CHƯƠNG 15 : CHIẾC DIỀU SÁO

Hôm ấy, một ngày mùa hạ, khí trời oi ả nóng nực. Chiều lại, một người nhờ cơn gió hiu hiu đem diều ra thả. Chiếc diều từ từ bay lên, ḥa vào không gian những tiếng bổng trầm, khiến cho, không những người có diều, mà cả những người xung quanh, cũng được thư thái, bỏ những lúc thiêu đốt ban ngày.

Nhưng giữa lúc bao người đang sung sướng hưởng tiếng sáo th́ trong một căn nhà nhỏ hẹp, một bà lăo rên rỉ. Bà khó chịu, khó chịu v́ bệnh và khó chịu v́ một cớ khác nữa, một cớ tuy chỉ nhất thời, nhưng nó cũng đă làm tăng khó chịu cho Bà. Bà cất tiếng bảo người con: “Này con, con xem ai thả diều, th́ xin họ làm ơn hạ xuống, kẻo mẹ khó chịu lắm”.

Đó là câu truyện có thật trăm phần trăm, và nó có thể cho ta một bài học.

 

Ở đời, chúng ta phải chung đụng với nhau, thành thử biết bao cái làm ta sung sướng th́ đồng thời lại làm người khác đau khổ, và trái lại, có cái làm ta đau khổ, th́ lại làm người khác sung sướng.

Những buổi chiều mùa hạ, đang lúc chúng ta mong được một luồng gió mát, nếu cơn giông đổ đến, chúng ta sẽ khoan khoái chừng nào! Nhưng biết đâu rằng: chính lúc ấy, th́ những nhà có lúa phơi, đang khốn đốn chạy lúa vội, hơn nữa, những người đang vượt biển, hoặc trên sông lớn, lại lo lắng sợ hăi. Thế là cái làm ta vui, lại làm người khác khổ.

Trong lúc nhà ta có người nằm xuống, đang lúc ta lo lắng phiền muộn, th́ biết đâu ở nhà nào đó, người ta lại không sung sướng, không phải v́ ta buồn, nhưng v́ họ bán được chiếc quan tài, hoặc mấy chục thước vải, nhờ đó họ có gạo trong nhà.

Chèo ngược gió, ta mong gió xuôi lại, nhưng ta quên rằng: những ngươi đang đi xuôi gió, họ lại mong cho gió đừng thổi, v́ đổi gió th́ khổ cho họ.

Bạn sắp đến một ngă ba, th́nh ĺnh một chiếc ôtô đang tung bụi đàng trước, Bạn mong cho chiếc ôtô rẽ sang lối khác... mà quên rằng, ôtô mà rẽ, tức là nhả bụi cho những người đang đi bên ấy.

Đó chỉ là mấy ví dụ trong trăm ngh́n câu truyện thường xảy ra trên đời.

 

Tôi có ư làm chứng rằng: nhiều sự đau khổ chúng ta gặp phải chưa chắc đă là sự khổ thật, hay nói đúng hơn, tự nó không phải là khổ. Nó chỉ khổ, đối với ai lâm vào cảnh ấy. Nhưng đồng thời, nó có thể là nguồn hạnh phúc cho nhiều người khác.

 

Vậy tôi định nói ǵ? Tôi muốn nói Chúa là Cha chung cả mọi người, mọi vật, Chúa phải quan pḥng đến cả thế giới, không lẽ Chúa chỉ quan tâm đến một vật, một người, trừ khi có lẽ thật đích đáng. Chúa đă quan pḥng cách chung, th́ cố nhiên những phần tử riêng, phải chịu thiệt tḥi v́ ích chung, hoặc v́ ích của người khác.

Cũng như mọi người trong gia đ́nh nhiều khi phải hy sinh một hai sở thích riêng, để mưu ích chung cho cả gia đ́nh. Bạn thích xem chớp bóng tức là bạn phải về muộn, lúc cả nhà đă đi ngủ, và thế là bạn làm cả nhà mất ngủ, để thỏa tính ham mê của bạn. Bạn sẽ đành hy sinh những buổi chớp bóng... để cả nhà vui ḷng.

Một người dân cũng nhiều khi phải chịu hy sinh tư lợi, để mưu công ích. Đó chính là cái chết của những binh sĩ ngoài mặt trận, hoặc những y sĩ bỏ ḿnh v́ muốn cứu bịnh nhân trong những ngày dịch tễ.

 

Bạn thân mến, Bạn cũng chỉ là một phần tử cấu thành vũ trụ. Bạn cũng không ra ngoài các công lệ này: một người nhiều khi phải hy sinh tư lợi cho công ích.

V́ rất nhiều khi những cái đau đớn khổ sở của Bạn, lại là căn cớ cho người khác, hoặc nhiều người khác được vui mừng.

Đă đành Chúa có thể làm cách khác.

Nhưng Thánh ư Chúa đă muốn như vậy, th́ Bạn nghĩ sao? Bạn phải tin chắc rằng: ta không khôn hơn Chúa, ta chỉ thấy những cái lợi nhỏ mọn, và nhiều khi nhỏ nhen của ta; C̣n Chúa th́ Chúa phải lo đến ích lợi chung cho cả toàn thể. Vậy cũng như trong gia đ́nh người con thảo lúc nào cũng sẵn sàng để cho cha mẹ làm những việc, tuy không có lợi trực tiếp cho họ, hoặc đôi khi lại ngược với tư lợi của họ, nhưng họ nghĩ đến t́nh liên lạc trong gia đ́nh, và ích lợi chung cho cả nhà hơn, nên họ cũng bằng ḷng hy sinh tư lợi; hoặc bằng ḷng chịu khó để mưu ích chung cho cả nhà. Và nếu có phải người con có hiếu thật, một người anh, người chị, người em có ḷng yêu thương anh chị em thật, th́ người ấy sẽ cho thế là vinh hạnh, v́ thấy chính cái khổ của ḿnh làm cho gia đ́nh sung sướng.

 

Vậy nếu ta thực t́nh mến Chúa, nếu ta thực t́nh yêu nhân loại, là anh em ta, th́ ta phải vui ḷng chịu những cái đau đớn nhỏ mọn, ta phải vui ḷng hy sinh những cái sở thích riêng để mưu ích cho người khác.

Ta phải nhận rằng: Chúa là Đấng thông minh và khôn ngoan vô cùng. Chúa không làm một cái ǵ, mà không do sự khôn ngoan và thông minh vô cùng ấy. Đă vậy ta c̣n phàn nàn kêu trách Chúa ǵ nữa? Sao ta c̣n năn nỉ, khi người khác vui c̣n ta khổ? V́ biết bao lần, người khác đă đành hy sinh những khoái lạc của họ để ta được hạnh phúc. Nhiều lần Chúa cũng đă bắt người khác đau đớn để ta được vui mừng. Th́ Bạn hăy nhớ những sự hy sinh cố gắng cha mẹ Bạn đă chịu từ lúc Bạn chưa ra đời cho tới ngày nay, cho tới ngày Bạn trưởng thành, lúc không cần đến sự săn sóc của cha mẹ nữa.

Đó là lẽ tuần hoàn trong vũ trụ. Tôi muốn Bạn hiểu lẽ ấy, một lẽ rất đơn sơ, rất tự nhiên, mà nhiều người lại không để ư tới.

Nhưng Bạn đừng tưởng tôi muốn cấm Bạn không được cầu xin Chúa cất bớt những sự khốn khó Bạn gặp trên đời. Không, Bạn ạ, có đâu tôi độc ác đến thế. Trái lại, tôi cứ lời Chúa dạy trong kinh Lạy Cha, mà khuyên Bạn, khi gặp sự khó hăy lấy ḷng trông cậy, chạy đến cùng Chúa, xin Chúa cứu Bạn thoát những sự khó ấy. Các Thánh cũng đă làm như vậy. Có Đấng đă xin Chúa cất ḿnh khỏi thế gian, như Thánh Phaolô; và chính Chúa Giêsu trong vườn Gessimani, cũng đă nguyện xin Đức Chúa Cha cất chén đắng cho Người. Vậy lẽ ǵ tôi lại cấm Bạn không được xin Chúa cất bớt sự khó Bạn gặp hàng ngày?

 

Nhưng tôi chỉ muốn nói điều này, là khi Bạn xin Chúa cất bớt sự khó đi cho, th́ Bạn cũng hăy bắt chước Chúa mà thêm lời này: “Nhưng xin theo ư Cha, đừng theo ư con”. Đó là điều quan hệ. Chúng ta lúc nào cũng phải theo Thánh ư Chúa, v́ duy Thánh ư Chúa là đường chắc đưa ta đến cùng Người. Không theo Thánh ư Chúa, là hỏng cả mọi việc, sự đau khổ đă không bớt, nhiều khi lại tăng thêm, nhất là thiệt mất bao dịp lập công đền tội.

 

Vậy, hỡi linh hồn đau khổ, hỡi Bạn thân yêu, tôi nhắc lại, mỗi khi ta thấy sự khốn khó đến dày ṿ, ta hăy suy đó là Thánh ư Chúa, vừa sâu nhiệm vừa đầy t́nh thương; rồi sự khó ta chịu hiện nay chắc sẽ là căn cớ cho ta được đầy công nghiệp, và biết đâu không là căn cớ cho người khác được vui mừng sung sướng. Không t́nh yêu nào to tát bằng chết cho người ḿnh yêu, như tôi đă bàn giải vắn tắt trong bài “Yêu thật”. Chính Chúa đă dạy, và chính Chúa đă làm gương trước cho ta soi. Vậy ta c̣n ngần ngại ǵ mà không bắt chước Chúa, chịu khó để theo Thánh ư Chúa, chịu khó để nhiều lần, nhờ vậy, người khác được hạnh phúc?

Đó là mấy lời chân thành tôi trao lại cho Bạn. Nếu Bạn hiểu và thi hành những điều ấy, th́ sau này triều thiên của Bạn sẽ sáng láng gấp ngh́n gấp vạn lần.

Bạn nghĩ sao? Bạn có đủ can đảm để thi hành những điều ấy không? Tôi mong Bạn có đủ can đảm. Mà nếu Bạn thấy ḿnh thiếu can đảm, Bạn hăy cầu xin hàng ngày. Thế nào Chúa và Đức Mẹ cũng ban cho Bạn.