14- Chúa Giêsu vui và buồn

    khi Lập Thánh Thể:

    (trg 230)

 

Giờ này, khi mà công cuộc cứu nhân loại gần tới, ḷng Cha không thể nào giữ nổi nhiệt độ và mối t́nh yêu mênh mông đối với nhân loại, không thể khiến Cha chia li họ, bỏ họ mồ côi. V́ thế để chứng tỏ t́nh yêu thương đó,, và ở lại với họ trọn đời, Cha muốn trở nên của ăn nuôi họ, nâng đỡ họ, nên sự sống, nên tất cả mọi sự cho họ…

 

Lúc đó, nh́n qua các thời đại, Cha thấy hết mọi linh hồn ăn Thịt Cha, và say sưa uống Máu Cha, hưởng bao ơn phúc bởi đấy mà ra.

Máu thánh cực thanh tịnh đó sinh nở đức đồng trinh sạch sẽ trong biết bao tâm hồn.

Bao tâm hồn khác nhờ Thánh Thể  cháy thêm lửa nhiệt thành kính mến.

Bao nhiêu anh hùng của t́nh yêu giờ đây tập hợp dưới mắt Cha, và trong Trái Tim Cha.

Bao linh hồn khác, sau khi phạm vô vàn tội ác nặng nề, bị sức mạnh của dục t́nh làm yếu nhược, đến t́m thấy sinh lực, khi ăn Bánh này của những người hùng mạnh. Ai hiểu được những cảm tưởng vui, yêu, êm ái chiếm đoạt ḷng Cha? Cha vui sướng khi nghĩ đến các linh hồn ăn Thịt Cha, làm bạn với Cha, luôn đến tận thế hằng thờ phượng, đền tạ, yêu mến Cha.

 

(trg 231) Nhưng ai hiểu được những đắng cay chua xót Trái Tim Cha nữa?

Nhiều linh hồn bỏ rơi Cha, hoặc không tin Cha ngự thật trong Thánh Thể .

Biết bao linh hồn hoen ố tội lỗi lẽ ra Cha không phải ngự vào.

Biết bao lần Thịt Máu Cha bị xúc phạm đă trở nên án phạt muôn linh hồn.

Cha thấy những tội bất kính sự thánh, những mỉa mai khả ố không tên loài người sẽ phạm đến Cha.

Biết bao giờ, biết bao đêm, Cha ngự một thân một ḿnh trong nhà tạm.

Biết bao linh hồn khinh bỏ lời Cha đầy t́nh yêu từ nơi nhà chầu ấy, kêu mời họ!!!