CHƯƠNG 23 : ĐỂ NÊN GIỐNG CHÚA

Bạn thân yêu, hai người yêu nhau tự nhiên muốn nên giống nhau, giống nhau từ lời ăn tiếng nói, đến cách cử chỉ ăn mặc.

Viết đến đây, tôi nhớ đến truyện mấy người học tṛ bắt chước thầy họ, trong hết mọi cái họ bắt chước được: lời ăn tiếng nói, cách viết văn, cho đến lối viết chữ. Hễ cái ǵ của thầy họ, là họ muốn biết và làm theo. Có những bức thư thật dài, họ cũng không ngại chép lại hết và học thuộc ḷng.

Ấy là một tính cách của t́nh yêu.

Vậy nếu Bạn mến Chúa thật, th́ thế nào Bạn cũng phải muốn nên giống Chúa. Không nên giống người yêu, không yêu cái người yêu yêu, th́ t́nh yêu ấy không lấy ǵ làm vững chắc mặn mà.

Tôi chắc Bạn muốn nên giống Chúa, v́ Bạn thực t́nh mến Chúa. Vậy Bạn có biết Chúa đă làm ǵ lúc c̣n sống không? Có phải Chúa đă sống một cuộc đời xa hoa lộng lẫy, một cuộc đời quư phái trưởng giả, có phải Chúa đă sống một cuộc đời lên xe xuống ngựa, nằm trên chăn bông, ngồi trên nệm gấm không? Có phải Chúa đă sống một cuộc đời yểu điệu kiều dưỡng hay ít ra cuộc đời tạm gọi là đầy đủ không? Không, sách Phúc âm đă nói trái lại, và chính Phúc âm cũng không tả hết cuộc đời đau khổ của Chúa. Sách phúc âm chỉ thuật lại một phần rất nhỏ như chính Thánh Gioan đă quả quyết [47]. Ấy thế mà khi đọc Phúc âm, ta thấy đời Chúa là một cuộc đời đau thương khổ năo, một đời hàn vi thanh bạch, trăm đường phiền muộn. Từ khi giáng thai, trong ḷng Đức Mẹ, cho đến khi chịu táng trong mồ, không giây phút nào là không đau khổ thiếu thốn: “Con cáo có hang, con chồn có tổ, Con Người không có nơi dựa đầu” [48]. Chính Chúa đă phán về ḿnh như thế. Khổ hơn nữa, là v́ Chúa có thể sống một cuộc đời lộng lẫy, Chúa có thể tránh được hết mọi sự đau khổ dù nhỏ đến đâu, nhưng v́ không thèm những cái vui hèn, dù là những cái vui chính đáng, nên Chúa đă chọn lấy một cuộc đời tràn ngập đau đớn, đau đớn ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Chúa đă biến thành “Người đau khổ” [49]. Tôi không cần thuật lại sách Phúc âm, v́ Bạn đă hoặc sẽ nghe đến nhiều lần. Tôi chỉ cần nhắc lại cho Bạn biết rằng: Chúa đă chịu đau khổ, và đau khổ không miệng nào, không bút nào tả được.

Không những thế, Chúa lại c̣n nh́n cuộc đời đau khổ với đôi mắt lạc quan.

Khi phán về sự thương khó, Chúa đă phán: “Ta phải chịu rửa bằng máu, và Ta khát mong chóng được rửa như thế chừng nào!” [50]. Và như tôi đă nói trong bài “tiếng ḷng”, tuy Chúa tha phép cho phần cảm giác được rùng ḿnh sợ hăi, nhưng lúc nào Chúa cũng tỏ ra Người yêu sự đau khổ. Trên Thánh giá, sau khi chịu hết các giống h́nh khổ, Chúa đă thốt ra lời: “Mọi sự đă hoàn tất [51]. Lạy Cha, con xin phó linh hồn con trong tay Cha” [52].

Khúc ca khải hoàn ấy, các bạn hữu Chúa cũng đă ca theo. Ḱa, các Thánh Tông đồ khi bị tra tấn, sỉ nhục... ra khỏi ṭa, các Đấng đă tỏ ḷng vui mừng v́ đă đáng chịu khó v́ Chúa [53]. Ḱa, các thánh Tử đạo, khi đến pháp trường th́ vui mừng sung sướng như người khác đi ăn tiệc. Ấy là chưa nói đến các thánh Tu hành hăm ḿnh trong rừng vắng, ấy là chưa kể đến các thánh Đồng trinh giam hăm ḿnh trong bốn bức tường, hy sinh cho bạn chí thánh. Bà Bá tước thành A- lăng-xông (Alenson), thấy ngọn lửa tràn đến để thiêu Bà, Bà nói với vị nữ tu đứng bên cạnh: “Chị này, giờ tỏ ḷng mến Chúa đă đến, ta hăy vui mừng”.

Thánh nữ Delphine (Đen-phin) một lần hỏi bạn người là Thánh Elzéar (En-dê-a) làm sao người có thể giữ ḿnh b́nh tĩnh khi gặp sự sỉ nhục ghê gớm như thế, bạn Người thưa: “Khi người ta làm sỉ nhục tôi, tôi nghĩ đến Chúa Cứu Chuộc chịu nhục nhă trên Thánh giá, và tôi suy đi suy lại cho đến khi tôi thấy ḿnh được b́nh tĩnh hẳn”.

Vậy tôi cũng xin nói với Bạn, nếu Bạn muốn nên giống Chúa, th́ chỉ có một con đường phải theo là con đường đau khổ, con đường Thánh giá, con đường chông gai, con đường đi đến chỗ chết, chết dần chết ṃn, chứ không phải chết dưới lưỡi gươm của đao phủ hoặc sau tiếng nổ của phát súng... đó là con đường ta phải đi theo. Nếu ta đi đường khác th́ thế nào cũng lạc.

Nếu bạn thật ḷng mến Chúa, th́ Bạn hăy vui ḷng can đảm bước lên chông gai; nếu cần, bạn hăy bước qua lửa, để đi đến cùng Chúa, Chúa đă đi trước, các môn đệ trung thành của Chúa cũng đă bước theo chân Chúa, và hết thảy chúng ta cũng phải đi theo, theo cho tới ngày gặp Chúa trên nơi hằng sống.

Hay ta muốn vừa mến Chúa, vừa không nên giống Chúa? Không, không được. Không nên giống Chúa, th́ không thể nói là ḿnh mến Chúa được. Cái ấy không cần phải minh chứng. Nếu ta không muốn nên giống Chúa, th́ muốn nên giống ai? Nếu không muốn nên giống Chúa th́ chỉ mến Chúa ngoài miệng, chứ không phải mến Chúa thật trong ḷng. Mà những người chỉ mến Chúa ngoài miệng ấy, đáng nghe lời Chúa đă phán với dân Do Thái xưa: “Dân này kính Ta bằng môi bằng miệng, c̣n ḷng nó ở xa Ta” [54], và lời này: “Bay hăy xéo đi, Ta không biết chúng bay là ai” [55]

Bạn thân mến, tôi muốn thành thật và sung sướng nói về Bạn rằng: “Người này mến Chúa thật ḷng, chứ không phải mến Chúa ngoài miệng, v́ suốt đời đă nhẫn nại chịu đau khổ, đă hy sinh để đẹp ḷng Chúa, và nên giống Chúa”. Tôi cầu chúc cho Bạn được ơn ấy, để ngày phán xét, Chúa phán cùng Bạn. “Hỡi con yêu quư, v́ con đă giống Cha hoàn toàn, nhất là đă nhẫn nại chịu đau khổ khi c̣n ở thế gian, th́ con hăy lại gần đây, để Cha hôn con lần đầu hết, và đem con vào chốn cả sáng đời đời, đă dọn cho những kẻ suốt đời ra sức nên giống Cha”.

Ôi, c̣n hạnh phúc nào cao quư và đáng ước ao bằng hạnh phúc ấy!

Bạn nghĩ sao?

Vậy ta hăy can đảm mà chịu khó đi, ta đừng phàn nàn năn nỉ nữa, ta hăy để Chúa trước mắt mà suy ngắm và hăy cố gắng nên giống Chúa: Yêu đau khổ, nhẫn nại chịu đau khổ và vui mừng chịu đau khổ. Ta hăy cầu nguyện cho nhau được vui ḷng hy sinh chịu khó để nên giống Chúa ở đời này, đời sau ta sẽ cùng nhau nghe tiếng êm ái Chúa mời gọi vào chốn cực lạc.

[47] Gioan 21,25

[48] Matt. 8, 20

[49] Tv. 21,7

[50] Luca 12,50

[51] Gioan 19,30

[52] Luca 23,46

[53] CVTĐ 5,41

[54] Matt. 15,8

[55] Matt. 25,12