CHƯƠNG 5 : LỖI TẠI TÔI MỌI ĐÀNG

 

Đoạn trên có vẻ khó hiểu lắm, phải không Bạn? “Chính Bạn làm Bạn đau khổ”. Cái lư luận ấy, h́nh như xa xôi quá nhỉ? Trong đoạn này tôi muốn minh chứng vừa đủ cho Bạn thấy, một số lớn các sự đau khổ ta chịu ở đời, chính chúng ta gây nên cho chúng ta.

Tôi dùng mấy ví dụ.

Một anh chàng, ngày đêm mài miệt cờ bạc, không c̣n thiết ǵ đến chuyện làm ăn. Về nhà vợ con đay nghiến. Anh ta đă chẳng hồi tâm, lại c̣n đánh chửi đập phá.

Thế rồi, một lúc kia “ruộng nương bán hết, xỏ chân vào cùm”. Hết khổ cùm, đến khổ đói. Bao nhiêu bạn bè đều tránh xa hết, anh ta lang thang “t́m việc”. Nhưng t́m đâu ra?

Anh ta mới quay than thở, kêu trách, oán thán, nói phạm thượng v.v...

Nhưng phải đâu Chúa muốn làm anh ta đau khổ. Nếu anh ta biết nghe lời, biết chăm chỉ làm ăn như người khác, đừng bè bạn với “xóc đĩa”, với “tổ tôm”... th́ ngày nay có đâu nên nỗi. Chả lẽ lúc anh ta đóng ṣng, Chúa phải cho anh ta được luôn, dù anh ta chơi vụng... chả lẽ Chúa phải cho hết mọi con bạc đều được cả...

Thật là “lỗi tại tôi mọi đàng”.

 

Và đây, một anh bợm. Anh ta tài lắm. Bao nhiêu lần đào tường, bao nhiêu lần cướp của đều xuôi hết.

Nhưng, không may “đi đêm có ngày gặp ma”, anh ta sa lưới pháp luật. Và người ta đă mời anh ta vào "dưỡng sức tại nhà đá"... với cơm vôi nước đục.

Phải làm bạn với thần đói, thần rét, anh ta mới đâm ra chửi rủa, oán thán, oán Chúa đă làm anh ta đau khổ.

Thật là hết sức phi lư. Ai bảo anh ta đào ngạch khoét tường... ? Hay là Chúa phải bịt mắt cảnh binh, tuần tráng, để họ khỏi thấy những “thủ đoạn anh hùng” của anh ta?

Thật là “lỗi tại tôi mọi đàng”.

 

Và đây một chàng thanh niên tuấn tú dư tài dư lực... Thân thể cũng như tinh thần, anh ta là niềm hy vọng lớn lao cho gia đ́nh, cho đất nước.

Nhưng anh ta đem hoài phí tuổi xuân với tài lực trong những cuộc truy hoan khả ố; ngoài những chuyện hành lạc cả ngày lẫn đêm, anh không c̣n t́m thấy lẽ sống ở chỗ nào nữa. Thế rồi đâm ra “nội thương ngoại cảm”, thủng phổi, thối ruột... bị đày ải trong xó nhà thương lẻ loi cô quạnh, bao nhiêu bạn “tâng bốc” không c̣n một người tới lui... Anh ta đâm ra oán ghét mọi người, oán ghét xă hội, oán ghét cả Chúa.

Nhưng ai bảo anh ta hành lạc, ai bảo anh ta hoài phí tuổi xuân?

“Lỗi tại tôi mọi đàng”

 

Và đây một thiếu phụ than thở: “Biết thế này, th́ chẳng lấy nhau cho xong... Kêu khấn măi mà cũng không thấy bằng yên...”

Nhưng chị quên rằng: trước khi lấy anh, người ta đă hết sức can ngăn, cha mẹ đă hết lời phản đối, v́ anh chàng chỉ có cái mă... Chị nhất định không nghe... và quyết rằng sẽ gây được hạnh phúc cho nhau. Vả chị có bằng th́ sợ ǵ... cha mẹ không bằng ḷng, th́ chị sẽ bỏ nhà ra đi... theo tiếng gọi của người yêu.

Nếu chị có biết nghe lời hơn lẽ thiệt, nếu chị đừng quá tin những tiếng đập dồn dập của quả tim, th́ đâu nên nông nỗi ấy...

“Lỗi tại tôi mọi đàng”

 

Bà Phán được mỗi một mụn con. Bà coi hơn ngọc ngà. Nhưng Bà vẫn thắc mắc về cái tương lai của cháu. Bà nghĩ đêm nghĩ ngày. Sau cùng Bà t́m được một kế. Bà đem tiền đi hỏi thầy bói. Thầy gieo quẻ... quẻ khôn... quẻ càn... quẻ ly... quẻ tốn... gieo đi, gieo lại... hỏi ngược hỏi xuôi... ngày sinh tháng đẻ... hướng nhà hướng vườn... Sau cùng thày trịnh trọng tuyên bố: “Nguy đến nơi, ba tháng nữa, cháu sẽ bị một tai nạn lớn”. Bà Phán tái mặt, về nhà mất ăn mất ngủ... lo ngày lo đêm... đau khổ v́ con...

Nhưng ai làm cho Bà khổ... Bà đừng đi hỏi thầy bói, có phải mẹ con tha hồ mà vui vẻ với nhau không?

“Lỗi tại tôi mọi đàng”.

 

Trước đây, trên nhiều quăng đường ở thành phố Hà Nội, người ta thấy sừng sững những tấm bảng: “Đi mau quá, sẽ đưa anh đến... nhà thương không chừng... đề lao chắc chắn”.

Nhiều ông tài xế đă thấy hết. Nhưng các ông “bất cần”, cứ phóng bạt mạng, phóng cho hết tốc lực... Một hôm, cảnh binh đến làm “ăng két”! Hôm sau bác tài được đưa đi an trí... ba tháng... không lương.

Khổ... Khổ... nhưng người ta đă bảo bác “nhà lao chắc chắn...” Bác đă “bất cần” kia mà!

“Lỗi tại tôi mọi đàng”.

 

Thôi, Bạn ạ. Chúng ta “đừng trách lẫn trời gần trời xa...” chính ta đă nhiều phen tự gây họa cho ḿnh! Chả có lư ǵ, Chúa phải luôn luôn ngăn tất cả những cái đau khổ... nhất là tự ḿnh đă cố ư gây cho ḿnh, tự ḿnh đă làm cả những cái Chúa cấm. Chả lẽ Chúa phải cho hễ đánh bạc th́ được, phải cho những anh học tṛ lười cũng đậu, những người trác táng quá độ không mắc bệnh tật, phải cho dù kết bạn cách mù quáng, gia đ́nh cũng phải được yên vui.

Không, Chúa không thể làm thế, và ai “đă gieo gió, th́ phải gặt băo”.

Đọc Kinh thánh, ví dụ truyện Vua Đavít, chúng ta thấy rơ ràng, nhiều sự đau khổ đời này là do chính tội chúng ta gây nên.

Chẳng hạn: V́ mê bà vợ ông Uria, nên Vua đă dám ngoại t́nh với bà, rồi để che giấu tội lỗi của ḿnh, Vua đă mánh khóe t́m cách gián tiếp giết ông Uria. Chúa liền sai tiên tri Natan đến quở trách Vua. Khi thấy Vua thực t́nh hối tội ḿnh th́ tiên tri nói với Vua: “Chúa tha thứ tội cho Vua, nhưng đứa con (ngoại t́nh) ấy phải chết”; cách ít lâu đứa bé chết thật. (II Sam. 11-12)

Lần khác Vua cho làm sổ kiểm tra dân số trong nước. Kiểm tra dân số, đâu có phải việc xấu, nhưng vua đă cho kiểm tra v́ ḷng xấu. Nên Chúa đă sai tiên tri đến nói với Vua rằng: vua phải chọn một trong ba h́nh phạt: một là trong nước bị ba năm đói kém, hai là phải kẻ thù địch đánh đuổi và phải trốn chạy trong ba tháng, ba là cả nước phải chết dịch trong ba ngày. Vua đă nhận h́nh phạt thứ ba, và trong ba ngày có bảy vạn người chết (II Sam. 24)

 

Và tôi có thể thêm truyện nước Do Thái bị chia sẻ làm hai v́ tội vua Salomon...

Dù vậy, cả trong những nố kể trên, và các nố tương tự như thế, chúng ta vẫn thấy Chúa đầy t́nh thương. Ḿnh đă chuốc lấy khổ cho ḿnh, nhưng Chúa vẫn sẵn ḷng tha thứ những lỗi lầm ấy. Rồi một khi đă quay về với Chúa, người ta lại có thể lợi dụng sự đau khổ chính ḿnh gây nên, để đền tội, lập công, và chuẩn bị cho phần phúc thiên đàng.

Vậy nếu không may Bạn phải sa vào một trong những trường hợp kể trên, th́ đừng thở than làm chi vô ích, và vô lư.

Bạn hăy thành thực đấm ngực, ăn năn: “Lỗi tại tôi mọi đàng”, xin Chúa thứ tha, và lợi dụng ngay những cái đau khổ ấy để mưu ích lợi thiêng liêng cho ḿnh.