1. Thiên Chúa qui định mọi

biến cố tốt cũng như xấu

(trong trời đất, không có ǵ t́nh cờ xảy ra cho ta)

 

Không có việc ǵ xảy ra trong vũ trụ mà

Thiên Chúa không muốn hay không ban

phép. Điều đó phải hiểu một cách tuyệt đối về

hết mọi sự - trừ tội lỗi.

 

Chứng minh:

-Các Giáo Phụ và các

Thánh Tiến sĩ trong Giáo Hội đều đồng

thanh dạy rằng: "Trong suốt đời ta, không có

sự ǵ xảy ra do ngẫu nhiên. Thiên Chúa can

thiệp vào khắp mọi nơi".

-Chúa đă phán qua miệng tiên tri Isaia:

"Ta là Chúa và không c̣n Chúa nào khác

nữa. chính Ta đă dựng nên sự sáng, tạo nên

sự tối gây nên ḥa b́nh, làm nên các sự dữ,

chính Ta là Chúa làm nên mọi sự đó!" (Is 45,6-7)

-Chúa đă dùng Moise để

dạy dỗ: Chính Ta làm cho chết, chính Ta làm

cho sống, chính Ta làm cho bị thương, chính

Ta chữa lành (Đnl 32,39).

-Chúa c̣n phán

trong Ca vịnh bà Anna mẹ ông Samuen:

"Chúa cất đi và ban sự sống, Chúa đưa đến

mồ và kéo ra khỏi đấy, Chúa ban cho giầu có

hay nghèo nàn, Người hạ xuống và nâng lên" (1 Sam 2,6-7).

-Tiên tri A mốt nói: "Có sự dữ ǵ

xảy ra trong thành mà lại không do Chúa? (Am 3,6)

-Đấng Khôn Ngoan cũng tuyên bố:

"Sự lành, sự dữ, sống, chết, giầu nghèo, đều

do Chúa"(Hc 2,14)

-C̣n từng trăm chỗ nói như thế.

 

Có lẽ bạn sẽ nói rằng: điều đó chỉ đúng

cho một ít hiệu quả tất yếu như bệnh hoạn,

chết, nóng lạnh, và một ít biến cố do những

căn nguyên tự nhiên phát sinh, những căn

nguyên này không có tự do. C̣n đối với

những việc tùy thuộc ư muốn tự do của con

người, th́ không phải như thế.

Bạn sẽ vấn nạn rằng: giá như có ai nói xấu tôi, đánh đập

hành hạ tôi, sao tôi lại dám cho rằng việc đó

là do thánh ư Thiên Chúa, v́ Chúa không

những không muốn người ta xử đăi với tôi

như thế, lại c̣n nghiêm cấm điều đó nữa. Rồi

bạn kết luận: Người ta chỉ có thể bảo là do ư

muốn của con người, do sự dốt nát hay ác

tâm của người ta mà thôi?

Thực, đó là tấm b́nh phong để người ta ẩn nấp để lẩn tránh

những biến cố do tay Chúa xếp đặt, và để tự

bào chữa một sự thiếu can đảm và tuân phục.

Tôi xin thưa với bạn rằng: Vô ích lắm,

nếu bạn tưởng có thể tự hănh về cách lập

luận đó, để mong được thoát ly ra ngoài

quyền lực Chúa quan Pḥng. Chính Thiên

Chúa đă phi bác lập luận đó. Theo lời Chúa

phán ta phải tin rằng trong mọi chuyển biến,

không có ǵ xảy ra, nếu Ngài không ra lệnh

hay ban phép.

Bạn hăy nghe đây:

-Muốn phạt tội sát nhân và ngoại t́nh

của vua Đavít, Chúa đă sai tiên tri Nathan

đến bảo vua: "Sao ngươi đă khinh thị lời Ta

và phạm tội trước mặt Ta? Ngươi đă giết

Uria, ngươi đă cướp vợ y và đă dùng gươm

con cháu  Am mon mà giết y. Này đây lời

Chúa phán: Ta sẽ khiến từ nhà ngươi nổi lên

những tai họa giáng trên đầu ngươi. Ta sẽ bắt

các vợ ngươi trước mặt ngươi và Ta sẽ trao

cho tên thân cận của ngươi, nó sẽ làm nhục

ngươi giữa thanh thiên bạch nhật. Ngươi đă

phạm tội trong nơi kín, c̣n Ta, Ta sẽ phạt

ngươi cho cư dân Israel trông thấy giữa ban

ngày (2 Sam 12,9-12).

 

-Đến sau khi dân Do Thái, v́ những tội

ác, đă xúc phạm đến Chúa quá nhiều và

khiêu khích phép công bằng Chúa, Người lại

phán: "Assur là chiếc roi chiếc gậy của cơn

thịnh nộ Ta, Ta sẽ dùng Assur làm dụng cụ

oán phạt. Ta sẽ sai y đến dân bất trung, Ta sẽ

truyền cho y tiến phạt dân Ta giận dữ, y sẽ

tước đoạt cướp bóc và giầy đạp nó dưới

chân như bùn nhơ ngoài đường" (Is l0,5-6).

 

Đó tôi xin hỏi bạn, Thiên Chúa có thể

tuyên bố rơ rệt hơn Người là căn nguyên

những tai họa mà Absalon đă làm cho vua

cha phải chịu, và vua xứ Assyria đă làm cho

dân Do Thái không? Rất dễ trưng thêm nhiều

thí dụ khác, nhưng như thế cũng đă đủ.

 

Nên chúng ta phải kết luận với Thánh

Augustinô rằng: "Tất cả mọi sự xảy ra ở trần

thế này trái với ư muốn chúng ta (bất kỳ do

người ta hay bởi đâu) đều là do ư muốn của

Thiên Chúa, do sự xếp đặt của Chúa quan

Pḥng, do mệnh lệnh và quyền điều khiển

của Chúa. Nếu v́ trí khôn ta yếu đuối không

 thể hiểu rơ được lư do các việc đó, chúng ta

hăy nhận là việc Chúa Quan Pḥng, chúng ta

hăy tôn vinh Chúa v́ được trực tiếp nhận

những cái đó bởi tay Người, hăy tin chắc

không phải là vô lư mà Chúa gửi đến cho ta".

 

-Dân Do Thái kêu trách cho rằng chúng

phải chịu lưu đầy và các sự khốn khó là do số

phận hẩm hiu và bởi những lư do ngoài ư

muốn Thiên Chúa. Nhưng tiên tri Giêrêmia

đă trả lời cho họ: "Ai là người có lời nói có

sức phát sinh một hiệu quả nào, nếu Chúa

không ban lệnh cho người đó? Không phải

rằng các sự lành sự dữ đều do miệng Đấng

Cao Cả ư?Như thế tại sao người ta dám lẩm

bẩm kêu trách v́ những h́nh phạt do tội lỗi

của ḿnh gây nên? Phần chúng ta, chúng ta

hăy hồi tâm lại, hỏi lương tâm ta; ta hăy sửa

đổi cách ăn và trở về cùng Chúa. Chúng ta

hăy nâng tâm hồn tên trời, giơ tay lên cầu

Chúa và thưa với Người rằng: Chúng tôi đă

hành động bất chính, chúng tôi đă kéo cơn

giận Chúa xuống trên ḿnh chúng tôi, v́ thế

Chúa đă không nghe lời chúng tôi" (Ai ca

3,37-42). Những lời đó không đủ rơ ràng sao?

 

Chúng ta c̣n phải t́m ích lợi cho ta bởi

những biến cố đó nữa. Chúng ta hăy cẩn thận

qui hoàn mọi sự cho ư muốn Thiên Chúa, và

tin chắc rằng mọi sự đều được hướng dẫn do

tay Chúa hiền từ như một người cha.

 

Thiên Chúa có thể muốn hay ban phép

xảy ra những việc dữ thế nào được?

 

Nhưng có lẽ bạn c̣n nói: Trong mọi

hành động đó đều có tội lỗi. Vậy Thiên Chúa

có thể muốn những việc đó, hay tham dự vào

những việc đó thể nào được, v́ Chúa là chính

sự Thánh Thiện không thể đi đôi được với tội lỗi?

 

-Vâng, Thiên Chúa không bao giờ và

không có thể là tác giả của tội lỗi. Nhưng

chúng ta đừng quên rằng, trong bất kỳ tội

nào, phải phân biệt hai phần - theo các nhà

Thần học - một phần tự nhiên và một phần

luân lư. Ví dụ, trong hành động đáng tiếc của

người ta: đều có cử động cánh tay đập vào

vai bạn, cử động của lưỡi xỉ nhục bạn và cử

động của ư muốn đi trệch ra ngoài lẽ phải và

luật Chúa. Nhưng tác động vật lư của cánh

tay hay của lưỡi cũng như mọi sự vật tự

nhiên, đều bản nhiên tốt lành, và không ǵ

ngăn cản nó phát sinh cùng với và nhờ sự trợ

giúp của Chúa. Cái xấu, cái mà Thiên Chúa

không thể giúp đỡ được và Người không thể

là tác giả được, đó là cái chủ ư khiếm khuyết,

phi pháp mà ư muốn con người lồng vào hành động đó.

 

-Bước đi của một người què, xét về

phương diện là một cử động, đúng thực là đo

linh hồn và chân. C̣n cái khuyết điểm làm

cho bước đi khập khiễng là chỉ do chân thôi.

Cũng thế, tất cả mọi hành động xấu đều phải

nói là do Chúa và do người ta xét theo

phương diện những hành động đó là những

việc tự nhiên, vật lư; nhưng xét theo phương

diện nó phi pháp, tội lỗi, th́ chỉ là do ư muốn của người ta thôi.

 

-Nếu người ta đánh hay nói xấu bạn, th́

các cử động của cánh tay hay của lưỡi không

phải là tội lỗi, và Thiên Chúa rất có thể và

thực là tác giả của cử động đó. Người ta,

cũng như bất cứ tạo vật nào không thể tự

ḿnh sống hay cử động, nhưng phải nhờ

Thiên Chúa hành động trong con người và

qua con người. V́ theo lời Thánh Phaolô,

"Chúng ta sống, động và tồn tại trong Thiên

Chúa" (Tđcv 17,28). Cái ác ư hoàn toàn của

người ta, và chỉ ở điểm này mới là tội: Thiên

Chúa không hề dự phần vào, nhưng Người

làm thinh để khỏi thương tổn đến tự do.

 

-Hơn nữa khi Thiên Chúa cùng giúp sức

cho người làm bị thương hay lấy một của cải

đó, v́ bạn đă lạm dụng chúng và chúng sinh

hại cho linh hồn bạn; Chúa không hề muốn

rằng người hung ác hay tên trộm cướp đó

dùng một tội ác mà phạm tới bạn. Điều đó

không bao giờ Chúa muốn, nhưng chỉ là ác ư của người ta.

 

-Tỉ dụ sau đây giúp ta hiểu rơ hơn. Một

tội nhân bị kết án tử h́nh do một án phạt

công b́nh. Nhưng đao phủ là kẻ thù riêng của

tội nhân, và thay v́ thi hành án của quan tư

pháp do nhiệm vụ, đao phủ lại làm v́ ḷng oán ghét

báo thù. Như thế không hiển nhiên là quan

án không tham dự ǵ vào tội ác của tên đao

phủ ư? ư muốn của quan án không phải là

muốn cho người đao phủ phạm tội đó, nhưng

chỉ muốn cho công lư được bảo toàn và tội

nhân phải chịu phạt đền tội.

 

-Cũng thế, Thiên Chúa không thể tham

dự cách nào vào hành động ác độc của người

đánh hay ăn trộm của bạn: đó là hành động

riêng của họ. Thiên Chúa, như chúng tôi đă

nói, muốn sửa lỗi bạn, muốn cho bạn tự

khiêm, cho bạn mất của cải để cứu thoát bạn

khỏi nét xấu và đem bạn vào đường nhân

đức. Nhưng ư định nhân từ thương xót đó có

thể thi hành bằng trăm ngàn cách mà không

có tội lỗi, không có dự phần ǵ vào tội lỗi của

con người mà Chúa dùng làm khí cụ để thi

hành. Và trong thực tế, không phải ác ư hay

tội lỗi của người ta làm bạn đau khổ, nhục

nhă hay mất của, nhưng chính là sự mất sức

khoẻ, danh dự và của các vật chất. Tội lỗi chỉ

làm hại người có tội thôi: chính v́ thế mà

chúng ta phải phân biệt, trong những việc

như thế, phía tốt và phía xấu, phân biệt điều

Thiên Chúa dùng người ta thi hành với cái

mà ư muốn của con người được Chúa dùng

đă tự ḿnh thêm vào.

 

Thí dụ thực hành

 

Thánh Grêgôriô lại tŕnh bày chân lư đó

dưới một h́nh thức khác.

"Một thầy thuốc ra lệnh cho đỉa hút máu

bệnh nhân. Trong lúc hút máu bệnh nhân,

mấy con vật nhỏ bé đó chỉ có ư hút cho no

thỏa đến giọt máu cuối cùng. Nhưng thầy

thuốc lại không có chủ ư nào khác ngoài việc

rút hết máu độc ở bệnh nhân ra, và như thế là

chữa được bệnh nhân. Giữa sự hung hăng

hút máu của mấy chủ đỉa, với cái mục đích

sáng suốt của thầy thuốc, không có ǵ giống

nhau. Cho nên bệnh nhân không có vẻ ǵ là

đau khổ. Bệnh nhân không nh́n đến cái khía

cạnh mấy chú đỉa ác tâm, bệnh nhân chỉ cố

sức làm tiêu tan sự tởm gớm của cái h́nh

dáng ghê sợ của mấy chủ đỉa. Họ c̣n bằng

ḷng và ủng hộ hành động đó v́ biết rơ rằng

mấy chú đỉa chỉ hành động v́ thầy thuốc

nhận thấy như thế là có ích cho việc chữa bệnh".

 

Thiên Chúa dùng người ta cũng như

thầy thuốc dùng đỉa. Cho nên chúng ta cũng

phải không được dừng lại ở những dục vọng

của những người được Thiên Chúa ban

quyền hành động đến ta, cũng không được

khó chịu v́ những ác ư của họ. Ta lại phải giữ

ḿnh không được thù ghét họ. Quả thế dù họ

có những nhận định riêng biệt nào đi nữa, đối

với ta lúc nào họ cũng chỉ là những dụng cụ

cứu rỗi được điều khiển do bàn tay nhân từ

của Thiên Chúa khôn ngoan và phép tắc, chỉ

cho phép họ hành động tùy với lợi ích của ta.

Cho nên ta phải cố gắng thâu lượm lấy

những mỹ quả hơn là lo chống đối những

xâm phạm của họ, v́ đó thật là những xâm

phạm do Chúa gây nên. Điều đó đúng thực

cho mọi tạo vật bất kỳ loài nào. Không một

vật nào có thể hành động vào ta được nếu

Chúa không ban quyền.

 

Học thuyết này rất quen thuộc đối với

những linh hồn thực được Chúa soi sáng.

 

-Chúng ta thấy một tấm gương sán lạn như

Thánh Gióp. Thánh nhân mất hết con cái của

cải mà Thánh nhân nói: Chúa đă ban cho tôi

mọi sự và Chúa tôi lại cất lấy mọi sự, Chúa

muốn  thể nào, th́ đă xảy ra như thể Xin

chúc tụng Danh Chúa (Gióp 1, 21).

-Thánh Augustinô chú thích rằng: Bạn hăy xem Thánh

Gióp không nói: Chúa đă ban cho tôi mà quỷ

đă cướp mất, nhưng Thánh nhân đă sáng

suốt nói rằng: Chính Chúa đă lấy đi. Công

việc đă xảy ra như Chúa muốn, chứ không theo ư quỷ.

 

-Thí dụ về ông Giuse cũng không kém rơ

ràng. Thực do ác ư và với một mục đích xấu

mà các anh ông đă bán ông cho bọn lái buôn.

Tuy nhiên vị Thánh Tổ phụ đó vẫn cho là mọi

sự đều do Chúa Quan Pḥng. Chính ông đă

nhiều lần nói: Chúa đă sai tôi sang Ai Cập

trước để cứu giúp anh em, Chúa đem tôi đến

đây để ǵn giữ mạng sống cho anh em, để anh

em có của ăn mà sống. Không phải do ư định

của anh em mà tôi được đưa tới đây, nhưng

là do ư muốn của Thiên Chúa đă muốn làm

cho tôi nên Hoàng thân của vua Pharaon,

làm chủ trong hoàng đài, và làm vương hầu

trong cả nước Ai Cập (St 45,7-8).

 

-Nhưng chúng ta hăy ngắm nh́n Chúa

Cứu Thế, là Đấng Thánh vô cùng đă bỏ trời

xuống thế, dùng gương lành và lời giảng dạy

để giác ngộ chúng ta. Thánh Phêrô, do một

tấm ḷng hăng hái mù quáng thúc đẩy, đă

muốn can ngăn Chúa đừng chịu khổ, và ngăn

bọn lính không được chạm tới Thánh  Thể

Chúa. Nhưng Chúa Giêsu đă phán cùng

Thánh Phêrô: Chén Cha Ta đă ban cho Ta,

tại sao Ta không uống? (Ga 18,11). Như

thế Chúa Giêsu đă cho rằng các đau khổ và

tủi nhục Người chịu trong cuộc tử nạn,

không phải là do bọn Do Thái đă tố cáo

Ngài, không phải do Giuđa phản bội, không

phải do Philatô đă kết án Ngài, cũng không

phải do bọn lư h́nh đă làm khổ Ngài, không

phải do quỷ dữ đă thúc đẩy bọn người khốn

nạn đó, tuy họ là những căn nguyên trực tiếp

gây ra những đau khổ cho Ngài, nhưng là do

Thiên Chúa. Thiên Chúa đây được coi như

một người cha yêu thương vô cùng, chứ

không được phép coi như một vị thẩm phán nghiêm thẳng.

 

Không bao giờ chúng ta được cho rằng

do quỷ, do người ta, ta hăy nói rằng do Chúa

là căn nguyên đích thực, nếu chúng ta bị mất

của, bị bất măn, bị đau khổ, bị tủi nhục.

Thánh Đôrôthê nói: "Hành động thế khác

tức là ta đă làm như một con chó trút tất

cả sự tức giận vào ḥn đá, thay v́ cho là do

bàn tay người đă tung ḥn đá đó tới".

Cho nên bạn hăy cẩn thận đừng nói: người nọ là căn

nguyên tai họa tôi đang chịu, người kia đă

gây nên việc rủi ro của tôi. Các tai họa của

bạn không phải là việc của người phàm,

nhưng là việc của Chúa. Nhưng chúng ta

được an tâm, là v́ Thiên Chúa tốt lành vô

cùng, bao giờ cũng hành động rất mức khôn

ngoan, và với những mục đích thánh thiện cao cả.

(Trích sách "Tin cậy Chúa Quan pḥng" Đoạn 1 Thiên Chúa Qui định mọi biến cố tốt cũng như xấu)