CHƯƠNG 13 : MỘT NẮM RƠM

Bạn thân mến, để chứng minh thêm cái chân lư tôi vừa diễn giải ở chương trên, nghĩa là những sự hy sinh nhỏ mọn hằng ngày, có một mănh lực rất to tát để cứu các linh hồn, tôi xin tặng Bạn câu truyện cảm động, mà Cha Mathêu, một vị tông đồ Thánh Tâm, đă kể:

Một hôm Cha được mời đi thăm một bệnh nhân đă bị vạ tuyệt thông, v́ những cuộc vận động bài tôn giáo ghê gớm của ông. Ông ta hết sức ngạc nhiên, khi thấy một vị linh mục đứng cạnh giường. Ông hằm hằm nói:

“Xin ông ra khỏi đây lập tức”.

“Không, không giải tội được cho ông, nhân danh Thánh Tâm th́ tôi không thể ra khỏi đây”

Ông ta càng la to: “Ông đừng nói đến truyện ấy, ông ra ngay cho, ông không biết ông đang nói với ai”

“Thưa ông, tôi biết lắm, ông là kẻ thù của Người, ông đă đâm thủng Tim Người, nhưng lỗ thủng ấy đă biến thành cửa thiên đàng và cửa tha thứ cho ông, và Người sai tôi đến xin ông vui ḷng nhận sự tha thứ của Người”

Ông ta đáp lại ngay: “Không đời nào, xin ông ra cho”.

Nhưng Cha Mathêuô nhất định không đi v́ người nhất định không thả chiếc mồi của ḷng nhân từ Chúa, Cha đ̣i Chúa một phép lạ. Cha liền van ông ta: “Thưa ông, ông ghét Người, nhưng Người yêu ông. Xin ông đọc với tôi câu này: Lạy Chúa Giêsu, con mến Chúa v́ Chúa là Chúa Giêsu”.

Nhưng mỗi lần, ông đều đáp lại với tất cả ḷng thù ghét của ông.

Cha Mathêu lại càng nài: “Xin ông hăy đọc cùng tôi: Lạy Chúa Giêsu, con mến Chúa v́ Chúa là Chúa Giêsu”. Cha nhắc lại, mười, hai mươi lần, và hơn nữa... cái câu có sức lạ lùng ấy. Và Cha thấy h́nh như càng ngày câu ấy càng đâm sâu vào tận đáy ḷng ông. Phải, Cha cảm thấy ông ta cảm động, và không c̣n thấy hằn học tức tối nữa.

Cha Mathêu lại nài nẵng thêm: “Xin ông đọc với tôi: Lạy Chúa Giêsu, con mến Chúa v́ Chúa là Chúa Giêsu”.

Một nửa giờ sau, sau những phút yên lặng nặng nề, ông ta mới ngửa mặt lên nh́n Cha Mathêu, và trong khóe mắt, thấy ướt lệ. Ơn Chúa đă bắt đầu thắng. Cha lợi dụng ngay cơ hội, và giục ông ta:

“Ông hăy đọc với tôi: Lạy Chúa Giêsu, con mến Chúa v́ Chúa là Chúa Giêsu”.

Sau một lúc chiến đấu và quyết liệt, ông ta giơ tay lên cùng Cha Mathêu, và nức nở:

“Phải, tôi mến Người... v́ Người yêu tôi”.

Cha Mathêu ôm ông ta vào người. Thánh Tâm Chúa đă thắng vinh hiển. Khỏi một lúc, cũng như Saolê, ông hỏi Cha:

“Tôi phải làm ǵ?”

Cha đáp: “Ông phải xưng tội. Tôi sẽ giúp ông”.

Một giờ rưỡi sau, ông vui mừng sung sướng, gọi vợ chưa rửa tội, và ba con trai cũng chưa rửa tội đến và khuyên bắt chước gương ông ta.

Một tháng sau, cha Mathêu được phép dâng lễ ngay trong pḥng người bệnh ấy, chung quanh giường ông, là bốn người vừa mới được rửa tội hôm trước, vợ và ba người con trai... và trong căn pḥng ấy đă vang dội bài ca Christus vincit (Chúa Kitô chiến thắng).

Cha Mathêu kết luận: Bất cứ chỗ nào có một nắm rơm thành Bêlem cháy, nghĩa là một linh hồn thánh, dù bề ngoài rất bé mọn, th́ ở đấy, có nguồn mạch sinh sự sống, dù cần đến phép lạ.

Vậy nắm rơm trong gia đ́nh ấy là ai? Là một người đàn bà, đă 25 năm làm người giúp việc trong gia đ́nh ấy. Bà đă dâng hết mọi lời cầu nguyện, mọi sự hy sinh, mọi giọt nước mắt, mọi nỗi nhọc nhằn... rước lễ hàng ngày, thức đêm cầu nguyện, chỉ xin Thánh Tâm Chúa ban cho một ơn là thấy cả gia đ́nh ấy ăn năn trở lại, trước khi ḿnh nhắm mắt.

 

Vậy th́ ai không làm tông đồ được, ai không cứu các linh hồn được?

Bạn hăy nhất định làm nắm rơm kia đi, rồi Bạn sẽ thấy chung quanh Bạn cháy sáng... như và có khi c̣n hơn gia đ́nh Bạn vừa nghe kể truyện trên đây.