Thiên thần Bản mạnh

 

 

1- Thiên thần Bản mạnh bảo em về lại nhà, v́ anh cần em.

 

Một anh chàng tên Jack sống trong gia đ́nh Công giáo tốt, rất có ḷng tôn kính Thiên thần bản mạnh. Ngày nào Jack cũng đọc kinh kính Thiên thần, xin ơn phù hộ, và đến bữa ăn th́ dọn thêm chén gỹa cho Thiên thần.

Nhưng khi đứa em của Jack chết, anh ta quá đau buồn, khóc lóc thảm thiết và chán nản đến nỗi tuyệt vọng. Từ đó anh ta không cầu xin và dọn chỗ cho Thiên thần nữa.

Jack tiếp tục học thành tài, lập gia đ́nh và đi làm.

Anh ta mê mải công việc đến nỗi thờ ơ, không ngó ngàng tới vợ con.

Một hôm, anh ta đang làm ở sở, th́ vợ đến nói:

- Tôi không thể ở với người chồng chỉ biết có công việc mà không ngó ngàng tới vợ con, tôi đă đem các con về nhà cha mẹ tôi, và bây giờ tôi cũng đi, rồi sẽ ly dị.

Jack sững sờ, chán nản. Sau giờ tan việc, chàng về nhà, bụng đói, không cơm ăn. Chàng lôi bát đĩa ra ném hết xuống đất, vỡ tan tành. Chàng đang tính ném luôn cả bát đĩa dành cho Thiên thần, th́ có tiếng:

- Jack, hăy dọn chỗ cho ta.

Chàng hơi ngạc nhiên. Tiếng đó lại nói lần thứ hai. Ta là Thiên thần bản mạnh ngươi. Chàng vội vàng qú xuống xin lỗi Thiên thần....

Hôm sau, vợ chàng về nhà, chị ta nói với chồng:

- Thiên thần bảo em về lại nhà, v́ anh cần em.

(Đài phát thanh Vatican, chương tŕnh tiếng Việt, 30/9/02).

 

2- Thiên thần bản mạnh đi đường với linh mục

 

Chuyện do một cha sở miền quê bên Pháp, thuật lại:

            Tại một xứ đạo N. nhỏ ở miền quê nước Pháp.

"Vào một buổi tối, tôi đang tính đi ngủ th́ có người đến gơ cửa, cho biết tin có người hấp hối cần xức dầu.

Lúc đó trời tối lắm. Muốn đến nhà người hấp hối, phải băng qua một khu  rừng rậm. V́ bổn phận tôi ra đi ngay. Khi đến khu rừng tôi bỗng thấy sợ, tôi do dự đứng lại một lúc, và tôi nhớ đến thiên thần bản mạnh của tôi, xin ngài đến cùng đi với tôi. Cầu nguyện xong tôi mạnh dạn băng qua khu rừng, và đến kịp xức dầu cho người hấp hối kia... Chuyện này xay ra đă lâu lắm và tôi sẽ không hề để ư nhớ đến, nếu không có sự việc sau:

            Hơn 10 năm sau, tôi được bề trên cử làm tuyên úy cho một trại giam. Một bữa nọ, người ta gọi tôi đến t́m cách giúp đỡ phần hồn cho một tử tội sắp bị hành quyết. Anh này rất khó tính, không chịu gặp hay nói chuyện với bất cứ ai.

 Người dẫn đường nói với tôi: "Cha thử đến xem, biết đâu hắn cho gặp!"

Vừa mới ló đầu vào cửa, người tử tội có phản ứng định lên tiếng đuổi tôi ra, nhưng tôi thấy anh ta bỗng kinh ngạc, đứng lặng một chốc rồi nói với tôi:

- Có phải cha là cha sở họ N. không?

Ngạc nhiên, tôi trả lời:

- Trước kia tôi có ở đó; nhưng tôi chưa bao giờ gặp anh?

- Cách đây hơn 10 năm tôi gặp cha một lần ở xứ đó. Lúc đó tôi vừa ăn cướp và giết người xong th́ bị cảnh sát rượt bắt. Tôi chạy trốn vào một khu rừng kia và tự bảo sẽ giết người nào đi ngang qua đó để lấy quần áo thay h́nh đổi dạng thoát thân. Đang c̣n núp th́ thấy cha đi tới đó, tôi cầm dao sẵn sàng hành động. Bỗng thấy cha dừng lại một lát và sau đó tiếp tục đi, nhưng lần này tôi thấy có một người thanh niên to lớn lực lưỡng đi bên cạnh cha. Tôi lượng sức không thể nào tấn công được nên để cho hai người đi qua.

Nghe người tù nói, tôi ngạc nhiên và sực nhớ lại lúc đó tôi dừng lại để cầu nguyện xin Thiên thần bản mệnh giúp đỡ. Và như vậy người thanh niên mà người tù thấy đó chính là vị Thiên thần bản mệnh của tôi, đă ǵn giữ tôi...

Nhờ chuyện đó, người tử tội quen tôi và tôi có thể giúp đỡ khuyên bảo anh ta ăn năn cải hối trước khi bị hành quyết". (? )

 

3- Thiên thần bản mạnh ǵn giữ thiếu nữ khỏi bị hăm hiếp

(khuyên giới nữ trẻ)

Nơi tôi sống là tỉnh Lorraine, miền Đông Bắc nước Pháp. Thành phố nhỏ nên mọi người đều biết nhau.

Khi c̣n trẻ, tôi khá xinh đẹp. 

Lên 18 tuổi, thích dạo chơi đây đó, và thích đến vũ trường để nhảy nhót.

Mọi người thi nhau mời tôi lên sàn nhảy. Đặc biệt có một thanh niên, luôn quấn quít bên tôi. Dầu chàng đẹp trai và luôn tỏ ra lịch thiệp, nhưng tôi vẫn không thích nhảy chung với chàng. Lư do v́ chàng kiêu kỳ và hay bám sát tôi.

Buổi tối nọ, chàng mời tôi uống "champagne" loại hơi mạnh. Chàng nài nỉ mời tôi ly thứ hai, rồi ly thứ ba. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, mắt tôi chớp lóe loạn xạ. Chàng đề nghị đưa tôi về nhà. Trên đường đi, chàng đổi ư, mời tôi ghé nhà chàng, xem một cái ǵ đó thật hấp dẫn. Chàng trọ nơi cư xá dành cho các thanh niên độc thân. Bị tính ṭ ṃ kích thích xem cài ǵ đó, tôi dại dột nhận lời.

Vào pḥng, chàng khoe tôi xem tập sưu tầm các thứ tem, trong đó có một bộ tem đáng giá bạc triệu. Tôi không chơi tem nên không hiểu biết giá trị ra sao. Bỗng chốc, đôi mắt chàng sáng lên một tia nh́n kỳ lạ. Chàng nhẩy bổ đến và lôi tôi vào giường của chàng.

Dùng trọn sức lực, tôi hét lớn:

"Lạy Thánh Thiên Thần Bản Mệnh con, xin mau tới giúp con!".

Tức khắc, có tiếng đập mạnh nơi cửa. Người thanh niên buông tôi và chạy ra mở cửa. Chàng nh́n quanh nhưng không thấy ai hết!

Lợi dụng lúc sơ hở, tôi phóng người ra khỏi pḥng và chạy một mạch về nhà.

 

Biến cố trên đây thay đổi hẳn cuộc đời tôi. Tôi tin tưởng vững chắc rằng, buổi tối hôm dại dột đó, chính Thánh Thiên Thần Bản mạnh đă cứu tôi.

Hai năm sau, lên 20 tuổi, tôi may mắn quen biết một thanh niên, người sẽ trở thành chồng tôi và cha của con cái tôi. Trong ṿng gần 50 năm trời, chúng tôi sống bên nhau thật hạnh phúc.

 

Suốt đời, tôi thật ghi ơn cha sở. Ngài là vị linh mục thánh thiện. Khi c̣n nhỏ, đám thiếu niên chúng tôi đă từng nghe ngài giảng về sự hiện hữu của Thánh Thiên Thần Bản Mệnh. Ngài cũng dạy chúng tôi mỗi ngày đọc lời kinh, cầu cùng Thánh Thiên Thần Bản Mệnh:

"Lạy Thiên Thần của Chúa.

Xin soi sáng trí khôn con, ǵn giữ trái tim con,

nâng đỡ thân xác con và hướng dẫn đời sống con,

v́ con được Cha trên trời trao phó cho Thiên Thần coi sóc, giữ ǵn.

Amen".
(René Lejeune, "Les Anges: Armée secrète du Ciel", Éditions du Parvis, 1998, trang 59-60-. Sr. Minh Nguyệt)

 

4. Thiên thần Bản mạnh/ Cây đinh oan nghiệt

 

Sáng ngày 5 tháng 12 năm 1991 tại thành phố Nivardô thuộc bang California, miền tây Hoa kỳ, khí hậu nắng ấm dễ chịu.

Lợi dụng trời tốt, anh Mick Saodi 32 tuổi, thợ mộc, muốn hoàn thành một ngôi nhà đang xây, cùng với anh Trovid người thợ phụ. Hai người hăng say làm việc. Con của anh Mick ngồi chơi coi ba làm việc.

Để đóng những cây đinh dài 8 phân, Mick dùng cây súng đ̣ng đinh anh mới mua. Anh nạp đầy đinh vào súng như người ta nạp đạn. Khi cần đóng đinh vào đâu, anh chỉ cần bấm c̣ kêu cái tách, là đinh ghim ngay vào đó dễ như chơi. Ai nh́n cũng muốn thử bấm.

Trong khi Mick đang giữ tấm gỗ cho thăng bằng, bỗng một cơn gió mạnh thổi đến khiến miếng gỗ lung lay làm Mick suưt té nhào. Trong nháy mắt, đứa con  gái của anh Mick bấm c̣ súng và chiếc đinh 8 phân bay vụt ra trúng ngay vào ngực Mick. Thoạt đầu Mick tưởng ḿnh đă may mắn thoát được v́ không thấy đau đớn ǵ cả. Nhưng rồi kế sau đó anh thấy đau nhói nơi ngực như thể có thanh sắt nhọn đâm thâu anh.

Đưa mắt nh́n xuống Mick thấy đầu chiếc đinh ḷi ra trên áo của anh, đầu chiếc đinh xoắn chặt nơi mảnh áo thun. V́ quá đau Mick vội cởi phăng chiếc áo, và muốn rút cái đinh ra khỏi người. Tuy nhiên, chiếc áo bị rách và cây đinh vẫn nằm yên. Trong cơn hốt hoảng, Mick cầm chiếc búa định nhổ đinh ra, nhưng thợ bạn Trovid kịp thời ngăn chặn. Anh ta la lớn:

- “Không! Không được làm thế! để tôi chở anh đến nhà thương.

Luật nền tảng của sự cấp cứu là không bao giờ được tự tay rút bất cứ vật ǵ, khi vật ấy cắm sâu vào người, phải nhờ đến phương thức giải phẫu.

Trovid d́u Mick ra xe. Trovid vừa bấm c̣i vừa cho xe chạy hết tốc lực. Trên xe Trovid không ngừng nói với Mick: “Rồi anh sẽ hết bệnh, đừng sợ quá.” Trong khi đó Mick vừa chống trả với cơn đau vừa phải xua đuổi những đen tối.

Khi chiếc xe thắng lại trước cửa nhà thương, vài cô y tá bước vội đến bên xe. Nh́n thấy Mick mặt mũi nhợt nhạt, môi tím thâm và hơi thở đứt quăng, các y tá liền cho Mick đến pḥng cấp cứu.

Mick được chụp h́nh, và khi h́nh hiện lên màn ảnh, mọi người kinh ngạc v́ thấy chiếc đinh vừa lớn vừa dài đă xuyên qua cạnh sườn và đâm thủng trái tim của Mick.

Hai bác sĩ coi tấm phim thực sự lúng túng. Nhà thương chưa được trang bị máy tối tân cho các cuộc giải phẫu tim. Trường hợp của Mick đ̣i  giải phẫu tại chỗ, v́ nếu di chuyển sang  nhà thương khác, có thể Mick sẽ tắt thở trên đường đi.

Nằm trên chiếc xe đẩy vào pḥng mổ, Mick th́ thào hỏi cô y tá:

- “Có phải là tôi sắp chết không?” Cô y tá mỉm cười trấn an: “Chắc là không, chúng tôi không bao giờ đầu hàng trước khó khăn.”

Trong pḥng mổ, êkip bác sĩ và y tá kinh ngạc thật sự:  mọi người trông thấy rơ ràng tận mắt chiếc đinh xuyên qua xương ức đâm thủng lá phổi bên phải và đâm thủng luôn phần bên phải của trái tim. Chiếc đinh c̣n đâm rách động mạch, khiến máu đen chảy đầy túi bao. Thường th́ trong những trường hợp tương tự, cơ may sống sót chỉ xảy ra không phải 1/1000 nhưng là 1 phần triệu.

Khi chiếc đinh được lấy ra, và khi vết thương được khâu lại tốt đẹp, hai bác sĩ Bol và Crocko cùng thở phào biết rằng “Giờ cuối cùng của nạn nhân chưa đến”

Riêng bác sĩ Bol, ông cẩn thận cất giữ chiếc đinh 8 phân. Khi mân mê chiếc đinh trong tay, ông nói lớn cho mọi người nghe: “Khoa học không thể nào giải thích được việc thoát chết lạ lùng của Mick Saodi. Chỉ có một điều chắc chắn là Thiên thần bản mệnh của Mick đă ǵn giữ anh trong ngày xảy ra tai nạn hôm đó.”?

(Sr. Minh Nguyệt)

 

5- Thiên thần linh mục nơi bản mạnh/  cha Smith

 

Cách đây không bao lâu, một linh mục tên là Frank Smith chết tại New York. Chuyện Cha Smith là môt câu chuyện rất buồn. Trước khi chịu chức linh mục, trong khi c̣n ở chủng viện, Ngài ở trong ban khánh tiết giúp trưng bày để mừng lễ Đức Mẹ, Ngài trèo thang và bị trượt chân. Ngài bị đau chân một chút nhưng lúc ấy nghĩ là không sao. Nhiều năm qua đi... Khi đă chịu chức linh mục và ra làm việc tại một xứ tỉnh... Một sáng ngài cảm thấy yếu lắm và cho người đi mời bác sĩ. Bác sĩ cho biết Ngài bắt đầu có triệu chứng tê liệt. Lần Ngài ngă thang những mấy mươi năm về trước bây giờ mới bắt đầu hành hạ Ngài. Kể từ hôm ấy, cha Smith phải nằm bệnh. Lần lượt tứ chi Ngài không thể cử động được nữa. Có một thời gian Ngài có thể làm lễ một ḿnh được, rồi phải có ngựi đỡ hai bên, rồi nằm liệt luôn, tê liệt cho đến chết.

Đây là điểm chính của câu chuyện. Một hôm có người hỏi cha nghĩ ǵ suốt ngày khi ở một ḿnh. Ngài trả lời: "Thiên thần bản mạnh của tôi và tôi đoàn kết lắm. Suốt ngày tôi nói chuyện với thiên thần." Đôi khi quyển sách Ngài đang đọc bị rớt xuống đất v́ Ngài thiu thiu ngủ hoặc khi không c̣n lấy được những cái cần dùng nữa, th́ thiên thần bản mạnh của Ngài nhặt lên hoặc lấy cho Ngài những thứ cần dùng. Đôi khi người ta thấy ngài nằm tê bại, tay chân không cử động được mà lại thấy trên giường có những thứ để ở gần ngài.

 (Sr. Minh Nguyệt)

 

6. Người vô thần cầu cùng Thiên thần bản mạnh, được trợ giúp giờ sau hết

 

Linh Mục Công Giáo tên Lamy kể lại. Một phụ nữ Công Giáo đạo đức xin tôi đến ban bí tích Xức Dầu Thánh cho chồng bà. Ông đau nặng, nhưng chưa hẳn ở vào giai đoạn cuối đời. Dầu vậy, bà ước ao cho chồng được lănh nhận Bí Tích Bệnh Nhân khi c̣n tỉnh táo. Bà tự nhủ:
"Đâu ai biết được giờ chết sẽ xảy đến th́nh ĺnh như thế nào!".
Tôi nhận lời đến ngay, nhưng không mang theo dầu thánh, sợ gây hoảng sợ cho người bệnh. Lúc đến thăm, tôi ngạc nhiên khi thấy chính ông chồng ngỏ lời xin tôi ban phép bí tích sau cùng cho ông. Tôi vội vàng ra về và hứa sẽ trở lại ngay, mang theo Dầu Thánh. Bà vợ nói với tôi:
- "Thưa cha, con khép hờ cánh cửa ra vào. Khi nào đến, xin cha cứ tự tiện đẩy cửa vào nhà".
Nhà hai ông bà ở trong một chung cư nơi lầu 6. Vào thời kỳ đó, các chung cư chưa có thang máy.

Một giờ sau, tôi bước vội lên cầu thang nhưng vô ư không tính xem ḿnh đang ở lầu mấy. Bất ngờ tôi thấy trước mặt một cánh cửa khép hờ. Tôi đẩy nhẹ cửa bước vào. Một người đàn ông đang nằm trên giường, không giống người đàn ông lúc năy, nhưng t́nh trạng bệnh hoạn lộ vẽ trầm trọng rơ ràng. Tôi lúng túng xin lỗi và chào thăm ông. Không ngờ, người bệnh như tỏ dấu hài ḷng trông thấy một linh mục Công Giáo. Ông nói ngay:
- "Cha có biết không? Từ một tuần nay, con nài nĩ nhà con mời một linh mục đến cho con gặp. Nhưng nhà con cương quyết từ chối. Bởi lẽ cả hai vợ chồng chúng con đều là kẻ vô thần. Riêng con, ư nghĩ biết ḿnh sắp chết khiến con kinh hoàng. Con liền t́m cách trở về với đức tin con nhận lănh trong thời thơ ấu. Nhà con không đồng ư với con". Nhà con nói:
- "Hễ là kẻ vô thần th́ phải vô thần cho đến chết! Không có chuyện 'tôn giáo nhảm nhí' vài giây phút cuối đời!". Thấy nhà con một mực từ chối, con liền quay sang khẩn khoản nài van Thiên Thần Bản Mệnh con cứu giúp. Con nhớ lại bài học giáo lư ngày con c̣n nhỏ về sự trợ giúp của Thiên Thần Hộ Thủ".

Và Thiên Thần Bản Mệnh đă ra tay cứu giúp. Bà vợ của ông vừa ra khỏi nhà, nhưng quên đóng cửa lại. C̣n tôi, tôi lại đi lộn cửa, vào nhằm nhà của ông. Tôi vui mừng nghe câu chuyện ông vô thần vừa kể. Tôi giúp ông dọn ḿnh nhận lănh các bí tích sau cùng. Tôi trao cho ông Ḿnh Thánh Chúa làm của ăn đàng.
Xong xuôi đâu đó, tôi cẩn thận khép kín cửa lại và tiếp tục leo cầu thang lên lầu 6, nơi người bệnh thứ nhất đang chờ đợi tôi. Vừa đi tôi vừa đọc kinh cầu cùng Thánh Thiên Thần Bản Mệnh: "Lạy Thiên-Thần Chúa là đấng ǵn giữ con. Xin Thiên-Thần soi sáng tâm trí con, ǵn giữ trái tim con, nâng đỡ thân xác con và hướng dẫn con, v́ con được T́nh Yêu Thiên Quốc giao phó cho Thiên-Thần chăm sóc.
Amen".

(René Lejeune "Les Anges: Armée secrète du Ciel", Éditions du Parvis, 1998, trang 91-93). (Sr. Minh Nguyệt)

 

 

7. Thiếu nữ được cứu khỏi chết trong rừng

 

Hồi ấy vào tháng 7 năm 1944, nước Đức có nội chiến, và thua trận nặng nề trên nhiều chiến trường thế giới.

Nơi làng nhỏ ở Bavière (Nam Đức) dân chúng tương đối tạm yên. Trong làng chỉ có vài nông trại với ngôi thánh đường nho nhỏ. Người dân vừa làm việc đồng, chăn nuôi, nội trợ vừa thỉnh thoảng ngước mắt nh́n trời. Họ cẩn thận ḍ xét có biến động có chiến cơ và trực thăng nào bất ngờ xuất hiện không, hầu nhanh chân rút ngay vào nơi trú ẩn. Từ 4 năm qua dân làng luôn sống cảnh phập phồng lo sợ như thế.

Vào một buổi chiều đẹp trời, Helga xách b́nh sữa vào rừng hái trái dại. Helga là thiếu nữ đồng quê duyên dáng ở lứa tuổi 15. 15 tuổi nhưng Helga đă có vóc dáng cao lớn đẫy đà như bao thiếu nữ Đức cùng tuổi. Helga biết rơ khu rừng nào có trái dâu thơm.

Cô tiến thẳng đến chỗ quen thuộc. Khi đến nơi Helga ngỡ ngàng khám phá ra ai đă hái trọn đám dâu dại ngon lành! Tuy nhiên, cô thiếu nữ tràn đầy niềm vui và nhựa sống không thất vọng! Cô biết rơ c̣n có nhiều đám dâu dại khác cũng thơm ngon. Chỉ hơi ái ngại là những đám dâu ấy lại ở măi trong rừng sâu. Không do dự lâu Helga nhanh nhẹn đi thẳng vào rừng .. Đang nhẹ nhàng tiến bước bỗng Helga nghe có tiếng động đâu đó không xa. Cô gái giật ḿnh dừng lại nghe ngóng. Tiếng động đến gần và một người đàn ông xuất hiện. Nh́n nét mặt Helga hiểu ngay ông ta sẵn sàng làm bất cứ điều ác nào.

Thân ḿnh ốm teo, trong bộ quần áo cũn cỡn, người đàn ông cḥng chọc nh́n cô thiếu nữ. Sau một lúc, ông cất tiếng nói trong thứ ngôn ngữ rừng rú đầy căm thù và oán hận:

-“Mày phải trả giá thay cho mọi người về tất cả những ǵ tao phải đau khổ trong bao lâu nay!” Đứng im hăi hùng nghe ông ta nói, Helga biết rơ ḿnh sẽ không sống sót khi ra khỏi khu rừng này. Cô cũng biết chắc ḿnh sẽ chết như thế nào, sau khi gánh chịu đủ thứ cực h́nh ghê tởm nhất.

Ư tưởng duy nhất đến với cô thiếu nữ trong lúc này là lời cầu xin tha thiết dâng lên Thánh Thiên Thần Bản Mệnh. Helga thầm thĩ kêu van:
“Ôi Thánh Thiên Thần Bản Mệnh của con, xin đến, đến cứu giúp con!”

Đối diện với người đàn ông, Helga hoàn toàn kinh hăi, đứng im. Vừa đăm đăm nh́n cô thiếu nữ ông vừa rút dao găm từ từ tiến đến gần. Ông ta dí con dao vào ngực Helga. Cô gái không nhúc nhích chờ đợi giây phút bị đâm vào ngực.

Bỗng Helga vô cùng ngạc nhiên khi thấy ông ta hạ giọng hỏi dồn:
- Những người này là ai? Hăy trả lời, họ là ai?
Helga chỉ ấp úng nói:
- Tôi không biết! Quả thật, tôi không biết!
Người đàn ông quay lưng, sau khi giơ nắm tay, tỏ dấu đe dọa. Rồi ông biến mất vào rừng sâu.

Hoàn hồn Helga vội vă ra khỏi rừng không c̣n nghĩ đến chuyện hái dâu dại nữa. Về đến nhà, Helga vui mừng ôm chầm lấy mẹ nức nở khóc. Cô thiếu nữ biết rơ ràng chính Thánh Thiên Thần Bản Mệnh đă cứu cô. Tuy nhiên, Thiên Thần Bản Mệnh không đơn độc mà mang theo nhiều Thánh Thiên Thần khác nữa, bằng chứng người đàn ông lúng túng hỏi: “Những người này là ai? Hăy trả lời, họ là ai?”

Giờ đây bà Helga là mẹ và là bà ngoại, bà nội rồi. Nhưng không một ngày nào qua đi mà bà không nhớ đến và cảm tạ sự trợ giúp của các Thánh Thiên Thần, đă cứu bà thoát hiểm nguy. Toàn gia đ́nh bà cũng đặc biệt tỏ ḷng sùng kính các Thánh Thiên Thần Bản Mệnh.

(Sr. Minh Nguyệt)

 

 

Chúa thương xót/ Mẹ Thiên Chúa/ hy vọng của tội nhân/ Vô nhiễm/linh mục tội lỗi

 

Đang thời thánh Phanxicô Borgia ở Roma làm Bề trên cả Ḍng Chúa Giêsu th́ có một người khách lạ xin gặp, thánh nhân ngăn trở nên nhờ cha Acosta ra gặp thay, khách lạ liền xưng thú: Tôi là linh mục năng đi giảng thuyết nhiều nơi và đă được danh tiếng, nhưng đă trở nên xấu xa v́ đă phạm sự thánh, làm lễ khi mang tội trọng, tiếp theo là đă để trọng tội, muôn vàn tội ác, nên đă ngă ḷng chẳng c̣n trông cậy Chúa tha thứ cho nữa. Bỗng có một hối nhân đến xứng tội và xưng thú trùng hợp kỳ lạ. Xưng tội đoạn, ông đă tỏ ra ngă ḷng không c̣n trông cậy Chúa nhân lành được nữa và cam đoan ḿnh sẽ mất linh hồn. Thấy hối nhân tuyệt vọng, tôi khuyên bảo, yên ủi một đôi lời xin hối nhân hăy cậy trông vào ḷng thương xót vô biên của Thiên Chúa, Ngài sẵn sàng tha thứ mọi tội lỗi miễn là chúng ta thống hối và tin tưởng vào ḷng thương Ngài. Tôi khuyên bảo xong, hối nhân liền đứng dậy khiển trách tôi nặng lời: 

- Ông khéo khuyên bảo người khác chẳng tự khuyên bảo ḿnh. Sao ông không thống hối tội lỗi và quyết chí chừa. Sao ông lại ngă ḷng trông cậy Chúa Thương xót? Ta là Thiên thần Chúa sai xuống cảnh cáo ông, ông hăy cấp tốc thống hối và chừa tội, Chúa nhân lành sẵn sàng tha thứ cho ông.

Nghe mấy lời Thiên thần cảnh tỉnh, tôi sợ hăi quá sức, dốc quyết sửa ḿnh. Nhưng thương hỡi, chưa được mấy ngày tôi lại sa phạm như trước! Một lần kia, tôi táo bạo dâng lễ đang khi mang tội trọng. Vừa truyền phép Ḿnh Thánh xong, liền nghe tiếng Chúa phán từ chén Thánh: 

- Cha hằng làm ơn cho con, sao con cứ bất nhân phản bội Cha măi. 

Nghe tiếng Chúa phán dạy, tôi đau đớn ăn năn, quyết chí cải thiện một lần nữa. Nhưng hỡi ơi! Chẳng khỏi bao lâu tôi lại trở về đường cũ nết xưa và cứ liều lĩnh phạm đến phép Thánh Thể bằng hành lễ và rước Chúa khi c̣n mang tội trọng.

Hôm nay, đang ngồi một ḿnh trong pḥng, bỗng có một người cao lớn, mặt mày dữ tợn, tay cầm Bánh Thánh và Chén Thánh đến trước mặt tôi mà mắng trách:

- Ngươi có biết Đấng ta cầm trên tay đây là ai không? Ngươi chẳng nhớ lại vô vàn số ơn phúc Ngài đă ban xuống cho ngươi ư? Ngươi là tên bất nhân bạc nghĩa, Thiên Chúa sai ta xuống phạt ngươi ngay bây giờ.

Người ấy vừa nói vừa rút gươm bên ḿmh, giơ lên toan chém. Tôi khiếp sợ thất kinh sấp ḿnh xuống mà van xin:

- Lạy Thiên thần của Chúa, xin v́ công nghiệp Đức Mẹ Maria Vô nhiễm Nguyên tội, thương tha cho con, cho con được sống thêm mấy ngày nữa, con quyết chí sửa ḿnh thật và đền bù tội lỗi con.

Người đó tiếp lời: 

-Phúc cho ngươi, v́ ngươi đă cậy trông vào công nghiệp của Đức Maria Mẹ Thiên Chúa. V́ chỉ có một ḿnh Đức Mẹ có thể cứu ngươi khỏi tay ta. Nhưng ta bảo cho ngươi biết, ngươi không cải thiện thật ḷng, ngươi sẽ mất linh hồn đời đời. 

Tôi nghe lời ấy th́ khiếp vía kinh hồn nên chạy đến cùng cha, xin cha thương tôi, giúp gỡ ḿnh khỏi tay quỉ để chừa bỏ tội lỗi, trở về cùng Chúa. Cha Acosta an ủi, khuyên bảo vị linh mục tội lỗi trở về cùng Chúa, giúp ngài xưng tội chung, thống hối thật ḷng rồi dạy ngài vào ḍng ăn chay hăm ḿnh cải thiện. Ngài đă vâng nghe, sống đời đạo hạnh và tốt lành. 

 

 

Chết rồi sống lại

 

(Nhờ làm việc bác ái giúp đỡ người nghèo v́ ḷng kính mến Đức Mẹ trước khi chết mà được sống lại để đền tội).

Sách sử Ḍng Tên ghi các công việc truyền giáo bên phương Đông có thuật lại một câu truyện sau đây:

Năm 1524, có một phụ nữ Công-Giáo bị bệnh dịch và chết. Lúc gia nhân liệm xác vào quan tài, v́ quan tài quá hẹp th́ đem lên giường đợi mua quan tài khác, bỗng nhiên người chết kêu lên: "khốn thân tôi! Khốn thân tôi! Mọi người sợ hăi kinh khiếp liền đến cởi khăn liệm ra, th́ thấy bà ta đă sống lại, xin mời linh mục Gasparo ở gần đấy đến cho bà. Khi cha Gasparo đến, ngài truyền cho bà tường thuật đầu đuôi cho mọi người biết v́ sao lại được sống lại. Bà ta vâng lời mà kể: Khi linh hồn ĺa xác th́ có một Thiên Thần dẫn đến trước ṭa Chúa Giêsu có Đức Mẹ một bên và nhiều Thiên Thần chầu chực. Vừa tới nơi, ma quỉ tố cáo hết mọi tội lỗi bà đă phạm từ bé đến già, rồi nài xin Chúa phạt bà trong hoả ngục cho cân xứng tội lỗi. Thiên thần bản mệnh của bà cũng không bênh chữa cho bà được. Trong lúc nguy hiểm, bà ngước mắt nh́n về Đức Mẹ nài xin cứu giúp và đặt hết tin cậy vào Mẹ. Đức Mẹ nhân lành và đầy từ bi thương xót đă nhận lời bà, nói cùng Chúa Giêsu cho bà được sống thêm ba ngày để ăn năn thống hối hăm ḿnh đền tội. Đức Mẹ cũng nêu lư do là mấy ngày vừa qua trước khi chết, bà đă làm phúc giúp đỡ người nghèo v́ ḷng mến yêu Đức Mẹ. Chúa Giêsu đă nhận lời Đức Mẹ yêu cầu, và cho bà sống lại. Nhưng trước khi sống lại Ngài truyền cho ma quỉ đánh cho bà một trận nhừ tử.

Bà nói xong liền xin xưng tội với cha Gasparo, ḷng đầy thống hối. Trong ba ngày, bà xin lănh bí tích sức dầu, xoay sở đủ mọi cách, dùng hết mọi cách để hăm ḿnh, cầu xin ơn tha thứ. Hết ba ngày bà xin chịu Ḿnh Thánh Chúa và tắt hơi thở b́nh an.

 

Mẹ con thỏ thẻ/cầu nguyện đơn sơ/thánh Raymondô Nonatô

 

Mẹ thánh Raymond Nonnat chết khi vừa sinh ra thánh nhân. Lúc c̣n nhỏ, Raymond vâng lời cha đi chăn chiên. Nhiều khi chiên đang ăn cỏ cậu vào nhà thờ gần đấy để cầu nguyện trước ṭa Đức Mẹ.

Một hôm, đang cầm trí thỏ thẻ với Đức Mẹ, Raymond nghe thấy Đức Mẹ nói:

-Hỡi Raymond, đừng sợ; từ nay Mẹ sẽ nhận con là. . . Con hăy đặt hết tín nhiệm vào Mẹ.

Từ đó Raymond càng yêu mến Đức Mẹ hơn. Mỗi lần trông thấy ảnh hoặc tượng Đức Mẹ, cậu cảm thấy sung sướng vô cùng. Có lần không thể cầm ḿnh được, Cậu kêu lên:

-Lạy Mẹ yêu quí của con.

Hàng ngày Raymond năng đến bàn thờ để cầu nguyện. Theo lời thân phụ cậu kể, nhiều lần ông đă thấy một thanh niên trông coi đoàn vật thay cho cậu. Thanh niên đó chính là Thiên Thần Đức Mẹ sai đi coi chiên thay cho Raymond.

 

Cầu Xin và Cảm Tạ

 

Một buổi sáng kia, một cô giáo dạy vườn trẻ chưng một b́nh hoa thủy tiên tuyệt đẹp trên chiếc bàn đặt ở giữa pḥng. Khi các em bé nhỏ thơ ngây tung tăng tiến vào pḥng học, có một em tṛn xoe đôi mắt nh́n ngắm những chiếc hoa màu vàng lợt và em nói với cô giáo: "Có phải Chúa đă làm ra những bông này không, em muốn gọi dây nói để cảm ơn Chúa đă cho chúng ta những cái bông đẹp".

Nếu đất với trời được nối kết với nhau bằng dây điện thoại, thiết nghĩ Thiên Chúa sẽ phải đặt ra hai đường dây: Một đường dây cho những kẻ cầu xin và một đường dây dành cho những lời cám ơn. Và người ta sẽ thấy một đường điện thoại luôn luôn bận rộn. Trong khi đường dây kia thỉnh thoảng mới được dùng đến như một chuyện ngụ ngôn kia thuật lại như sau:
Hai Thiên thần được sai xuống trần gian, môic vị mang theo một chiếc giỏ. Họ chia tay nhau đểđi khắp hang cùng ngơ hẻm, đến nhà các người giàu có cũng như những kẻ nghèo khổ, thăm các trẻ em cầu nguyện tại tư gia cũng như tất cả nam phụ lăo ấu cầu nguyện tại các nhà thờ.

Sau một thời gian, hai Thiên thần gặp nhau đúng thời điểm đă hẹn để trở về trời. Chiếc giỏ của một thiên thần nặng như ch́, c̣n chiếc giỏ của Thiên Thần kia có vẻ nhẹ như đựng toàn bông g̣n.

"Ông mang ǵ mà nặng thế?", một Thiên Thần hỏi. Thiên Thần mang giỏ nặng trả lời: "Tôi được sai đến để thu nhận tất cả những lời cầu xin của nhân loại. C̣n ông, cái giỏ của ông xem ra nhẹ nhàng thế?".

"À, tôi được sai đến để góp nhặt những lời cám ơn Thiên Chúa v́ những ơn lành Ngài luôn ban cho họ".

Sự thật về hai cái cân nặng nhẹ của những lời cầu xin và những lời cám ơn trên cũng được bài Tin Mừng về 10 người phong hủi được Chúa Giêsu chữa lành bệnh thuật lại như sau: Một trong bọn họ thấy ḿnh được làm sạch, bèn quay trở lại lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp ḿnh dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người. Mà người ấy lại là người xứ Samaria. Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: "Chớ th́ không phải cả 10 người được làm sạch sao? C̣n 9 người kia đâu? Sao không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa mà chỉ có người ngoại bang này?".

Để sống trọn lời Chúa, ước ǵ cuộc sống chúng ta được diễn ra hằng ngày theo lời khuyên sau đây: Hăy chỗi dậy với tâm hồn thư thái và hăy tạ ơn cho một ngày mới ḿnh được yêu thương.