PHỤ LỤC 3 : TRUYỆN THÁNH ANPHONGSÔ

Nói đến những sự đau khổ Thánh Anphongsô đă chịu, thật không bút nào tả được... nhất là nếu chỉ nói tóm lại trong năm mười câu, cho hợp khuôn khổ sách nhỏ mọn này.

Bởi vậy, ở đây, tôi không nhắc đến những đau khổ về tinh thần. Thánh nhân đă chịu từ khi định bỏ thế gian dâng ḿnh cho Chúa, nhất là nơi thân phụ Người... tôi cũng không muốn thuật lại những nỗi khó khăn Người phải chịu khi lập Ḍng Chúa Cứu Thế, khó khăn do người ngoài, khó khăn do các bạn đầu tiên của Người... Tôi cũng không muốn nhắc lại những cơn nguy hiểm Người trải qua để giữ cho Ḍng khỏi tan nát bởi những cuộc bách hại do Satan và người đời gây nên... Tôi cũng không nhắc lại một đoạn lịch sử đau đớn nhất trong đời Thánh nhân, đoạn Ḍng Người bị kẻ thù chia đôi, và chính Người bị Đức Giáo Hoàng cất chức Bề trên Cả và không công nhận Ḍng Người ở Napoli là Ḍng Chúa Cứu Thế nữa. (Xin bạn xem lại đoạn Một linh hồn).

Ở đây, tôi chỉ xin nhắc lại mấy ḍng về những đau khổ Thánh nhân chịu trong thân thể Người.

Suốt cả đời Thánh Anphongsô, những bệnh tật Người hằng đeo trong ḿnh khiến Người lúc nào cũng như gần cửa mồ. Đây là những chứng đau đầu khiến Người có lúc như bị hấp hối; đây là bệnh đau thần kinh nhức nhối kèm thêm hai nơi phỏng ở chân, khiến nhiều ngày Người không dâng thánh lễ được, rồi t́ vị không chịu làm việc... đến sau Người hóa như điếc... Lúc khác Người bị nhức trong đầu đến nỗi có thể làm được cho một quả núi tuyết chảy tan ra... Suốt mười bảy năm trường, chứng bệnh tê thấp của Người khiến Người “biến h́nh”, đầu Người bị cắm xuống ngực, và chịu lâu quá, sau chỗ cằm giáp ngực biến thành ung nhọt, không những làm thối thịt, mà chạm vào đến tận xương. Chắc Bạn cũng đă từng thấy ảnh Thánh Anphongsô, đầu Người gập quặp xuống ngực, đó là tả lúc Người bị chứng tôi đang nói đây... Và tôi xin nhắc lại, Người chịu như thế, ngày đêm liên lỉ đủ 17 năm liền. Ba năm cuối đời, Thánh nhân bị như đóng xuống giường, hoặc ghế, không c̣n dâng thánh lễ được nữa, chỉ có thể dự lễ thôi. Mấy tháng trước khi ĺa trần, Người bị thêm chứng bệnh trong cuống họng, đau đớn đến nỗi mỗi khi Người nuốt một vật ǵ, th́ như nuốt phải gai...

Ở đây, tôi không có ư nói, đang lúc Người bị giày ṿ trong thân thể, th́ đồng thời Người phải chịu khốn khó trong linh hồn, không ai có thể nói được.

Nhưng Thánh nhân luôn luôn vui vẻ tuân theo Thánh ư Chúa... Không ai thấy Người tỏ dấu buồn phiền, hoặc thốt ra một lời ta thán... dù kẻ giúp việc có biết cách giúp, hay không, dù thuốc và của ăn có tử tế hay không, không khi nào Người nói ra một lời, hoặc có một cử chỉ bất măn... Người luôn luôn nói ra những lời tuân theo Thánh ư Chúa... Một lần Người nói: “Một giờ chịu đau đớn cho nên, để tuân theo Thánh ư Chúa, th́ quư hơn tất cả các kho báu thế gian. Một người nghèo khó mà mến Chúa, th́ chết bằng yên sung sướng hơn tất cả những người giàu có thế gian, nhưng không mến Chúa... Lạy Chúa con cám ơn Chúa, v́ đă thương gửi sự đau đớn cho con... và cho con chịu những mũi nhọn đâm vào ḿnh... chúc tụng Chúa... Chúa không ném con xuống hỏa ngục, đă là may cho con lắm rồi... Con sẵn sàng chịu hết mọi sự đau đớn. Lạy Chúa, này con đây, Chúa muốn định về con thế nào, tùy Thánh ư Chúa... ”.

Tôi không thể chép lại đây những lời như những lời trên, v́ nhiều quá, nó có thể dầy bằng quyển sách này... Hy vọng bấy nhiêu cũng đủ.