2. Trong các tai họa công cộng

 

Chúng ta phải vâng phục ư muốn Thiên

Chúa trong mọi tai họa công cộng như chiến

tranh, đói kém, dịch tễ. Phải hết ḷng khiêm

nhường tôn kính và thờ lạy ư kiến Thiên

Chúa. Dù những tai họa đó có ghê sợ mấy, ta

cũng phải tin chắc rằng Chúa rất nhân từ,

không bắt ta phải chịu những tai họa như

thế, nếu không trông được nhiều lợi ích. Quả

thật, biết bao nhiêu linh hồn được cứu rỗi

nhờ những sự khốn khó, những linh hồn đó

sẽ hư hỏng nêu qua lối khác. Bao nhiêu người

trong những cơn gian nguy đau khổ đă quay

lại với Chúa hết ḷng và chết với một tấm

ḷng ăn năn tội thật. Cho nên cái chúng ta coi

là một tai họa, một h́nh phạt, th́ thường lại

là một hồng ân biểu hiệu ḷng thương xót đặc

biệt.

 

Đối với riêng ta, ta hăy tin chắc chân lư

này là mọi sợi tóc trên đầu ta đều đă được

đếm kỹ (Mt l0,30), và không có sợi nào rụng

xuống mà không có ư Thiên Chúa. Nói kiểu

khác, chúng ta không thể bị một mảy may sự

khó, nếu Chúa không muốn và không xếp

định. Suy ngắm chân lư đó thấu đáo, chúng ta

dễ hiểu rằng chúng ta không có ǵ phải sợ

trong lúc xă hội bị tai họa, cũng như trong

mọi lúc khác. Chúa rất có thể che chở cho ta

khỏi mọi sự dữ giữa cơn khốn khó chung,

cũng như Người có thể bắt ta chịu mọi sự

khó trong khi chung quanh ta ai nấy đều an

lành và vui sướng.

 

Điều ta phải lo nhất là liệu

cho ta được đẹp ḷng Chúa Toàn Năng.

Đó là kết quả chắc chắn của sự ư muốn

ta tuân phục ư Chúa. Vậy chúng ta hăy vội

vàng lănh nhận bởi tay Người tất cả mọi sự

Người gửi đến. Một tâm trạng như thế rất có

thần thế nơi tấm ḷng thương xót Chúa.

Nhận tấm ḷng phú thác khiêm nhượng và

cậy trông của ta, th́ hoặc Chúa sẽ làm cho ta

được những ích lợi quí hóa nhất bởi những

sự khó ta vui ḷng chịu, hoặc Chúa sẽ tha thứ

không bắt ta chịu những sự khó đó nữa.

 

Năm 451, Attila bạo chúa rợ Hung Nô

xâm chiếm xứ Gaule với một đạo quân hùng

mạnh. ông tự xưng là sự Khủng Khiếp của

thế giới, Tai Họa Thiên Chúa gởi đến, là sứ

giả Thiên Chúa sai để phạt tội ác các dân tộc.

Đi đến đâu cũng gieo tang tóc: đốt phá, giết

lát và cướp bóc. Rất nhiều thành to lớn, dân

cư đông đúc trù mật, đă bị phá b́nh địa.

Thành Troyes sắp đến lượt. Dân thành kinh

hoảng. Nhưng Thánh Loup, vị Giám Mục

của thành hết ḷng tin cậy vào sức bảo vệ của

Thiên Chúa, mặc phẩm phục Giám Mục có

Thánh Giá đi trước và theo sau là các giáo sĩ,

ngài ra đón gặp Attila. Được bạo chúa cho

vào tiếp kiến:

- Đức Giám Mục hỏi bạo chúa -"Ngài là ai?

Ngài đă tàn phá làng mạc miền này và đă làm

thế giới rung động v́ tiếng vơ khí của ngài?"

-Attila đáp: Ta là Tai Họa của Thiên Chúa.

- Vị Thánh nói: "Hoan nghênh Tai Họa của thiên Chúa, v́ ai

có thể chống lại được với Tai Họa của Chúa?

Và Đức Giám Mục ra lệnh mở cổng thành.

Nhưng quân rợ càng tiên vào, Thiên

Chúa càng uốn mềm ḷng chúng đến nỗi

chúng đi qua thành mà không hề phá hại ǵ.

 

Cha Rodriguer nhận xét: Dù Attila đúng là

Tai Họa của Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng

không muốn cho ông ta làm tṛn bổn phận

đó đối với những kè đón tiếp ông như tai họa

Thiên Chúa gởi cho với một tấm ḷng phục

tùng tuyệt đối.