CÂU CHUYỆN CỦA MỘT CÔ GIÁO

Ursula Boosom Charuen-eng



Liên tiếp trong suốt ba năm, kể từ ngày rời Học Viện, tôi vẫn giữ được thói quen thường xuyên đến thăm Bà Hiệu Trưởng cũ của tôi tại ngôi trường tôi đă theo học và tốt nghiệp Sư phạm trong thành phố Bangkok. Bà Hiệu Trưởng này cũng chính là người đă giới thiệu tôi với Mẹ Bề Trên của nhà Ḍng và là nhà trường tôi đang dạy học khi Mẹ Bề Trên cần t́m một giáo sư giỏi để dạy tại trường Mater Dei. (Mater Dei là một trường Nữ Trung Học Công Giáo được điều hành do các Nữ Tu Ḍng Ursuline tại Bangkok, Thái lan)


Trong lần đến thăm này, sau một lúc chuyện tṛ thân mật. Bà Hiệu Trưởng mỉm cười nhắn nhủ tôi: "Dạy học th́ dạy, nhưng cô đừng để họ xúi bẩy cô trở thành người Công Giáo đấy nhé!".

Tôi lặng người đi hai ba phút sau khi nghe lời nhắn nhủ này, v́ tôi đă vừa được rửa tội trở thành người Công Giáo. Tôi không muốn dấu diếm rằng tôi là một người Công Giáo. Tại sao tôi lại xấu hổ khi tôi làm con Chúa? Tại sao tôi lại không hănh diện v́ tôi là một người Công giáo?

Cuối cùng, tôi đă lên tiếng phá tan sự im lặng: "Thưa Bà Hiệu Trưởng, em đă rửa tội theo Đạo Công Giáo." Khi nói điều này, tôi nh́n thẳng vào đôi mắt của Bà không chút e ngại.

Câu trả lời dù ngắn gọn nhưng đă tạo trong tôi một sự thoải mái. Tôi không nghĩ rằng rửa tội, gia nhập vào Giáo hội Công giáo là đă làm một điều xấu. Nụ cười đang trên môi Bà Hiệu Trưởng bỗng biến mất. Với một trạng thái hết sức ngạc nhiên, bà bước lui lại và nh́n thẳng vào mắt tôi, mỉa mai nói: "Xin lỗi, em vừa nói em đă rửa tội theo Công Giáo? Tôi biết em từ lâu rồi và tôi rất tin em, nhưng chắc phải có một lư do nào đó ghê gớm lắm khiến em từ bỏ tôn giáo em đang theo để theo Công giáo?". Và để kết thúc, Bà chán nản buông lời: "Thật là đáng buồn.".

Những lời của bà như c̣n văng vẳng bên tôi: "Tôi biết em lâu rồi và rất tin em, nhưng chắc em phải có một lư do nào ghê gớm lắm khiến em từ bỏ tôn giáo em đang theo để theo Công giáo".

Tôi nghĩ giá có một dịp nào đó, tôi có thể viết về việc tại sao tôi trở lại đạo, có lẽ người đọc sẽ hiểu tôi hơn và nhất là sẽ hiểu về Giáo Hội Công giáo hơn. Tôi trở lại đạo không v́ người này, người kia xúi bẩy, nhưng tôi đến với đạo v́ những hồng ân của Thiên Chúa. Ngài ban ơn cho tôi biết về Ngài, yêu Ngài và theo Ngài. Một nguồn ơn giúp tôi t́m được hạnh phúc thiêng liêng trong đời sống trần thế.

Tôi vẫn c̣n nhớ như in ngày đầu tiên của tôi tại trường Mater Dei:

Đó là một ngày vào tháng Năm năm 1940, trong một căn pḥng nhỏ thiếu ánh sáng, ăn thông với nhà nguyện của trường. Ngay trên bức tường đối diện với lối vào, một bức tranh sơn dầu được treo ở đó, bức tranh vẽ h́nh đầu một người đàn ông, đội chiếc mũ gai nhọn với những giọt máu chảy dài xuống khuôn mặt buồn thảm năo. Nhưng từ đôi mắt, tia nh́n thoát ra những âu yếm thương yêu, một âu yếm thương yêu tôi đang khao khát và đang t́m kiếm.
Trong căn pḥng nhỏ đó, ngồi chờ Mẹ Bề Trên đến phỏng vấn để nhận việc. Nh́n bức tranh, tôi cảm thấy có một cảm giác thật lạ xuất hiện trong tâm hồn. Đó chính là giây phút đầu tiên của tôi trên con đường thiêng liêng.

Là đứa con thứ ba trong gia đ́nh, lúc đó tôi vừa được mười chín tuổi. Tôi đă phải xa cha tôi năm tôi lên mười hai, tôi sống với mẹ tôi, người lo cho tôi mọi thứ từ miếng cơm manh áo đến sự học hành. Vấn đề gia đ́nh tan vỡ của cha mẹ tôi làm tôi buồn không ít. Tôi cảm thấy thiếu t́nh thương của một người cha trong cuộc sống.

Tôi có một người chị đă lập gia đ́nh, chị rất tốt với tôi. Nhưng kể từ khi chị biết rằng tôi rửa tội, chị đối xử với tôi lạnh nhạt hẳn đi.

Sau độ một năm dạy tại trường Mater Dei, với bầu không khí đạo đức, bên cạnh những nữ tu khả ái, với những thày giáo, cô giáo đạo hạnh, tôi khám phá ra rằng tôi bắt đầu yêu đạo Công Giáo. Nh́n những người chung quanh làm việc và cầu nguyện trong ơn thánh, tôi nghĩ rằng họ đang có một hạnh phúc tràn trề. Dù lúc đó tôi chưa nghĩ tới việc sẽ rửa tội, nhưng tôi đă bắt đầu suy tư về chân lư của Đạo Công Giáo.


Vào một buổi sáng nọ, cùng với một người bạn Công giáo, chúng tôi tham dự Thánh lễ tại nhà thờ Calvary, rồi sau đó, gần như tôi đă tham dự Thánh lễ mỗi ngày.

Trong thời gian này chiến tranh đang lan tràn khắp cơi. Giáo Hội Công Giáo trên một vài phần đất của Thái Lan đang bị đe dọa bị bắt bớ, tù đày. Do đó, khi biết rằng mỗi ngày tôi đều tham dự Thánh lễ như thế, mẹ tôi bắt đầu tỏ vẻ lo âu. Khi biết được điều này, tôi không đi tham dự các Thánh lễ nữa. Từ việc không đi lễ này, tôi cảm thấy như thiếu vắng "một cái ǵ đó" cho linh hồn tôi, cho đời sống tôi.

Tôi đi chùa để trấn an mẹ tôi. Nhưng ở chùa, tôi không t́m được "một cái ǵ đó" đang thiếu vắng, và tôi nhận thức được sự khác biệt giữa hai cách sống của hai niềm tin.

Tôi thiếu t́nh yêu của một người cha. Tôi cảm thấy tôi cần có t́nh yêu ấy. Tôi biết t́m ở đâu bây giờ? Ḷng nhân từ của Chúa mà tôi đă cảm nhận không ngừng thôi thúc tôi.

Tháng mười năm 1942, thành phố Bangkok phải gánh chịu một cơn lụt lớn. Sự đi lại, di chuyển bị đ́nh trệ. Lại có quá nhiều công việc phải làm. Tôi xin phép Mẹ Bề Trên và mẹ tôi cho phép tôi được lưu lại trong nhà trường để tiện bề hoàn tất mọi công việc.

Sau một tháng nội trú ở nhà trường, tôi đă hoàn tất mọi công việc cần thiết. Trong suốt khoảng thời gian một tháng ấy, sáng nào tôi cũng đi nhà thờ và tham dự dâng Thánh lễ. Nữ tu Hiệu Trưởng hướng dẫn tôi t́m hiểu về giáo lư mỗi ngày. Qua thời gian này, tôi t́m được nguồn hạnh phúc thật sự trong tâm hồn và tôi quyết định trở thành một người Công Giáo.

Sau khi cơn lụt chấm dứt, tôi trở về nhà. Việc đầu tiên, tôi xin phép mẹ tôi cho tôi được rửa tội theo đạo Công Giáo. Mẹ tôi cho phép với một thái độ thật buồn. Mẹ tôi nghĩ rằng việc tôi rửa tội theo đạo có thể sẽ khiến t́nh mẹ con trở thành xa cách.

Mẹ Bề Trên của trường Mater Dei thu xếp ngày rửa tội cho tôi vào mồng sáu tháng Giêng năm 1943, nhằm ngày lễ Hiển Linh. Nhưng dường như những thử thách Chúa gửi đến cho tôi chưa chấm dứt: Một tuần lễ trước ngày rửa tội, tôi bị một cơn sốt nặng, sau đó là cái chết của ông tôi, và như thế, ngày rửa tội của tôi đă phải dời đến thứ Bảy tuần Thánh năm đó.

Theo sự sắp xếp, tôi sẽ có ba ngày tĩnh tâm trước khi rửa tội. Tôi xin phép mẹ tôi cho tôi được ở lại trong trường trong ba ngày này. Mẹ tôi không những đă không cho phép mà c̣n gắt gỏng la mắng tôi. Mẹ tôi không hiểu rằng muốn trở thành một người Công Giáo, tôi phải hiểu về giáo lư và sinh hoạt những sinh hoạt đạo đức của Giáo Hội. Sau khi thấy tôi khóc lóc suốt cả buổi tối, mẹ tôi đành ḷng cho phép tôi ở lại trường để chuẩn bị cho ngày lễ rửa tội.

Nhờ hồng ân Chúa, cuối cùng tôi cũng đă được rửa tội. Tạ ơn Ngài. Thế là tôi có được t́nh yêu và hạnh phúc trong cuộc sống giữa những đau khổ và phức tạp của cuộc đời. Tôi tha thiết ao ước mẹ tôi cũng nhận được Đức tin như tôi để bà chia sẻ t́nh yêu và hạnh phúc ấy.

Sau tám năm trời cầu nguyện cho niềm ao ước này. Mẹ tôi đă rửa tội theo Đạo Công Giáo trong một buổi lễ tại nhà nguyện của Chủng viện Hua Hin. Mẹ con tôi đă cùng nhau chia sẻ và cùng nhau cầu nguyện với niềm hân hoan vui sướng trong t́nh yêu của Thiên Chúa toàn năng và bảo vệ của Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa.

Xin những ai khi đọc câu chuyện này làm ơn cầu nguyện cho chị tôi và những người trong gia đ́nh của chị, để một ngày nào đó, tất cả chúng tôi cùng được trở thành con cái trong một gia đ́nh của Chúa, cùng t́m được nguồn hạnh phúc thật như tôi và mẹ tôi.