(nguồn: muoitmt.com)

CHƯƠNG 3: MỘT CÔNG LỆ

Chắc Bạn c̣n nhớ truyện ông Adong Bà Eva ăn quả cấm. Ăn xong Ông Bà liền bị Chúa lên án phạt. Chúa phán với Bà Evà: “Ngươi sẽ phải đau đớn khi sinh nở, và phải chịu lụy chồng”. Và với ông A-dong: “V́ ngươi nghe lời vợ hơn nghe lời Ta, th́ đất sẽ sinh ra gai góc cỏ rả... ngươi sẽ phải đầu tắt mặt tối, sẽ phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt mới kiếm được của mà ăn; khi chết, lại trở về với đất bụi”. (St 3,19)

 

Bạn thân mến, đó là một cái án, một cái án Chúa Tạo thành đă ra, và không ai có quyền hủy án ấy; án Chúa ra có một lần, nhưng kết quả của nó th́ vĩnh viễn, nghĩa là bao lâu c̣n người sinh sống trên mặt đất th́ bấy lâu án ấy vẫn c̣n, và vẫn c̣n thi hành triệt để. Không một ai thoát được án ấy, ông nào bà nào cũng vậy, từ cung điện nhà vua cho đến hang cùng ngơ hẻm, từ những người cầm đầu trăm họ, cho đến những người khăn rách áo ôm, không ai thoát được, v́ nó là cái án chung cho ông bà, và cho toàn thể con cháu, không trừ một ai.

 

Vậy ta cũng chỉ là một trong các con cái cháu chắt hai ông bà, ta cũng có xác thịt có thể yếu đau, bệnh tật, có thể đói khát nóng lạnh, ta cũng có một quả tim dễ bị cảm xúc, ta cũng có một khối óc dễ bị kích động, ta cũng chỉ là một thân xác hay rữa mục, hay thối nát như mọi người, th́ đau khổ chỉ là một điều rất tự nhiên và hợp với bản tính tự nhiên của loài người.

Nếu có lạ, th́ lạ ở chỗ chúng ta sống mà không bị đau khổ... v́ đó là một đặc ân Chúa ban cho hai ông bà trước khi phạm tội, nhưng hai ông bà đă đánh mất đặc ân ấy khi phạm tội rồi.

 

Cái án Chúa đă ra ấy, lại là một cái án công bằng. Ông Bà ta đă phạm tội, th́ chúng ta phải phạt lây. Có lẽ Bạn cho thế là lạ. Nhưng, con cái hạng b́nh dân th́ tự nhiên lúc sinh ra cũng chỉ b́nh dân như cha mẹ chúng, mà ai bảo thế là bất công. (Người Việt nam có câu ca dao: Con Vua th́ được làm Vua, con bác săi chùa th́ quét lá đa). Ông Bà nguyên tổ ta đă phạm tội, th́ chúng ta là con cái, chúng ta phải gánh lấy những h́nh phạt của hai Ông Bà, cái ấy có ǵ là bất công? Những cái hai Ông Bà không có, th́ trối lại cho chúng ta sao được? Vậy sau khi Ông Bà phạm tội, th́ chỉ c̣n những cái hợp với bản tính tự nhiên, mà trong những cái tự nhiên ấy, th́ có sự đau khổ phải chịu v́ tội: lẽ tất nhiên hai Ông Bà chỉ có thể trối lại cho ta những cái ấy mà thôi, c̣n sự sung sướng, là cái hai Ông Bà đă mất sau khi phạm tội, th́ không lẽ trối lại cho ta được?

 

Và đây là điều yên ủi ḷng ta.

Cái án rất công bằng Chúa đă ra để phạt tội Tổ tông và con cháu hai Ông Bà ấy, chính Chúa Giêsu và Đức Mẹ là những Đấng vô tội, mà cũng vui ḷng lĩnh nhận như hết thảy chúng ta, mà hai Đấng c̣n vui ḷng chịu gấp trăm gấp ngh́n lần chúng ta nữa. Tôi không cần nhắc lại đây thiên “khổ sử” của Chúa và Đức Mẹ, ai là người công giáo mà không biết qua những đoạn “khổ sử” ấy.

 

Nhưng, Bạn yêu quí, nếu Bạn suy thêm điều này nữa, là điều tôi nói ở trang đầu, th́ Bạn thấy rằng: Mặc dù Chúa đă lên án phạt tội tổ tông ta, nhưng án ấy hăy c̣n nhẹ lắm. Ấy là dù chúng ta đáng sống một cuộc đời hoàn toàn đau khổ để đền tội nhưng Chúa cũng không quên gửi tặng chúng ta trăm ngh́n nguồn vui tự nhiên và siêu nhiên, để chúng ta đỡ phiền muộn cay đắng trên đường đời, để chúng ta hiểu thấu ḷng nhân từ đại độ của Chúa. Chúa phạt, nhưng phạt v́ công bằng, phạt nhưng không bỏ qua t́nh thương, mà có lẽ thương hơn là công bằng.

 

Vậy ta đừng phàn nàn than trách nữa, đừng mặt ủ mày chau nữa, đừng thở vắn than dài nữa; đừng kêu ca lẩm bẩm nữa; ta chỉ là con cháu Adong Evà, nghĩa là ta chỉ là người, như các người khác, th́ ta hăy ghé vai chung lấy một phần đau đớn ở đời, ta hăy nh́n Chúa và Đức Mẹ, hai Cha Mẹ thân mến của ta, hai Đấng đă vui ḷng lĩnh lấy Thánh giá của ta, riêng Chúa Giêsu đă vác thật, và đă chịu đóng đanh thật vào Thánh giá nữa, cũng v́ ta, và thay cho ta.

Vậy ta hăy bắt chước Hai Đấng mà vui nhận lấy Thánh giá Chúa gửi đến cho, ta hăy vui ḷng nhận lấy án Chúa đă ra cho ta, cũng như đă ra cho cả loài người, ta hăy hôn kính Bàn tay nhân từ đă gửi những Thánh giá ấy đến cho. Dù ta cựa quậy đàng nào, dù chạy ngược chạy xuôi, ta cũng không thể thoát được án công bằng Chúa đă ra.

(Sách Gương Chúa Giêsu viết: "Nếu Bạn vui ḷng vác Thánh giá, Thánh giá sẽ nâng đỡ Bạn và đưa tới đích mong đợi, ở đó sẽ không c̣n đau khổ như ở đời này. Nếu Bạn vác miễn cưỡng, Bạn sẽ làm cho Thánh giá thêm nặng và trở thành một ách đè trên Bạn, mà dầu sao Bạn vẫn cứ phải vác. Nếu Bạn bỏ Thánh giá này, nhất định Bạn sẽ gặp Thánh giá khác, có khi lại nặng hơn" 2,12).

 

Vậy mà Bạn biết yêu ḿnh, Bạn mà thực t́nh mến Chúa, th́ xin Bạn hăy vui ḷng lĩnh nhận hết những Thánh giá Chúa nhân lành gửi đến cho Bạn, Bạn hăy tươi cười để tỏ ḷng Bạn biết vâng phục thánh ư Chúa. Bạn hăy hăng hái mà sống, không những sống cho xứng đáng làm người, mà c̣n sống cho xứng người Công giáo, hiểu thế nào là đau khổ, là giá trị sự đau khổ. Bạn không thể thoát được đâu, mà cần ǵ phải trốn tránh?