32 - Hăy gọi Thiên Chúa là Cha khi cầu nguyện

(trg 239)

 

Trở lại vườn Giêtsêmani để tiếp tục cầu nguyện, Cha sấp ḿnh thờ lạy Chúa Cha, kêu xin Ngài trợ giúp. Cha không gọi Ngài bằng Chúa mà gọi bằng Cha.

Khi ḷng chúng con tràn ngập những ưu phiền, các con cũng phải gọi Chúa bằng Cha. Các con hăy van lơn Ngài cứu giúp.

Các con hăy bày tỏ cho Ngài những khốn khó, âu lo, niềm mong ước.

Các con hăy dùng những tiếng kêu than thảm thiết của các con để nhắc cho Ngài nhớ các con chính là con cái của Ngài.

 

 

(trg 240)

Hăy thưa với Ngài rằng thân thể các con đă kiệt sức, tim các các con buồn rầu đến chết được, linh hồn các con kinh hoàng dường như toát mồ hôi máu.

Hăy cầu khẩn Ngài với niềm tin cậy vững vàng của trẻ thơ ngây.

Các con hăy mong đợi tất cả nơi Đấng là Cha các con, Ngài sẽ giải sầu cho các con, ban cho các con sức lực cần thiết để vượt qua bao nỗi ưu tư, phiền khổ do chính các con, hay bởi các linh hồn được trao phó cho các con.

Linh hồn Cha đă buồn chán lại c̣n phải cực ḷng trong cơn phiền muộn da diết và viễn ảnh những bất công của nhân loại, những lời phỉ báng, nhục mạ, những thái độ vong ân của chúng tung ra triền miên để đáp lại bao nỗi đau khổ của Cha, đáp lại mối t́nh của Cha.

 

Máu Cha toát ra từ những lỗ chân lông, bắn ra từ các thương tích vẫn c̣n vô ích cho biết bao linh hồn. Ôi, biết bao linh hồn hư mất, biết bao linh hồn nhục mạ Cha, biết bao linh hồn không nhận biết Cha.

Cha đổ Máu ra cho tất cả, Cha tạo công nghiệp cho tất cả. ôi Máu Châu báu của Thiên Chúa . Ôi công nghiệp phi thường sao vẫn c̣n vô ích cho muôn linh hồn.