12. Trong những sự đau khổ

bên trong

 

Chúng ta phải ḥa hợp với thánh ư

Thiên Chúa trong những sự đau khổ bên

trong nghĩa là trong các cơn cám dỗ, những

lúc tâm hồn mờ mịt, rối loạn, lo lắng, khô

khan, không được an ủi và hết mọi nỗi khó

khăn người ta gặp trong đời sống thiêng

liêng. Dù người ta gán những sự đó cho

nguyên nhân phụ thuộc nào đi nữa, nhưng

rồi bao giờ cũng phải đi tới Thiên Chúa là

nguyên nhân thứ nhất của những việc đó.

 

Nếu ta cho rằng các nỗi đau khổ đó là do nội

tâm chúng ta, th́ thực cũng phải nói rằng

những nỗi khổ đó bắt nguồn hoặc do tâm trí ta

dốt nát, hoặc trái tim ta dễ cảm, hoặc do trí

tưởng tượng chúng ta quá phóng đăng, hoặc

sau cùng do những khuynh hướng xấu xa của

ta. Nhưng nếu chúng ta lên cao hơn nữa, nếu

chúng ta t́m xem những khuyết điểm đó tự

đâu phát sinh, và đâu là nguyên nhân nếu

không phải là do thánh ư Thiên Chúa, Đấng

đă không cho con người ta hoàn toàn hơn,

khi bắt ta chịu những khuyết điểm đó. Chúa

chỉ cho ta một nghĩa vụ phải chịu đựng mọi

hậu quả do những khuyết điểm đó cho đến

lúc Người muốn chấm dứt để thánh hóa ta?

Ngay khi Chúa muốn ban cho trí khôn ta một

tia sáng, đổ vào ḷng ta một giọt sương ân

sủng, th́ chúng ta liền được sáng sủa, mạnh

mẽ và yên ủi.

 

Nếu người ta giả thiết rằng những nỗi

khổ đó là do ma quỷ, th́ sau cùng cũng sẽ

phải qui về Chúa. Câu chuyện ông Gióp

không minh chứng rằng Satan sẽ không thể

hành động nghịch với ta được, nếu Chúa không

ban phép đó sao? Khi vua Saolê đang bị dày

ṿ trong các cơn cám dỗ ghen tương, giận

ghét và tức tối với Đavít, sách thánh bảo

chúng ta rằng: Thần dữ của Thiên Chúa đă

xâm chiếm Saolê (I Sam 18,lo). Nhưng nếu

thần đó là bởi Chúa, th́ gọi là dữ thế nào

được? Và nếu dữ th́ bởi Chúa sao được? Nó

dữ là v́ cái ư muốn dữ và xấu của quỷ muốn

làm khổ người ta với mục đích cho người ta

phải hư mất, và cũng do Chúa v́ Chúa ban

phép cho nó làm khổ người ta với ư định cứu

vớt người ta. Lại c̣n hơn thế nữa. Những

nguyên tắc đức tin và những lời dạy của các

Thánh đều cho ta biết rằng thường chính

Thiên Chúa hành động trực tiếp rút đi những

ánh sáng, những ảnh hưởng êm đềm của ân

sủng, những cái làm vui mừng và mạnh sức

các linh hồn. Chúa rút đi v́ những mục đích

cao quí nhất của sự khôn ngoan và ḷng nhân

lành của Người. Bao nhiêu người khô khan

và ươn lười trong việc chu toàn các nghĩa vụ,

đă được tỉnh thức dậy do những việc rối loạn

theo sau những chán nản, đă lấy lại được

ḷng sốt sắng đă mất. Bao nhiêu người khác

đă được những sự khổ bên trong ban cho họ

thời cơ và phương thế thực hành những

nhân đức cao siêu nhất. Nhất là ai có thể nói

được những nỗi khổ tâm đó đă đem tới độ

anh hùng biết bao, những nhân đức của

Thánh Ignatiô, Thánh Têrêxa, Thánh Phanxi-

cô đệ Salê.

 

Hành động đáng thờ lạy thay của

việc Thiên Chúa Quan Pḥng vô cùng đă chú

trọng đến sự lành cho con cái: bề ngoài như

muốn bỏ rơi, để giải thoát một số người khỏi

tính ươn ái quá độ, và làm phát triển trong

một số người khác tinh thần khiêm nhượng,

khinh chê ḿnh, từ bỏ mọi sự, tin cậy vào

Thiên Chúa, phú thác theo thánh ư Chúa, cầu

nguyện liên lỉ. Cho nên, thay v́ để chúng ta bị

thắng đoạt bởi sự nhẹ dạ và ngă ḷng trong

những lúc đau khổ mà đôi khi ta phải chịu,

chúng ta hăy ở như trong lúc ta bị bệnh

phần xác: ta hỏi ư kiến một vị danh sư, một vị

hướng dẫn chắc chắn, và dùng những

phương thuốc vị đó chỉ, rồi kiên nhẫn đợi kết

quả mà Chúa sẽ ban cho bạn tùy ư Người.

 

Chúa biết rơ giá trị của các đau khổ nội

tâm của người Thánh mà Louis de Blois đă

nói đến: vị Thánh chỉ luôn luôn cảm thấy các

cơn cám dỗ, những sự khô khan và những

cay đắng liên tiếp. Một ngày kia, bị đè ép

trong những lo lắng, ông khóc lóc ghê lắm,

các Thiên Thần hiện ra với ông đề an ủi.

Nhưng ông từ chối sự an ủi đó, nói với các

Thiên Thần đến an ủi ông rằng: Tôi không

xin an ủi nào cả, thay v́ mọi an ủi, th́ xin

thánh ư Chúa được thực hiện hoàn toàn nơi

tôi là đủ rồi.

Cũng theo lời thuật lại của tác giả đó, th́

một hôm bà Thánh Brigitta bị khốn khó

trong tâm trí lắm, Chúa Giêsu hiện ra với bà

và hỏi bà cái căn cớ nỗi lo buồn của bà. Bà

trả lời là bị khổ v́ muôn ngàn tư tưởng xấu xa

làm cho bà lo sợ về ngày phán xét. Thầy Chí

Thánh liền nói với bà: "Thực công bằng, con

thích những sự hư hoang của thế gian trái ư

Cha, bây giờ con phải lo sợ v́ nhiều tư tưởng

không đâu và độc dữ trái ư con. Về những

điều Cha sẽ phán xét con th́ con sợ là điều

tốt, nhưng con phải tin cậy mạnh mẽ vào

Cha, v́ Cha là Chúa của con. Hơn nữa, con

phải tin chắc rằng, những ư nghĩ xấu mà

người ta hết sức chống trả lại là luyện ngục

của linh hồn ở đời này và là căn nguyên phần

thưởng trên trời. Nếu con không thể đuổi

những tư tưởng đó đi được, th́ con hăy từ

chối, rồi hăy kiên nhẫn chịu chúng quấy

nhiễu".

Chính cha Taulère kể lại rằng: Khi

những người bị những nỗi khổ nội tâm dày

ṿ, đă đến giăi bày với cha, cha liền nói với

họ: "Mọi sự sẽ may mắn cho các bạn, cả

những sự các bạn phàn nàn cũng là ơn Chúa

ban cho các bạn". C̣n những người tỏ ra sợ

hăi rằng những nỗi khổ tâm đó được gửi đến

cho họ để phạt tội họ, th́ cha trả lời: Hoặc

tại hay không tại tội các bạn, bạn hăy tin

rằng thánh giá đó do Chúa mà đến với bạn,

cho nên hăy ôm lấy mà tạ ơn Chúa và nhẫn

nhục chịu đựng hoàn toàn trong tay Người.

Nếu người ta phàn nàn v́ cảm thấy trong tâm

hồn bị ṿ xé, v́ khô khan chán nản buồn rầu.

"Bạn hăy kiên nhẫn chịu đựng - lời cha nói

- và bạn sẽ được nhiều ơn thánh hơn là nếu

bạn cảm thấy nơi bạn những rung động của

một ḷng đạo đức êm ái và sốt sắng".