58. Nhân loại vô ơn đối với T́nh yêu Chúa!

(trg 315-316)

Josefa! Con hăy viết tiếp:

*Chúa: "V́ t́nh yêu mà Thiên Chúa dựng nên con người và đặt nó vào thế gian đầy đủ  điều kiện và hạnh phúc để sống mà chờ đợi phần thưởng đời đời.

Nhưng muốn có quyền hạn đó, nó phải tuân giữ một ít luật nhẹ nhàng và khôn ngoan do Đấng Tạo Hóa của nó quy định.

*Người: Vậy mà con người đă bất trung với lề luật đó, đă lâm trọng bệnh, nó phạm cái tội đầu tiên.

Con người ấy chính là người cha, người mẹ, tổ tiên nhân loại.

Toàn thể con cái của nó đă bị nhơ uế bởi tội lỗi nó, nên toàn thể nhân loại phải mất quyền thừa hưởng hạnh phúc Thiên Chúa đă hứa ban cho nó, và từ đấy nó phải cực nhọc, đau khổ rồi chết.

 

*Chúa: Ở trong phúc lạc tràn trề, Thiên Chúa không cần đến con người hay công việc ǵ của nó. Ngài tự thỏa măn, vinh hiển của Ngài vô cùng tận và chẳng có ǵ có thể làm giảm sút được. Tuy vô cùng quyền phép. Ngài cũng nhận từ vô biên. Ngài không đành bỏ con người mà Ngài dựng bởi t́nh yêu đó phải đau khổ rồi chết mất sao. Không, nhưng hoàn toàn ngược lại, Ngài ban cho nó một chứng cớ về t́nh yêu để đương đầu với cái xấu cực xấu ấy, Ngài tự ban một liều thuốc vô giá, là một trong Ba Ngôi Cực Thánh phải xuống thế làm người, để sửa lại cái hư đốn do tội lỗi gây nên.

 

Ngôi Cha hy sinh Ngôi Con. Ngôi Con hy sinh vinh hiển ḿnh, xuống cơi trần không phải với địa vị của một Vị Thiên Chúa cao sang quyền phép, mà với kiếp tôi đ̣i,  bần cùng, thơ dại. Đời sống Ngài mang lấy ở chốn trần gian trần đây, tất cả các con đều biết rồi!

Con có hiểu được từ giây phút đầu tiên cuộc đời Nhập Thể. Cha mang lấy tất cả mọi cái khiếm khuyết của bản năng loài người như thế nào không?

Làm một hài nhi: Cha đă khốn khổ v́ lạnh, v́ đói, v́ bần cùng, bị tầm nă.

Lao động: Cha đă bị khinh khi, nhục mạ v́ làm con của một bác thợ mộc quê mùa. hèn hạ. Cha đă sống 30 năm trong vất vả, thiếu thốn.

Rao giảng: Cha đă phải đau đớn nói lời giă biệt Mẹ hiền để ngậm ngùi cất bước ra đi, để làm cho Cha trên trời được nhận biết, để dạy cho nhân loại hiểu rằng Thiên Chúa là T́nh yêu.

Với kẻ bệnh tật, Cha ban cho chúng sức khỏe, với kẻ chết, Cha ban cho sự sống.

Với các linh hồn, Cha trả lại cho chúng cái tự do mà tội lỗi đă đánh mất. Cha mở cửa quê hương rất thật là nơi vĩnh cửu. Cha cứu chuộc, khi giờ đă đến, để mua lại phần rỗi cho nhân loại, Con Một Thiên Chúa đă vui ḷng ban cho chúng luôn cả mạng sống của ḿnh.

Ngài đă chết cách nào? có bà con bạn hữu vây quanh chăng? Được mến tiếc, ngợi khen như một vị ân nhân chăng?

Này các linh hồn yêu dấu: Các con rơ biết Con Thiên Chúa không muốn chết như thế đâu.

 

Ngài đă gieo văi t́nh thương và hứng chịu oán thù.

Ngài mang lại cho thế gian sự bằng an và nhận lấy cơn cuồng loạn khát máu.

Ngài đem đến cho nhân loại sự tự do và hiến thân chịu giam cầm, trói buộc, bạc đăi, vu cáo, cuối cùng chết trên Thập Giá giữa hai kẻ trộm cướp, bị khinh khi, khốn khổ bơ vơ, lại thêm trần truồng.

Ngài đă xả thân cứu vớt nhân loại như thế đó, và cũng như thế đó, Ngài hoàn tất công việc.

 

Người phàm lâm trọng bệnh, Con Thiên Chúa đến tận nhà nó, không những ban cho nó sự sống mà c̣n cung cấp cho nó sức lực và phương tiện cần thiết để tích trữ nơi trần gian này một kho tàng cho phần thưởng vĩnh cửu.

 

*Người: Trước đặc ân đó, loài người đă đáp lại như thế nào. Loài người có bắt chước đứa đầy tớ mà dâng ḿnh phụng sự Chủ của chúng mà không màng đến lợi ích riêng tư không?

Nhân loại đă đáp lời Thiên Chúa với nhiều hạng khác biệt…