CHƯƠNG 17 : SỐT RUỘT

Bạn, ai trong ta đă không nhiều lần sốt ruột, v́ cớ này hay v́ cớ khác.

Chờ tàu, tàu không đến, sốt ruột; mong mẹ về, mẹ không về, sốt ruột; mong chóng đến ngày đi tu, ngày ấy không đến, sốt ruột; mong chóng được rửa tội, ngày ấy chậm đến, sốt ruột; mong chóng được công ăn việc làm, măi không được, sốt ruột... và bao nhiêu cái sốt ruột khác nữa. Trong đời Bạn, cũng như trong đời bất cứ ai, chúng ta đă gặp trăm cái sốt ruột, lắm lúc đến đổ mồ hôi, lắm khi đến quên ăn mất ngủ, lắm lúc đến phát điên phát khóc, phải không Bạn?

 

Nhưng ngồi nghĩ lại, sốt ruột làm ǵ cho mệt trí, và lắm khi sốt ruột chẳng ích ǵ... Mong tàu, tàu không đến, sốt ruột... được ích ǵ? Bạn có sốt ruột đến mấy nó vẫn không đến... Người khác không sốt ruột, th́ tàu cũng đến một lúc với người sốt ruột. Thế có phải sốt ruột vô ích không?

Mong người Bạn đến chơi, người Bạn không đến như đă hẹn... sốt ruột, nhưng có ăn thua ǵ? V́ người Bạn vẫn chậm đến như lúc ḿnh không sốt ruột.

 

Sốt ruột không ảnh hưởng ǵ đến giờ tàu, cũng không ảnh hưởng ǵ đến người bạn.

Sốt ruột thường đă không ích ǵ, nhiều khi có hại. Sốt ruột rồi đâm ra cáu, đâm ra gắt, cáu gắt với tất cả những người không có liên lạc ǵ đến căn cớ làm ḿnh sốt ruột. Người chủ nhà sốt ruột, đâm ra la mắng hết cả vợ con, người giúp việc; người vợ sốt ruột, đâm ra lôi thôi to tiếng với tất cả chồng con, người nhà...

Thật là vô lư! Làm phiền cho người khác trong khi người ấy không đáng ḿnh làm phiền. Ấy là chưa kể những lời nói phạm đến những người làm ḿnh sốt ruột, nhưng thực ra họ không có lỗi ǵ... Một người Bạn đă hẹn lại thăm ḿnh, nhưng rồi họ bị ngăn trở lớn mà chưa kịp báo tin cho ḿnh, ḿnh đâm ra nói hành, thóa mạ.

 

Sốt ruột đă làm phiền người khác, lại làm phiền cho chính ḿnh, nhất là cho chính ḿnh.

Trong khi chúng ta sốt ruột, chúng ta thấy ḿnh tức bực, thấy ḿnh đau khổ, trong người mất hẳn sự bằng yên, có phải thế không Bạn? Th́ ai mượn ḿnh sốt ruột, để làm cho ḿnh đau khổ vô cớ?

 

Sốt ruột lắm khi đến cực độ, nó làm ta mất cả trí khôn, và nói, hoặc làm những điều phiền ḷng Chúa. Người ta sốt ruột, không được nắng mưa như ư, người ta quên cả đức tin, cậy, kính mến, người ta nói phạm đến Chúa.

Tôi chắc Bạn chưa khi nào sốt ruột đến thế. Có một điều là người khác đă sốt ruột đến thế, th́ có thể một ngày kia, nếu không cẩn thận, chúng ta cũng sa vào cái lỗi ấy.

 

Chúng ta hăy lấy Chúa làm gương. Bạn thử xét xem Chúa làm ǵ không được? Thế mà Chúa đă vui ḷng nhẫn nại, chờ những mấy ngh́n năm, mới xuống thế chuộc tội cho loài người. Trong khoảng thời gian ấy, thiên hạ làm biết bao điều cực ḷng Chúa. Nhưng Chúa cứ chờ đợi, chờ ngày Đức Chúa Cha đă định mới xuống thế gian. Xuống thế gian, Chúa có thể xuống như một người lớn, hai, ba, mươi tuổi. Nhưng không, Chúa đă ngự trong ḷng Đức Mẹ chín tháng... Chúa biết dùng trí tuệ, ngay từ giây phút đầu tiên trong đời Chúa, nhưng Chúa đă vui ḷng giam hăm chín tháng. Chúa có sốt ruột đâu. Sinh ra, Chúa có thể “vươn ḿnh một cái”, rồi đi giảng, rồi làm phép lạ, rồi chinh phục cả thế giới, dễ như trở bàn tay. Nhưng không, Chúa theo luật tự nhiên, tuần tự lớn dần cho đến ba mươi tuổi mới đi giảng đạo.

 

Về sau, Chúa lập Giáo hội, cần ǵ Chúa phải lập một Hội hèn yếu như thế, Chúa có thừa sức chinh phục thế giới một cách dễ dàng. Nhưng Chúa đâu có sốt ruột như chúng ta. Mỗi việc Chúa làm, đă dự định sẵn. Khi đến giờ th́ Chúa làm, lúc chưa đến th́ Chúa chưa làm, Chúa sẵn ḷng chờ đợi... Chúa không biết sốt ruột.