CHƯƠNG IX

HẠNH PHÚC VÀ VINH QUANG


1. Lễ phong thánh.
Cha Antôn qua đời chưa được đầy một năm  Giáo Hội đă phong thánh cho Người. Xưa nay, chưa từng thấy đấng nào chóng được phong thánh đến như vậy. Là v́ thiên hạ coi Người là thánh sống, qua các nhân đức và phép lạ của Người.
Vậy ngày lễ Chúa Thánh Thần (tháng 5) năm 1232, Đức Giáo Hoàng Grêgoriô X đă làm lễ phong thánh cho Người tại thành Spoleta, nước Ư, mới mười một tháng, sau ngày Người tạ thế. Đúng vào giờ đó, các chuông nhà thờ thành Lisbon thấy tự nhiên đổ vang lừng. Ai nấy đều đua nhau  đến nhà thờ xem mà chẳng biết lư do ǵ. Đến sau này mới rơ là để mừng Thánh Antôn.

2. Đền thánh Antôn tại Padua.
Dân thành Padua vốn kính mến và cậy trông Cha Antôn, v́ thế cùng tôn Người là Thánh Bảo Trợ và quyết định xây dựng một đền thờ mới rất đẹp để tôn kính Người. Họ đi khắp nơi để t́m thầy tài, thợ giỏi, sắm đá quư, gỗ tốt, không tiếc công, tiếc của. Đức Giáo Hoàng thấy vậy cũng kêu gọi sự tiếp tay của thế giới Công giáo. Tính ra, một ngàn tay thợ giỏi, phải mất đến 32 năm mới hoàn thành. Công tŕnh thật nguy nga tráng lệ, đáng xếp vào hàng những nhà thờ đẹp nhất, danh tiếng nhất thời bấy giờ.

 

Năm 1263, trong dịp lễ thánh nhân, người ta đưa hài cốt Thánh Antôn từ tu viện đến nhà thờ mới, dưới sự điều khiển của thánh Bonaventura, cũng thuộc ḍng Phan sinh. Khi khai quật lên  thấy da thịt đă tiêu tan hết, nhưng riêng lưỡi  c̣n y nguyên. Thánh Bonaventura hôn kính “lưỡi đáng kính trọng” ấy, rồi thốt lên “Bởi lưỡi thánh này đă ngợi khen Thiên Chúa và khuyên dụ nhiều người ngợi khen Thiên Chúa, nên Ngài đă ǵn giữ lưỡi này c̣n nguyên vẹn cho đến bây giờ”. Rồi truyền cất lưỡi ấy vào một b́nh bạc để tôn kính riêng.
Từ đó khách hành hương từ khắp nơi đến viếng nhà thờ và mộ thánh để cầu nguyện và xin ơn. Trên mộ Người có hàng trăm đèn thắp nến sáng đêm ngày. Và thánh nhân hằng ban ơn giáng phúc, chẳng những về thể xác mà nhất là về phần linh hồn.Chính thánh Bonaventura đă chứng kiến và ca ngợi rằng “Ai muốn nhờ phép lạ  phải chạy đến cùng Thánh Antôn. Người cứu chữa lúc gian nan, giúp đỡ khi túng cực. Hăy hỏi dân thành Padua , hăy hỏi các khách hành hương, họ sẽ nói lên sự thật ấy”.

3. Đến thành Lisbon, nước Bồ Đào Nha.
Thành Lisbon là kinh thành nước Bồ đào Nha và là nơi sinh quán của thánh nhân. Do có ḷng kính mến, nên người ta đă cất một nhà thờ to lớn, trên nền nhà, nơi Người đă sinh tại đó.
Năm đó có động đất dữ dội, nhà cửa thành Lisbon đổ xuống, gây thiệt mạng rất nhiều người, đồng thời hoả hoạn lan tràn, đốt cháy thiệt hại nhiều vô kể. Đền Thánh Antôn cũng đổ, cũng cháy nhưng có điều lạ là Tượng Thánh Nhân và bàn thờ vẫn c̣ y nguyên.
Lại khi động đất, có một thanh niên đến quỳ trước ṭa ông thánh, bị bức tường đá đổ xuống đè lên người anh. Ai cũng tưởng là anh ta đă chết. Ai dè ngày sau, sau khi thu dọn gạch, đá vôi vữa,  thấy anh ta ngồi dưới bức tường đổ b́nh an vô sự. Anh ta kể rằng “Chính ông Thánh Antôn đă cứu chữa và đưa lương thực mỗi ngày cho tôi”.
Chẳng riêng ǵ thủ đô mà cả nước Bồ Đào Nha đều nhiệt liệt sùng kính ông thánh đồng hương, nên hằng được Người ra tay cứu chữa.

4. Đền thánh Tua, nước Pháp.
Dân thành Tua ngoan đạo, mạnh tin và vẫn có ḷng sùng kính thánh Antôn, là bổn mạng của thành, từ sau khi nhận được xương và sọ đầu của thánh nhân.

Số là năm 1348, có Đức Hồng Y, Khâm Sứ Toà Thánh, đi qua thành này  ngă bệnh nguy cấp lắm. Sau khi cầu xin Thánh Bảo Trợ thành này  được khỏi. Về sau, nhân dịp Ngài đến thành Pađua chứng kiến lễ cải táng Thánh Antôn,  xin được xương đầu của Người mà gởi tặng cho thành Tua để đền ơn đáp nghĩa. Dân thành tiếp nhận được của quư trọng  mừng hơn được vàng.
Từ đó, dân thành càng kính mến cậy trông thánh nhân hơn nữa. Việc lớn, việc nhỏ, phần xác, phần hồn họ đều chạy nhờ thánh nhân. V́ thế, Người thương yêu, săn sóc dân thành chẳng kém ǵ dân thành Pađua.Trời hạn hán, kêu cầu  được mưa. Đồng lụt lội, kêu cầu  được tạnh hanh. Làng bên gặp dịch tả chết rất nhiều, mà dân thành Tua cầu khấn Thánh Antôn  bằng an vô sự. Biết bao kẻ bệnh hoạn được khỏi, người túng cực được giúp đỡ, kẻ mất của được t́m thấy.
Xem thế, đủ biết thiên hạ sùng kính Thánh Antôn và được Người giúp đỡ, thương yêu đến chừng nào.