thấy đồng bạc ở chân bàn).  Aha! đây rồi.  Tạ ơn trời đất. (Đi tới nhà Sarah).  Sarah, tôi t́m khắp mọi nơi mới kiếm ra một đồng bạc.  Đi sang đây chia vui với tôi.

Sarah:  Tới chứ, tôi lúc nào cũng vui mừng chia vui với chị

Phụ nữ: Mà này, làm ơn chạy qua mời d́ Rachael?  Cám ơn.

(Sarah đi tới Rachael.)

Phụ nữ: (Đi tới Mary và James, gơ cữa và kêu lớn) Mary, James ơi! qua bên nhà chơi được không?  Tôi mới t́m được một đồng bạc tôi đă đánh mất.  Tôi rất vui mừng tôi phải tổ chức vui mừng.  Nhớ đem cả các cháu sang chơi luôn.

James:  Vĩ đại thế! được rồi, tụi tôi sang ngay đó

(Tất cả hfdỏ chung tại nhà phụ nữ)

Chúa Giêsu:     Ta bảo thật các ngươi! tất cả thiên thần trên thiên quốc cũng vui mừng như thế, khi có người tội lổi biết ăn năn hối cải.

 

 

Kịch 31

Cậu Con Hoang

Luke 15:11-32

Cảnh Trí:       (Chúa Giêsu đứng riêng một bên.  Người cha ngồi.  Người lối xóm đứng gần.  Người Chủ trại ngồi xa hơn.

Chúa Giêsu:     Người kia có hai người con!

(Cậu thứ vào, tới gặp cha)

Cậu thứ:     Thưa cha, xin cha chia gia tài cho con.

Người Cha:      (Buồn rầu) Nếu quả thực con muốn như vậy.  Đi gọi anh con vào đây cho cha.

(Người con thứ ba đi ra. Người cha cúi viết hai bản chia gia tài.  Người con út trở lại với người con thứ).

Người cha:      (Nói với người con cả) Hôm nay, em con muốn cha chia gia tài cho nó, vậy tiện đây con có thể nhận phần gia tài của con luôn.  Cha đă chia tài sản cho cả hai chúng con rồi.  Đây, văn tự của chúng con.

(Trao mỗi người 1 bản)

Hai người con:  Xin cảm tạ ơn cha.

(Người cha và con cả đi ra.  Người con út đi tới hàng xóm)

Người con út:   Này bác.  Bác muốn mua nữa phần tài sản của tụi này không?  Bây giờ tài sản đă thuộc về tôi và tôi muốn bán nó đi.

Hàng xóm:       Cậu đ̣i bao nhiêu?

Người con út:   Tám chục ngàn đồng tiền bạc

Hàng xóm:       Tôi đưa cho anh năm chục ngàn đồng

Người con út:   Thôi! Bẩy mươi lăm ngàn đồng vậy.

Hàng xóm:       Vậy cũng được.  75 ngàn đồng.

(Ra đi và xách túi bạc tới, đưa cho cậu út, và cậu út trao cho ông hàng xóm văn tự)

Người con út:   Cám ơn bác!

(Cả hai đi ra ngoài)

Chúa Giêsu:     Sau đó, cậu út đi phương xa.  Phung phí tiền của, ăn uống, cờ bạc, đàng điếm, chơi bời thỏa thích.  Gặp khi vùng đó mất mùa, đói kém, cậu không c̣n bèn bới được ǵ để bán, hầu mua cơm gạo sống qua ngày.

(Cậu út thất thểu  đi một ḿnh.  Lắc túi tiền rỗng ngược xuống và vất đi)

Người con út:   Tôi không cần nữa.  Tôi phải kiếm việc làm

(Cậu tới gặp chủ trại)

Người con út:   Xin lỗi ông.  Ông có cần người giúp việc trong trại không ạ?

Chủ trại:       Đương  nhiên, tôi đang cần người chăn heo đây.

Người con út:   Tôi có thể làm việc đó

Chủ trại:       Được, cậu có thể bắt đầu làm việc ngay bây giờ.  Bầy heo đang ăn ở cuối đường đó.

(Chỉ, rồi đi ra)

(Cậu út đi tới nông trại, lấy bao thực phẩm cho heo ăn.)

Người con út:   Đói qúa, đến điều phải ăn cám heo!  Chẳng ai đề cặp vấn đề cơm nước ǵ cả!  Mấy người làm cho cha tôi ăn uống dư dật, c̣n tôi phải chết đói tại đây.  Tôi phải đi khỏi nơi này, trở về cùng cha tôi và thưa ngài rẢng, "Thưa cha, con đă phạm tới trời và tới cha, con không đáng được gọi là con cha nữa.  Xin cha coi con như người làm của cha"

(Cậu út bỏ bao cám đi về nhà.  Người cha đi vào cùng 2 tên đầy tớ, đang giạy mắt, rồi nh́n về phía cuối đồi có bóng người xuất hiện)

Người cha:      Ḱa, ḱa, sao trông giống thằng  nhỏ nhà này qúa!  Đúng con ta! nó về! (chạy tới ôm vào ḷng)

Người con út:   Thưa cha, con đă lỗi phạm tới trời và tới cha.  Con không đáng làm con cha nữa.

Người cha:      (Ra hiệu với đầy tớ)  Này, tụi bay! mau mau đem áo mới mặc cho cậu, đeo nhẫn vào tay và xỏ giầy cho cậu.  Rồi lập tức bắt con bê béo làm thịt.  Mở tiệc liên hoan, đây con ta đă chết, nay sống lại, đă mất tích, nay trở về.

(Các đầy tớ đi ra.  Người cha và cậu út đi vào nhà. Đầy tớ 1, 2 đem áo choàng, nhẫn, giầy trang điểm cho cậu út.  Tất  cả đi ra trừ đầy tớ 1 đứng lại.  Trống nhạc thổi lên  inh ỏi.  Cậu cả đi vào)

Cậu cả: (nói với tôi tớ I) Lại đây mày. Cái ǵ mà đàn hát tưng bừng inh ỏi thế? Chuyện ǵ vậy?

Tớ I:  Thưa cậu, cậu út đẫ về nhà, cụ truyền giết bê béo ăn mừng, vị cậu út về an toàn mạnh khỏe.

Cậu cả: (khoanh tay, ngồi xuống, vẻ buồn thiu) Được rồi, tao không mừng rỡ ǵ rào trọi. Tao ngồi đây cho bơ ghét. (tơ I đi ra, người cha chạy tới chỗ cậu cả)

Cha: Này con, vào nhà chung vui đi chứ?

Cậu cả: Thưa cha, bao năm con hầu hạ cha, con không hề trái lệnh cha, thế mà có bao giờ cha cho con  một con chiên nhỏ để con chia vui với chúng bạn không? C̣n thằng con khốn kiếp kia, phung phá hết tiền bạc của cha với bọn đàng điếm, nay nó ḅ về, cha lại giết chiên ăn mừng. (khóc thút thít).

Cha: Con ơi, con luôn ở với cha, tất cả mọi sự của cha là của con. Nhưng nay, ta phải ăn mừng, v́ em con đă chết nay sống lại, đă mất nay lại t́m thấy. Thôi con, đi vào nhà đi. (cả 2 vào trong).

 

 

Kịch 32

Cỏ Lùng

(Matthêu 13,24 -30)

 

Giêsu: Nước trời có thể hiểu như sau: Người kia gieo lúa tốt trong ruộng ḿnh (tḥ tay vào túi đeo hạt, giơ tay văi giống. Tớ I và II vào. Cả 2 ngáp, nằm xuống ngủ kḥ)

Giêsu: Đêm kia khi mọi người an giấc, kẻ thù đến lén gieo cỏ dại vào ruộng lúa, rồi bỏ đi. (Kẻ thù vào bốc hạt cỏ gieo ra chỗ gieo lúa, rồi ra).

Giêsu: Khi lúa mọctrổ bông chín, cỏ dại cũng xuất hiện.

Tớ I: (nói với ông chủ) Thưa ông, ông đă chẳng gieo  giống tốt trong ruộng ông, đó sao? vậy, có lùng, bởi đâu, mà nhiều thế?

Người chủ:      Kẻ thù của ta đă làm như vậy đó!

Đầy tớ 2:       Vậy, ông có muốn chúng tôi nhổ cỏ lùng đi chăng?

Người chủ:      Không được đâu! bởi nếu nhổ cỏ lùng, các anh có thể nhổ cả rể lúa lên mất!

Đầy tớ 1, 2:    Ông nói đúng!

Người chủ:      Thôi đành để lúa và cỏ lùng mọc lẫn lộn cho tới mùa gặt. Khi tới mùa gặt ta sẽ bảo thợ "Hăy cắt cỏ lùng trước, bó lại, cho vào ḷ đốt đi.  C̣n lúa th́ thu lượm lại, đem vào kho lẫn cho ta."

Đầy tớ 1, 2:    Thưa ngài, ư kiến rất tốt.

 

 

 

Kịch 33

Kho Tàng Chôn Giấu

Matthew 13:44

Cảnh trí:       (Chúa Giêsu đứng một phía.  Tạo măi 1, 2, 3 và chủ ruộng đúng phía bên kia)

Chúa Giêsu:     Nước trời giống câu truyện này

(Một chàng đi rồi vấp, xuưt té)

Chàng trai:     (Cúi xuống)  Quái thật, cái ǵ thế này? nhỉ? À sao giống góc cạnh chiếc dương qúa, chiếc hộp ǵ đây? (Đào hộp và mở ra).  Trời ơi! đầy nhóc tiền và tư trang, ngọc qúi! (vội vàng bỏ lại lấp kín đi).  Nhất định ḿnh phải tậu cho bẢng được thửa ruộng này.  Tiền vàn phải đi xoàng tiền đă chứ!

(Chàng trai đi gặp tạo măi 1, 2, 3)

Chàng trai:     (Rao lớn) Tôi bán nhà, bán nhà!

Tạo măi 1:      Tôi đang cần nhà đây! Căn này anh tính bao nhiêu?

Chàng trai:     Năm ngàn đồng.

Tạo măi 1:      Giá cũng phải chăng! Thế c̣n đồ đạc th́ sao?  Tôi cũng cần một số đồ dùng nữa!

Chàng trai:     Đưa thêm hai ngàn nữa, tôi nhượng cho ôngtất cả vật dụng trong nhà đó.

Tạo măi 1:      Thật phước lộc trời cho, hôm nay chắc là ngày hên của tôi. Đây tôi trả tiền cho ông. (Trao tiền rồi đi ra)

Chàng trai:     (Rao lớn) Tôi bán chiên lừa đây! mại dô! mại dô!

Tạo măi 2:      Tôi thích con lừa đây.  Con lừa này mấy năm rồi?

Chàng trai:     Chỉ hai năm thôi và rất khoẻ mạnh.  Nếu bác ưng, một ngàn tôi bán liền.

Tạo măi 2:      Thật đáng tiền! (trao tiền rồi đi ra)

Tạo măi 3:      Anh c̣n mấy con chiên vậy?

Chàng trai:     C̣n năm con chiên rất là đẹp.

Tạo măi 3:      Tôi trả anh một ngàn nhé, cả năm con chiên đấy!

Chàng trai:     Bán ba ngàn

Tạo măi 3:      Thôi, hai ngàn

Chàng trai:     Vậy cũng được, tôi bán cho anh 2 ngàn

(Tạo măi 3 đưa tiền cho chàng trai, rồi đi ra)

Chàng trai:     Bây giờ tôi có đủ tiền mua ruộng rồi! (Đi tới chủ ruộng) Thưa ông, tôi muốn mua thủa ruộng phía bắc kia, được không ông?

Chủ ruộng:      Mảnh đất đó đâu có bán!

Chàng trai:     Tôi trả cho ông 10 ngàn cho mảnh ruộng đó được không!

Chủ ruộng:      Anh lầm lẫn hay điên hả?  Đáng nữa tiền thôi!

Chàng trai:     Đối với tôi đâu thành vấn đề

Chủ ruộng:      OK, vậy cũng được, tôi bán cho anh đó

(Anh chàng trao tiền cho chủ ruộng)

Chủ ruộng:      Cám ơn anh! (rồi đi ra)

Chàng trai:     Cám ơn ông! (Đi ra ruộng, đào kho tàng lên và ôm lấy nó).  Ah, mày là của ta! tất cả thuộc về ta!.

 

 

Kịch 34

Viên Ngọc Qúy

Matthew 13:45-46

Cảnh trí:       (Chúa Giêsu đứng về một phía.  Ông bán hàng ngồi tại bàn)

Chúa Giêsu:     Nước trời giống truyện sau đây:

(Khách hàng bước vào và đi tới ông bán hàng)

Ông bán hàng:   Chào ông. Ông cần dùng chi?

Khách hàng:     Dạ vâng, tôi đi t́m khắp mọi nơi cho ra một viên ngọc đẹp

Ông bán hàng:   Tiệm chúng tôi nổi tiếng đặc biệt về sâu tầm quí kim (Lấy ngọc ra).  Thưa ông, đây ông thử xem thế nào?

Khách hàng:     (Quan sát một lúc)  Thứ này qúi lắm, nhưng tôi muốn xem những viên đặc biệt hơn.

Ông bán hàng:   Chúng tôi có một viên ngọc hiếm có.  Giá đắt lắm!

Khách hàng:     Dạ cho tôi coi đi

Ông bán hàng:   (Lấy ra một viên ngọc lớn) Dạ thưa ông đây. Trông hết xẩy chưa!

Khách hàng:     (Huưt gió, ca tụng) Tôi chưa từng thấy viên ngọc quí như vậy bao giờ.  To quá cỡ, lại hoàn hảo hết chê.  Thưa gía bao nhiêu vậy ông?

Ông bán hàng:   Hiện nay, thực vô địch khó định giá lắm, tuy nhiên tôi xin nhượng cho ông với giá 20 ngàn đồng.

Khách hàng:     Dạ, thưa 10 ngàn được không?

Ông bán hàng:   Xin ông 18 ngàn, không thể hạ xuống được

Khách hàng:     Thôi 12 ngàn vậy

Ông bán hàng:   Không được! 15 ngàn là gía cuối đó!

Khách hàng:     Tôi đồng ư mua.  Ông có thể giữ cho tôi cho đến ngày mai tôi sẽ chở lại

Ông bán hàng:   Dạ, thưa được!

Chúa Giêsu:     Người Khách hàng ra về bán hết tài sản.  Ông bán nhà, đồ vật và mọi sự ông có gom góp đủ tiền để mua viên ngọc qúy kia

(Khách hàng tới gặp ông bán hàng)

Khách hàng:     (Nói với ông bán hàng)  Chào ông.  Tôi tới đây để lấy viên ngọc. (Để tiền xuống bàn)

Ông bán hàng:   (Đếm tiền.  Rồi trao ngọc) Chúc ông nhiều phát đạt, may mắn nhé!

Khách hàng:     Cám ơn.  Đây là ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

 

 

Kịch 35

Bữa Tiệc Vĩ Đại

Luke 14:16-24

Cảnh trí:       (Chúa Giêsu đứng phía xa.  Chủ, người nhà cùng một bên sân khấu.  Khách 1, 2, 3 đứng đối diện phía bên kia)

Chúa Giêsu:     Một người dự định mở đại tiệc.  Ông đă cho mời nhiều quan khách tham dự

Chủ nhà:        (Nói với tôi tớ) Giờ liên hoan đă điểm.  Hăy đi loan tin cho quan khách (đă mời).  Lễ độ, tŕnh bày như ta dặn đây: "Thưa ông, bà Yên tiệc, mọi sự tươm tất đầy đủ, kính mời chư vị quá bộ tới ngay cho!"

(Tớ đi gặp thực khách 1)

Người nhà 1:    Thưa ông, chủ tôi đă xếp đặt yến tiệc sẵn sàng.  Xin mời ông vui ḷng tham dự.  Mọi tiệc đă hoàn tất ạ!  Mời ông.

Thực khách 1:   Tiệc qua! tôi vừa tậu thủa ruộng.  Giờ này phải đi xem nó ra sao.  Xin chủ nói với ông chủ thông cảm cho tôi vắng mặt nhé!

(Người nhà đi gặp thực khách 2)

Người nhà 2:    Thưa ngài, chủ tôi sai tôi khẩn khản mời ngài tới dự tiệc ngay ạ, cổ bàn mọi sự xong xuôi hết rồi ạ!  Mời ngài lẽ bước cho, chủ tôi mong ngài lắm!

Thực khách 2:   Ấy chết!  Chủ về thưa với ông giùm cho! Tôi mới tậu năm con ḅ mộng, giờ phải đi tập cho chúng kéo xe, kéo cày thử xem thế nào đă.  Cho tôi xin lỗi, không thể ăn cỗ đâu! Chú hiểu cho nhé!

(Người nhà đi gặp thực khách 3)

Người nhà 3:    Thưa anh, tiệc tùng, chủ em sắp dọn đàng hoàng, tươm tất cả rồi!  Ông sai tôi mỗi anh sang dự gấp, cho nóng sốt!  Mời anh sang ngay nhé!

Thực khách 3:   Chà! tớ vừa cưới vợ mà, đi thế nào được! chủ cho tôi kiếu nhé!

        (Người nhà về gặp chủ.  Thực khách 1, 2, 3 đi ra.  Đôi vợ chồng nghèo , một bà quê, một chủ mù đi vào)

Người nhà:      Bẩm ông, con đi từng nhà, mồi từng người như ông dậy!  Chẳng ai nhận lời cả!  Họ qúa bận rộn, không thể dự tiệc ạ!

Chủ nhà:        (Dáng điệu bất măn)  Mày nói sao?  Không ai tới hả? Tụi mày cho tao leo cây phải không?  Mày hăy ra khắp phố phường, cùng ngơ hẻm gặp bất cứ ai nghèo khó, tàng tật, đui mù, mời hết về đây cho tao!

(Người nhà đi gặp vợ chồng nghèo, bà què, anh mù)

Người nhà:      (Nói với vợ chồng nghèo)  Này, chủ tôi khoản đăi cỗ bàn linh đ́nh, mời anh chị tới ngay! (Nói với người mù) Anh nữa, mời anhđến dự tiệc chỉ tôi lẹ lên! (Nói với bà què) Thưa cụ, chủ con mời cụ vào dùng bữa ạ.  Nào mời tất cả.

(Tất cả đến gặp chủ nhà)

Người nhà:      (Về gặp chủ) Dạ, tôi đă theo lệnh ngài, mời khá nhiều rồi, nhưng vẫn c̣n nhiều ghế trống qúa!

Chủ nhà:        Các anh tức tối chạy ra các ngă ba đứng hẻm vùng quê, gặp bất cứ ai, mồi vào cho đầy nhà xem nào!  Ta cho các anh biết, tất cả những khách đă mồi, không ông nào có quyền vác mặt tới đây nữa! nghe không!

Người nhà:      Thưa ông, chúng con hiểu rồi ạ!  chúng con đi đây!

 

 

Kịch 36

Tá Điền Độc Ác

Matthew 21:33-41  Mark 12:1-12 Luke 20:9-16

(Chúa Giêsu đứng một phía.  Tá điền 1, 2 một bên.  chủ điền đứng phía bên kia.  Người nhà 1, 2, 3 đứng gần với chủ.)

Chúa Giêsu:     Tất cả hăy nghe một dụ ngôn khác:  Người kia trồng một vườn nho.  Ông rào giậu kín chung quanh, đào giếng ép rượu, xây tháp cạnh pḥng.  Đoạn cho tá điền thuê, rồi trẩy đi phương xa.  Hy vọng, đúng th́ vụ, tá điền sẽ nộp huê lợi cho ông.

(Chủ điền ra hiệu gọi người nhà số 1 lại)

Chủ Điền:       (Nói với người nhà 1)  Này anh, mùa màng tới rồi.  Anh hăy đi gặp tá điền và thu huê lợi mùa nho năm nay cho ta chứ.

(Người nhà tới tá điền 1, 2)

Người nhà:      Thưa quí ông, chủ tôi cho tôi đến xin lợi tức mùa nho này ạ!

Tá điền 1:      Thế hả! được! lợi tức hả? c̣n khuya nghe mày!

(Tá điền đánh người nhà, anh thoát thân chạy về với chủ)

Chủ điền:       Cái ǵ, mà chạy hới hải thế? tội nghiệp quá!

Người nhà 1:    Tụi nó tẩn c̣n nhừ tử, khi con xin họ chia lợi tức!

Chủ điền:       Tệ quá! thôi vào nghỉ, băng bó vết thương, thoa dầu cho đỡ đau.

(Người nhà 1 đi.  Chủ ra hiệu gọi người nhà 2 tới)

Chủ điền:       Anh tức tốc tới bảo tá điền chia hoa lợi cho ta, nghe! Đi ngay nhé! Coi chừng tụi nó hung hăng lắm đó nghe!)

Người nhà 2:    Dạ, thưa con đi.  Ông yên trí mà! Đụng tới con chúng lănh đũ ngay! (Đi gặp tá viên) Thưa, chủ tôi xin quí vị chia hoa lợi mùa nho ạ!

Tá điền 2:      To gan nhỉ!

(Tá điền xúm đánh người nhà 2, anh ôm đầu chạy về nhà chủ)

 

Chủ điền:       Sao trông anh rầu rỉ thê thảm vậy? hả?

Người nhà 2:    Thưa ông, tụi nó nhất định không nộp huê lợi đâu a!

Chủ điền:       Tự lo vết thương cho ḿnh đi!

(Người nhà 2 đi ra, chủ ra hiệu gọi người nhà 3 vào)

Chủ điền:       (Nói với người nhà 3) Anh, hăy đi gặp tá điền, bảo họ lập tức phải chia lợi tức mùa nho, nghe chưa? Bảo họ coi chừng ta! kẻo khốn cả lũ!

Người nhà 3:    Thưa ông, vâng! con đi liền. (Đi tới gặp tá điền)  Các ông tính sao? Định quịt hẳn vụ mùa này hả?  Ông chủ tôi đ̣i đó!

Tá điền 1:      Này, này! c̣n khuya mới nộp!

(Tá điền đánh người nhà 3.   Thoát thân chạy về chủ)

Người nhà 3:    Thưa ông! chẳng ăn thua ǵ!  Họ nhất thiết không chịu nộp lợi tức ǵ ráo trọi, ông ạ, tụi nó gian manh, đánh con mở mắt không kịp ạ!

Chủ điền:       Trời đất ỏi! tụi nó đánh ác qúa.  thôi chiụ khó vào thoa bóp kỹ đi.

(Người nhà 3 đi ra, người nhà 4 đi vào)

Chủ điền:       May ra, tụi nó sẽ nễ mặt con ta!  thôi đành chơi ván bài chót xem thế nào! Này cháu ra gọi cậu hai vào cho ông nhé!

(Người nhà 4 đi ra, rồi dẫn cậu con trai vào)

Chủ điền:       Con! Con ơi! con cố đi gặp mấy tá điền và thu phần lợi tức của nhà ta.

Cậu hai:        Thưa cha vâng, con xin đi ngay!

(Cậu đi tới gặp tá điền)

Tá điền 1:      (Nói với tá điền 2)  Ḱa, thẢng thưa tự đang tới

Tá điền 2:      Nào, mau lên, tóm cổ thủ tiêu nó đi, đoạt luôn phần gia tài của nó, cho biết tay!

(Họ tóm cổ anh, kéo ra một bên mà giết, người nhà 1, 2, 3 chạy vào đứng cạnh chủ điền.  Đoạn người nhà 4 hớt hải chạy về)

Ngựi nhà 4:    Thưa ông! hung tin, hung tin! trời ơi, xác cậu hai nẢm dài thê thảm cạnh vườn nho! cậu bị hạ sát rồi! ông ơi, ông ơi! Trời đất ơi! Chết rồi!

Chủ điền:       Ôi tội nghiệp quá con ơi! Tim cha tan nát, con ơi! (Nói lớn với người nhà) Này, tất cả bay đâu! lên đường! ta phải giải quyết dứt khoát vụ này. Đi, đi mau. Đồ hung ác!

(Tất cả cùng chủ tiến về phía tá điền.  Tóm cổ cả 2, trói giặt hai tay ra sau)

Chủ điền:       Quân sát nhân!  Ḷng lang dạ thú! (Chỉ vào cả hai, nói với người nhà) Tống cổ tụi nó đi.  Xem tụi nó có hưởng được của chúng chiếm đoạt bất lượng nữa không?  Ta sẽ t́m tá điền khác, biết diều hơn, cứ th́ vụ mà đóng lợi tức, chia huê lợi cho ta!

Chúa Giêsu:     Nước thiên đàng sẽ được ban cho những ai biết làm lợi ích sinh hoa kết trái.

 

 

 

Kịch 37

Ngựi Làm Vườn Nho

Matthew 20:1-16

Cảnh trí:       (Vai Chúa Giêsu một bên.  Lao công từng đôi đứng một bên)

Chúa Giêsu:     Nước trời giống trường hợp sau đây.  Người kia, từ sáng sớm ra mướn người làm vườn nho cha ông.

(Chủ nhân vào đi tới công nhân đầu tiên)

Chủ nhân:       Tôi cần người làm vườn nho.  Tôi sẻ trả các anh theo gía hiện hành là một đồng một ngày, các anh tính sao?

Lao công 1:     Nhất rồi! thưa ông

Chủ nhân:       Các anh biết nhà tôi rồi chứ ǵ?  Cứ ra thẳng vườn gặp ông cai, ông sẽ chỉ việc cho các anh nhé.

(Công nhân 1 đi ra.  Chủ đi về hướng khác)

Chúa Giêsu:     Đến chín giờ, chủ nhân lại ra kiếm người làm.

(Chủ vào và đến gặp công nhân thứ 2)

Chủ nhân:       Sao đứng đây?  không làm chi vậy?  Hăy đến làm vườn nho giúp tôi!  Tôi sẽ trả các anh công cán ṣng phẳng.

Lao công 2:     Dạ!  Chúng tôi đồng ư.  May quá có việc là quí rồi!

Chúa Giêsu:     tới 12 giớ trưa, chủ trở lại chỗ cũ.

(Chủ nhân vào đi đến cặp nhân công 3)

Chủ nhân:       Này các anh, các anh có thích làm vườn nho không? Đi làm đi, tôi sẽ trả công các anh ngay đêm nay!

Đôi lao công 3: Dạ, được chứ, chúng tôi đi

(Cặp nhân công 3 ra một phía, chủ nhân ra hướng khác)

Chúa Giêsu:     Tới 3 giờ chiều chủ nhân lại ra mướn người làm nữa

(Chủ vào đi gặp cặp lao công 4)

Chủ nhân:       Tôi đang tuyển người làm vườn.  Các anh có thích đi làm không?

Đôi lao công 4: Thưa ông có chứ!  Dạ, chúng tôi đi ngay ạ!

(Cặp nhân công 4 ra, chủ ra hướng khác)

Chúa Giêsu:     Lúc gần 5 giờ chiều chủ nhân một lần nữa, lại ra mưón nhân công.

(Chủ nhân vào, đi tới cặp cuối cùng)

Chủ nhân:       Này các anh, tại sao phí phạm thời giờ vô ích, chẳng làm chi vậy?

Đôi lao công chót:      Thưa, có ai mướn chúng tôi làm đâu!

Chủ nhân:       Nếu thế, hăy đi làm vườn nho giúp tôi!

(Tất cả đi ra)

Chúa Giêsu:     Đến sáu giờ chiều chủ nhân bảo ông cai vườn

(Chủ và ông cai đi vào)

Chủ nhân:       Anh gọi nhân công, trả tiền cho họ, nhưng phát từ nhân công làm muộn nhất trước đă, rồi tuần tự phát lên cho đến nhân công làm sớm nhất nhé! nghe không?

Viên Cai:       (Nói lớn)  Hết ngày rồi!  Xin mời lănh lương.  Ai đến làm trễ xin đứng lên hàng đầu.

(Nhân công vào, bỏ giỏ xuống xếp hàng trưóc viên cai.  Đứng đầu là nhân công làm muộn rồi tới người làm trước hết.  chủ nhân đứng gần đó)

Viên Cai:       (Phát cặp chót nhất, mỗi người 1 đồng) Đây, đồng bạc công của anh đó!

Đôi thứ 1:      (Nói với cặp thứ 2) Ô! Tính xem, như thế ḿnh sẽ lănh gấp mấy lần.

Viên cai:       (tiếp tục phát mỗi anh 1 đồng) Và này lương của anh.  Của anh v.v... cho hết

Đôi nhân công 2:        (Nói với đôi 1) Thế này đâu có công bẢng.  chúng ḿnh thiệt tḥi quá, đau thật! Đúng bị bóc lột nặng nề rồi!

Đôi nhân công 1:        (Nói với chủ nhân) Thưa ông, mấy người tới trễ chỉ làm có một giờ, c̣n chúng tôi vất vả, nắng nôi, lam lũ cả ngày! mà ông trả họ cũng như chúng tôi sao?  Đâu có công bẢng chứ!

Chủ nhân:       Này bạn, tôi có lừa dối, đảo điên đâu?  Bạn đă chẳng thỏa thuận với tôi là công nhật của bạn một đồng đó ư?  C̣n nếu tôi muốn trả công người đến trể cũng như trả cho bạn, nào tôi lại không có quyền dùng tiền bạc của tôi như thế sao?  Hay bạn ghen tị v́ tôi đại lượng chăng?  Hăy nhận phần bạn mà về.

Chúa Giêsu:     Cũng thế, kẻ rốt hết sẻ lên trước hết, và kẻ trước hết sẽ lên rốt hết vậy.

 

 

 

Kịch 38

Tiệc Cưới

Matthew 22:1-14

Cảnh trí:       (Chúa Giêsu đứng xa một bên.  Đức vua, lính hầu đứng một phía.  Quan khách đứng phía bên kia)

Chúa Giêsu:     Nước Thiên chúa có thể ví như sau:  Vua kia định tổ chức tiệc cưới cho hoàng tử.

Đức vua:        (Nói với lính hầu 1, 2) Này, các người hăy loan báo cho bá quan văn vơ, thần dân, bất cứ ai trẫm đă vời, hăy mau vào dự tiệc cưới nghe!  Đi gấp cho trẫm! (Lính hầu 1, 2 đi gặp khách)

Lính hầu 1:     Thưa quan lớn.  Tiệc cưới trong đền vua khởi sự.  Mời ngài chiếu cố cho ạ!

Thực khách 1:   Tôi cảm thấy tâm thần bải hoăi, không tiện vào chầu ạ!

Lính hầu 2:     Dạ, c̣n thượng quan thi sao?  Xin mời ngài ạ.

Thực khách 2:   Ta bận qúa, đi sao được!  Đành thất lễ thôi!

(Lính hầu trở về đền vua)

Nam t́ 1:       Muôn tâu bệ hạ!  Chư vị, bá quan không tới dự tiệc cưới được ạ!  Muôn tâu!

Đức vua:        À, có lẽ họ không quan tâm và chẳng am tường chi cả.

(phán với lính hầu 3,4): Lại đây, hày đi gặp quan khách , nói với họ rằng: Tiệc đă sẵn, ḅ tơ, bê béo, heo gà hảo hạng đă giết. Xin mời quí vị tới tham dự. (Vua và lính 1,2 đi ra. Lính 3,4 đi gặp mời khách).

Lính hầu 3: Đây là chiếu chỉ của Hoàng thượng: Tiệc nhà vua đă sẵn sàng, súc vật béo tốt, trẫm đă cho giết, mời các khanh vào dự tiệc.

Khach I: (ra đi)  Cảm ơn thôi, tôi phải đi ra đồng thăm ruộỉng..

Khach II: Tôi phải đi ra tiệm gấp, bận lắm.

(Khách 3,4 chụp bắt lính 3,4 đánh tới chết)

Khách 3: Chết mày, c̣n mời nữa hay thôi? (đá xác vài cái rồi ra đi).

Giêsu: Khi vua nghe tin đầy tớ bị giết, liền cho lính đi trừng phạt những kẻ giết người đó và đốt luôn nhà cửa của chúng. (Ṛi vua lại gọi các tôi tớ lại.a và lính hầu vào)

Vua: Tiệc đă sẵn sàng nhưng khách mời không tới. Các ngươi hăy ra ngoài đường mời bất cứ ai qua lại cũng mời vào đây ăn tiệc của ta.

Đầy tớ: Xin tuân lệnh.

Đầy tớ gặp khách 1,2,3: Mời ông vào ăn tiệc nhà vua.

Đầy tớ gặp khách 2: Xin mời ông vào ăn tiệc nhà vua.

Đầy tớ gặp khách 3: Xin mời ông vào ăn tiệc nhà vua.

(Tất cả đi vào, thêm một anh không mặc áo cưới)

Vua:  Mời tất cả cùng bắt đầu dự tiệc. (vua nh́n thấy người không mặc áo cưới)

            Này bạn, sao vào đây mà không mặc áo cưới? (người này im lặng)

Vua: Trói nó lại, đem nó vào tù, dám khinh thường vua.

(mấy đầy tớ khiêng hắn ra ngoài)

Giêsu: Kẻ gọi th́ nhiều, nhưng kẻ được chọn th́ ít.

 

 

Kịch 39

Nhà xây trên đá

(Matthêu 7,24-27  Luca 6, 47-49)

 

Giêsu: Có hai người kia xây nhà

(anh 1 đào đất, anh 2 tới gặp)

Anh 2: Bây giờ c̣n đào hả, nhà tớ gần xong rồi.

Anh 1: Tôi c̣n làm móng, tôi muốn xây nhà tôi trên nền đá.

Anh 2: lẩm cẩm quá, cấn ǵ. Xây nhà trên cát cũng chắc chán.

Anh 1: Ḿnh cứ làm cho chắc, ngày nào sẽ thấy công ḿnh cũng đáng.

Anh 2: Thôi tôi về, sẽ gặp anh sau.

(anh 1 và 2 kéo ghế ngồi)

Giêsu: Khi cả hai anh vừa xây xong, th́ một trận băo lớn xẩy ra, mưa tầm tă, nước lụt dâng lên, gió thổi ầm ầm. (gây tiếng gió hú, mưa rào...)

Anh 2: (nhảy chồm lên): Thôi chết rồi, nhà tôi sập mất, chạy mau đi. (vừa chạy vừa nh́n lại ngôi nhà). Thế l nhà tôi mới xây tiêu tan rồi.

(anh 2 chạy vào đập cửa)

Anh 1: Chuyện ǵ thế?

Anh 2: Nhà tôi sập rồi. Làm ơn cho tôi ở nhờ nhà anh ít bữa.

Giêsu: Ai nghe và giữ Lời Ta th́ giống như người khôn ngoan xây nhà ḿnh trên nền đá, mưa băo chẳng sao.

 

 

 

 

Kịch 40

Người gieo giống

(Matthêu 13,3-9,18-23   Marcô 4,2-9, 14-20   Luca 8, 408, 11-15)

 

Sân khấu (Vai Giêsu và đám đông đứng ra một bên, bụi gai ngả tại chỗ, ba hạt giống tốt mang trái (cây3, cây 6, cây 10)

Giêsu: (nói với đám đông): Ngày kia, một nông dân đi gieo giống. (Nông dân vào đem theo 9 hạt giống, anh bốc 3 hạt mỗi lần văi ra, sau cũng văi 3 hạt tốt văi chung một nơi, văi xong đi ra).

Giêsu: (chỉ vào hạt rơi bên vệ đường) Có hạt rơi bên vệ đường, chim trời đến ăn mất. (Chim bay tới ăn 2 hạt bên vệ đường).

Giêsu: (chỉ hạt rơi trên đá) Có hạt rơi trên đá, v́ thiếu đất và nước. Nó mọc nhưng không đâm rễ sâu được. (hai hạt mọc lên).

Giêsu: Khi gặp cơn nắng chói (mở điện sáng)

Giêsu: Nố bị héo, v́ không có rễ sâu, nó chết non. (cây non ngả xuống)

Giêsu: (chỉ hạt rơi trong bụi gai) Có hạt khác, lọt giữa bụi gai, gai mọc lên làm nó bị nghẹt không sinh hoa trái ǵ. (gai và giống cùng mọc, gai cuốn cây, cây ngả xuống).

Giêsu: (chỉ vào hạt giống tốt) Có những hạt rơi vào đất tốt, sinh hoa quả dồi dào. (Giống tốt đứng lên, mỉm cười giang tay)

Giêsu: Có hạt sinh 30 (giơ lên 3 bắp)

Giêsu: hạt sinh 60 (giơ lên 6 bắp)

Giêsu: Có hạt sinh cả trăm (giơ lên 10 bắp, nông dân đi thu các bắp)

Giêsu: Ai có tai hăy nghe và hiểu Lời Chúa.

(Có thể diễn như kịch câm sau màn trắng).

 

 

 

 

Kịch 41

Người Samarita tốt lành

(Luca 10, 25-27)

 

(Cảnh trí: Vai Giêsu và đám dân chúng đứng một bên. Thầy thông giáo vào, tới gặp Chúa Giêsu)

Thông giáo: Thưa thầy tôi phải làm ǵ để được sống đời đời?

GS: Kinh Tháng dạy thế nào? Ông có đọc không?

Thông giáo: Phải kính mền Thiên Chúa hết ḷng, hết sức, hết trí khôn, hết linh hồn, và phải thương yêu tha nhân như chính ḿnh.

GS: Ông hày về và làm như vậy, ông sẽ được sống muôn đời.

Tg: Nhưng thưa thầy ai là tha nhân?

GS: Một người kia từ Giêrusalem xuống Giericô, dọc đường bị lọt vào tay quân cướp, chúng bóc lột hết, đánh cho gần chết, rồi bỏ đó chúng đi.

(một bộ hành đi tới một ḿnh, quân cướp xông vào đánh anh ta, rồi xô anh ta ngă...)

GS: Sau đó một thầy tư tế đi qua , không thèm dừng lại. (tư tế vào, thấy người nằm đó, tránh sang một bên rồi đi tiếp)

GS: Lại một thầy Levi cũng đi trên quăng đường đó, ông ta coi như không có chuyện ǵ xảy ra (Levi vào, trông thấy nạn nhân, tránh sang một bên, rồi đi luôn)

GS: Nhưng sau đó, có một người Samarita đi qua, trông thấy người bị đánh nằm đó (Samarita vào xuóng ngựa, đứng ngó đi ngó lại nạn nhân)

Sama: Tội nghiệp quá. Đây là người Do thái, không phải người của ḿnh, nhưng thôi ḿnh cũng cứu.(xoa dầu, bóp xương, xé vải băng vết thương..., sau đó bế nạn nhân lên lưng con lừa, ra đi)

(Chủ quán vào)

GS: Sáng hôm sau, người Sama gặp chủ quán, trao tiền và căn dặn:

Sama: Tôi gử thêm tiền cho ong, nhờ ông lo cho người nạn này, tôi có việc phải đi, khi trở về tôi sẽ đưa thêm tiền cho ông. OK?

GS: Vậy, ai trong ba người khách đi đường, ai là bạn của người bị cướp?

Thông giáo: Thưa ngài, người Samaritanô.

GS: Ông về mà làm như người đó.

 

 

 

Kịch 42

Người bạn kiên tŕ

(Luca 11,5-8)

 

 (Vai Giêsu cùng môn đệ một phía. Anh Sam phía bên trái. Người bạn, các con ngủ giữa pḥng sân khấu. Một người khách tới gơ cửa nhà Sam)

Sam: Sam, Sam, tôi là Du bạn anh đây.

Du: (gáy gỗ,,,Sam gọi tiếp...Du càu nhàu...Khuya rồi gọi ǵ?

- Tao là Sam đây,

- Sao gọi  khuya vậy? Trẻ ngủ hết rồi.

- Xin lỗi, tớ có việc rất cần. Có thằng bạn thân tới thăm mà nhà không c̣n ǵ ăn. Anh c̣n bánh cho tôi vay tạm vài ổ.

- Phiền quá, để tôi nghỉ ngơi chứ. Cửa khóa rồi. Về đi, mai hăng hay.

- Xin lỗi, tôi bí quá, làm ơn cho tôi vay vài ổ bánh cho thặng bạn thân từ xa tới thăm vào đêm khuya.

- Mày lôi thôi qua. Thôi được, đợi tao chút.

- (Lấy bánhm mở cửa trao bánh...)

Giêsu: Thầy bảo các con: Hăy xin sẽ được, hăy t́m sẽ thấy, hăy gơ cửa sẽ có người mở. Hăy cầu nguyện luôn.

 

 

 

 

Kịch 43

Người giầu khờ dại

(Luca 12, 16-21)

 

(Người giầu ở giữa sân, Giêsu đứng một bên)

 

Giêsu: Có nhà giầu kia, được mùa lúa, thu nhiều hoa lợi.

(mấy đầy tớ vào)

Đầy tớ: Thưa ông chưa bao giờ có vụ lúa nào ngon lành như vụ lúa năm nay.

(Người giầu xoa tay khoan khoái)

Đt: Cánh đồng nào cũng chín đỏ, nhưng chắc chắn không đủ kho chứa hết thóc.

- Tuyệt tuyệt, để ông tính kế.

(Đt đi ra, chủ đi đi lại lại)

- Phải tính sao đây, kho lẫm không đủ chỗ chứa lúa. (găi đầu) À ta tính ra rồi: Ta sẽ phá kho cũ, làm kho mới rộng hơn. Chất hết lúa vào đó, từ nay ta tha hồ ăn chơi cũng không đói. LO làm ǵ cho nó mệt xác, cứ việc ăn chơi thả cửa.

Tiếng Chúa vọng ra: Đồ điên, nếu đêm nay ngươi chết th́ của cả của ngươi dự trữ sẽ thuộc về ai? Sao không biết lo cho linh hồn ḿnh trước? Đ̣ điên.

Gs: kẻ chỉ lo làm giầu ở đời mà không lo cho linh hồn cũng điên như thế đấy.

 

 

 

Kịch 44

Cây vả không sinh trái

(Luca 13,6-9)

 

(Vai Giêsu đứng một phía, 3 nông phu đứng phía kia)

 

GS: Người kia trồng cây vả trong vườn, ông tới để lấy quả mà ăn. (giơ tay hái ) Nhưng cây vả chẳng có trái nào (chủ lắc đầu)

Chủ vườn: (gọi nông phu lại) Coi ḱa, đă 3 năm nay ta tới hái quả mà không có quả nào hết, ngươi chặt nó đi, để nó chỉ choán chỗ.

Nông phu: xin ông vui ḷng để nó lại một năm nữa, may ra tôi vun bón mà nó có quả chăng, néu không, sang năm ông hăy cho chặt.

Chủ vườn: OK, Tôi bằng ḷng để nó một năm nữa. Hăy chăm nó thử xem.

 

 

Kịch 45

Quản lư mưu mô

(Luca 16, 1-9)

 

(Phú hộ tại bàn giấy, người bá cáo đi vào)

- Thưa ngài xin hăy để ư, người quản lư của ngài đang phung phí của cải của ngài đó.

- Cám ơn chú đă chơo tôi biết tin, làm ơn đi gọi hắn vào đây cho tôi.

( Bá cáo viên ra dẫn quản lư vào)

Phú hộ: Này anh, người ta nói về anh sao đó. Hăy tính lại sổ sách coi. Từ nay anh không làm quản lư cho tôi nưă, tôi sẽ nhờ người khác.

Quản lư: Nguy quá, làm sao đây? Mất việc rố. Lao động th́ không vất vả, ăn mày th́ xấu hổ. À ta có cách.

(gọi bồi tới)

- Bồi ơi.  (bồi dạ rồi đi vào)

-  Ra gọi gấp bác Giona, bác Matthêu vào đây nhá.

(Bồi ra, 2 người vào)

- Chào quản lư, quản lư gọi em có việc?

- Chứ c̣n ǵ nữa. Ngồi xuóng, Bác nợ chủ tôi bap nhiêu thùng dầu?

- Dạ, 100.

- Được, càm lấy văn tự, viết lại 50 thôi.

- C̣n bác này, nợ chủ tôi bap nhiêu?

- Dạ, 100 thùng thóc.

- Được, viết lại 80 thôi nhá.

- Cảm ơn quản lư tha bớt cho em.

- Không đâu, sẽ có chuyện sau mà.

Giêsu: Con cái đời này khôn ngoan thật. Khôn hơn con cái Chúa không để ư lo việc linh hồn.

 

 

Kịch 46

Phú hộ và Lagiarô

(Luca 16, 19-31)

 

(Vai Giêsu một phía, Lagiarô nằm ngoài cửa, phú hộ tại bàn ăn, tôi tớ sau nhà phú hộ, Abraham xa xa)

Giêsu: Có nhà phú hộ kia, ăn ngon mặc đẹp. Lại có người nghè tên là Lagiarô vừa nghè vừa bệnh nạn ghẻ lở đau đớn, nằm chờ bánh vụn trên bàn rớt xuống...chỉ có chó đến liếm mụn ghẻ Lagiarô.

Tớ: Anh nằm đây làm ǵ thế? Đi chỗ khác.

Lagiarô: Xin cho tôi mấu bánh vụn, tôi chết mất, đói quá, đau quá.

Tớ: Đâu được, để phần cho chó chứ (đi ra).

Giêsu: Lagiarô chết, thiên thần đưa ông lên thiên đàng, nơi ông Abraham (thiên thần dẫn Lagiarô vào cho Abraham). Người nhà giầu cũng chết, nhưng phải xuống hỏa ngục. (thiên thần dẫn ông ta vào hỏa ngục)

Người giầu: Thưa tổ phụ Abraham, xin thương tôi, tôi ở hỏa ngục nóng nảy lắm. Xin sai Lagiarô cho tôi chút nước cho khỏi khát.

Abraham: Này con, khi c̣n sống con sung sướng ăn ngon mặc đẹp, c̣n Lagiarô vừa đói vừa khổ, mà con đâu có quan tâm ǵ đến hắn. Bây giờ Lagiarrô mới được sung sướng. Giữa ta và con không liên lạc được.

Nhà giầu: Vậy xin Ngài sai Lagiarô về báo tin cho người nhà con, để cảnh cáo chúng, kẻo chúng rơi vào đây khổ cực vô cùng.

Abraham: Họ đă có luật và lời tiên tri, cứ sống theo đó, người chết hiện về chưa chắc họ tin.

nhà giầu: Ôi tôi dại dột quá, khốn khổ thân tôi.(ôm mặt khóc)

 

 

 

Kịch 47

Quan ṭa và quả phụ

(Luca 18, 1-8)

 

Giêsu: Các con hăy cầu nguyện luôn, đừng nản chí. Tại thành kia, có quan ṭa (quan ṭa đi vào, có đàn bà theo sau, đàn bà nài xin...chủ nhà và khách đang nói chuyện)

Chủ nhà: Ḱa cụ chánh án tỉnh ta đấy, lưu manh kinh khủng, không cậy nhờ được việc ǵ.

Khách: Vậy bà kia đang nài nỉ xin ǵ vậy?

Cn: Bà ta quê ở làng này, bà ta nghèo bị người lường gạt. Ngày nào cũng tới xin quan xét xử. Nhưng quan không xét, có lẽ ai đă hối lộ rồi.

Dàn bà: Xin ngài xét xử cho con, con khổ quá, oan quá.

Quan ṭa: Bà kia, làm phiền ta bao nhiêu ngày rồi, có câm đi không, cút ngay đi.

Bà: Con sẽ câm khi ngài giải oan cho con. Con bị người ta ức hiếp quá.

Quan: Thôi được, mai ta sẽ xử cho ngươi, về đi đă

Bà: Muôn đội ơn ngài, con về ạ.

Quan: Ừ cút đi. Dù ta chẳng tôn kính Chúa, cũng chẳng coi ai ra ǵ, nhưng ta sẽ xử cho mụ này kẻo mụ cứ quấy rầy làm ta nhức óc.

Giêsu: Vậy có đời nào Thiên Chúa nhân từ không giải oan cho kẻ ngày đêm kêu van Ngài, mà để họ khổ cực măi sao.

 

 

Kịch 48

Người Pharisêu và người thu thuế

(Luca 18, 9-14)

 

(Chúa Giêsu và đám đông dân chúng)

Giêsu: Một số người tự cho ḿnh là đạo đức, lại hạ giá kẻ khác. Có hai người tới đền thờ cầu nguyện: một người Pharisiêu và một người thu thuế.

(người pharisiêu vào, quay mặt về phía khán giả, giơ tay lên, cúi đầu xuống.

Người thu thuế vào, đứng xa xa, qú xuồng cúi đầu)

Pha: Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa v́ con không trộm cướp, bất công gian dâm như kẻ khác, hoạc như  tên thu thué kia (chỉ vào anh thu thuế). Con ăn chay mỗi yuần hai lần, dâng cúng 1/10 hoa lợi của con. Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa.

Thu thuế: (đấm ngực) Lạy Giavê, xin thương xót con, v́ con là kẻ có tội.

Giêsu: Ta bảo thật các ngươi, người này (thu thuế) ra về được ơn nghĩa cùng Chúa, c̣n người kia (pharisiêu) th́ không. Ai  nâng ḿnh lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ ḿnh xuống sẽ được nâng lên.

 

Kịch 49

Tên đầy tớ tàn bạo

(Matthêu 18,21-25)

 

(Vai Giêsu đứng ra một phía, vua ngồi giữa tay cầm sổ, Phêrô vào đến cùng Giêsu)

Phêrô: Lạy Thầy, khi anh em làm mất ḷng con, con phải tha cho họ mấy lần? Bảy lần được chưa|

Giêsu: Không phải 7 lần mà 7 mươi lần 7 nhé.

Hăy nghe, Nước Trời giống như chuyện sau đây: Vua kia muốn tính sổ với các tôi tớ (vua mở sổ,  2  đầy tớ)

Tơ 2ù: Muôn tâu, anh này thiếu nợ 1 triệu đồng.

Tớ 1: Muôn tâu thánh thượng, xin khất cho tôi, tôi xin trả hết.

Vua: Kéo cổ hắn ra, bắt nó về bán nhà, bán vợ con để trả nợ.

Tớ 1: Lạy ngài, xin đừng nổi giận. Con xin trả hết, không thiếu một xu (cúi lạy 3,4 cái sâu tới mặt đất)

Vua: Được rồi, thấy ngươi tội nghiệp ta tha cho ngươi, đi về nuôi vợ nuôi con cho ngoan.

Tớ 1: Muôn tạ ơn đức vua. Vạn tué, vạn vạn tuế. vạn vạn tuế.

(Tớ 1 đia ra giật lùi, vua lại mở sổ, rồi đi vào)

(Tớ 1 vào lại, gặp 1 người bạn...)

Tớ 1: À thằng này , mày nợ tiền tao, có nhớ không? có trả không?

Tớ 4: Lạy anh, xin anh cho khất vài bữa, tôi sẽ trả hết cho anh, không thiếu một xu teng. (qú xuống lạy)

Tớ 1: Không được, tao tống mày vào tù, phải trả nợ xong mới ra con ạ.

Tớ 2,3 vào, nói với nhau: Thắng tớ 1 tệ thật, vua vừa tha cho nó một triệu, mà nó không tha cho thằng 2, lại bắt bỏ tù. Tệ thật. (vua vào)

Tớ 2,3: Lạy vua, chúng con thấy vua tha cho thặng 1 1 triệu, mà thằng 2 chỉ nợ nó 1trăm, nó không tha lại c̣n tống ngục. Tệ quá.

Vua: Bắt nó vào đây.

(Tớ 2,3 ra dẫn tớ 1 vào. Vua nổi giận)

Vua: Hỡi tên độc ác kia, sao ta tha hết nợ cho ngươi, mà ngươi không tha cho bạn ngươi, lại c̣n bắt nó tống giam, đồ gian ác. Gia nhân đâu, trói chân tay nó lại, tống nó vào ngục cho tới khi nó trả hết món nợ cho ta.

Tớ 2,3: Xin tuân lệnh. (kéo tớ 1 rồi ra tất cả)

Giêsu: Cha trên trời cũng xử với các ngươi như vậy, nếu các ngươi không thật ḷng tha thứ cho anh em ḿnh.

 

Kịch 50

Hai người con

(Matthêu 21, 28-32)

 

(Vai Giêsu đứng cùng các Pharisiêu, con trai 1,2 đứng xa xa)

Giêsu: Quí ông nghĩ sao? Người kia có 2 con trai mộảt hôm ông bảo con cả (người cha vào gần con): Con ơi, hôm nay con đi làm vườn nho cho cha.

Cả: Con kông đi đâu. Suốt ngày nho với nhe, mệt quá. (người cha đi ra)

Cả: Sao ta lại từ chối không đi nhỉ? Cha vất vả, c̣n ḿnh rảnh rỗi. Thôi ḿnh đi. (đi ra).

Cha: Hai ơi, (con thứ hai ra). Hôm nay con ra vườn nho làm cho cha nhá, cần lắm, việc nhiều quá.

Hai: Vâng con đi ngay. (cha đi ra)

Nhưng  mà, thôi ta phải đi chơi đă, chắc vườn nho chưa cần đâu. (cậu này ra đi chơi)

Giêsu: Hai người con đó, ai làm theo ư cha ḿnh?

Thông giáo: Người con cả.

Giêsu: Ta bảo thật các ngươi: những người thu thuế và gái điếm sẽ vào nước Trời trước các ngươi, ví các ngươi không tin lời giảng của Gioa mà sám hối, nhưng các thu thuế và đĩ điếm đă nghe và sám hối cải thiện.

 

 

Kịch 51

Mười cô phù dâu

(Matthêu 25, 1-13)

 

(Vai Giêsu, đám dân chúng, 10 cô gái phù rể cầm đèn. Tục lệ Do thái khác với VN, các cô đón rể)

Giêsu: Nước Trời ví như 10 cô phù dâu cầm aèn đi đón chàng rể.

Khôn 1: Không biết bao giờ chàng rể mới đến, nhưng may quá đèn ḿnh c̣n dầu.

3,4,5: May quá đèn chúng em cũng c̣n dầu.

Khờ 1: Tưởng chàng rể tới sớm, em không mang nhiều dầu.

Khờ 2,3,4,5: Chết rồi, đèn chúng em cũng sắp hết dầu.

Khôn 2: Mỏi chân quá, ngồi xuống nghỉ ngơi chứ (cầm nguyên đèn ngồi xuồng)

(cả 10 cô ngồi xuốùng ngồi ngủ)

Loa: Chuẩn bị chàng rể sắp tới, sẵn sàng. Xin mời các cô ra đón chàng rể. (các cô đứng vội lên)

Khờ 3: Chết rồi, đèn em hết dầu, chị nào có dầu cho em vay chút.

Khờ 3,4,5: Đèn em cũng tắt rồi.

Khôn 4: Không được, các chị nào hết dầu chạy mau ra nhà hàng mua đi, không th́ trễ.

Khờ 1-5: (vội chạy ra)

Rể: Mời quí vị vào nhà dự tiệc. Gia nhân đâu, khóa cửa lại.(tất cả vầo)

5 cô khờ: Đạp cửa, mở cửa cho chúng tôi...

Rể: Không, ta không biết các ngươi từ đâu tới.

Giêsu: Các con hăy tỉnh thức, v́ các con không biết giờ nào Chúa đến đón các con.

 

 

Kịch 52

Ba đầy tớ và tiền bạc

(Matthêu 25,14-30  Luca 19, 11-27)

 

(Giêsu, đám đông, người xách tiền, chủ ngân hàng)

Giêsu: Nước Trời giống như chuyện người kia đi xa, ông chia tiền cho các tôi tớ tùy khả năng mỗi người.

Chủ: các anh vào đây (đầy tớ vào). Tôi có việc đi xa, tôi trao cho các anh mỗi người một món tiền, các anh ở nhà gắng làm cho sinh lời, rồi khi về tôi sẽ thưởng. (trao tiền)

Anh 10 ngàn, anh 50 ngàn, anh 100 ngàn nhé.

Tớ 1: (tới ngân hàng): Tôi gửi ông 25 ngàn.

Chủ ngân hàng: Tốt lắm, cám ơn. Lăi là 10 phần trăm.

Tớ 2: Tôi muôùn gửi 50 ngàn.

CNh: Cám ơn ông, (ca 2 và CNh ra)

Tớ 3: (dem bạc ra chôn) Ta phải chôn cho kỹ, kẻ mất, th́ lăo già keo làm khó dễ.

Giêsu: Sau thời gian dài, người đó trở về.

Chủ: (vào, rồi 3 tớ vào).

Chủ: Các anh đă làm ăn ra sao?

Tớ 1: Thưa ngài, ngài trao cho tôi 50 ngàn, đây tôi làm lợi được 50 ngàn khác. Xin nộp cảù lại cho ngài.

Chủ: Tốt, hăy vào chung hưởng vui mừng với chủ ngươi. Ngươi sẽ được trao việc lớn hơn, v́ đă biết trung thành trong việc nhỏ.

Tớ 2: Thưa ngài, ngài trao cho tôi 100 ngàn, đây tôi làm lợi được 100 ngàn khác. Xin nộp cảù lại cho ngài.

Chủ: Tốt, hăy vào chung hưởng vui mừng với chủ ngươi. Ngươi sẽ được trao việc lớn hơn, v́ đă biết trung thành trong việc nhỏ.

Tớ 3: Thưa ông tôi biết ông là người khó tính, nên tôi đem chôn bạc của ông cho khỏi mất, đây, tôi xin trả lại nguyên vẹn số tiền ông đă trao. (trao cho chủ).

Chủ: (nổi giận) Đồ vô dụng. Tại sao ngươi không gửi tiền của ta vào ngân hàng để sinh lời. Người đâu, đem số tiền này trao cho 2 người đă có, c̣n tên này, trói nó lại, tống nó vào trong tù, ở đó tha hồ nghiến răng và than văn. (trói tớ 3 lại, khiêng ra ngoài, tất cả đi vào).

 

Tạ ơn Chúa Mẹ Thánh cả Giuse

Dorchester, MA ngày 10 November 2001

----------------------hết------------