CHƯƠNG 25 : HAI ĐỜI

Chúa tạo thành chúng ta đă thương cho một ơn đặc biệt, là cho chúng ta có hai đời. Một đời mau qua, và một đời bất diệt. Mỗi đời Chúa muốn chúng ta dùng một cách. Hai đời ấy, là đời này và đời sau. Đời này Chúa muốn chúng ta dùng để chịu khó, chịu khó cho nên, cho nhẫn nại, đời sau Chúa muốn chúng ta dùng để hưởng mặt Chúa, để sống một đời hạnh phúc hoàn toàn.

Nhưng, Bạn đừng quên: hai đời ấy liên lạc với nhau rất chặt chẽ, rất mật thiết. Đời này là bước đầu để chúng ta tiến đến đời sau, ta có đến được đời sau hay không, là tùy ta có biết đi, có biết dùng đời này hay không. Vậy đời này Chúa đă chỉ cho chúng ta làm những ǵ? Đời này Chúa chỉ cho chúng ta chịu khó, nhất là chịu khó. Đời này không phải để hưởng khoái lạc, khoái lạc chính đáng và vô tận là phần của đời sau.

Thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu nói: “Đời này quả thật đầy đau khổ, nhưng tại sao ta lại t́m hạnh phúc ở đời này? V́ đời này chẳng qua chỉ là như “một đêm trọ trong một cái quán hôi hám chật hẹp” như lời Thánh Têrêsa Cả nói”.

Đă đành, đời này chúng ta có thể gặp ít nhiều vui thú, Chúa muốn vậy, v́ thương ta, để ta khỏi chán nản, nhưng nó chỉ là những quà nhỏ mọn cha mẹ thường cho con cái, nhất là những đứa nhỏ, để chúng nó làm việc, hoặc chịu khó. Những thú vui ấy cũng ví như những viên đường, người ta dùng để uống thuốc. Mục đích không phải để hưởng những chất ngọt của đường, nhưng là để uống thuốc cho dễ. Những vui thú Chúa cho ta gặp trên đời cũng vậy, không phải để ta dính bén vào nó, Chúa dùng nó để giúp ta chịu khó dễ hơn.

Bạn thân mến, chúng ta chỉ là khách bộ hành. Khách bộ hành th́ lúc nào cũng nh́n đến chỗ quê hương, chỗ mà họ mong chóng tới. Bởi thế trên đường, họ có thể gặp những cảnh tươi đẹp, những bóng mát, nhưng có đâu họ đứng lại cả đêm cả ngày để hưởng những thú vui ấy. Không, họ không đứng lại lâu, họ chỉ nh́n qua và hưởng mấy phút, rồi họ đi, mặc dù đàng trước họ, c̣n bao nhiêu cái khó chịu, bao quăng đường nguy hiểm, bao vũng bùn lầy, bao khúc nóng như thiêu. Họ cam ḷng đón lấy hết cả những đau khổ ấy, con mắt họ chỉ đăm đăm nh́n vào cơi xa xăm, cơi mà ḷng họ lúc nào cũng nghĩ đến và mong cho chóng đến. Chính sự mong ước ấy giúp họ đủ can đảm chịu đựng hết những nỗi khổ cực họ c̣n gặp trên quăng đường họ đi.

Vậy c̣n ǵ vô lư bằng người bộ hành chỉ chăm t́m những thú vui vô ích, họ có thể gặp trên đường, nhất lại là những thú vui tục tằn khả ố, và v́ thế làm họ chậm hoặc hỏng ngày về quê.

Chúng ta cũng vậy, không ǵ vô lư bằng sống đời này, để về quê thật đời sau mà chúng ta lại mải mê t́m những thú vui vô ích, những thú vui làm ngăn trở ta trên đường tiến đến quê thật là nước Thiên đàng. Làm như thế, chúng ta c̣n dại dột hơn người bộ hành nữa, v́ người bộ hành đi t́m những thú vui ấy, thường chỉ làm chậm ngày đến quê, c̣n chúng ta, nếu đi t́m những thú vui hư hèn ấy, th́ chúng ta c̣n liều hỏng mất cuộc đời bất diệt, cuộc đời hoàn toàn hạnh phúc của ta nữa.

Cũng v́ biết tính nết hư hèn của ta, hay t́m những thú vui nguy hiểm cho cuộc đời sau, nên Chúa thường gieo rắc trên đường đời chúng ta những chông gai, những đau khổ, để chúng ta luôn luôn chú ư, để chúng ta nhắc nhủ ḿnh: đời này, ta chỉ là khách bộ hành, ta phải mau mau đi tới quê thật, không được đứng lại, để hưởng những thú vui, đôi khi Chúa cho gặp trên đời.

Bạn có thấy không, tiền tài đă làm bao người đau khổ, thế mà người ta vẫn ham mê tiền tài, có người đă đành bán linh hồn, đă đành chối Chúa để kiếm mấy đồng bạc.

T́nh yêu đă làm bao người đau khổ đến quyên sinh, thế mà người ta vẫn đi t́m t́nh yêu và vẫn bám lấy t́nh yêu, có người hai chân đă kề miệng lỗ, cũng không chịu bỏ cái t́nh chỉ một chốc nữa sẽ đẩy họ xuống hỏa ngục.

Tôi chỉ nói về tiền tài, với t́nh yêu, chứ bất cứ cái ǵ có thể làm thỏa măn dục vọng người đời, đều có thể làm họ say mê đến quên cả linh hồn, dù những cái thỏa măn ấy, biết mấy phen đă đem lại cho họ bao cay đắng, bao hận ḷng.

Vậy nếu Chúa không pha giấm chua mật đắng vào các sự vui thú ở đời, th́ c̣n ai nghĩ đến linh hồn? C̣n ai nghĩ đến Chúa??? Cho nên những thú vui Chúa dành để cho ta ở trên đời, không phải là những cái chúng ta được dính bén vào nó, v́ nếu dính vào nó, nó sẽ gh́ ta lại, không cho ta tới cơi hằng sống nữa.

Một lần Chúa phán với thánh Têrêsa Cả lời này: “Hỡi con, con hăy tin nhận rằng: ai được Cha Ta yêu hơn cả, th́ người ấy sẽ gặp nhiều Thánh giá nặng nề hơn cả”. Để minh chứng lời ấy, Thánh Têrêsa Cả, trên đường sửa Ḍng Kín, thường phải nay đây mai đó; một hôm vào buổi chiều mùa đông, Bà lạc vào một khu rừng. Sau nhiều giờ phiêu lưu, Bà đă t́m ra được tu viện Bà có ư đi thăm. Bà giật chuông nhưng không ai ra mở cửa. Bà giật, giật mạnh, không may trượt ngă làm gẫy chân. Lúc ấy một nữ tu mới ra mở cửa. Bà than thở cùng Chúa: “Lạy Chúa, Chúa làm ǵ vậy? Con sẽ bị giam ở đây, không có y sĩ chăm nom, mọi công việc của con sẽ bị chậm trễ”. Chúa đáp: “Đó là cách Cha xử với những linh hồn Cha yêu”. Bà liền đáp: “Chính v́ vậy, mà Chúa ít bạn hữu trên mặt đất”.

Nhất là Bạn hăy nghe lời sau đây đă được ghi chép trong sách Chân phúc Henricô Sudô: “Con hăy nghe lư do tại sao Cha thử thách những đầy tớ của Cha và con hăy ghi sâu vào tận đáy ḷng con những lời con sắp nghe sau đây. Cha ngự trong linh hồn như ngự trong thiên đàng đầy vui thú và Cha không chịu được cho nó t́m vui thú ở ngoài Cha, Cha không chịu được cho nó bám lấy các loài thụ sinh. Cha muốn chiếm lấy nó và muốn nó trong sạch thanh tịnh, nên Cha vây quanh nó bằng một hàng rào đau khổ, để nó không thoát khỏi được tay Cha. Cha gieo rắc trên đường đời nó đầy chông gai, để nó khỏi nằm yên trên những cái hèn hạ thụ sinh và để nó chỉ t́m hạnh phúc nơi các sự toàn thiện của Cha. Chính con cũng đă có kinh nghiệm là tất cả các thánh giá Cha gửi đến cho con, bất cứ là thứ ǵ, th́ nâng ḷng con lên, và giúp con kết hợp với Cha mật thiết hơn, sâu xa hơn, mạnh mẽ hơn tất cả những thánh giá con tự chọn lấy. Nếu con được tắm gội đắm ch́m trong nguồn yên ủi êm ái thiêng liêng, nếu những ơn trên trời đốt cháy ḷng mến của con, th́ con phải biết, những lúc ấy con không được công nghiệp bằng khi con chịu thử thách, bị lạt lẽo thiêng liêng. Nhờ những sự phiền muộn quấy nhiễu, con trở thành con yêu của Cha và con chiếm được quyền lợi ăn phần gia tài trọng hậu thiên đàng: Cha ban phát ơn lành cho kẻ lành, cả kẻ dữ, nhưng Cha dành thánh giá cho kẻ Cha đă chọn riêng. Con hăy suy xét, hăy so sánh đời tạm với đời đời; con sẽ hiểu thà chịu thiêu đốt trăm năm trong ḷ lửa cháy, c̣n hơn bị mất một thánh giá bé nhỏ nhất Cha có thể và muốn ban cho. Nào không phải rằng: vui vẻ nhận lấy những sự cực phiền, tức là dành để cho ḿnh một phần thưởng bất diệt ? Thánh giá là một món quà quư giá đến nỗi con nên biết rằng: dù cả một trăm năm con sấp mặt xuống đất xin Cha ban cho ơn ấy, con cũng không đáng được”.

Cho nên Bạn đừng ngạc nhiên khi nghe các Thánh ca tụng Thánh giá, ca tụng sự đau khổ.

Bạn hăy nghe một lời sau đây, có thể thu tóm hết mọi lời khác.

Sách Gương phúc nói: “Không ǵ đẹp ḷng Chúa, không ǵ ích lợi cho chúng ta ở đời này bằng vui ḷng chịu đau khổ v́ Chúa Giêsu Kitô”.

Vậy Bạn ơi, đứng trước trăm ngh́n sự đau đớn Bạn sẽ gặp trên đời, Bạn hăy nh́n qua những quăng đời đau đớn ấy, để nhận cho ra, đâu là quê nhà, rồi hăng hái bước mạnh đi. Khách bộ hành đứng trước quăng đường lầy lội, họ có đứng yên mà nh́n đâu, họ nh́n qua những quăng đường ấy, rồi họ nh́n quăng đường xa tắp trước mặt họ, họ bước liều để qua quăng đường khó đi.

Chúng ta cũng phải làm như vậy. Là v́ ở đầu đường bên kia, chúng ta sẽ có cả một cuộc sống đời đời, để hưởng hết những cái thú vui thanh cao và sẽ hưởng đời đời.

Ta có phúc hơn người bộ hành, v́ dù sao, người bộ hành cũng có thể lỡ đường, không về đến quê, do những tai nạn bất ngờ có thể xảy đến. Nhưng, chúng ta th́ khác, chúng ta chắc sẽ về tới quê, tuy không biết ngày nào, và cũng không cần biết, chỉ biết chắc là nếu ta cố đi, th́ thế nào cũng tới.

Tôi xin chúc Bạn lúc nào cũng nhớ đến quê thật đời sau, luôn luôn nhắc cho ḿnh rằng: “Tôi có một quê, và rồi đây không sớm th́ muộn, thế nào tôi cũng phải đến nơi”. Cùng với ư tưởng ấy, Bạn hăy bảo ḿnh: “Nhưng tôi lại phải vui ḷng lĩnh nhận hết các sự gian nan đau khổ sẽ đến, v́ đó là điều kiện tối cần để đến quê nhà. Không qua đường khốn khó, không về được quê. Không qua núi Sọ không thể tới núi cây Dầu là chỗ Chúa đă lên trời... ”.

Can đảm đi, Bạn, hăng hái đi, Bạn !

Tôi thành thực cầu chúc Bạn ḷng hăng hái ấy, ḷng can đảm ấy !