mười bốn

 

CHÚA KITÔ

CHẾT CHUỘC TỘI LOÀI NGƯỜI

 

Bài trích sách Tin mừng theo thánh Marcô (Mc 14,26-31)

"Hát Thánh vịnh rồi, Đức Giêsu và các môn đồ đi ra Núi cây Dầu...

"Các Ngài đến một cái trại, tên là Ghetsemani, Chúa bảo môn đồ: "Các anh ngồi lại đây đang khi Thầy đi cầu nguyện". Đoạn Người đem Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo ḿnh, Người bắt đầu kinh hoảng và âu sầu. Người bảo họ: "Linh hồn Thầy buồn phiền đến nỗi chết , anh em ở lại đây và tỉnh thức..."

"Người c̣n đang nói, Giuđa một người trong nhóm Mười hai xuất hiện, cùng với y, có đoàn lũ mang gươm giáo và gậy gộc, do các Thượng tế, kư lục và hàng niên trưởng sai đến,...Họ tra tay bắt Chúa...Họ đă điệu Người đến cùng Thượng tế...Các Thượng tế cùng toàn thể công nghị cố t́m chứng buộc tội Đức Giêsu để lên án chết cho Người, nhưng họ kiếm không ra...Có kẻ bắt đầu khạc nhổ vào Người, che mặt Người lại cùng vả Người mà bảo: "Nói xem ai đánh!" Đám bộ hạ tha hồ đánh vả Người.

"Họ trói Đức Giêsu và chuyển nạp cho Philatô, nhưng Philatô không t́m thấy Người mắc tội ǵ, mà chỉ v́ ghen tức mà họ nộp Người..

Dân chúng đă xin Philatô tha cho một người tù can án giết người, c̣n Đức Giêsu họ la lên: "Đóng đanh thập giá nó đi!"

Lính đă cho Người "mặc áo đỏ và kết một triều thiên gai, đội cho Người, và bắt đầu bái chào Người: "Kính chào Vua Do thái!" Họ gơ đầu Người với cây sậy và khạc nhổ vào Người...Rồi họ điệu Người đi để đóng đinh.

Trên đường tới núi Sọ, họ sợ Người chết dọc đường nên đă thuê một người vác đỡ Người khúc dưới cây thập giá.

"Đúng giờ thứ ba, họ đă đóng đinh Người...những người qua lại mắng nhiếc Người..

Đứng bên khổ giá Chúa Giêsu, có Mẹ Người và người chị em của Mẹ Người, Maria, vợ của Klopas, và Maria người Magdala. Đức Giêsu thấy Mẹ Người và môn đồ Người yêu mến đứng bên cạnh, Người nói với Mẹ: "Thưa bà, này là con bà" Đoạn lại nói với môn đồ: "Này là Mẹ con!" Và từ giờ đó, môn đồ đă đưa bà về nhà ḿnh (Ga 19,25-27).

"Đến giờ thứ sáu, xảy có tối tăm trên toàn miền đến giờ thứ chín. Giờ thứ chín, Đức Giêsu kêu lớn tiếng: "Lạy Chúa tôi, sao Người bỏ tôi?" Rồi, Đức Giêsu đă thốt ra một tiếng lớn: "Lạy Cha con phó linh hồn con trong tay Cha", Người tắt thở".

 

T́m hiểu:

Theo sách Giáo lư Công giáo 1992:

(571-629)

a/ Chúa Giêsu vâng lời Cha đi giảng Nước trời, tại sao Ngài bị chống đối?

- Chúa đă giảng dậy và làm nhiều phép lạ, nhưng dưới mắt nhiều người Do thái, việc Chúa làm như chống lại lề luật của Dân Riêng: Họ vâng phục toàn bộ lề luật cả trong những giải thích truyền khẩu, họ coi Giêrusalem là nơi Thánh tối cao, họ tin vào Thiên Chúa duy nhất, không ai được coi ḿnh bằng Thiên Chúa (574).

- Thực ra Chúa Kitô không xóa bỏ luật cũ núi Sinai, nhưng Ngài dạy điều hoàn hảo hơn (577), - Chúa công khai giảng dạy niềm trọng kính sâu xa nhất đối với Đền Thờ, Ngài phẫn nộ v́ người ta biến thành nơi buôn bán (583-586).

 b/  Mọi người Do thái có đồng ư kết án Chúa không? Có được qui tội giết Chúa cho toàn dân Do thái không?

- Giáo quyền Do thái đă không đồng nhất ư kiến trong vấn đề xử án Chúa Giêsu, có người bênh, người chống (595). Những lầm lỗi đă gây ra trong cuộc thương khó không thể qui trách bất phân biệt cho mọi người Do thái hồi đó hoặc người Do thái thời nay, họ cũng không bị Thiên Chúa ruồng bỏ (597).

c/ Vậy ai là tác giả cuộc thương khó của Chúa?

- Chính các tội nhân là tác giả và như những dụng cụ hành hạ, gây ra những nỗi đau đớn cho Đấng Cứu chuộc (598).

d/ Có phải Chúa Kitô chịu chết do kế hoạch Thiên Chúa định trước không? Vậy vai tṛ của những người kết án Chúa ra sao?

- Việc Chúa Kitô chịu nạn chịu chết là mầu nhiệm trong kế hoạch Thiên Chúa từ trước, điều này không có nghĩa là những kẻ kết án, đánh đập Chúa chỉ là những diễn viên thụ động trong bản kịch Thiên Chúa đă viết sẵn. Trong Chúa mọi thời điểm đều là hiện tại, Chúa cho phép mọi hành động xuất phát từ những con người mù quáng để hoàn thành kế hoạch cứu độ (plan of salvation) của Ngài (600)

đ/ Chúa Kitô đă chết v́ ai?

- Ngài đă chết v́ tội chúng ta (601). Cả đời Ngài là lễ tế dâng lên Cha (606), là Chiên gánh tội trần (608), Ngài tự nguyện chết để cứu chuộc ta (609-617).

e/ Chúa chịu khổ và chết có ư nghĩa ǵ với ta?

- Ngài mời ta vác thập giá theo Ngài, Ngài chỉ đường cho ta đi, Ngài nối kết ta với hy lễ Ngài, như Mẹ Ngài đă thật sự kết hợp trong mầu nhiệm cứu độ, v́ ngoài thập giá không có thang nào khác để lên trời (618).

g/ Nhờ Chúa Kitô ,

 Bí ẩn về đau khổ và sự chết được sáng tỏ, được giải đáp, có ư nghĩa.

Đau khổ đè bẹp chúng ta, nếu chúng ta không biết đến Phúc Âm của Chúa" (Mv 22). Và khi biết đến Tin mừng Phúc âm, biết những đau khổ Chúa đă chiu v́ thương yêu ta, con người không c̣n rơi vào tuyệt vọng.

 

 

Gương lành:

Câu chuyện của một cô giáo

 

"Đừng để họ xúi bẩy cô trở thành người Công giáo". Cả hai ba phút sau tôi vẫn lặng người đi, v́ tôi mới được trở thành người Công giáo. Tôi không muốn giấu rằng "Tôi là người Công giáo". Tại sao tôi lại phải giấu? Cuối cùng tôi nói:

- Thưa bà Hiệu trưởng (nơi cô giáo này theo học và tốt nghiệp sư phạm), em đă rửa tội theo đạo Công giáo.

Câu nói tuy ngắn gọn, nhưng tạo trong tôi sự thoải mái, nhưng nụ cười đang trên môi bà bỗng biến mất, với trạng thái hết sức ngạc nhiên, bà lùi lại, nh́n thẳng vào tôi, mỉa mai:

- Xin lỗi, em đă rửa tội trong đạo Công giáo! Tôi biết em lâu rồi và rất tin em, em phải có lư do nào ghê gớm lắm, khiến em từ bỏ tôn giáo em đang theo...Đáng buồn.

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên trong trường Mẹ Thiên Chúa (tại Bangkok, Thủ đô Thái lan) vào năm 1940. Trên bức tường trong căn pḥng thiếu ánh sáng, bức trang vẽ một người đàn ông, đầu đội măo gai với những giọt máu chảy dài xuống khuôn mặt buồn thảm. Nhưng từ đôi mắt, những tia nh́n thoát ra sự âu yếm yêu thương...một sự yêu thương tôi đang khát khao và t́m kiếm. Trong căn pḥng đó tôi ngồi chờ mẹ Bề trên đến phỏng vấn để nhận việc. Đó là giây phút đầu tiên của tôi trên đường thiêng liêng.

Là con thứ 3 trong gia đ́nh, lúc đó tôi vừa được 19. Tôi xa cha tôi lúc lên 12., sống với mẹ tôi. mẹ tôi lo cho tôi mọi thư từ đời sống đến học hành. Vấn đề gia đ́nh tan vỡ làm tôi buồn không ít, v́ thiếu t́nh cha. Tôi có chị, nhưng từ khi tôi rửa tội, chị tôi lạnh nhạt hẳn đi. Sau một năm dạy tại trường Công giáo, với bầu không khí đạo đức, với các nữ tu khả ái, với những thầy cô đạo hạnh, tôi bắt đầu yêu đạo Công giáo. Nh́n những người chung quanh cầu nguyện, tôi thấy họ sống hạnh phúc tràn trề. Dù chưa nghĩ đến việc rửa tội, tôi  bắt đầu suy tư về đạo Công giáo. Tôi bắt đầu đi dự lễ với các bạn, rồi tôi đi lễ hầu như hằng ngày.

Khi biết rằng mỗi ngày tôi đều đi lễ, mẹ tôi bắt đầu tỏ vẻ lo âu. Khi biết điều này, tôi không đi  lễ nữa, nhưng thấy như thiếu cái ǵ đó cho linh hồn tôi. Tôi đi chùa để làm vui ḷng mẹ tôi, nhưng ở chùa tôi không t́m được "cái ǵ đó" cho linh hồn. Tôi thiếu t́nh người cha, tôi cần cảm thấy cần t́nh yêu đó, nhưng t́m ở đâu?

Tháng 10 năm 42, thành phố Bangkok ngập lụt, sự đi lại đ́nh trệ, lại có quá nhiều công việc phải hoàn tất, tôi xin mẹ Bề trên cho tôi ở lại nhà trường. Một tháng ở lại đây chính là tháng tôi dự lễ hằng ngày, tôi học giáo lư và tôi quyết định trở thành người Công giáo.

Cơn lụt qua, trở về nhà, tôi xin phép mẹ, nhưng mẹ tôi tỏ thái độ thật buồn, v́ mẹ nghĩ rằng mẹ con sẽ xa cách khi tôi  theo đạo. Ngày rửa tội của tôi ấn định vào ngày lễ Chúa Hiển linh, nhưng Chúa gửi thử thách: một tuần lễ trước, ông tôi qua đời, c̣n tôi bị bệnh nặng, thế là ngày rửa tội phải hoăn lại. Trước khi rửa tội, tôi xin phép mẹ ở lại trường 3 ngày để tĩnh tâm, mẹ tôi gắt gỏng bất b́nh. Sau khi thấy tôi khóc cả buổi tối, mẹ tôi đành ḷng cho phép tôi ở lại trường để tĩnh tâm chuẩn bị.

Nhờ ơn Chúa, tôi đă được làm con Chúa. Tôi c̣n ước ao cho mẹ tôi cũng được ơn này. Sau tám năm cầu nguyện, mẹ tôi đă được rửa tội trong nhà thờ của Chủng viện Hua Hin. Mẹ con tôi đă chia sẻ và cầu nguyện với niềm hân hoan vui sướng của t́nh yêu Thiên Chúa...

(Những Mảnh Xương Khô, trang 77-81).