8. Trong lúc ốm đau tàn tật

 

Chúng ta phải tuân phục ư Chúa trong

khi đau ốm và tàn tật. Phải ưng muốn những

bệnh tật Chúa gửi tới cho ta. Phải vui nhận

lúc và cả thời gian mắc bệnh, lại phải muốn

tất cả hoàn cảnh của bệnh tật nữa, không hề

ao ước cho bệnh tật thay đổi đi, tuy nhiên

vẫn phải làm mọi sự hợp lư để chữa bệnh, v́

Chúa muốn thế.

Thánh Anphongsô nói:"Đối với tôi, tôi gọi lúc

bị bệnh là viên đá thử tâm hồn, v́ chính lúc đó

người ta mới khám phá ra giá trị của tâm hồn".

Cho nên, nếu chúng ta cảm thấy tự nhiên xúc cảm,

sốt ruột, phản động, th́ phải hăm dẹp ngay

những hành động đó, phải hạ ḿnh xuống rất

sâu thẳm, tránh những hành động phản ngụy

với Vua trên hết và chống đối lại những ư

định công bằng và đáng thờ kính của Người.

 

Thánh Bonaventura kể rằng: Thánh

Phanxicô Assisi phải cực khổ v́ một chứng

bịnh luôn luôn sinh ra cho Thánh nhân

những đau khổ ghê gớm. Một hôm có một

thầy ḍng của ngài đơn thật tŕnh ngài rằng:

Thưa cha, xin cha cầu Chúa xử đăi với cha

êm can hơn một chút, v́ con tưởng bàn tay

Chúa đè quá nặng trên cha.Vị Thánh nghe

những lời đó liền kêu lên và quở thầy ḍng

khốn nạn đó rằng: "Nếu cha không biết rằng

điều con vừa nói là do tấm ḷng đơn thật

không có ác ư ǵ, th́ ngay từ bây giờ cha đă

kinh tởm không dám nói chuyện với con, và

cha không muốn nh́n mặt con nữa, v́ con đă

quá táo bạo, dám oán trách ư định của Thiên

Chúa đối với cha".

Lúc đó tuy dù ngài đă kiệt

sức v́ chịu bệnh lâu và nặng nề, Thánh nhân

cũng lăn bổ từ chỗ nằm xuống đất, không hề

nương nhẹ những cái xương đă quá yếu ớt.

Ngài hôn đất và than: "Con cám ơn Chúa, lạy

Chúa về mọi sự đau khổ Chúa đă gửi cho

con. Con nài xin Chúa ban cho con đau khổ

gấp trăm hơn nữa, nếu Chúa xét là nên. Con

sẽ tràn đầy vui sướng nếu Chúa vui ḷng hành

hạ không dung tha cho con cách nào, v́ sự

hoàn thành thánh ư Chúa là một an ủi nhất

đối với con".

Quả đúng như Thánh Ephrem nhận xét:

Những người quê mùa nhất c̣n biết rơ

những gánh nặng mà những con ngựa hay

những con lừa có thể chở được. Họ không bắt

chúng phải chở quá nặng để khỏi làm khổ nó.

Và người thợ gốm biết đồ đất của họ phải ở

trong ḷ bao lâu để chín tới mức độ thích hợp

với công dụng, và không để hơn cũng không

để kém. Cho nên trong tư tưởng cũng như

trong lời nói, chúng ta càng phải khâm phục

Thiên Chúa là chính sự khôn ngoan. Người

yêu ta bằng một t́nh yêu vô cùng. Chúa

không có thể chất lên vai ta một gánh quá

nặng và bắt ta chịu lâu hơn mức phải chịu

trong lửa khốn khó. Chúng ta đừng lo lắng:

lửa sẽ không quá mạnh, cũng không lâu quá

mức cần để nung chín đất sét của ta tới độ cần.