CHƯƠNG 6 : KHÔNG PHẢI LỖI TẠI AI

Hỡi linh hồn đau khổ, hỡi Bạn, Bạn c̣n nhớ câu chuyện người mù từ mới sinh đă chép trong Kinh thánh.

Một hôm, trong khi đi đường, Chúa và các tông đồ gặp một thiếu niên mù từ khi mới sinh. Các tông đồ thưa Chúa: “Thưa Thầy, người này mù từ khi mới sinh, tại lỗi nó, hay tại lỗi cha mẹ nó?”. Chúa phán: “Không phải tại lỗi ai, nhưng để làm sáng danh Chúa”. Rồi Chúa chữa em khỏi mù.

Xin Bạn hăy đọc cả đoạn phúc âm này, linh động tươi tắn vào hạng nhất của Phúc âm theo thánh Gioan:

"Đi ngang qua, Chúa Giêsu nh́n thấy một người mù từ thuở mới sinh. Các môn đệ hỏi Người, "Thưa Thầy, ai đă phạm tội khiến người này sinh ra đă bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?" Chúa Giêsu trả lời, "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đă phạm tội. Nhưng chuyện đó xảy ra là để các việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.

  Chúng ta phải làm những việc của Đấng đă sai Thầy, khi trời c̣n sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được.   Bao lâu Thầy c̣n ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian."

  Nói xong, Chúa Giêsu nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, rồi bảo anh ta, "Anh hăy đến hồ Silôác mà rửa (Silôác có nghĩa là, người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về th́ nh́n thấy được.

  Các người láng giềng và những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói, "Hắn không phải là người vẫn ngồi ăn xin đó sao?"

  Có người nói, "Chính hắn đó!" Kẻ khác lại rằng, "Không phải đâu! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi!" C̣n anh ta th́ quả quyết, "Chính tôi đây!"

  Người ta liền hỏi anh, "Vậy, làm sao mắt anh lại mở ra được như thế?"

  Anh ta trả lời, "Người tên là Giêsu đă trộn một chút bùn, xức vào mắt tôi, rồi bảo, 'Anh hăy đến hồ Silôác mà rửa.' Tôi đă đi, và sau khi rửa tôi nh́n thấy được."

  Họ lại hỏi anh, "Ông ấy ở đâu?" Anh ta đáp, "Tôi không biết."

  Họ dẫn kẻ trước đây bị mù đến với những người Phari sêu.

  Nhưng ngày Chúa Giêsu trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sabát.

  Vậy, các người Pharisêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nh́n thấy được. Anh trả lời, "Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nh́n thấy."

  Trong nhóm Pharisêu, người th́ nói, "Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, v́ không giữ ngày sabát"; kẻ th́ bảo, "Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy?" Thế là họ đâm ra chia rẽ.

Họ lại hỏi người mù, "C̣n anh, anh nghĩ ǵ về người đă mở mắt cho anh?" Anh đáp, "Người là một vị ngôn sứ!"

Người Dothái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nh́n thấy được, nên đă gọi cha mẹ anh ta đến.

Họ hỏi, "Anh này có phải là con ông bà không? Ông bà nói là anh bị mù từ khi mới sinh, vậy sao bây giờ anh lại nh́n thấy được?"

Cha mẹ anh đáp, "Chúng tôi biết nó là con chúng tôi, nó bị mù từ khi mới sinh.

C̣n bây giờ làm sao nó thấy được, chúng tôi không biết, hoặc có ai đă mở mắt cho nó, chúng tôi cũng chẳng hay. Xin các ông cứ hỏi nó; nó đă khôn lớn rồi, tự nó nó nói về ḿnh được."Cha mẹ anh nói thế v́ sợ người Dothái. Thật vậy, người Dothái đă đồng ḷng trục xuất khỏi hội đường kẻ nào dám tuyên xưng Chúa Giêsu là Đấng Kitô.V́ thế, cha mẹ anh mới nói, "Nó đă khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó."

  Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo, "Anh hăy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi."

  Anh ta đáp, "Ông ấy có phải là người tội lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều, trước đây tôi bị mù mà nay tôi nh́n thấy được!"

  Họ mới nói với anh, "Ông ấy đă làm ǵ cho anh? Ông ấy đă mở mắt cho anh thế nào?"

  Anh trả lời, "Tôi đă nói với các ông rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông c̣n muốn nghe lại chuyện đó nữa? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng?"

  Họ liền mắng nhiếc anh, "Có mày mới là môn đệ của ông ấy; c̣n chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Môsê.

  Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đă nói với ông Môsê; nhưng chúng ta không biết ông ấy bởi đâu mà đến."

  Anh đáp, "Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đă mở mắt tôi!

  Chúng ta biết, Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; c̣n ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ư của Người, th́ Người nhậm lời kẻ ấy.  Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đă mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, th́ ông ta đă chẳng làm được ǵ."

  Họ đối lại, "Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư?" Rồi họ trục xuất anh.

  Chúa Giêsu nghe nói họ đă trục xuất anh, và khi gặp lại anh, Người hỏi, "Anh có tin vào Con Người không?"

  Anh đáp, "Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin?"

  Chúa Giêsu trả lời, "Anh đă thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây."

  Anh nói, "Thưa Ngài, tôi tin." Rồi anh sấp ḿnh xuống trước mặt Người. (Gioan 9,1-38)

 

Chuyện ấy nhắc nhủ ta rằng: Ở đời có những việc bề ngoài rất khó hiểu, người ta t́m cách giải nghĩa, mỗi người một cách, tùy theo học lực, trí tuệ, tùy theo giáo dục, tâm t́nh, tùy theo thành kiến của ḿnh. Nhiều khi người ta đổ tại vật này, tại người khác. Nhưng biết bao nhiêu lúc người ta lầm: những lư lẽ người ta viện ra để bênh vực ư kiến của ḿnh đều không có nền tảng, có khi trái sự thực. Công việc Chúa làm, nhiều khi rất bí nhiệm, chúng ta trí thấp hèn, không sao cắt nghĩa nổi. Mà chính Chúa cũng không cho ta hiểu, trước ngày Chúa đă định. Đến khi Chúa đă cho chúng ta hiểu và khi đă mở mắt ra, chúng ta mới nhận thấy rằng: những điều mà trước đây chúng ta đoán, hoặc đă cho là đúng, đều sai sự thật cả. Bạn xét lại đời Bạn xem, biết bao lần Bạn đoán một đàng mà công việc đă xảy ra một nẻo.

Vậy, Bạn thân mến, những sự đau khổ Chúa để Bạn chịu cũng thế... Trên kia, tôi đă nói, chính v́ tội tổ tông và tội riêng Bạn. Nhưng nhiều lần, không phải tại lỗi Bạn, mà chỉ v́ sáng danh Chúa.

Bạn ngạc nhiên: Bạn chịu khó thế này thế kia, sao lại làm sáng danh Chúa? Chẳng hạn Bạn nói: “Nếu cha mẹ tôi, chị em họ hàng tôi đi Đạo cả, hoặc giữ Đạo sốt sắng, tử tế, siêng năng đọc kinh cầu nguyện, có phải sáng danh Chúa hơn không? Bây giờ Chúa để họ c̣n chưa nhận biết Chúa... hoặc khô khan, hoặc sống trong tội lỗi, th́ hàng ngày họ có thể làm biết bao điều phiền ḷng Chúa... và chính tôi có lần đă muốn kêu trách Chúa, hoặc đă kêu trách Chúa thật... th́ làm sáng danh Chúa sao được?”

Tôi nói một ví dụ. Khi Bạn ốm đau, Bạn phải dùng thuốc đắng, Bạn phải để cho người ta mổ, người ta đốt những chỗ có vết thương và chính cha mẹ cũng bắt buộc Bạn chịu. Cha mẹ đứng nh́n cũng đau đớn lắm, đau đớn đến chảy nước mắt ra được, và có khi cha mẹ, nhất là người mẹ muốn chịu thay cho con, nhưng cha mẹ đành cắn răng nh́n con đau khổ, hoặc nghe lời con trách móc, la rầy... Nhưng cha mẹ đành thế, không phải v́ ghét con, cũng không phải v́ ghét ḿnh, mà chính v́ yêu con, chính v́ biết lo cho ḿnh. V́ một khi con cái đă khỏi bệnh, th́ những sự đau phiền cha mẹ và con cái chịu đều tiêu tan hết, và những sự đau đớn của con cái, lại là căn cớ cho cha mẹ vui mừng, con cái sẽ thêm ḷng yêu mến cha mẹ, đă vui ḷng chịu hy sinh đau đớn v́ ḿnh.

Vậy Bạn, Chúa để Bạn phải đau đớn cực ḷng, có khi không phải lỗi tại Bạn, không phải v́ Chúa vui khi Bạn khổ, nhưng Chúa đành như thế để rồi đây khi Bạn đă được như ḷng sở nguyện, Bạn càng được vui mừng và càng mến Chúa hơn.

Vậy nếu Bạn chịu khó cho nên, th́ Bạn làm sáng danh Chúa nhiều lắm, v́ Bạn tỏ ḿnh biết vâng theo thánh ư Chúa, Bạn biết bỏ ḿnh, và hy sinh; chính những cái ấy, là những cái làm vui ḷng Chúa, hơn những việc đạo đức người ta làm cách khô khan nguội lạnh, hoặc hơn chính việc cha mẹ, họ hàng anh em Bạn đi Đạo, hoặc ăn năn trở lại ngay lúc này, nhưng Bạn lại mất dịp làm sáng danh Chúa, bởi sự Bạn biết bỏ ḿnh vâng theo Thánh ư Chúa.

Nếu Bạn hiểu rơ điều ấy, th́ Bạn sẽ không ngạc nhiên, sao Chúa lại để Bạn chịu khổ như thế, sao Chúa lại để người thân yêu của Bạn làm phiền ḷng Chúa. Một lời nói của người thân yêu làm Bạn vui ḷng sung sướng hơn trăm ngh́n câu truyện của những người ghẻ lạnh cùng Bạn, có phải không? Bạn hăy nhớ lại những khi Bạn được gần gũi những người thân yêu. Chắc Bạn c̣n nhớ lắm và những lời của những người ấy làm Bạn quên ăn quên ngủ, quên cả những lời của người khác làm mất ḷng Bạn. Trái lại, những lời lạnh lùng Bạn được nghe hằng ngày của những khách qua đường, th́ Bạn có nhớ đâu!

Với Chúa cũng vậy, v́ thương Bạn, v́ thấy Bạn mến Chúa, v́ muốn cho Bạn mến Chúa hơn, nên Chúa đă muốn dùng dịp đau đớn của Bạn, để Bạn có dịp nhớ Chúa, có dịp than thở cùng Chúa, có dịp tuân theo Thánh ư Chúa, và v́ thế, làm Chúa sung sướng trong ḷng.

 

Bạn thân mến, bây giờ th́ Bạn đă hiểu thêm được tí nào chưa? Bạn hăy cầu xin Chúa cho Bạn hiểu rơ những điều tôi muốn nói với Bạn. Bạn hăy suy cho thấm thía, th́ hết những sự đau đớn của Bạn sẽ không làm cho Bạn buồn phiền nữa. Ôi, ước ǵ Bạn hiểu được, khi làm cho Chúa vui thỏa th́ Bạn được sung sướng chừng nào, và đó là một hạnh phúc to tát chừng nào! C̣n ǵ làm thỏa một linh hồn bằng thấy ḿnh làm sáng danh Chúa, dù chỉ trong những việc rất nhỏ mọn. Bây giờ th́ có lẽ Bạn chưa hiểu mấy, nhưng tôi hy vọng rồi đây, khi Bạn đă tiến xa trên đường nhân đức. Bạn sẽ càng hiểu, và khi ấy, Bạn sẽ cám ơn Chúa v́ đă t́m dịp cho Bạn hiểu.

Xin Chúa ban cho Bạn hiểu được điều tôi mới nói với Bạn. Sung sướng chừng nào, nếu từ nay Bạn vui ḷng chịu khó v́ Chúa, nếu từ nay Bạn không c̣n xin Chúa cất sự khó đi, mà chỉ xin Chúa giúp Bạn biết chịu khó.

Tôi nói lại, điều tôi hết ḷng mong ước lúc này là thấy Bạn vui ḷng chịu đau khổ để đẹp ḷng Chúa.

Bạn nghĩ sao?

Tôi mong ở Bạn một lời.