Têrêsa thích bố thí cho người nghèo bằng của và bằng lời cầu nguyện

 

Trong những buổi đi dạo với Ba, người thích bảo con mang của bố thí cho người nghèo; có một hôm, gặp một người chống nạng đi khệnh khạng, con chạy lại cho ông một xu, nhưng thấy ḿnh không phải là nghèo đến nỗi phải nhận của bố thí, ông nh́n con và mỉm cười chua xót rồi từ chối. Ai nói được tâm trạng con lúc bấy giờ, con muốn an ủi ông, giúp ông, ai ngờ lại làm ông tủi, chắc người tàn tật ấy hiểu ư con, nên quay lại mỉm cười thông cảm . Ba mới mua cho con cái bánh ngọt, con muốn chạy lại đưa cho ông, nhưng lại cả dám , tuy nhiên con muốn tặng ông một cái ǵ để ông không từ chối được, v́ con thấy thương ông quá, bấy giờ con sực nhớ ra người ta thường bảo : hôm rước lễ lần đầu, muốn xin ơn ǵ Chúa cũng cho; nghĩ thế con lại được an ḷng mặc dầu chưa đầy sáu tuổi, con cũng tự nhủ; “Hôm nào rước lễ lần đầu, ḿnh sẽ cầu cho người đáng thương này”. Thế rồi năm năm sau con đă giữ lời hứa và con trông rằng Chúa đă nghe lời con và cũng đă soi sáng cho con biết cầu nguyện cho một phần thân thể đau khổ của Ngài...

 

Têrêsa hối lỗi và biết ơn chị vú nuôi

 

Con yêu Chúa hết ḷng và con năng đọc câu Má dạy để dâng ḿnh cho Chúa, nhưng có một hôm, hay nói đúng hơn, là một buổi tối tháng năm con đă phạm một lỗi, mà con phải nhắc lại, v́ nó giúp con biết hạ ḿnh ở khiêm nhường và con tin rằng con đă ăn năn cách trọn. V́ con c̣n bé quá không đi nhà thờ làm việc kính Đức Mẹ được, nên phải ở nhà làm việc tháng Đức Mẹ với chị ở Victoire [Victoire Pasquier giúp việc cho gia đ́nh Martin ở tỉnh Lisieux] trước bàn thờ hoa tí hon con đă dọn lấy. Cái ǵ cũng bé tí xíu; từ cái chân nến, cho chi cái b́nh hoa, chỉ đốt hai cây nến nhỏ cũng đủ sáng trưng cả bàn thờ; một đôi khi chị Victoire bất ngờ cho hai mẩu nến lớn, nhưng cũng chỉ họa hoằn mới có như vậy. Có một tối mọi sự đă sẵn sàng để đọc kinh rồi, con bảo chị:

 

-Chị cất kinh “Hăy nhớ” đi để em châm nến.

Chị làm bộ bắt đầu, rồi lại không đọc nữa, lại c̣n nh́n con để cười. Thấy mấy cây nến của con cháy gần hết rồi, con giục chị đọc, chị cứ làm thinh; bấy giờ con đứng dậy, hét ầm lên là chị ác lắm, quên mất tính hiền lành sẵn có, con giậm chân b́nh bịch... Bấy giờ chị Victoire không cười nữa, chị bỡ ngỡ nh́n con và đưa cho con hai mẩu nến to... Hồi năy con khóc v́ giận, th́ bây giờ lại khóc v́ hối hận và dốc ḷng không bao giờ tái phạm nữa !...

 

Lần khác xảy ra một câu chuyện lôi thôi giữa con và chị Victoire ; nhưng lần này con không phàn nàn ǵ cả, v́ con rất b́nh tĩnh. Con muốn lấy cái lọ mực để trên ḷ sưởi: nhưng con thấp quá không làm sao mà với được, con lễ phép nhờ chị lấy giúp, nhưng chị từ chối, lai bảo con lấy ghế trèo lên mà lấy. Con không nói ǵ cả, đi lấy lấy, nhưng trong bụng nghĩ là chị không tốt. Để chị thấy rằng chị không tốt; con moi trong óc xem có cái ǵ làm con tức nhất; à, lúc nào cáu, chị gọi con là “con nhăi” làm con nhục lắm, thế là trước khi nhảy xuống khỏi ghế, con quay lại trịnh trọng nói:

-Chị Victoire ơi ! chị là con nhăi con.

Nói xong con bỏ chạy, để chị đứng ngẫm nghĩ câu nói thấm thía của con... Kết quả lập tức đến, v́ ngay sau đó con ghe thấy chị ấy la:

-Cô... cô... Marie à ! Con Têrêsa nó ... nó gọi tôi là... con nhăi đây này !

 

Chị Marie đến bắt con xin lỗi, con xin lỗi, nhưng trong ḷng không hối hận ǵ cả, v́ lẽ rằng chị Victoire cao lớn mà không thèm với tay để giúp con một tí, th́ bị mắng là “nhăi con” cũng đáng rồi...

Tuy thế chị cũng yêu con lắm và con cũng rất yêu chị ; có một hôm, chị đă cứu con thoát một cơn nguy lớn, v́ con vô ư bị ngă. Chị Victorie ủi quần áo, bên cạnh có để một thùng nước. Con ngồi vừa xem chị làm, vừa đu ghế (như thói thường của con). Chẳng may mất đà, con nhảy tùm một cái xuống tận đáy thùng !!! Thế là con nằm gọn lỏn trong thùng, đầu chạm chân như con gà lộn, cuốn tṛn trong vỏ trứng !...Chị Victoire lấy làm lạ hết sức, v́ chưa bao giờ có như thế. Con muốn thoát ngay ra khỏi cái thùng mà không làm sao được, v́ nhà ngục của con khít quá, làm con không thể cựa quậy được, chị chẳng phải vất vả bao nhiêu mà đă cứu con thoát một cơn nguy lớn,  rồi chị phải thay hết bộ đồ cho con, v́ con ướt hết như chuột lột.

 

Lần khác con bị ngă vào ḷ sưởi, nhưng may quá lại không có lửa, Chị Victoire chỉ phải lôi con ra, rồi phủi tro bám đầy cả người. Hôm đó là ngày thứ tư, tất cả mọi chuyện xảy ra vào lúc Mẹ đi hát ở nhà thờ với chị Marie.

 

Têrêsa nhắc lại việc xưng tội lần đầu

 

Cũng vào một ngày thứ tư, Cha Ducellier [Cha phó nhà thờ chính ṭa Saint Pierre] đến thăm nhà ta. Chị Victoire thưa với người là cả nhà đi vắng hết, chỉ có ḿnh bé Têrêsa ở nhà thôi, người vào bếp thăm con và xem con làm bài; con lấy làm hănh diện được tiếp Cha Giải tội của con, v́ con mới xưng tội lần đầu với người được ít bữa. Kỷ niệm êm đềm biết mấy !...

 

Ôi ! thưa Mẹ yêu dấu ! Mẹ đă chuẩn bị cho con kỹ càng biết bao ! Mẹ bảo con rằng xưng tội là xưng với Chúa, chứ không phải là xưng với người ta, con tin thật như thế, nên đă xưng tội rất sốt sắng và con cũng đă hỏi Mẹ : con có được nói với Cha Ducellier là con mến người lắm không, v́ con nghĩ nói với người cũng như nói với Chúa vậy...

 

Được dạy bảo cặn kẽ về những lời phải nói và những việc phải làm, con bước vào ṭa giải tội và quỳ sụp xuống. Cha Ducellier mở tấm cửa nhỏ ra mà không thấy ai, v́ con thấp quá, đầu chưa đụng tay vịn, bấy giờ cha bảo con đứng lên, con vâng lời ngay, đứng thẳng lên và quay mặt về người để nh́n cho rơ. Con xưng tội như một đứa con gái lớn  và nhận phép lành cách sốt sắng, v́ Mẹ đă dạy con là lúc đó nước mắt Chúa Giêsu Hài đồng sẽ rửa sạch linh hồn con.

Con c̣n nhớ lời khuyên đầu tiên của người là phải tôn kính Đức Mẹ. Con hứa sẽ mến Đức Mẹ nhiều hơn. Ra khỏi ṭa giải tội, con thấy ḷng khoan khoái nhẹ nhàng như chưa từng có. Từ đó cứ các dịp lễ trọng, con lại đi xưng tội, quả thật đi xưng tội đối với con đă là đại lễ rồi!