CHƯƠNG 28 : ĐÔI LỜI TỪ BIỆT

Một buổi chiều về cuối xuân... một buổi chiều h́nh như nhuộm một vẻ buồn vô định, của một ngày tang tóc. Mấy tia sáng yếu ớt hăy c̣n vương trên vài ngọn cỏ... nhân dân cả một vùng h́nh như vừa qua một cơn ác mộng... một biến cố quá sức tưởng tượng h́nh như vừa lướt qua, và c̣n như đè nặng trên tâm hồn.

Trên con đường đi làng Emmau.

Hai môn đệ Chúa đang đàm luận với nhau về những việc vừa xẩy đến tại kinh thành Giêrusalem, nỗi ưu tư c̣n hiện trên nét mặt.

Đột nhiên, một người lữ khách lạ mặt đi tới. Người lữ khách h́nh như đă đi sâu tận đáy ḷng hai môn đệ, nên cất tiếng hỏi: “Hai ông bàn chuyện ǵ với nhau, mà nét mặt buồn bă thế?” Một ông đáp với giọng vừa mỉa mai, vừa có vẻ thạo đời: “Có lẽ chỉ một ḿnh ông là kư ngụ ở thành Giêrusalem, nên mới không biết những chuyện ghê gớm vừa xẩy ra trong mấy ngày này”. Câu chuyện càng thêm đượm nồng.

Nhờ người lữ khách giải thích Thánh kinh, hai ông mới hiểu: “Chúa Cứu Thế cần phải qua con đường đau khổ trước khi bước vào chốn vinh quang”.

Đến khi hai ông nhận ra, lữ khách chính là Thầy th́ Thầy vừa biến mất.

Hai ông liền nói cùng nhau: “Nào ta không thấy, lúc Người giải thích Thánh kinh cho ta, th́ ḷng ta nóng nảy lạ thường sao?” Hai ông quá sức mừng, quay lại Giêrusalem tường thuật câu chuyện cho các tông đồ. [78]

Bạn thân ái, Bạn đă vui ḷng và nhẫn nại nghe tôi nói chuyện đến chỗ này, đó là một cử chỉ anh hùng, v́ ngày nay người ta rất ít tra đọc sách đạo, nhất là những quyển dầy như quyển này: đó là một cử chỉ khiến tôi vô cùng cảm động. Thành thực cám ơn Bạn.

Để chứng tỏ ḷng thành thực của tôi, tôi xin tặng Bạn một bó hoa, bó hoa ấy là một lời cầu nguyện.

Tôi cầu nguyện cho Bạn, đọc đến đây, sẽ thở khoan khoái: “Bây giờ tôi thấy hăng hái nóng nảy không c̣n sợ đau khổ nữa. Tôi nhất định dùng đau khổ, làm vị thuốc vạn ứng để cứu linh hồn tôi, để cứu các linh hồn, là v́ chính Chúa Giêsu xưa đă dùng sự đau khổ để cứu chuộc loài người. Tôi sẽ dùng sự đau khổ để nên giống Chúa, để tỏ ḷng mến Chúa, v́ chính Chúa Giêsu đă dùng sự đau khổ để tỏ t́nh thương tôi. Tôi sẽ dùng sự đau khổ để mua thiên đàng, v́ Chúa Giêsu xưa, dù không cần dùng sự đau khổ cũng đă đau khổ, trước khi bước vào chốn Vinh quang”.

Tôi c̣n mong hơn thế nữa,

Tôi mong cầu cho Bạn, chính trong lúc phải đương đầu với giông tố băo táp của đau khổ, không những Bạn có đủ can đảm, hăng hái thản nhiên đón lấy nó, Bạn lại c̣n được nếm trước những mùi vị ngào ngạt Thiên đàng.

Những mùi vị Thiên đàng ấy, đôi khi Chúa thưởng con cái Người ngay lúc c̣n sống ở cơi tục lụy, như Chúa đă ban cho hai môn đệ trên đường Emmau xưa.

Th́ đây một bằng chứng: “Con đă sống lại thật và con thấy đời tươi đẹp quá. Ba ngày cấm pḥng vừa qua, có lẽ là ba ngày sung sướng nhất đời con, lẽ cố nhiên không kể mấy ngày rửa tội. Phải, con vui sướng đến nỗi bây giờ con không biết làm ǵ nữa. Cả ngày hôm qua, con chỉ ước ao có một chuyện: Chết. Phải, con thấy con quá nhỏ mọn để hiểu tất cả những sự con vừa hiểu. Con thấy vũ trụ quá buồn và không thể đựng được một cái vui sướng đó. Chúa sống thật trong con, mỗi lần con đau khổ, th́ Chúa cũng đau khổ, mỗi lần con vui, th́ Chúa cũng vui và Chúa và con chỉ là một, đời con chỉ là đời của Chúa Giêsu, và nhất là “giữa con và Chúa, không c̣n có thể có người thứ ba nào được nữa”... Ư tưởng ấy làm cho con ngây ngất ! Sao trong vũ trụ lại c̣n có được một cái “Đẹp” như thế nữa! Một cái sướng bên trong, một sự bằng yên lạ lùng... con thấy muốn buồn lại một tí, nhưng làm sao được... ”

Đấy chỉ là một tia sáng hạnh phúc đôi khi Chúa ban cho con cái lúc con chiến đấu với những phong ba đau khổ... Đă đành những cơn ngây ngất ấy chóng qua, nhưng cũng đủ cho ta hiểu: một là Chúa nhân hậu chừng nào, hai là hạnh phúc Thiên đàng của ta đời sau nó c̣n bao la rộng lớn biết bao nữa.

Trước khi từ biệt, và có lẽ là vĩnh biệt Bạn, v́ chắc là đời này chúng ta không có cơ hội gặp nhau, trước khi vĩnh biệt Bạn, tôi ước được gửi Bạn mấy lời sau đây, mượn của Thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu viết cho chị Cêline của Người: “Cêline, chị yêu quí hỡi, bóng tối sắp tan, những luồng sương lạnh lẽo của mùa đông cũng sắp đến, và những tia sáng của mặt trời bất diệt sắp hiện ra. Không mấy chốc nữa, chúng ta sẽ gặp nhau trên quê thật; trên ấy, những cuộc vui của tuổi thơ ấu, những buổi chiều chủ nhật, những cuộc tâm sự thân ái sẽ được trả lại cho ta măi măi đời đời”.

Tôi mong thế, và chắc Bạn cũng mong thế.

Xin Chúa, là Vua đau khổ, và Đức Mẹ là Nữ Vương sầu bi, nghe lời tôi khẩn cầu, và ban cho Bạn cũng như cho tôi được như ḷng tôi nguyện ước.

Ca tụng Chúa Giê su,

Đức Mẹ Maria,

Bây giờ và đời đời.

Amen.

[78] Luca 24,13

Tác giả: Nguyễn Văn Tuyên, Lm.