6

 TỔ TÔNG LOÀI NGƯỜI PHẠM TỘI ĂN TRÁI CẤM

Bài trích sách Sáng Thế (chương 2 và 3):

2,15 Thiên Chúa đă đặt con người vào vườn Địa đàng (Eden) để canh tác và ǵn giữ vườn.

16 Thiên Chúa phán dạy rằng: Ngươi được ăn mọi thứ cây trong vườn, nhưng ngươi không được ăn cây "biết lành, biết dữ", ngày nào ngươi ăn nó, ngươi sẽ chết.

3,1 Rắn là con vật quỉ quyệt hơn mọi dă thú, nó nói với người đàn bà:

- Có phải Thiên Chúa đă phán: Các ngươi không được ăn cây nào trong vườn không?

- Người đàn bà đáp: Chúng tôi được ăn quả cây trong vườn, nhưng cây giữa vườn th́ Thiên Chúa phán: Các ngươi không được ăn, không được rờ đến kẻo chết.

- Rắn nói với người đàn bà: Chẳng chết chóc ǵ đâu, Chúa biết, ngày nào các người ăn nó, mắt các người sẽ mở ra, và các người sẽ nên như những Chúa, biết lành biết dữ.

Người đàn bà nh́n quả cây hẳn là ngon. Nh́n sướng mắt, quả th́ quí, lại được nên khôn. Bà đă hái quả mà ăn và đă trao cho chồng ở bên cùng ăn. Ông bà đă ăn, mắt cả hai mở ra, họ thấy ḿnh trần truồng, họ lấy lá cây vả làm quần áo cho ḿnh.

3,8 Chiều hôm, giữa làn gió hiu hiu, Chúa đi bộ trong vườn. Ađam và vợ đi núp ḿnh nơi lùm cây trong vườn để tránh mặt Giavê. Người gọi Ađam:

- Ngươi ở đâu?

-  Tôi nghe Người bước trong vườn, nhưng tôi sợ, v́ tôi trần truồng,

-  Ai nói cho ngươi là ngươi trần truồng, hay ngươi đă ăn cây ta đă cấm?

-  Ađam trả lời: Người đàn bà Chúa đặt bên tôi, đă hái cây ấy cho tôi, nên tôi đă ăn.

-  Giavê hỏi người đàn bà: Sao ngươi làm thế?

-  Bà trả lời: Rắn đă lừa tôi, nên tôi đă ăn.

- Giavê Thiên Chúa phán với rắn: Ngươi đă làm thế, ngươi là đồ bị chúc dữ giữa các thú vật, ngươi hăy ḅ lê và ăn đất suốt đời. Ta sẽ đặt mối thù giữa ngươi và người đàn bà, giữa ḍng giống ngươi và ḍng giống nó. Ḍng giống nó sẽ đạp đầu ngươi, c̣n ngươi sẽ cắn gót chân nó.

- Giavê phán với người đàn bà: Ta sẽ tăng đau khổ cho ngươi trong việc thai nghén, ngươi sẽ sinh con trong đau đớn, ngươi hăm hở hướng về chồng ngươi, nhưng nó sẽ cai trị ngươi.

- Giavê phán với người đàn ông: V́ ngươi đă nghe lời vợ ngươi, th́ đất đai bị chúc dữ v́ ngươi, mọi ngày đời ngươi, ngươi phải khó nhọc mới có miếng ăn, gai góc sẽ mọc lên cho ngươi, ngươi sẽ ăn cỏ ngoài đồng, mồ hôi đẵm mặt, ngươi mới có cơm ăn cho đến khi ngươi về lại bụi đất, v́ từ bụi đất ngươi được rút ra.

24 Chúa đă đuổi con người ra khỏi vườn địa đàng, để nó canh tác đất đai. Người sai những thần Kêrubim cầm gươm lửa canh giữ vườn kẻo con người hái được trái cây sự sống.

(Bản dịch của Lm. Nguyễn Thế Thuấn)

 

 

1. Qua hai chương Kinh Thánh trên, ta học hỏi thêm được những điều ǵ?

     1.1. Luật :Có những điều Thiên Chúa cho phép con người ( ngươi được phép) và có những điều Thiên Chúa cấm (ngươi không được). Kết quả là vâng giữ th́ sống, không vâng giữ th́ chết.

     1.2. Tránh cám dỗ:Không nên đối thoại với kẻ cám dỗ, kẻo bị lừa dối. Bà Evà đă đối thoại với rắn quỉ, bà đă bị lừa.

     1.3. Tội kiêu ngạo: Ông Ađam đă ăn trái cấm, v́ muốn trở thành thần minh, nhưng cũng v́ đă nể vợ mà không nể Chúa, đó là khuyết điểm của nhiều người đàn ông.

     1.4. Coi chừng tự do con người: Tội đầu tiên của nguyên tổ là: Con người "lạm dụng tự do để bất tuân lệnh Chúa. Con người đă coi ḿnh hơn Chúa, đă khinh thường Người, đă chọn bản thân ḿnh hơn Chúa" (GlCg92 397-398).

    1.5. Hậu quả tội lỗi đă xảy ra  là:

- Con người xa lạ với ḿnh (xấu hổ, trần truồng), - Xa lạ với Chúa (đi ẩn núp), - Xa lạ với nhau (người đàn Chúa đặt bên tôi), - Xa lạ với tạo vật (gai góc mọc lên), - con người bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, để bắt đầu đau khổ, vất vả, và chết.

2. Hậu quả của tội nguyên tổ ảnh hưởng trên con cháu thế nào?

- Hậu quả trên con cháu loài người là: Sinh ra trong t́nh trạng mất ơn nghĩa Chúa, trí khôn tối tăm, ḷng hướng về sự dữ, phải đau khổ, phải chết.

3. Con cháu, ḍng dơi đâu có phạm tội "ăn trái cấm" đâu mà bị ảnh hưởng?

- Đây không phải là tội phạm, nhưng là tội lây, v́ con cháu là loài người, ḍng dơi ông Ađam.

Nhiều người thường hỏi: Tại sao tội Tổ tông phạm mà con cháu lại bị lây, đứa trẻ mới sinh nào mắc tội ǵ mà phải đem đi rửa tội?

Để trả lời, xin nêu một ví dụ qua một câu ca dao cha ông ta thường nói cho dễ hiểu:

Con vua mới được làm vua,
    Con bác săi chùa phải quét lá đa.

Ngày trước xă hội nước ta, nhà vua theo chế độ cha truyền con nối, chỉ có hoàng tử (prince) nào được chỉ định mới hy vọng lên nối ngôi vua cha, đâu có chuyện con bác lao công trong chùa lên nối ngôi vua bao giờ. Trường hợp Ađam Evà cũng vậy, ông bà đang làm con vua Trời, sống trong vườn Địa đàng sung sướng, nhưng v́ bất tuân lệnh vua Trời mà ăn trái Người đă cấm, nên mất quyền làm con và các đặc ân khác, ông bà phải xuống hàng tôi tớ. Con cháu của ông bà là cả loài người sinh ra cũng vẫn thuộc hàng tôi tớ, không thể trở lại hàng con cái Vua Trời, hưởng quyền lợi con Vua Trời.

4. Làm sao để khỏi tội Tổ tông,  trở lại làm con Trời?

- Phải lănh nhận Bí tích Rửa tội. Bí tích này do Chúa Giêsu lập để tha tội tổ tông đă phạm mà con cháu bị lây, Bí tích này cho loài người từ hàng tôi tớ lên hàng con Chúa. Đó là một ơn rất lớn lao, cần phải gắng chuẩn bị chu đáo để lănh nhận trong ngày được rửa tội.

 

5. Trong loài người, ai không mắc tội tổ tông?

- Trong loài người, trừ Chúa Giêsu, chỉ có Đức Maria được ơn vô nhiễm nguyên tội (tội của tổ tông)..

 

Bài đọc thêm:  Đâu là Chân lư?

(Bài viết của Tố Quyên, đăng trong cuốn Cảm Nghiệm Ơn Sủng trang 73-80).

 Chúa Kitô, Ngài là ai? Phải chăng nơi Ngài, tôi đă t́m cho ḿnh một chân lư? Và từ chân lư đó, tôi bước đi từ đây?

Đến nay đă tám tháng xa quê hương. Tôi đă bắt đầu cuộc sống mới vào một buổi chiều mưa dầm. Từ barrak bước ra, tôi ôm gói hành trang nghèo nàn trong cơn mưa lất phất, đi trên con đường đất lơm bơm và gồ ghề, tôi như con chim lạc đàn không biết bay về đâu! Tôi đi một ḿnh nên chẳng có ai để than van, tôi chỉ thở dài. Sau những ngày đi lang thang để t́m nơi nương náu, tôi đă gặp 2 anh cũng đồng cảnh ngộ. Họ trông nhờ vào tôi việc nấu nướng, nhưng tôi chưa hề biết nấu nướng thế nào, thật xấu hổ cho phận con gái như tôi. Nhưng rồi cũng qua, nấu hư vài lần rồi cũng khôn ra.Một tháng sau, tôi được chuyển qua khu nhà mới đỡ dột nát hơn cái "chuồng heo" cũ. Nhờ sự giúp đỡ của họ hàng ở nước ngoài, tôi bớt thiếu thốn hơn, nhưng tâm hồn vẫn cô quạnh, nhớ thương gia đ́nh, và không ai chia sẻ niềm nhung nhớ. Rồi tôi sống chung với 2 cô bạn khác, chúng tôi giúp đỡ nhau. Tôi theo họ đi nhà thờ. Những ngày đầu thật bỡ ngỡ, v́ chẳng hiểu ǵ, chẳng biết làm ǵ, nhưng rồi cũng quen, chiều đến, không đi lễ lại đâm nhớ, bất ổn, khó chịu trong tâm hồn. Chúa đă ban cho tôi sự b́nh an, một cuộc sống mới với người bạn thật dễ mến. Tôi cũng nhận được những tin vui từ bên nhà. Giờ đây môi tôi đă biết cười, và mắt đă biết vui.

Tôi ghi danh học lớp Dự ṭng để chọn Đạo là Đường đi chân lư.

Càng ngày tôi càng nhận được nhiều bài học từ Phúc âm Chúa, từ những việc làm bác ái của những người thiện nguyện từ các nước văn minh đến đây. Lúc này tôi đă biết yêu thương dù là rất ít. Tôi biết nhẫn nhục, chịu đựng, dễ tha thứ hơn như lời Chúa dạy: Hăy yêu thương để được yêu thương.Hăy tha thứ để được tha thứ .T́nh yêu bao la của Chúa đang biến đổi tôi.

Sự thử thách lớn lao nhất là gia đ́nh tôi ở Việt nam. Gia đ́nh tôi đạo Phật chính gốc. Truyền thống gia đ́nh họ hàng tôi đă có từ xưa lâu lắm rồi, chưa có ai phá truyền thống ấy. Bà nội tôi rất hiền lành, thương con cháu rất tận tâm, nhưng bà cực đoan về vấn đề tôn giáo. Việc tôi xin vào đạo, chắc sẽ bị bà rầy la, v́ bà thương tôi là đứa cháu gái trưởng của bà.

Bố mẹ tôi th́ tuần nào cũng đi chùa, hay phóng sinh làm việc thiện. Tôi cũng thường chở mẹ tôi đến chùa lễ bái, và cũng ảnh hưởng phần nào nền giáo dục Nho giáo. V́ thế tôi sợ bố mẹ tôi sẽ không hiểu việc tôi xin vào đạo Chúa mà trách móc tôi. Quả thực, mẹ tôi viết thư trả lời: "Mẹ đă xin qui y thầy Thích Trí Quảng. Việc con vào đạo, mẹ hoan nghênh, v́ đạo nào cũng là đạo tốt, nhưng việc con vào đạo cũng làm mẹ buồn lắm, mẹ nghĩ đây là điều oan, nghiệp chướng của mẹ sao?"  Tôi thở dài day dứt, thế là mẹ tôi đă không hiểu tôi. Tôi đọc măi chữ "Đây là điều oan, nghiệp chướng của mẹ sao". Thật khó nói và khó diễn tả, nhưng mẹ tôi dùng chữ nặng quá. Cứ làm như việc tôi vào đạo là việc tôi gây sát nhân mà hậu quả mẹ tôi phải chịu. Cha tôi th́ nhẹ nhàng hơn: "Quan niệm của bố th́ khác: Bố cho rằng lư thuyết đạo nào cũng hướng con người vào đường tốt. Nhưng điều quan trọng nhất của con người chúng ta là làm sao giữ được cái đạo, trong đó có cả cái đạo làm người, kể cả cái đạo đức. Tóm lại việc con vào đạo là tùy ư con, có điều trước khi vào đạo, con phải nghĩ cho thật chín chắn. Con cứ đi lễ, v́ bố biết nơi ấy sẽ làm cho tâm hồn con được yên ổn và bớt đi sự cô đơn".

Tôi không muốn cho gia đ́nh tôi buồn về quan điểm của tôi, nhưng tôi cũng không thể thay đổi quyết định của tôi sẽ vào đạo, v́ tôi mới chợt nhận ra chân lư. Tôi mới t́m thấy Chúa ở trong tôi. Ngài là ánh sáng, là cuộc sống thiêng liêng và tinh thần của tôi. Bây giờ tôi thấy rằng, cuốc sống có những khó khăn, nhưng cứ cầu nguyện với Ngài, làm những việc từ thiện, làm đẹp thánh ư Chúa, th́ chắc Ngài sẽ không bỏ rơi ta.