10. Trong khi mất các ơn bề ngoài

 

Chúng ta phải thực hành sự tuân theo ư

Chúa khi bị mất các phương thế cứu rỗi bên

ngoài thuộc giác quan mà Chúa muốn rút đi

không cho ta. Thí dụ bạn mất một vị hướng

dẫn hay một người bạn đang chỉ dẫn và khích

lệ bạn. Bạn tưởng rằng, thiếu sự giúp đỡ của

vị đó, bạn sẽ không thể đứng vững được. Và

quả thực trong điều bạn cảm thấy đó cũng có

điều đúng là thực ra bạn không thể một ḿnh

tiến bước được. Sự giúp đỡ cần hẳn cho bạn,

chính v́ thế mà bạn đă được vị hướng dẫn

hay người bạn đó. Nhưng bây giờ Chúa yêu

bạn ít hơn ư? Yêu ít hơn khi Người ban cho

bạn ân huệ đó sao? Người không c̣n là Cha

bạn nữa sao? Và một người Cha như Chúa

bỏ được con cái ḿnh sao? Vị hướng dẫn mà

bạn hối tiếc đó thực đă dẫn bạn một cách đắc

lực trong con đường bạn đang đi. Nhưng

trong quăng đường bạn c̣n phải đi để tới nơi

Chúa gọi bạn, vị đó có thích hợp để hướng

dẫn bạn nữa không? Chúa Giêsu Thầy Chí

Thánh của ta đă nói về Ngài với các môn đệ

rằng: Việc Cha đi có ích cho con, v́ nếu Cha

không đi, Đấng yên ủi sẽ không đến với

chúng con; nhưng nếu Cha đi, Cha sẽ sai

Người đến với chúng con (Ga 16,7). Như thế

ai dám nói rằng không có ích, nếu bị mất một

vị hướng dẫn, một người bạn, dù vị đó tốt

lành thánh thiện mấy đi nữa.

Nhưng tôi có biết đâu - bạn sẽ trả lời

cho tôi  đó không phải là một h́nh phạt, v́

những bất trung của tôi đă gây nên?

Tôi giả sử bạn nói đúng. Bạn hăy biết

rằng, những h́nh phạt của một người cha sẽ

thành những phương thuốc bổ ích đối với

những người con ngoan. Bạn có muốn làm

mềm tay Cha trên trời, muốn xúc động trái

tim Ngài, muốn bắt Ngài phải ban cho bạn

ơn mới không? Bạn hăy nhận lấy h́nh phạt

của Ngài, và nhờ sự tuân phục tin cậy vào

thánh ư Chúa đó, hoặc Chúa sẽ đem đến cho

bạn một người để dẫn bạn tiến khác hẳn từ

trước đến nay, hoặc Chúa nhân lành sẽ tự

đảm nhiệm lấy việc hướng dẫn bạn. Chúa sẽ

sai Thánh Thần của Người xuống như đă sai

xuống với các Tông Đồ xưa. Ánh sáng

Người sẽ soi bước chân bạn và ơn thánh

Người sẽ ban cho bạn sức mạnh lạ thường.

 

Một thí dụ khác. Đời sống bạn hoàn

toàn chuyên chú vào việc đạo đức, với những

việc thiêng liêng như của ăn nuôi dưỡng linh

hồn bạn. Nhưng một cơn bệnh đến làm đứt

quăng cái giây xích những việc lành thánh mà

bạn đă tự buộc ḿnh. Bạn không thể đi dự lễ

được dù là ngày Chúa Nhật. Bạn không được

có của ăn thánh, và chẳng bao lâu bạn yếu

đuối quá không cầu nguyện được nữa. Hỡi

linh hồn đạo đức, bạn đừng phàn nàn. Bạn có

phúc được mời đến nuôi dưỡng linh hồn bạn

bằng cách cùng với Chúa Giêsu, thông dự

vào cùng một thứ của ăn mà có lẽ bạn chưa

biết, nhưng dùng thứ của ăn đó sẽ biến bệnh

tật bạn thành một phương thế đắc lực để

thánh hóa bạn. Của ăn của Cha - lời Chúa

phán với các đệ tử - là làm theo ư Đấng đă

sai Cha (Ga 4,32-34). Chính của ăn đó đă dọn

sẵn cho bạn. Và bạn hăy chú ư, chỉ nhờ của

ăn đó mà bạn sẽ được sống đời đời. Cả đến

cầu nguyện cũng vô hiệu, nếu việc cầu nguyện

không được hun đúc bằng của ăn bổ dưỡng

đó. Thầy Chí Thánh đă giải thích trong đoạn

Phúc âm sau đây: Mọi người nói: Lạy Chúa,

lạy Chúa, sẽ không vào được nước Trời,

nhưng chỉ có kẻ làm theo ư muốn Cha Ta mới

vào được thôi (Mt 7,21). Mà bạn biết chính

Chúa đă bắt bạn lâm vào t́nh trạng đó.

Chính Chúa miễn trừ cho bạn khỏi phải làm

những việc đạo đức đó, hay nói đúng hơn

Chúa đă cấm bạn. Bạn đừng lo lắng, nhưng

bạn hăy cẩn thận, v́ Chúa đợi bạn bù lại

bằng việc bạn cố luyện theo ư Chúa hơn và bỏ

ư riêng bạn. Chính v́ để cho bạn được xử

dụng của ăn chính đó mà Chúa năng ban cho

bạn có phương thế xử dụng. Quả thật, bệnh

tật đă bắt bạn chịu bao nhiêu trái ư, bao

nhiêu hy sinh. Nó làm trở ngại các dự định,

gây nên những tiêu xài, những thuốc thang

khó chịu, những vụng về, những sự ơ hờ về

phía những người chăm sóc bạn, nói tắt là

bao nhiêu những cái lặt vặt làm cho bạn đau

khổ. Bao nhiêu dịp để bạn nói câu: Chính

Chúa muốn thế, xin tuân theo ư Chúa. Hăy

cẩn thận chăm lo hết sức đừng để mất một

dịp nào như thế, và rồi bạn sẽ được vào số

những linh hồn Chúa Giêsu yêu quí. "V́ bất kỳ

ai làm theo  ư Cha Ta trên trên trời, đó là anh

em Ta, chị em Ta và mẹ Ta đấy (Mt 12,50).

 

Một tỉ dụ nữa. Một cuộc lễ long trọng

sắp tới, bạn đă sửa soạn hết sức và bạn đă

cảm thấy hăng hái sốt sắng như báo trước

những an ủi bạn sẽ được trong ngày đó.

Nhưng ngày đó tới, và bạn không c̣n như

trước nữa: tiếp theo những tâm t́nh nồng

nhiệt, bạn chỉ cảm thấy khô khan chán nản,

bạn không đủ sức suy một tư tưởng tốt. Bạn

hăy giữ đừng buồn bă v́ t́nh trạng đó, bạn

hăy giữ đừng lo lắng cố sức thoát khỏi t́nh

trạng đó. Chính Thiên Chúa đă đặt bạn vào

đó và bạn biết rằng bởi Chúa th́ không có

điều ǵ xấu và không sinh ra những ích lợi to

tát cho bất cứ ai lĩnh nhận một cách tùng

phục. Cho nên bạn hăy nhận lấy cảnh ngộ do

tay Chúa xếp đặt đó. Bạn cố hết sức giữ ḿnh

tĩnh tâm trước mặt Chúa và tùng phục Người

như một bệnh nhân đứng trước thầy thuốc

và tuân theo ông để đợi ngày khỏi bệnh nhờ

những chăm sóc của ông. Bạn hăy tin rằng

không bao giờ sự an ủi ích lợi cho bạn bằng

sự khô khan đó, nếu bạn b́nh thản chịu đựng

với tinh thần tuân phục ư Chúa.

Quả vậy,

không phải là cái chúng ta cảm thấy, dọn dẹp

ta được ơn Chúa. Cái dọn dẹp cho ta được

ơn Chúa là việc của ư muốn ta, và việc đó

không cảm thấy được. Việc đó rất có thể kèm

theo một cảm giác bề ngoài. Nhưng tâm t́nh

đó không thêm ǵ vào công nghiệp ta trước

mặt Thiên Chúa, cũng như không có tâm t́nh

đó hay có những tâm t́nh trái ngược nhưng

bị gạt bỏ đi cũng không hề bớt ǵ hết.

 

Cho nên, bạn hăy chôn sâu vào tâm hồn

chân lư này là sự cầu nguyện không cần phải

được cảm giác thấy mới có hiệu lực. Cầu

nguyện chỉ ở tại sự chuyển động ư của muốn

lên tới Chúa và sự chuyển động tự bản không

có ǵ có thể cảm giác được cả. Tôi xin nói

thêm rằng cả hoạt động của Thiên Chúa

trong linh hồn ta cũng thế. Người ta có thể so

sánh với những hiệu quả phát sinh do của ăn

phần xác. Sức của ăn dưới đất lan ra khắp

thân  thể ta, mà ta không biết đến, để bồi bổ

và thêm sức cho các phần thân thể. Không

một cảm giác nào báo cho ta thấy có sự lưu

thông bồi dưỡng đó. Cũng thế, Chúa Giêsu là

của ăn trên trời đă được ban cho ta để làm

của nuôi thiêng liêng, cũng hành động một

cách kín ẩn trong tâm hồn ta.

Nhưng nỗi khổ

tâm là người ta muốn cảm giác thấy. Khi

người ta không cảm thấy cái ǵ bề ngoài,

không cảm thấy được thỏa măn, th́ hoặc

người ta thất vọng, hoặc người ta cố gắng

diễn tả trong người ta một hai sự ǵ có thể

làm yên tâm, với những cố gắng vất vả, nỗ

lực cầm trí đọc kinh nhiều. Những cổ gắng

đó, không những không sửa soạn một cách

thuận tiện cho hành động của ân sủng, mà lại

cản trở, v́ chúng quá làm bận rộn hay quá

xao động nội tâm ta.

 

Người ta kể rằng bà Thánh Catarina đệ

Sienna một hôm hỏi Chúa tại sao xưa Chúa

hay giao dịch nhiều với các tổ phụ, các tiên tri

và các giáo hữu đầu tiên, mà nay các cuộc giao

dịch của Chúa như thế rất họa hiếm. Chúa

đáp v́ xưa các vị làm tôi Chúa đó b́nh tĩnh

và không yêu chuộng ḿnh, luôn chạy đến

với Chúa như những đệ tử trung thành, sẵn

sàng chờ đợi Chúa linh ứng. Các ngài để

Chúa tự do hoạt động như vàng ở trong ḷ,

hay để Chúa tự do vẽ như một mảnh vải đă

được sửa soạn sẵn, để mặc Chúa viết trong

ḷng luật yêu mến của Chúa. C̣n các giáo

hữu thời Thánh nữ hành động như Chúa

không trông thấy họ cũng không nghe thấy

họ. Họ cứ muốn hành động nói năng hết mọi

sự và luôn luôn bận rộn xáo động không để

Chúa hành động trong họ. Bạn hăy chú ư

rằng Thầy Chí Thánh đă muốn pḥng ngừa

cho ta khỏi sự thái quá như thế trong Phúc

âm. Trong đó có viết: Khi chúng con cầu

nguyện, đừng nói nhiều lời như nhũng người

ngoại giáo, họ tưởng nói nhiều là được chấp

nhận. Đừng bắt chước họ điểm đó. V́ Cha

chúng con biết chúng con cần ǵ trước khi

chúng con mở miệng cầu xin (Mt 6,7-8).