CHƯƠNG V
NHỮNG KẾT QUẢ CỦA LỜI GIẢNG
Lời giảng nảy lửa của thánh Antôn có phép lạ Chúa đi kèm, nên làm cho nhiều kẻ
bỏ đạo, được ăn năn, người lạc đạo trở lại đường ngay.
1. Cá về nghe giảng.
Tại thành Điminô, nước Ư, có nhiều kẻ lạc đạo, nhưng không muốn đi nghe thầy
Antôn giảng, sợ kẻo phải trở lại. Một hôm, do ơn Chúa thúc giục, thầy ra bờ biển
gọi các cá đến nghe giảng, cá kéo đến rất nhiều nhưng lớp lang thứ tự, nhỏ trước
lớn sau. Ngóc đầu lên khỏi mặt nước, chúng đều hướng về thầy Antôn, người liền
bảo cá rằng
“Hỡi loài cá! Hăy tạ ơn ngợi khen Thiên Chúa. V́ Ngài đă tạo dựng nên bay đă ban
biển cả mênh mông cho bay bơi lội, đă khoét hang hóc an toàn cho bay ẩn ḿnh lúc
phong ba băo táp. Đại hồng thuỷ đă tiêu diệt loài người, loài vật, nhưng Chúa
vẫn bảo tồn bay, cho bay được sống, được sinh sản thêm nhiều và ban lương thực
hàng ngày cho bay. V́ thế hỡi loài cá! Bay phải tạ ơn Thiên Chúa chẳng cùng ”.
Khi được tin cá đến nghe thầy Antôn giảng, dân thành nô nức kéo ra. Họ thấy khi
thầy Antôn giảng, cá cất đầu, hà hơi, vẫy đuôi tỏ ư vui sướng, tán thành. Sau
khi ban phép lành và cho cá giải tán, thầy Antôn quay lại bảo kẻ rối đạo rằng:
“Anh xem đó! Cá là loài vô tri mà c̣n biết nghe lời Thiên Chúa; mà anh em là
loại có trí khôn, đă được cứu chuộc bằng giá máu Chúa Giêsu, mà chẳng muốn nghe
lời Thiên Chúa, chẳng muốn phụng sự kính mến Ngài hay sao?”.
Từ đó về sau, kẻ rối đạo siêng năng đến nghe lời thầy Antôn giảng, và có nhiều
người trở về chính đạo.
2. Thuốc độc hại.
Cũng tại thành Điminô, có kẻ rối đạo muốn sát hại thầy Antôn cho bơ ghét, nó mời
thầy đến dùng bữa và nó bỏ thuốc độc vào. Vốn không quen đi ăn tại nhà ai nhưng
lần này thầy nhận lời và muốn có dịp mà khuyên răn gia chủ.
Nhưng khi mới ngồi bàn ăn Chúa soi sáng cho Người biết mưu sâu chước độc của
nó. Người khiển trách nó rằng “Anh làm thế không tốt đâu! Anh nghĩ tôi chết đi
không c̣n có ai giảng đạo nữa chăng?” thấy mưu sâu ḿnh bị lộ, anh chủ nhà chữa
thẹn rằng “Tôi không dụng tâm giết thầy nhưng có ư thử xem lời Kinh Thánh nói
rằng “kẻ tin Ta dù có uống thuốc độc cũng không hại ǵ” có thật vậy hay là
không. Nếu thầy ăn của độc này mà vô sự tôi sẽ tin theo đạo thầy”.
Thầy Antôn liền làm dấu thánh giá trên thực phẩm rồi ăn ngay, mà bằng an vô sự.
Kẻ rối đạo thấy vậy trở lại thật.
3. Ngựa đói chê cỏ.
Tại thành Tulu, nước Pháp, thầy Antôn tranh luận với nhóm rối đạo về mầu nhiệm
Chúa Giêsu ngự thật trong Thánh Thể. Sau khi nghe thầy tŕnh bày những luận cứ
vững vàng, một người rối đạo nói
- “Đă hay lời Chúa Giêsu rơ ràng lắm, song nếu con mắt tôi không thấy tỏ
tường, tôi không tin”.
Thầy Antôn liền hỏi:
- Vậy anh muốn tôi làm phép lạ nào?
- Tôi có một con ngựa. Ngày thứ bốn tôi sẽ dắt ra đây cùng một bó bỏ non. C̣n
thầy, thầy sẽ đưa Thánh Thể ra trước mặt nó. Nếu nó bỏ cỏ không ăn mà quỳ lạy
Thánh Thể, tôi sẽ tin có Chúa Giêsu ngự thật trong đó.
Thầy Antôn nhận cuộc, rồi quay về tu viện ăn chay, cầu nguyện ba ngày ba đêm.
Đến ngày hẹn, từ sáng sớm, dân chúng đă tuôn đến đầy công trường. Ông chủ dắt
ngựa đi trước, đầy tớ đội cỏ theo sau. Đồng thời, thầy Antôn cũng kiệu Ḿnh
Thánh Chúa đến và nói lớn “Hỡi con vật vô tri, nhân danh Chúa Giêsu đă dựng nên
mi, và đang ngự trước mặt mi, ta truyền cho mi phải quỳ gối thờ lạy Chúa, để
thiên hạ biết rằng vạn vật trên trời, dưới đất phải thờ lạy Ngài”.
Đang khi thầy nói, đầy tớ vâng lời chủ vội đem bó cỏ đặt ngay trước mơm ngựa,
nhưng nó chẳng thèm để ư tới, chỉ vội vàng quỳ hai chân trước xuống thờ lạy
Chúa; dù tên đầy tớ ra sức ấn cỏ vào mồm, nhưng ngựa vẫn không thèm ăn, cứ quỳ
yên cho đến khi thầy Antôn kiệu Ḿnh Thánh Chúa về mới đứng lên ăn. Phần người
rối đạo nói trên cùng cả ḍng họ đă trở lại đạo thật và sống đạo nên gương. Ông
lại c̣n bỏ tiền của xây một đền thờ tôn kính thánh Phêrô tại thành Tulu, đến nay
hăy c̣n.