Cảm nhận của anh chị em Tân ṭng nhân ngày Khánh Nhật Truyền Giáo tại GX Thanh Đa, Sài g̣n
(web dauantinhyeu.org)
28/10/2011
Trong ngày bế giảng kḥa Dự Ṭng 45, nhiều anh
chị em cảm nhận Ơn Chúa và muốn chia sẻ cho mọi người. Sau đây là một số những
cảm nhận của anh chị em Tân Ṭng sau một khóa học, và hôm nay, anh chị em này
được Rửa Tội làm con cái Chúa, và được hồng ân sống muôn đời.
Cảm nhận 1 :
Gia đ́nh tôi vô thần (không có đạo), bản thân tôi cũng không tin có
thần linh nào. Sau khi tốt nghiệp Sư phạm Mầm non. Tôi công tác tại một ngôi
trường có nhiều người theo Đạo Thiên Chúa. Trong những bữa cơm trưa với nhau,
tôi thấy họ chấm lên trán, chấm vào tim, rồi chấm lên 2 vai, miệng lẩm bẩm ǵ
đó, Tôi hỏi th́ được biết đó là nghi thức cầu nguyện và tạ ơn Chúa đă ban cho họ
của ăn. Họ cũng kể cho tôi rất nhiều về Thiên Chúa, về Đức Kitô, về cái chết của
Chúa Giêsu. . ., tôi nghe xong cho qua giống như nghe 1 bản nhạc nhàm chán. Đến
mỗi Chúa Nhật hằng tuần, tôi lại thấy họ quần áo tươm tất, lịch sự, họ nói họ đi
lễ hiệp thông và rước Ḿnh Máu Thánh Chúa, tôi không hiểu và cho rằng họ rảnh
rỗi phí thời gian….
- Một hôm, tôi được cậu em nhỏ hơn 3 tuổi,
rủ tôi đi lễ Chúa Nhật để cầu nguyện cho tôi hết bệnh (tôi bị nhiễm
siêu vi B). Tôi đồng ư đi v́ ṭ ṃ. Bước vào nhà thờ, tôi thấy không khí nghiêm
trang bao trùm hết mọi nơi, tôi hơi khớp. Vào thánh Lễ, nh́n điệu bộ trịnh trọng
của cậu em, khác với vẻ lóc chóc loi choi mọi ngày của cậu em, tôi không khỏi
nhịn cười, tôi cười như chưa từng được cười, đến mức cậu em mời ra khỏi nhà
thờ…. Ngày lại ngày trôi qua, tôi nh́n ra lối sống của cậu em, luôn luôn giúp đỡ
mọi người, dù ai nói ǵ cũng không biết giận là ǵ, tôi ngưỡng mộ lắm, và hỏi v́
sao hắn làm được như vậy ? Hắn nói rằng : Thiên Chúa dạy chúng ta phải biết yêu
thương tha nhân và tha thứ để sống chan ḥa với mọi người, và hắn c̣n nói với
tôi 1 câu đến giờ tôi c̣n nhớ măi :”anh em hăy làm tất cả những ǵ anh em có
thể, để sống thuận ḥa với mọi người”.
- Theo ơn gọi của Chúa, tôi và bạn trai yêu
nhau. Tôi được anh dẫn đi nhà thờ đi lễ thường xuyên, tôi cảm thấy
thích thú với những bài giảng của cha, và thấm thía về đạo đức làm người, làm
con . . . nhưng tôi vẫn thắc mắc về Chúa Giêsu, và tại sao Ngài chịu chết ?....
Để giải đáp các thắc mắc, tôi đăng kư học Giáo lư Dự ṭng khóa 45. Ngày đầu tiên
bước vào lớp (K.45), tôi hơi sợ với những nguyên tắc và quy định thầy chủ nhiệm
nêu ra. Ôi, không biết ḿnh có làm được không vậy trời ! Những ngày tiếp đó, với
mớ kiến thức ít ỏi, tôi ngơ ngác và lạ lẫm với những ǵ thầy giảng dạy… Rồi qua
thời gian, nhiều thắc mắc trong đầu tôi về đạo, về Thiên Chúa được các thầy giải
đáp, dù tôi chưa một lần hỏi các thầy. Mèn ơi ! đầu óc tôi cứ lâng lâng, cảm
giác khoái chí v́ ḿnh đă khám phá ra nhiều bí mật về Thiên Chúa, về Đức Kitô….
Thời gian đi học giáo lư, tôi c̣n học tập được nhiều tấm gương sáng từ hai thầy.
Niềm Tin, đức Tin tôi cũng được củng cố nhiều thêm qua những bài giảng, tôi học
được cách đối nhân xử thế, tôi tâm đắc lắm về những lời rao giảng của Chúa Giêsu
với các môn đệ, với mọi người… tôi học được đức tính tha thứ như Chúa dạy: không
phải tha thứ 7 lần mà 70 lần 7……
- Sắp tới ngày tôi được Rửa Tội, được Rước Lễ và được trở thành con cái Thiên
Chúa, không biết cảm giác của các bạn cùng khóa thế nào, có lâng lâng, hồi hộp,
chờ đợi từng ngày như tôi lúc này không nhỉ ?… Cảm giác nôn nao và chờ đợi của
tôi c̣n lây lan sang cả những đồng nghiệp của tôi nữa, họ hứa sẽ đi cầu nguyện
cho tôi. …
Cảm nhận 2 :
Tôi xuất thân trong gia đ́nh
Phật Giáo, ông ngoại đă xuất giá đi tu từ rất sớm, và tôi được giáo dục như thế
từ thuở bé. Có thể nói dù không được giầu có ǵ, nhưng gia đ́nh tôi sống hạnh
phúc êm ả cho đến ngày tôi vào Tp HCM học đại học. Một biến cố đă xảy ra, là tôi
đă sa chân vào một loại tôn giáo mới du nhập, đó là một tà giáo, thờ quỷ, và
những tín đồ họ gào thét với nhau bằng ngôn ngữ, đó là nhạc Rock mạnh.
Tôi thực có tội khi tôi đă gào thét sung sướng khi thấy “chúng nó” báng bổ Thiên
Chúa trong lời hát dung tục. Thế là tôi bỏ học, bỏ cả một tương lai để đi theo
quỉ dữ, làm người thân tôi đau khổ khôn nguôi. Tôi càng phạm tội tầy đ́nh hơn
khi tôi cuồng lọan ḥ hét khi thấy “chúng nó” phun nước bọt vào tượng Chúa Giêsu
và chính tôi đă từng xúc phạm….
Nhưng chính trong lúc tôi đang đắm ch́m trong sự sung sướng của tội lỗi, trong
khi gia đ́nh người thân đă bất lực, không thể cứu nổi linh hồn tôi, th́ có một
người, mà cho đến bây giờ, khi học xong giáo lư, tôi có thể nói, chính Chúa đă
sai người đó làm sứ giả đến để giải thóat tôi, đó chính là
người bạn đời của tôi …
Suốt 4 năm yêu nhau, bạn tôi phải chống chọi lại bao đau khổ tinh thần thể xác,
để dành giật lại linh hồn tôi từ tay quỷ dữ, mà cho đến bây giờ tôi mới hiểu
được, nếu không có Chúa, th́ một con người b́nh thường không thể nào có mức chịu
đựng đến như vậy: Tôi ngoại t́nh, bạn tôi đă tha thứ, tôi đi đến với tà giáo,
bạn tôi năn nỉ đi theo để kéo tôi trở về…
Chính lúc bạn tôi d́u tôi vượt qua những cám dỗ, tôi mới hiểu được tôi mắc nợ
với bạn tôi và với Thiên Chúa . . .Tôi đến với lớp dự ṭng khóa 45. Tôi đă thật
sự thấy được Ơn Lành Chúa ban, và tôi cảm nhận mỗi ngày một rơ ràng rằng: tôi
hạnh phúc khi có Chúa…
Sự đổi khác tuyệt vời nhất tôi nhận được là tôi biết tha thiết yêu người bạn đời
của tôi, và tôi xin hứa trước Chúa rằng, chỉ có cái chết mới có thể tách chúng
tôi ra khỏi nhau... Tôi đă biết yêu thương người chung quanh, và sống có trách
nhiệm với gia đ́nh. Nhờ đến với lớp Giáo lư dự ṭng, tôi nhận biết ḿnh có một
người Cha tuyệt đối là Thiên Chúa, và người cha đức hạnh nhận đỡ đầu cho tôi –
thầy Chủ nhiệm – Tôi vững niềm tin rằng từ nay tôi sống thật xứng đáng với t́nh
thương của Chúa, với bạn đời và với gia đ́nh…
Tạ ơn Chúa đă mang con trở về sau hơn 20 năm lạc lối. Tạ ơn Chúa đă cho mở con
một con đường và chính Chúa là Con Đường của con…
Cảm nhận 3 :
Truyền thống gia đ́nh tôi Đạo
Phật, tôi cũng vậy. Tôi chưa từng t́m hiểu hay biết tí ǵ về Đạo Công giáo.
Trước đây tôi đă sống trong tội lỗi, v́ cuộc sống quanh tôi toàn là cám dỗ.
Cho đến bây giờ, tôi không biết do t́nh cờ hay do ơn Chúa, cách đây một năm, tôi
quen bạn gái có Đạo. Rồi một ngày
Chúa Nhật đầu năm, tôi đưa bạn tôi đi Lễ, nhưng tôi ngồi ngoài chờ, v́ chưa có ư
định t́m hiểu đạo Công Giáo. Nhưng trong khoảng thời gian ngồi đợi ở ngoài, th́
trước mắt tôi bỗng có một h́nh ảnh làm tôi cứ suy nghĩ và nhớ măi không bao giờ
quên được, đó là một cậu bé khoảng 7- 8 tuổi.
Chính cậu bé làm tôi nhớ lại tuổi thơ của ḿnh, và tôi đem so sánh chính bản
thân ḿnh với cậu bé. Tôi thấy ḿnh không xứng chút nào với cậu bé, dù khi tôi
đă trưởng thành như bây giờ. Tôi cứ thắc mắc: Tại sao cậu bé c̣n quá nhỏ mà lại
có một tính t́nh và từng cử chỉ hành động giống như một người trưởng thành đến
như vậy. Mà nếu so sánh với bản thân tôi th́ tôi cảm thấy ḿnh không bằng.
Tuy cậu c̣n nhỏ mà sự trang nghiêm và chững
chạc khi đứng bên cánh cửa nhà thờ để dự lễ. Rồi tôi bắt đầu suy nghĩ v́ sao cậu
bé được như vậy và tôi đă nghĩ chắc là cậu bé học được từ lời dạy của cha mẹ hay
các lớp học của nhà thờ. Kể từ ngày đó trong đâu tôi nảy sinh ư định t́m hiểu về
Đạo Công Giáo, và ư nghĩ đó luôn thôi thúc tôi từng giờ từng ngày, h́nh ảnh cậu
bé đó cứ như hiện ra trước mắt tôi mỗi ngày.
Tôi bắt đầu t́m hiểu từ người bạn, bạn đă nói cho tôi nghe về Đạo Công Giáo, Từ
đó, tôi cũng bắt đầu theo bạn tôi đến Nhà thờ để tham dự Thánh Lễ mỗi Chúa Nhật.
Lần đầu tiên bước chân vào cửa Nhà thờ, tôi cảm thấy lo sợ v́ không biết trong
ấy người ta làm ǵ mà đông như vậy? Nhưng khi theo bạn vào ghế ngồi, tôi không
c̣n sợ nữa, v́ tôi nh́n thấy được sự tôn nghiêm và êm ấm khi Thánh Lễ bắt đầu.
Chung quanh tôi vang lên những tiếng hát của mọi người.
Từ phía trong có một người bước ra cùng mấy em
nhỏ, tôi cũng không biết đó là ai và làm ǵ, măi sau này tôi mới hiểu rơ. Rồi
thánh lễ bắt đầu trong sự trang nghiêm, tôi được nghe cha giảng, lúc ấy tôi thấy
ḷng ḿnh thanh thản và có một điều ǵ đó khiến tôi cảm thấy được b́nh an… Rồi
cứ thế mỗi tuần tôi đều theo bạn đi dự Lễ, nhưng kỳ lạ thay một điều, từ đó, tôi
cứ trông đến ngày Chúa Nhật để được đi dự Lễ thay v́ trước đây có được ngày nghỉ
là tôi đi đây đi đó chơi cùng bạn bè… Đi dự Lễ để được nghe giảng, khi ấy tôi
thấy ḿnh như một đứa trẻ và khi vào nhà thờ tôi nhận được một cảm giác b́nh an
thanh thản vô cùng. Cứ thế qua các bài giảng,
tôi cảm nhận được t́nh yêu của Thiên Chúa…
Tôi muốn ḿnh có được cuộc sống như những Kitô hữu… Tôi hỏi bạn là tôi muốn t́m
hiểu đạo Công giáo. Bạn đă hướng dẫn tôi đến lớp Giáo Lư.
Ngày 16/5/11 khóa 45 khai giảng, tôi đă bắt đầu học. Trong mỗi giờ lên lớp, tôi
được nghe lời giảng dạy của hai Thầy về cuộc sống của người Kitô hữu và t́nh yêu
Thiên Chúa dành cho con người. Tuy thời gian học không dài, nhưng tôi cảm nhận
và biết được rất nhiều điều mà trước đây tôi chưa từng được học nơi nhà trường
hay trong cuộc sống hằng ngày ngoài xă hội.
Con cảm tạ Chúa ban cho con người bạn gái đă dẫn con đến với Chúa. Xin cám ơn
các thầy đă chỉ dạy con
Câu chuyện về h́nh ảnh cậu bé, không biết mọi người nghĩ sao, nhưng riêng tôi,
tôi cho rằng đó là ơn kêu gọi mà Thiên Chúa dành cho tôi. Và h́nh ảnh đó sẽ ở
măi trong ḷng tôi.
Cảm nhận 4 :
Nhiều lúc tôi tự nghĩ đó có phải là “duyên số” không, mà Thiên Chúa đă chọn và
mời gọi tôi hiệp thông vào sự sống vô tận của Ngài, dù tôi chưa bao giờ nghĩ tới
để nhận ra Ngài.
Trước đây, tôi nghĩ Ngài (Chúa) chỉ là một thần linh mà nhiều người khi gặp khó
khăn ǵ cũng t́m đến và gọi “ôi lạy Chúa”. Và từ nhỏ đến lớn, tôi cũng chưa bao
giờ đi nhà thờ cũng như chưa bao giờ được nói chuyện với Thiên Chúa. Và tôi cũng
không nghĩ sẽ có một ngày Ngài chọn tôi và tôi t́m đến Ngài.
Rồi một ngày, Thiên Chúa đă gửi một người, mà có thể là môn đệ của Ngài, người
đó đến với tôi với một t́nh yêu nhẹ nhàng, và cũng vô t́nh đă mang Ngài (Chúa)
đến với tôi. . . Tôi yêu thương, tin yêu
người bạn trai của tôi, th́ đồng thời lúc đó, tôi cũng dần t́m hiểu
đời sống đạo, cuộc sống của một Kitô hữu như thế nào. Và thế là tôi cùng người
bạn trai đi lễ Chúa Nhật hằng tuần. Quả thật, lúc đầu cũng thấy hơi ngại và kỳ
kỳ, v́ tôi không hiểu ǵ về những nghi thức cũng như những bài kinh. Tôi đă định
không đi nhà thờ nữa. Nhưng do sự thuyết phục và những giải thích của bạn trai
về Chúa, tôi mới bắt đầu đi lại, và đồng thời đi học giáo lư Dự ṭng. Lúc đầu
cũng thật khó khăn…
Trong lớp, 2 thầy đă truyền đạt cặn kẽ và dạy bằng hết cả tâm hồn và tấm ḷng,
giúp tôi nhận ra rằng, được Ngài dẫn dắt, nâng đỡ, cuộc đời sẽ giàu ư nghĩa và
tâm hồn được b́nh an.
Và bây giờ có thể tôi chưa hiểu biết hết về Ngài và về cuộc sống của một Kitô
hữu, nhưng tôi hy vọng sắp tới sẽ có thêm niềm Tin, giúp tôi hạnh phúc trong
cuộc đời.
Khám phá ra t́nh yêu của Thiên Chúa trong đời ḿnh, đây quả là một biến cố vô
cùng quan trọng, Cùng với Ngài, tôi sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, giống như tôi
được bước sang một cuộc sống khác với cuộc sống trước kia.