CHƯƠNG 26 : THIÊN ĐÀNG

Sáng ngày 20 tháng Ba năm 1811, một trăm phát đại bác từ điện Invalides (Anh-va-lít) nước Pháp nổ vang, báo cho dân thành Balê biết một tin quan trọng. Một hoàng tử, con vua Nă-phá-luân, đă chào đời. Sau khi hoàng đế băng hà, hoàng tử sẽ lên ngôi hoàng đế nước Pháp. Trong khi hoàng đế c̣n sống, hoàng tử được gọi là Quốc vương La-mă. Nhưng, thương hại thay, không đầy năm năm sau, Nă-phá-luân mất chức hoàng đế.

Năm năm sau nữa, vua từ trần giữa một đảo xa xôi. Vua cha chết được 11 năm, ông “Quốc vương La-Mă” cũng chết theo, chưa kịp thừa hưởng nước Pháp.

Các gia tài ở đời là thế. Hoặc người chia gia tài, sau không thể giữ được lời hứa, hoặc người thừa hưởng gia tài không kịp nhận gia tài hoặc không giữ nổi gia tài đă chiếm được.

Nhưng Bạn ạ, chúng ta, người công giáo, chúng ta có một gia tài, mà gia tài ấy, nhất định chúng ta sẽ được hưởng, miễn chúng ta giữ Đạo cho nên. Gia tài ấy, Bạn biết rồi, chính là Thiên đàng.

Thiên đàng là ǵ? Trong những bài trên, tôi đă nhắc đến Thiên đàng nhiều lần. Trước khi từ biệt Bạn, tôi thấy cần phải nói qua về Thiên đàng, để cho cuộc nói truyện cần đầy đủ hơn.

Trước hết Thiên đàng là chốn nghỉ đời đời.

Đời này, chúng ta lúc nào cũng lo sợ... sợ đau đớn cho thân thể; trên Thiên đàng, không c̣n đau khổ nữa.

Ở đời ta phải làm việc: hằng ngày lúc thức dậy, phải ghé vai vào ách... nếu những người ác tâm, không làm rầy rà cho chúng ta, đă là khá lắm rồi.

Trên Thiên đàng, không c̣n phải làm việc nữa.

Ở đời chúng ta rên rỉ v́ bệnh tật: một cơ quan trong ḿnh ta chưa kịp khỏi th́ một cơ quan khác đă bắt đầu đau. Nếu toàn thân ta, không cùng đau một lúc, th́ đă hạnh phúc cho ta lắm rồi. Thân thể ta tế nhị hơn, tinh vi hơn thân thể cầm thú, chẳng qua cũng là để ta chịu đau khổ hơn.

Trên thiên đàng không c̣n bệnh tật nữa.

Ở đời, ta phải chết: đau đớn thay những giây phút hấp hối, ghê tởm thay những sự rùng rợn trong mồ.

Trên thiên đàng không c̣n chết nữa.

Chúng ta hăy trông cậy! Có lẽ Bạn đă thấy con sâu róm... trông thấy mà rùng ḿnh. Nhưng đến một lúc kia, con sâu ấy cuộn ḿnh trong một miếng lá, không khác ǵ bị chôn trong mồ. Những sức tiềm tàng của Tạo hóa bắt đầu làm việc, những chân nó dùng để ḅ, sẽ rụng xuống, các phần khác mọc ra: ḱa những cánh nhẹ nhàng sặc sỡ, đẹp như ánh sáng mặt trời.

Nó bay lên không gian, ánh sáng mặt trời lại như tô thêm vẻ đẹp... Trước đây một tháng, ai trông thấy nó cũng sợ, bây giờ từng đoàn trẻ chạy theo bắt nó, v́ sắc đẹp của nó đă làm chúng mê mẩn. Trước đây, nó ăn những lá cây thô, bây giờ nó chúi đầu hút những nhụy trong những cánh hoa vàng.

Xác ta này, cũng thế. Một ngày kia, nó cũng sẽ biến h́nh. Nó cũng sẽ tung những cánh đầy ánh sáng, nó sẽ gieo vào không gian những tiếng ca khải hoàn, nó sẽ tắm gội trong không gian nức mùi thiên hương. Và ở đấy, nó không c̣n phải làm việc nữa, nó không c̣n bệnh tật nữa, nó không c̣n chết nữa: trên Thiên đàng chỉ có nghỉ ngơi, trong một cuộc đời dài vô tận.

Nói tắt, trên Thiên đàng, thân thể ta không c̣n đau khổ nữa.

Ở đời, tim ta đau khổ: trên Thiên đàng, tim ta không c̣n đau khổ nữa.

Ở đời, tim ta đă gặp bao nhiêu thất vọng chua chát. Nó đă mơ màng lạc thú, nhưng nó đă gặp biết bao sự ưu phiền. Thánh Jeanne de Chantal (Gio-an-na Săng-tan) nói: “Trong tim tôi, có một cái ǵ lúc nào cũng run rẩy!”. Chúng ta cũng nói được: Trong tim tôi có một cái ǵ lúc nào cũng làm cho phải khóc. Vậy th́ cuộc đời ta phải đem so sánh với cái ǵ? Với một ngày tưng bừng thơm nức của mùa xuân chăng? Không, phải so sánh với một ngày đông sầu ảm đạm. Thương ôi, những cái chúng ta gặp trên đời, không phải là những cái chúng ta mơ ước. Hăy nhớ lại, hồi chúng ta mười sáu, hai mươi tuổi, chúng ta hăng hái tiến thủ, ḷng đầy hy vọng, tràn trề vui vẻ, hai môi nhấp nháy những bài ca hùng mạnh. Đó là những mơ mộng của tuổi trẻ, của tuổi hai mươi. Những mơ mộng ấy, ngày nay đă biến đâu rồi? Lớn lên chúng ta không c̣n mơ mộng khoái lạc, chúng ta mơ ước thành công. Nhưng thành công có thấy đâu, chỉ thấy toàn thất bại. C̣n ǵ đau đớn ê chề hơn nữa!

Nhưng, này, ta hăy ngửa mặt lên. V́ nếu ta thật t́nh muốn, th́ ta sẽ vào Thiên đàng, và trên Thiên đàng không c̣n bị thất bại.

Tim ta đă gặp thất bại, nó lại c̣n gặp những sự bội phản.

Ai trong ta cũng cần có một quả tim thân ái. Ta đă t́m, ta tưởng rằng: đă thấy. Nhưng một hôm, trong một lúc không ngờ, người Bạn ấy đă biến tan trong sương sớm, để ta lại trơ trọi cô độc. V́ một tí lợi, v́ một lời nói vô t́nh, v́ sự hiểu lầm không đáng kể, họ đă quay lưng lại với ta và ta đă gạt lệ trong âm thầm... để tiếp tục bước đi trong im lặng buồn tủi.

Nhưng ta hăy can đảm lên, v́ rồi đây lên Thiên đàng, ta không c̣n gặp bội phản nữa.

Tim ta đă gặp bao cảnh biệt ly tang tóc. Tang tóc biệt ly trong gia đ́nh, biệt ly tang tóc ở những người thân quyến, bạn hữu... Họ ra đi, không hẹn ngày về, chúng ta ở lại hàn gắn những vết thương sâu hoắm.

Chúng ta hẳn chưa quên những lời than thở của người chinh phụ; mấy lời vắn tắt nhưng cũng tả hết nỗi đau đớn của cảnh biệt ly và mong chờ:

Thuở lâm hành, oanh chưa bén liễu

Hỏi ngày về, ước nẻo quyên ca,

Nay quyên đă giục oanh già,

Ư nhi lại gáy trước nhà líu lo.

Thuở đăng đồ mai chưa dạn gió,

Hỏi ngày về phỏng độ đào bông,

Nay đào đă quyến gió đông.

Tuyết mai trắng băi, phù dung đỏ bờ...

Hoặc một câu vắn tắt trong “Hai chị em lưu lạc”:

Chiều chiều ra đứng ngơ sau.

Trông nh́n mả mẹ ruột đau chín chiều.

Bèo tan, trăng khuyết... kẻ ở, người đi, tuy cái cảnh ấy chẳng có ǵ lạ, nhưng nó cũng đă gây bao mối hận ḷng, nó đă khoét thành bao nhiêu hồ nước mắt.

Nhưng ta hăy ngửa mặt lên: một ngày kia, ta sẽ nghe lời Chúa phán như đă phán với người trộm lành: “Ngày hôm nay, con sẽ ở nơi cực lạc cùng Ta” [69], và khi ấy, hết tang tóc, hết biệt ly [70].

Ở đời ta sợ những sự đau khổ cho linh hồn. Trên Thiên đàng linh hồn không c̣n đau khổ nữa.

Sống ở đời, nhiều khi ta phạm tội, và đă mang tội vào thân, th́ lao đao tân khổ chừng nào! Chúng ta hăy nhớ lại truyện Chàng thanh niên hoang đàng... chàng ngồi sầu khổ dưới bóng cây... Cạnh chàng là một đàn lợn đẵm trong đám bùn hôi. Mặc không đủ che thân, hai tay ôm lấy đầu, chàng lặng lẽ nghĩ đến cuộc đời đă qua và hiện tại. Bên ngoài là một sự yên lặng nặng nề. Nhưng trong người chàng là cả một cơn giông tố dữ dội... Chàng ước mong biến thành bầy lợn vô linh tính... Nhưng không được, trước sau, chàng vẫn là người... để chịu đau khổ, để bị những cắn rứt của lương tâm.

Phàm kẻ có tội, đều bị khổ, giống như chàng hoang đàng kia.

Nhưng nếu ta muốn, th́ ta cũng có thể một ngày kia lên Thiên đàng, và trên Thiên đàng, không c̣n tội lỗi nữa.

Sống ở đời, nhiều khi sợ ḿnh đang sống trong tội. Áy náy thay ! Chính Thánh Bênađô cũng đă từng than lên: “Loài người không biết chắc được Chúa yêu hay bị Chúa ghét”. Ta chưa phải thánh Bê-na-đô, th́ ta c̣n phải kêu lên đến thế nào nữa. Có lẽ chúng ta đă ngă, th́ chúng ta đă đứng dậy chưa? Chúng ta đă bị cám dỗ, th́ chúng ta có chống lại cho mạnh mẽ không?

Nhưng nếu ta muốn, th́ ta sẽ được lên Thiên đàng, và trên Thiên đàng ta không c̣n áy náy nữa.

Sống ở đời, vẫn c̣n lo sẽ phạm tội. Lúc nào ma quỷ cũng mạnh mẽ và mưu mô, lúc nào thế gian cũng quỷ quyệt và quyến rũ, lúc nào tim ta cũng hùa theo t́nh dục. Lúc nào cũng bị cám dỗ, lúc nào cũng sợ mất nghĩa cùng Chúa... Thật là chua xót đắng cay!

Nhưng trên Thiên đàng, th́ không c̣n sợ phạm tội nữa.

Nói tóm lại: trên Thiên đàng không c̣n phải làm việc, không c̣n bệnh tật, không c̣n phải chết, không c̣n bị thất bại, không c̣n bị bội phản, không c̣n phải ly biệt, không c̣n tội lỗi, không c̣n áy náy, không c̣n nguy hiểm... sống trên Thiên đang như thế, th́ sung sướng chừng nào!

Thánh Tê-pha-nô nằm dưới những trận mưa đá, Người ngửa mặt lên và kêu: “Tôi thấy Thiên đàng mở ra”, rồi Người mỉm cười. [71]

Trong lúc thấy trăm ngh́n sự đau khổ đổ trên người Bạn, Bạn hăy nh́n lên Thiên đàng và hăy tự bảo ḿnh: Trên Thiên đàng, tôi không c̣n gặp những cái làm tôi sợ hăi, đau khổ nữa. Lời ấy cũng sẽ tăng sức mạnh cho Bạn và Bạn cũng sẽ mỉm cười được như thánh Tê-pha-nô.

Trên Thiên đàng, Bạn không c̣n đau khổ nữa, nhưng đă hết chưa?

Là v́ Thiên đàng của chúng ta c̣n có hết những cái ta ước ao.

Ta ước ao được ngắm, ta sẽ được ngắm Chúa.

Ta sẽ được thấy lâu đài Chúa, và nó đẹp chừng nào! Chúng ta hăy ngắm một nắm bụi, mà ta gọi là quang chất. Nó có những tính cách rất lạ lùng... ta đă thấy những tấm kính ba mặt, nh́n qua, ta sẽ thấy màu sắc của ánh sáng mặt trời... Ta đă thấy đôi cánh của con cánh quưt, một con sâu nhỏ, nhưng Chúa đă mặc cho nó một bộ cánh với những màu sắc rất xinh đẹp... Đă thế, th́ Chúa có thể tạo một ngôi nhà, một cung điện c̣n đẹp đẽ lộng lẫy, xứng đáng với con cái Chúa đến chừng nào nữa!

Chúng ta được thấy con cái Chúa, tức là triệu triệu các thánh, ngự trên những ngai ṭa sáng láng hơn mặt trời, và không cái nào giống cái nào. Ta sẽ thấy triệu triệu Thiên thần, không đấng nào giống đấng nào.

Tại La Mă cổ, những nhà được người ta t́m thuê hơn cả, là những nhà mà chung quanh là những người lân bang tử tế. Những nhà muốn bán mà có treo cái biển “lân bang tử tế”, th́ dù là những căn nhà tầm thường, cũng được người ta ham mua. Vậy th́ trên Thiên đàng, chúng ta được thân cận với các Đấng thánh th́ ta sẽ sung sướng chừng nào! Nhất là ta sẽ có Đức Mẹ, hai tiếng “Đức Mẹ” cũng đủ kích thích ḷng ta rồi, và nguyên sắc đẹp của Đức Mẹ cũng đủ làm ta ngây ngất đời đời.

Nhưng nhất là chúng ta sẽ thấy Chúa, sẽ được ngắm Nhan Thánh Chúa. Chúa chính là sự đẹp tuyệt đối, tất cả những cái đẹp ở trần gian và Thiên đàng, chỉ là những phản ảnh lờ mờ của cái đẹp vô cùng ấy. Vậy th́ mắt ta sẽ được đứng trước một cái đẹp mê hồn chừng nào! Và ḷng ta sẽ sung sướng ngây ngất chừng nào nữa!

Trên núi Tabo, Thánh Phêrô được thấy ánh sáng ở thân thể Chúa giăi ra trong chốc lát, người đă ngây ngất đến nỗi “quên cả cơi tục”. “Lạy Thầy, ở đây th́ tốt lắm, chúng tôi xin làm ba nhà...” [72] làm mà ở luôn trên núi ấy, để ngắm sự xinh đẹp của Chúa... Vậy th́ rồi đây chúng ta sẽ được ngắm Chúa, không phải chỉ trong mấy phút, không phải chỉ qua quít ở cái vỏ ngoài, nhưng là đời đời và tận đáy ḷng Chúa... khi ta được thấy Chúa nhăn tiền trước mắt, th́ ta sung sướng chừng nào!

Phải, nếu Chúa không lấy sức mạnh vô cùng của Chúa mà nâng đỡ ta, th́ ta sẽ biến tan v́ sung sướng.

Chúng ta mong được yêu. Chúng ta sẽ yêu mến Chúa.

Trước hết, chúng ta sẽ yêu các con cái Chúa: các Thiên thần, các Thánh nam nữ, nhất là những người bà con, thân quyến, bạn hữu của ta lúc c̣n ở trần gian. Trên Thiên đàng, chúng ta sẽ nhận ra nhau, chúng ta sẽ sống cùng nhau, không c̣n chia rẽ, không c̣n biệt ly và sẽ yêu nhau đời đời. Đó là một điều yên ủi ḷng ta ngay từ đời này.

Chúng ta sẽ yêu mến Đức Mẹ, và được Đức Mẹ yêu. Cái yêu ấy mới là cái yêu thâm thúy sâu xa êm đềm biết chừng nào!

Nhất là ta sẽ yêu mến Chúa. Đứng trước vẻ đẹp của Chúa, ta sẽ ngây ngất. Khi ta thấy ḷng thương vô hạn của Chúa, ḷng yêu đă yêu ta từ đời đời, th́ ta sẽ bị ch́m đắm trong bể ái, ḷng ta sẽ sung sướng chừng nào!

Thánh Phanxicô Xaviê chỉ được có một tàn lửa mến của Chúa bắn vào trong tim, mà Người c̣n phải kêu lên: “Lạy Chúa, thôi, đủ rồi, nếu Chúa cho thêm th́ con chết mất”. Vậy th́ khi không phải chỉ một tàn lửa mến, nhưng cả ḷ lửa mến thiêu đốt ḷng ta th́ ta sẽ kêu lên những lời ǵ nữa?

Nếu Chúa không lấy sức mạnh vô cùng Chúa để giữ ta th́ sự vui mừng sẽ giết chết ta.

Ở đời nhiều khi đứng trước một vẻ đẹp thiên nhiên, mà người ta c̣n ngây ngất ngắm không biết mỏi... Huống nữa về sau, khi được ch́m ngắm trong những cái đẹp ngoài sức tưởng tượng, th́ chúng ta biết lấy lời ǵ để tả những sự ngây ngất ấy!

Sau cùng, ta muốn được hưởng; Ta sẽ hưởng Chúa.

Nhiều lần chúng ta đă mơ thấy những cái làm ta mê mẩn sung sướng, ta làm tổng thống, ta được giàu sang, ta được lạc thú... bao lâu c̣n trong giấc mộng, ta c̣n thấy hạnh phúc của ta êm đềm trong trẻo... nhưng đùng một cái, ta giật ḿnh dậy, thế là bao nhiêu mộng đẹp đều biến tan... quả đất lại hóa ra chốn lưu đày khóc lóc...

Vậy th́ chúng ta hăy tưởng tượng hết những cái ǵ có thể tưởng tượng được, không phải chỉ là một giấc mơ, nó sẽ là những sự thực. Thiên đàng là tự do: ta muốn đi đâu th́ đi, ta muốn làm ǵ th́ làm, là v́ ta không thể phạm tội được nữa. Thiên đàng là bao nhiêu kho báu của Chúa sẽ là của ta. Thiên đàng là danh vọng: chúng ta sẽ ngồi đồng bàn cùng Chúa. Thiên đàng là mau kíp: ta muốn đi đâu, th́ trong nháy mắt đă đến. Thiên đàng là sức mạnh: không c̣n cái ǵ là khó ngại, là trở lực. Thiên đàng là ḥa thuận: một đại gia đ́nh, tất cả các anh chị em ḥa thuận dưới mắt một người cha hiền. Thiên đàng là lạc thú: ta sẽ hưởng hạnh phúc vô cùng và đời đời. Thiên đàng là sức khỏe: không c̣n bệnh hoạn tật nguyền, không c̣n biệt ly chết chóc. Thiên đàng là t́nh yêu: ta sẽ yêu Chúa, yêu Đức Mẹ, yêu các Thánh và được yêu lại. Thiên đàng là an ninh: không c̣n đạo tặc, trộm cướp, thù địch. Thiên đàng là sự đẹp: khiến ta luôn luôn ngây ngất. Thiên đàng là thông minh: chúng ta sẽ nh́n thấy Chúa rơ ràng. Thiên đàng là trường thọ: một thứ hạnh phúc hoàn toàn và lâu dài vô tận. Bạn hăy tưởng tượng hết các cái đẹp, cái hay, cái tốt, cái ǵ Bạn cũng được gặp trên Thiên đàng, và lại chắc được hưởng tất cả những cái ấy cùng một lúc và đời đời.

Nói tắt một tiếng: tất cả ngũ quan và tâm tư chúng ta đều được hưởng những hạnh phúc riêng của ḿnh, và sẽ hưởng đầy đủ và măi măi...

Nhất là ta sẽ được hưởng chính Chúa. Ta sẽ được uống trong suối khoái lạc Thiên Chúa. Hạnh phúc chúng ta không làm chúng ta chán ngán; được thỏa măn nhưng vẫn muốn được thêm luôn. Hạnh phúc của chúng ta không khi nào có cùng, mỗi phút sung sướng, ta phát lên một câu hỏi, như một người bị đầy: “Cho đến khi nào ?” và cũng như người bị đầy chung thân, chúng ta sẽ nghe đáp lại: “Không khi nào hết!”.

Ở đời này, không cái ǵ bền vững. Bạn c̣n trẻ trung khỏe mạnh, nhưng ngày mai? Ngày mai, Bạn sẽ đứng tuổi, Bạn sẽ già, rồi bệnh hoạn, rồi chết... Bạn dự một ngày lễ, nhưng ngày mai cuộc đời lại nặng nề trôi, ôm theo những lo nghĩ, những buồn phiền, những đau khổ.

Trên Thiên đàng th́ không thế, hạnh phúc của Bạn sẽ là hạnh phúc vô cùng vô tận... Lúc nào cũng là lúc bắt đầu, không khi nào hạnh phúc Bạn đă qua một phần tư, một phần mười... Lúc nào cũng mới và cứ mới măi măi...

Bạn sẽ hưởng luôn, luôn măi, măi măi... Đó chính là Thiên đàng.

Nguyên một tư tưởng ấy, nếu không được Chúa giữ Bạn, cũng đủ làm cho Bạn chết đi được.

Bạn hoài nghi chăng? Hoài nghi sao được? Nếu Bạn chết trong khi sạch tội trọng, th́ tất cả những cái tôi vừa tả qua đó, sẽ là của riêng Bạn, và Bạn sẽ chiếm giữ măi cho đến đời đời.

Nói tóm lại, được nh́n ngắm chính sự Đẹp, được yêu chính t́nh yêu, được hưởng chính hạnh phúc, được tất cả những thứ ấy cùng một lúc và đời đời: đó chính là Thiên đàng.

Đến đây ta có thể hiểu được cơn ngất trí của Thánh Augustinô. Hôm ấy là ngày 30 tháng 9 năm 421, Thánh nhân quỳ trong pḥng vắng và suy về hạnh phúc Thiên đàng. Bỗng một tia sáng Thiên đàng bao phủ lấy Thánh nhân, và một tiếng từ xa vọng lại: “Augustinô làm ǵ thế? Ông thu biển cả vào bàn tay ông, c̣n dễ hơn hiểu được một sự vui thú nhỏ nhất trên Thiên đàng”. Thánh nhân hỏi tiếng ấy là ai? Tiếng ấy đáp lại: “Tôi là linh hồn linh mục Giêrônimô, tôi vừa từ giă xác nặng nề của tôi ở thành Bê-lem, bây giờ tôi đă được vào Thiên đàng”. Tiếng nói im bặt. Và Augustinô tự nhiên thấy ḿnh được đưa vào khu vực siêu nhiên ngây ngất.

Những cái ngây ngất của Thánh Augustinô, mới chỉ là những giây phút nếm thử phúc lộc Thiên đàng.

Thiên đàng là thế. Hay nói đúng hơn, Thiên đàng chưa phải là thế, v́ chúng ta không thể tả được Thiên đàng, như lời Thánh Giêrônimô nói với Thánh Augustinô. Nhưng ít ra ta hiểu được một tí, Thiên đàng là cái ǵ, và đồng thời ta hiểu thêm đất này là ǵ.

Khoảng năm 100, thời bách hại của Marc-Aurèle (Mác-ô-ren), hai anh em quư phái Valerien (Va-lê-riêng) và Tiburce (Ti-bút) bị tống ngục v́ theo đạo Công giáo. Mắc-xim là một ông quan có trách nhiệm điệu hai anh em ra pháp trường, lúc đến nhà ngục mở cửa, thấy hai anh em đang quỳ gối mắt nh́n lên trời, vẻ mặt b́nh tĩnh khác thường. Tuổi thanh niên, ḍng quư phái, sự trong sạch, tính nhẫn nại của hai người tù đă làm ông ta cảm kích. Ông ta quay ra khóc. Hai anh em liền hỏi: “Sao ông lại khóc?” Ông đáp: “Tôi khóc v́ thấy hai anh em trẻ tuổi, giàu sang, quư phái mà phải điệu đi xử”. Hai anh em đáp lại: “Xin ông đừng lầm, chúng tôi có đạo, và những người có đạo, khi từ giă cơi đời, sẽ bước sang kiếp khác, là chỗ không c̣n chết nữa. -Lời hai ông nói có thật không? Nếu ông hứa theo đạo, th́ trong giờ chúng tôi chết, chính mắt ông sẽ thấy những cái chúng tôi nói lúc này”. Mắc-xim hứa. Lúc hai anh em bị chém, ông được thấy linh hồn hai anh em sáng láng... Chính ông, sau cũng được phúc chết v́ đạo.

Bạn ôi, chúng ta cũng hăy bắt chước ba Thánh Tử đạo ấy mà ước mong Thiên đàng. Ta đă thấy đất này chỉ là chốn đau khổ và tội lỗi, th́ dại ǵ ta c̣n dính bén vào nó. Thiên đàng là chốn hưởng đầy t́nh yêu và hạnh phúc, th́ sao ta lại không ước mơ ?

Bạn c̣n nhớ truyện Lụt Hồng Thủy. Sau khi nước rút xuống, ông Noê thả một con quạ, gặp những xác chết, th́ nó bám chặt vào, mà không c̣n quay về tàu nữa. Ông Noê cũng thả một con chim bồ câu, nhưng nó không t́m được chỗ đậu, th́ lại quay về tàu. Ta đừng làm con quạ, ta hăy làm chim bồ câu, hăy may mau về tàu, là Thiên đàng. Muốn được thế, ta đừng bắt chước con quạ, đừng bám vào những cái phù vân, vào những lạc thú đê hèn... trái lại ta hăy t́m, hăy bám vào những cái vô biên.

Sau cùng, ta hăy sống trong hy vọng. Mặc dù sự đau khổ đang vây bọc quanh ta, ta cũng không mất hy vọng. Không ǵ làm cho ta mất hy vọng, dù chính những tội chúng ta đă phạm, cũng không thể làm cho ta thất vọng, v́ ta hăy khóc lóc các tội lỗi ta, và hễ đă khóc lóc tội ta, th́ Chúa sẽ trả lại ơn Thánh hóa, và t́nh yêu của Chúa cho ta, t́nh yêu đời này, và Thiên đàng đời sau.

Tôi thành thật cầu chúc Bạn ngày sau chiếm được Thiên đàng, và xin Bạn cũng thương cầu cho tôi đừng mất Thiên đàng.

[68] Bài này viết theo Le Crucifix. của Cha Billet, C.Ss.R. và Vivre của ARAMI.

[69] Luca 23,43

[70] K.H. 21,4

[71] CVTĐ 7,55-60

[72] Matt 17,4