Bài 23

LUYỆN NGỤC:

NƠI THANH TẨY CUỐI CÙNG

1- Luyện ngục (Purgatory): nơi các linh hồn chịu tẩy luyện một thời gian về các h́nh phạt bởi tội chưa đền xong ở trần gian; khi đền xong sẽ được lên Thiên đàng.

2- Theo Công đồng Florence, công đồng Trentô và truyền thống Giáo hội: Luyện ngục là nơi tạm thời Chúa cho những linh hồn chưa đền tội đủ phải vào đấy để thanh luyện nên trong sạch trước khi được nhận vào sống đời đời trong Nước Thiên đàng (Glcg92 số 1030 - 1032).

3- Con cháu có thể cứu giúp Tổ tiên, Ông bà, cha mẹ, anh chị em, họ hàng bạn hữu thoát khỏi Luyện ngục bằng cách cầu nguyện, hy sinh, hăm ḿnh, làm việc lành, đọc kinh Mân côi,  dự lễ, nhất là xin linh mục dâng lễ cầu cho linh hồn người thân của ta, cũng như cầu cho các linh hồn, trong đó có các linh hồn mồ côi, nhiều người gọi là cô hồn, rất cần lời cầu của người c̣n sống để sớm được tha thứ mà về nơi mát mẻ là thiên đàng đời đời.

 

Bài đọc thêm

CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI QUÁ CỐ

Người Việt nam chính gốc rất coi trọng việc báo hiếu ông bà cha mẹ, v́ người ta quan niệm rằng:

"Công cha như núi ngất trời,

Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông.

Người ta sợ theo đạo Công giáo sẽ không được thờ cúng ông bà, như thế có khác nào bất hiếu, một vấn đề to tát ngăn trở lương tâm chân chính.

Nhưng như ta đă nghe qua ở các bài trên, nhất là về Điều răn thứ bốn trong Mười Điều răn Chúa, ta có nghĩa vụ hiếu thảo, giúp đỡ cha mẹ ông bà khi sống cũng như khi đă qua đời.

Giáo lư Công giáo dạy rằng: Linh hồn người công chính khi chết nếu sạch mọi tội và h́nh phạt bởi tội, th́ được vào Thiên đàng hưởng phúc đời đời. Ngược lại, kẻ chết khi linh hồn c̣n mắc tội trọng mà không sám hối, sẽ phải vào Hoả ngục chịu h́nh phạt đời đời. C̣n người chết khi linh hồn mắc tội nhẹ, hoặc chưa đền bù hết những thiếu sót, sẽ phải vào Luyện ngục để đền bù một thời gian lâu mau tùy trường hợp.

Kinh Thánh không nói tới tiếng Luyện ngục, nhưng Phúc âm theo thánh Matthêu có hai chỗ nói tới nơi này theo nghĩa ẩn dụ, Chúa Giêsu phán:

"Hăy kíp làm bạn với kẻ tố ngươi trong khi ngươi đến cùng quan toà với nó, kẻo nó tố nộp ngươi cho thẩm phán, thẩm phán nộp cho lính gác, và ngươi sẽ không ra khỏi NƠI ĐÓ cho tới khi trả hết đồng xu cuối cùng" (Mt 5,25-26). Các nhà thông thái giải nghĩa rằng: Ra khỏi nơi đó không phải là ra khỏi Thiên đàng, v́ Thiên đàng không phải là nơi đền tội. Ra khỏi đó cũng không phải là ra khỏi Hoả ngục, v́ đă vào Hoả ngục th́ đời đời không được ra khỏi. Vậy ra khỏi nơi đó chỉ có thể hiểu là ra khỏi Luyện ngục.

Nơi khác Chúa Giêsu phán: "Bất cứ ai nói phạm đến Con người sẽ được tha thứ, nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần sẽ không được tha, dù đời này, dù đời sau" (Mt 12,32). Nhiều thánh tiến sĩ như Gregôriô Cả, Augustinô, Bênađô, Bêđa giải nghĩa rằng, lời "không được tha...dù đời sau" không chỉ về Thiên đàng, nơi đó không c̣n tội lỗi; cũng không thể hiểu về Hoả ngục, nơi không có sự cứu rỗi. Vậy chỉ có thể hiểu về một nơi tha thứ, thanh tẩy, đền bù, đó là Luyện ngục.

Người sống có thể cứu người chết đang bị giam phạt trong Luyện ngục - chịu lửa thiêu đốt tùy tội của mỗi linh hồn mà thời gian lâu mau hằng năm, hằng mười năm, trăm năm - bằng việc lành phúc đức, nhất là bằng Thánh lễ Misa, đó là nhờ công nghiệp Chúa Giêsu đă chịu chết chuộc tội cho loài người.

Cha ông ta đă dạy con cháu:

Dù xây chín đợt phù đồ,

Không bằng làm phúc cứu cho một người.

Chúng ta không biết được số phận những người thân của ta đă quá cố hiện ra sao, nhưng với ḷng hiếu thảo, ta cứ cầu nguyện, xin lễ để đáp ơn các Người.