Bài sáu

 

THIÊN CHÚA TUYỂN CHỌN DÂN RIÊNG

 

 

Bài tóm lược lịch sử dân Do thái sau:

1. Lụt Đại hồng thủy:

"Sau khi ông Ađam bà Evà  nguyên tổ loài người bị đuổi ra khỏi vườn Địa đàng, theo sách Sáng Thế (St) trong kinh thánh Cựu ước từ chương bốn trở đi: Hai người phải tự đi t́m kiếm thực phẩm là rau đậu... để làm của nuôi thân. Họ sinh được nhiều con, rồi con cái họ sống chung với nhau và sinh ra nhiều con cái khác, nên loài người ngày càng thêm đông. Kinh Thánh kể chuyện 2 người con trai là Cain và Abel, v́ họ có liên quan đến việc chứng minh con người trở nên độc ác ngay cả với t́nh ruột thịt.

Thời đó người ta đă biết gọi Thiên Chúa là Giavê (Yahweh), như người Việt gọi là Ông Trời.

Nhưng v́ hậu quả của tội Tổ tông, ḷng con người luôn hướng về điều dữ, nên loài người càng ngày càng phạm nhiều tội ác trước nhan Giavê. Giavê quyết thanh tẩy loài người. Người để cho trời mưa tầm tă trong bốn mươi đêm ngày, gọi là Đại hồng thủy, sinh vật chết trôi nổi khắp nơi.

 

2. Ông Noe:

Nhưng có một người công chính (just man) tên là Noe đă được Thiên Chúa cứu bằng cách dạy đóng một chiếc tầu lớn, có thể chứa đại gia đ́nh ông và các giống vật mỗi thứ một cặp. Sau thời gian cảnh cáo , Giavê đă cho xảy ra cơn lụt lội tràn lan.

 

3. Xây tháp Babel:

Vẫn theo sách Sáng Thế từ đoạn 10, sau Đại hồng thủy, con cháu ông Noe lại sinh sản ra đông đúc vô kể.

- Lúc ấy trên mặt đất nói cùng một thứ tiếng, nhưng v́ họ muốn xây một cây tháp "cao tới trời"(St 11,4), nên Giavê đă phá dự tính kiêu căng của họ bằng cách làm cho họ nói nhiều thứ tiếng khác nhau, v́ vậy họ phải chia tay nhau đi khắp mặt đất tùy theo nhóm tiếng nói.

 

4. Chọn dân riêng qua ông Abraham:

 Trong số các dân trên mặt đất, Giavê muốn chọn một dân riêng. Người khởi đầu bằng cách chọn một người tốt lành tên là Abram.

Đọc tiếp sách Sáng Thế  đoạn 12: Giavê phán với Abram (thế kỷ 18 trước Chúa Kitô giáng sinh):

"Hăy đi khỏi xứ sở ngươi, khỏi quê quán ngươi, khỏi nhà cha ngươi, đến đất Ta sẽ chỉ cho ngươi. Ta sẽ cho ngươi thành một dân lớn...Abram đă đi theo lời Giavê phán bảo...Họ đă đi vào xứ Canaan...Nhưng trong xứ có đói kém, nên ông đem gia đ́nh xuống Ai cập để sinh sống nhờ".

Thiên Chúa đă tỏ ḿnh cho Abram với danh hiệu là El-Shadday (Thiên Chúa Ở Trên Núi), Người đổi tên cho ông:

- "Ngươi sẽ trở nên tổ phụ của nhiều dân tộc, tên ngươi không c̣n là Abram, tên ngươi phải là Abraham (St 17, 4-5).

Thiên Chúa đă cho Abraham có một con trai với Hagar, người nữ nô lệ. Ông đặt tên cậu là Ismael. Ismael trở thành tổ tiên của người Ảrập, dân này chuyên sống trong sa mạc, phiêu lưu đây đó, thích độc lập, và hiếu chiến thích đánh nhau.

Sau nhiều thử thách đức tin và nhiều năm chờ đợi, Chúa đă cho bà Sara vợ ông Abraham sinh một con trai. Ông đặt tên con trẻ là Isaac. Lúc đó Abraham được 100 tuổi.

Isaac lớn lên đă lấy Rebecca làm vợ và sinh Giacop. Ba danh hiệu Abraham, Isaac và Giacop là danh hiệu Tổ phụ (Fathers) của dân Do thái rất năng được nhắc tới trong Kinh Thánh.

Giacop có vợ hai tên Rakel, bà đă sinh ra Giuse, ông này được Giacop thương nhiều hơn, nên đă bị anh em ghen tức đem bán cho người Ai cập (Egypt). Thiên Chúa đă dùng sự việc đó mà cứu đại gia đ́nh ông khỏi chết đói, nhưng cũng chính v́ biến cố này mà người Do thái trở thành nô lệ (slave) người Ai cập. Người Dothái sống trong nước Ai cập đúng 430 năm (Xh 12,40).

 

5. Ông Mose:

Sau thời gian lâu dài Chúa dùng ông Mose (thế kỷ 13 trước Chúa Kitô giáng sinh), một người sống sót trong sông Nil, để cứu người Do thái ra khỏi đất Ai cập.

Thiên Chúa đă làm một Giao ước (Covenant) với dân qua ông trên núi Sinai. Chúa ban cho họ Mười Điều răn và chọn họ làm dân riêng Người (Xh chương 19-20).

Suốt 40 năm lưu lạc nơi hoang địa (desert), Chúa đă nuôi dân bằng bánh Manna. Người đă huấn luyện cho họ từ bỏ tà thần (Idol) và thử thách họ, nhưng v́ bất trung, họ đă chết hầu hết. Cuối cùng Thiên Chúa đă đưa con cháu họ vào miền Đất Hứa (Promised Land), chính là đất Canaan mà ông tổ Abraham đă được El-Shadday hứa từ 500 năm trước. Nước Canaan ngày nay là nước Israel (Do thái) tại Trung Đông (Middle- East).

Khi Mose đă chết, Thiên Chúa chọn Giosua hướng dẫn dân  Do thái. Ông được Thiên Chúa dẫn dắt như Mose. Sau ông, Thiên Chúa đă đặt các thẩm phán (judge). Samuel là vị thẩm phán nổi tiếng, Chúa đă dạy ông thiết lập vua đầu tiên cho dân Do thái, đó là vua Saulê.

6. Saulê là vua đầu tiên của dân Do Thái,

Nhưng v́ vua Saulê không vâng lệnh Chúa, Chúa đă bỏ Saulê và chọn Đavit lên ngôi.

7. Vua Đavit:

Đavit, ông vua danh tiếng được Thiên Chúa rất yêu thương. Đavit đă phạm tội, nhưng ông đă sám hối, để lại nhiều ca vịnh tuyệt hảo, ngày nay Giáo hội vẫn dùng những Ca vịnh này để cầu nguyện, gọi là Thánh vịnh.

8. Vua Salomon:

Salomon, một trong những hoàng tử  của Vua Đavit đă được vua cha chọn nối nghiệp. Salomon được Thiên Chúa dùng để xây đền thờ Giêrusalem kính Thiên Chúa Giavê.

Sau Salomon, triều Đavit tan ră. Thiên Chúa phái đến những tiên tri (ngôn sứ: người nói lên Ư Chúa cho dân). Những tiên tri nổi danh được kể tới là Isaia, Gieremia, và Egiekiel, ngoài ra c̣n 12 tiên tri ít nổi danh hơn.

Trong chương tŕnh giáo huấn dân, Thiên Chúa cũng cho xuất hiện những cuốn sách Châm ngôn, Gióp, Daniel, Rut, Ethe, Macabê...

 

 

 

Gương lành:

Tâm t́nh người con ngoại đạo

(Phan Thị Ngọc Bích)

 

Từ lúc ra chào đời cho đến năm 27 tuổi, cô luôn sống cạnh gia đ́nh. Gia đ́nh cô theo đạo "Thờ Ông Bà". Lúc bấy giờ suy nghĩ của cô chỉ thu hẹp trong ṿng "Lễ giáo gia tộc". Cô chỉ biết thờ phụng, cúng kiếng ông bà trong những ngày lễ, ngày giỗ".

Năm 28 tuổi, cô vượt biển với một số người Công giáo. Cô được nghe những mẩu chuyện về Chúa Giêsu và những bài thánh ca làm cô có cảm t́nh với Công giáo.

Khi đến trại tạm cư Palawan, cô thường xuyên đi dự lễ với người Công giáo. Cô nghe giảng và hiểu Phúc âm, hiểu về Chúa dựng nên Ông bà , Tổ tiên. Cô cảm động về t́nh yêu của Chúa chết v́ yêu thương. Cô gia nhập đoàn Fatima để cầu nguyện, rồi nhập ca đoàn để hát. Cô đă được dự khóa Linh thao do linh mục Nguyễn Trọng Tước tổ chức. Ba ngày sống bên Chúa, cô cảm thấy thực sự và mong muốn sớm được trở nên con Chúa, và muốn mọi người trong gia đ́nh cô được ơn ấy. Cô cầu nguyên cùng Chúa: "Chúa ơi, con sinh ra không bị mùa ḷa ở mắt, nhưng mù ḷa trong tâm hồn v́ chưa nhận ra Chúa. Chúa ơi, người con ngoại đạo này xin dâng Chúa "trọn trái tim yêu, xin Chúa chọn con như chọn các con chiên yêu quí của Chúa. Được theo Chúa là niềm hạnh phúc của đời con. Con không cần ǵ cả, chỉ cần Chúa thôi. Chúa ơi, hăy cho con một lời: "Cha tiếp nhận con".

(Trích Cảm Nghiệm Ơn Sủng tập I, trang 37-42)